Chương 35: Kiểu chết kỳ lạ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~29 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không phản ứng trước tiên, mà chờ cho đến khi hai người trên hai chiếc xe đạp cũng nhìn thấy bọn họ.
Loảng xoảng, loảng xoảng, hai người đeo súng trường kia lập tức bỏ xe đạp, vừa lăn vừa nhảy trốn ra sau chướng ngại vật gần đó.
Thấy cảnh đó, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng mới tỉnh táo lại, không còn chỉ cảnh giác nhìn, vô thức giơ súng trường lên như trước nữa. Bọn họ nhanh chóng nhào sang bên cạnh, nương theo hai cây cột ở cổng bệnh viện che giấu bản thân.
Xung quanh lập tức trở nên tĩnh lặng như tờ, chỉ thi thoảng có tiếng chim hót vang tới từ đằng xa.
Thấy Long Duyệt Hồng như định cầm lấy bộ đàm, Thương Kiến Diệu cất cao giọng hô to:
"Chúng tôi không có ác ý!"
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, một giọng nói có vẻ hơi khàn khàn như trong miệng có cục đàm truyền tới từ bên kia:
"Chúng tôi cũng vậy!"
Lúc này Thương Kiến Diệu mới đáp lại:
"Có lẽ chúng ta có thể trao đổi chút thông tin!"
Vài giây sau, bên kia hô:
"Trao đổi thế này hình như không được tiện cho lắm!"
"Vậy chúng ta tới gần chút!" Thương Kiến Diệu không hề nghĩ ngợi, hô to đề nghị.
Hai người bên kia núp sau chướng ngại vật khe khẽ trao đổi, nhưng vì khoảng cách hơi xa nên Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều không nghe rõ nội dung cụ thể.
Không đến một phút, bên kia đáp lại:
"Được!"
Thương Kiến Diệu nghe vậy, bèn nghiêng đầu nói với Long Duyệt Hồng:
"Tôi trước, cậu sau, sẵn sàng phối hợp tác chiến và bảo vệ."
"Ừ." Long Duyệt Hồng buông tay phải đang cầm báng súng, đưa tay lên ra hiệu đồng ý.
Thương Kiến Diệu không định để đối phương ra khỏi chỗ ẩn nấp trước, mà chính hắn giơ khẩu súng trường, toàn thân căng thẳng từng bước đi ra khỏi phía sau cây cột.
Trong quá trình đó, hắn cảnh giác cao độ, đã chuẩn bị sẵn có thể lăn sang một bên bất cứ lúc nào.
Thấy hắn thể hiện thành ý như vậy, một người bên kia cũng đi ra, tư thế cũng đầy phòng bị.
Người này chừng ba mươi tuổi, cao tầm 1 mét 7, mặc một chiếc áo lông màu xanh đậm dài quá gối có vẻ hơi bẩn thỉu khô quắt, bên trên là ba bốn miếng vá. Tóc trên đầu anh ta hói một mảng lớn, có vẻ bị hói khá nặng.
Mái tóc của anh ta lóe lên màu vàng nhạt, mắt anh ta thì màu lam nhạt, khuôn mặt góc cạnh, trông khác hẳn đám người Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng, vừa nhìn là biết thuộc chủng người Hồng Hà.
Có lẽ vì hoạt động ở hoang dã nhiều năm, da dẻ người này có nhiều dấu vết nứt nẻ, kẽ móng tay đã đen sì cả đi.
Anh ta nắm chặt khẩu súng trường, kéo gần khoảng cách với Thương Kiến Diệu từng mét một.
Sau khi bọn họ đi tới phạm vi thuận tiện cho việc đối thoại, Long Duyệt Hồng với người còn lại của phía đối diện mới rời khỏi chỗ nấp, dịch chuyển tới gần đồng đội của mình như trước.
"Xưng hô thế nào?" Người đàn ông hói đầu kia dùng tiếng Đất Xám như ban nãy, cũng chính là tiếng mẹ đẻ của đám người Thương Kiến Diệu, mà không phải tiếng Hồng Hà.
Trong lúc nói, anh ta không hề buông lỏng chút nào, vẫn duy trì sự đề phòng cao độ.
"Thương Kiến Diệu." Thương Kiến Diệu bình tĩnh đáp lại: "Một thợ săn di tích chính thức, còn anh?"
Long Duyệt Hồng vốn định cướp lời lập tức thở phào một hơi. Anh ta rất sợ Thương Kiến Diệu sẽ "phát bệnh" đúng lúc này, dù sao đối diện là người không quen, chẳng ai có thể thích thú và dễ dàng tha thứ cho sự "hài hước" của hắn.
Người đàn ông hói đầu suy nghĩ rồi nói:
"Harris Brown, thợ săn trung cấp."
Anh ta không đưa ra huy hiệu thợ săn của mình, cũng không yêu cầu Thương Kiến Diệu trình ra, bởi vì đây đang là trong phế tích, không có máy móc đặc biệt để đọc thông tin trong con chip, không thể xác nhận chủ nhân chân chính của huy hiệu và cấp bậc tín dụng tương ứng. Mà ở trên hoang dã, rất nhiều người đều tiện tay đăng ký thân phận thợ săn, hoặc lục soát lấy được thứ tương tự trên thi thể của kẻ địch. Chỉ một huy hiệu thực sự không thể hiện được điều gì.
Loại kỹ thuật khắc tên lên trên huy hiệu thực sự quá cổ lỗ sĩ, cực kỳ dễ sao chép làm giả, mà điều quan trọng nhất, người cầm huy hiệu hoàn toàn có thể báo tên trên huy hiệu, không dùng tên thật.
Lúc này cuộc đối thoại giữa Harris Brown và Thương Kiến Diệu thực ra càng giống như đang "hàn huyên", dùng để tạo bầu không khí trước.
Thương Kiến Diệu nhìn đồng bọn của Harris Brown, phát hiện đây là một nữ tử, cao chừng hơn 1 mét 6, khuôn mặt trông khá bình thường.
Mái tóc màu nâu nhạt của cô ta buông xõa, vừa chạm tới vai. Đầu cô ta đội một chiếc mũ nồi màu vàng nhạt được giặt có vẻ sạch sẽ.
"Hình như các người không thu hoạch được gì?" Thương Kiến Diệu lại dời mắt nhìn về phía Harris Brown.
Harris Brown đáp lại, khuôn mặt không chút tươi cười:
"Chỉ đi ngang qua, tùy tiện bỏ chút thời gian thử xem sao, không thu hoạch được gì là chuyện bình thường. Trong phế tích này, không có thiết bị phù hợp thì rất khó lấy được vật tư. Các cậu lần đầu tới nơi này?"
"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu thản nhiên trả lời, lại hỏi ngược lại: "Có phải các anh cũng nhận nhiệm vụ kia, nhiệm vụ tìm người tóc đen mắt vàng?"
Harris Brown khẽ gật đầu:
"Để tôi cho cậu một lời khuyên, cái này mất phí: Hãy từ bỏ nhiệm vụ này đi, dạo gần đây phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ rất không yên ổn."
"Có liên quan tới sự bất thường ở sâu trong đầm lầy? Tiếng gào thét tối hôm đó, các anh cũng nghe thấy chứ?" Thương Kiến Diệu hỏi tiếp.
Vẻ mặt Harris Brown dần trở nên nặng nề:
"Đúng vậy, khi đó chúng tôi đang ở phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ. Sau khi hửng sáng, chúng tôi tiếp tục bước đi, kết quả phát hiện mấy xác chết, là những cái xác vừa chết được mấy tiếng.
Trên những cái xác đó không hề có bất cứ vết thương chết người nào, nhưng nét mặt của bọn họ đều cực kỳ méo mó, có kẻ đau đớn, có kẻ thì đầy sợ hãi, nhưng cũng có kẻ như đang cười, mà cười đến mức trông đáng sợ."
Long Duyệt Hồng nghe mà lòng rờn rợn, da đầu cũng có chút giật giật, nhưng cảm giác này nhanh chóng bị câu hỏi của Thương Kiến Diệu xua sạch:
"Không có vết thương chết người... Vậy quần áo thì sao? Có còn không?"
Cái câu hỏi kỳ cục gì vậy... Long Duyệt Hồng không nhịn được oán thầm một câu.
Vẻ mặt Harris Brown thoáng cứng ngắc:
"Không còn. Rất hiển nhiên, có người phát hiện những cái xác trước chúng tôi, lấy đi tất cả mọi thứ."
"Chuyên nghiệp." Thương Kiến Diệu khen một câu, làm cho Harris Brown cảm thấy bản thân dường như không theo kịp nhịp độ của cuộc đối thoại này.
Anh ta lặng lẽ hít vào một hơi, nói tiếp:
"Ài, đến cả tóc bọn họ còn không bỏ qua, không thì tôi có thể làm được một bộ tóc giả rồi. Tóm lại, sau khi nhìn thấy những xác chết đó, chúng tôi lập tức từ bỏ nhiệm vụ, đi về thẳng, không dám dừng lại nghỉ ngơi nhiều, một giờ trước mới về tới đây."
"Cũng nhanh đấy chứ." Thương Kiến Diệu bình luận một câu như tùy ý nói.
Harris Brown nghiêng đầu:
"Chúng tôi đi xe đạp, có thể sử dụng mấy con đường nhỏ trong đầm lầy mà ô tô và xe máy không đi qua được, chỉ có thể đi đường vòng."
Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu:
"Một câu hỏi cuối cùng. Bên này còn có thợ săn di tích khác, hoặc là dân du cư hoang dã không?"
"Có mấy người, nhưng với trang thiết bị của các cậu, chỉ cần không chủ động tấn công bọn họ, bọn họ sẽ không chọc tới các cậu." Đỉnh đầu Harris Brown như phản xạ lại chút ánh nắng mặt trời.
Thương Kiến Diệu hỏi như đang suy tư:
"Nếu không có những vũ khí này thì sao?"
Khuôn mặt Harris Brown đột nhiên trở nên hơi méo mó:
"Ở trên Đất Xám, nhỏ yếu chính là nguồn cội của tội ác."
Ánh mắt anh ta trở nên hung ác, toát lên đôi chút oán hận khó có thể che giấu.
Không chờ Thương Kiến Diệu hỏi tiếp, anh ta thở hắt ra, để vẻ mặt trở lại bình thường:
"Đến lượt tôi. Đây là thù lao cần trả cho lời khuyên ban nãy."
Kỳ thật anh ta không hy vọng xa vời là Thương Kiến Diệu chắc chắn sẽ trả lời, không chơi xấu, dù sao tin tình báo trong lời khuyên kia thực sự không có giá trị cho lắm, bởi vì rất nhiều thợ săn di tích rút về không nhiều thì ít đều có thể phát hiện điều khác thường.
Vả lại đây là chuyện của một ngày trước rồi, mà từ đây đi tới phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ, nhanh nhất cũng mất một ngày trời, tính toán như vậy thì cho dù Harris không đưa ra lời khuyên đó, để cho hai người phía đối diện tiếp tục đi, bọn họ cũng rất có khả năng cản được chuyện sẽ xảy ra.
"Có thể dùng thứ khác để trả không?" Thương Kiến Diệu buông tay trái đang cầm hộp đạn của khẩu súng trường, thò vào túi áo.
"Phải xem xét." Harris Brown và người đồng hành của anh ta lập tức đề cao cảnh giác, sợ Thương Kiến Diệu sẽ móc ra thứ đồ nguy hiểm gì.
Thương Kiến Diệu nhanh chóng móc ra hai gói lương khô nhỏ, giơ ra cho họ xem. Đây vốn là một phần bữa trưa ở phế tích của hắn.
"... Rất được, cậu rất hào phóng." Harris Brown không ngờ đối phương lại sẵn lòng dùng đồ ăn để trao đổi.
Thứ này có thể giúp bọn họ tạm đối phó một bữa.
Thương Kiến Diệu lập tức ném hai gói lương khô kia qua.
Harris Brown và bạn của anh ta không giơ tay đón nhận, mà để mặc chúng rơi xuống đất.
Đây là sợ đối phương sẽ tranh thủ lúc bọn họ đón lương khô mà nổ súng.
"Sau này tán gẫu tiếp nhé." Thương Kiến Diệu cười tươi, hệt như đang tạm biệt bạn thân.
Hắn và Long Duyệt Hồng lập tức từng bước đi tới cửa chính vào phế tích nhà máy thép, không hề buông lỏng sự đề phòng của bản thân với Harris Brown và cô gái kia.
Đối phương cũng là như thế.
Chờ khi khoảng cách giữa hai bên đủ lớn, không phải tay súng thiện xạ thì không cách nào bắn trúng mục tiêu, Harris Brown mới để đồng bọn nhặt lương khô, dắt hai chiếc xe đạp tới.
Dõi mắt nhìn hai người lên xe đạp ra khỏi khu phế tích này, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng bưng súng trường nhìn sân lớn bên ngoài cổng một lượt.
"Bên ngoài hẳn là khu ký túc, lục soát chỗ này trước hay là bên trong?" Long Duyệt Hồng hỏi, có chút phân vân.
Thương Kiến Diệu không nhìn những căn nhà đã sập hoặc tan hoang hai bên sân lớn kia, chỉ vào cổng kia nói:
"Vào trong, tìm hiểu bố cục cơ bản trước đã."
"Được." Long Duyệt Hồng không phản đối.
Hai người lập tức đi qua chiếc cổng sắt màu đen đủ cho nhiều xe chạy song song.
"Xem ra đám thợ săn di tích này cũng có giới hạn, thế mà không chia cắt cánh cổng này mang đi." Long Duyệt Hồng quay đầu nhìn thoáng qua, cảm thán thành lời.
Thương Kiến Diệu nhìn theo:
"Có lẽ là không lời lãi mấy."
Bọn họ không nói gì thêm, dọc theo con đường rộng rãi nhưng hoang tàn đi sâu vào trong nhà máy thép.
Bên phải có một dãy nhà trệt khá cao, không có cửa và cực kỳ rộng rãi, hơn nữa chúng không giống nhà dệt ở khu khám bệnh của bện viện, có tường ngăn thành các phòng nhỏ, mà ở giữa chỉ có cột trụ đánh dấu ranh giới.
Trong một số căn phòng không có tường hai bên, vẫn còn tồn tại những rãnh xe có thể đứng hoặc nằm người lên.
"Đây là nơi nào?" Long Duyệt Hồng khó hiểu, bèn hỏi.
Thương Kiến Diệu lắc đầu:
"Không biết. Nhưng cậu không thấy đứng ở trong những rãnh kia rất tiện cho việc sửa chữa gầm ô tô hay sao?"
"Đây là khu sửa chữa? Bên cạnh thì tương đương với nhà để xe?" Long Duyệt Hồng chợt hiểu: "Chờ lát nữa ghi lại."
Bên trái đường là một hồ nước bốc lên mùi tanh tưởi, có một đám cây với khoảng cách không lớn, và những nhà lầu nhỏ lấp ló sâu trong màu xanh lục.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng tạm thời không quan tâm những chỗ này, mà từng bước đi vào khu nhà máy.
Không lâu sau, bọn họ đi tới chỗ gần mấy "ống khói" cao vút kia, thấy xung quanh dựng rất nhiều khung thép và các tòa kiến trúc thô sơ.
Những chiếc ống dẫn lớn bằng sắt màu đen hệt như những con rồng khổng lồ từ chỗ "ống khói" đi xuống dưới, dẫn tới những nơi khác biệt, góc độ cũng không quá dốc đứng.
Những ống dẫn này không đóng kín, tựa như hình tròn được cắt ngang để lại một nửa vậy.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng tiến vào khu vực này, dọc theo con đường lúc lên lúc xuống đi qua rừng rậm sắt thép đầy những vết gỉ sét.
Rất nhanh bên cạnh đường có thêm lan can không hoàn chỉnh, bên ngoài là một ao nước chứa đầy nước mưa, không biết dùng để làm gì.
Bởi vì nơi đây bị che khuất, chỉ có chút ít ánh mặt trời chiếu xuống, xung quanh có vẻ rất tối tăm và âm u.
Hơn nữa không hề có chút âm thanh nào vang lên, nơi đây là một mảng tĩnh lặng, khiến Long Duyệt Hồng càng đi lại càng run sợ.
Anh ta không nhịn được mở miệng nói:
"Không phải người kia nói là còn thợ săn di tích khác ư? Sao ta không gặp được ai cả vậy?"
Thương Kiến Diệu liếc nhìn anh ta:
"Những lúc thế này mà nói kiểu đó dường như không được may mắn cho lắm đâu."
Hắn vừa dứt lời, đột nhiên trên cao vang lên tiếng leng keng.
Một bóng đen nhanh chóng rơi xuống, va chạm vào khung giá và một phần của tòa nhà mấy cái, rồi ngã rầm xuống cách đó không xa.
Đó là một con người, cơ thể anh ta đã có chút vết thương, máu đang nhanh chóng tràn ra ngoài.
Mà lúc này, tiếng leng keng vẫn còn vang vọng khắp khu vực này, hoàn toàn không có dấu hiệu lắng xuống.
Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một bóng dáng đi tới từ khúc quanh phía trước.
Bóng dáng đó cao hơn Thương Kiến Diệu một chút, toàn thân được tạo nên từ khung xương kim loại màu đen, cánh tay trái có gắn bệ phóng lựu đạn, bên tay phải có ống phun lửa và ống phát xạ tia laser.
Trên người "anh ta" quấn một chiếc tăng bào màu vàng rách rưới, bên ngoài khoác một áo cà sa màu đỏ chót. Trên khuôn mặt có một đôi mắt lóe ánh sáng đỏ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn