Chương 5: "Quần tinh"
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Cuối cùng Thương Kiến Diệu đi tới trước ô cửa tỏa ra mùi hương thơm nức mũi nhất.
Đây là ô cửa bán thịt.
Hắn nhìn từ trái sang phải, lại nhìn từ phải sang trái, do dự rồi nói: "Cho tôi một phần thịt kho tàu, nhiều nước kho một chút."
Cô mặc đồng phục màu lam xám đứng ở ô cửa cầm muôi múc ba miếng thịt kho tàu có độ dài bằng ba ngón tay, nửa nạc nửa mỡ với màu sắc mê người rồi đổ vào bát đựng cơm khoai lang của Thương Kiến Diệu.
Nước kho óng ánh màu xì dầu trong muôi nhanh chóng tràn ra, phủ lên non nửa bát cơm.
"May là cháu tới sớm, muộn chút nữa là hết sạch rồi." Cô bán đồ ăn ở cùng "khu phố" với nhà Thương Kiến Diệu, nên rất hiền lành với hắn: "32 điểm."
Thương Kiến Diệu nhìn ba miếng thịt kho tàu to dày, lấy thẻ điện tử của mình ra quét lên trên máy.
Hắn lập tức nói cảm ơn, rồi bưng phần canh suông miễn phí đi tìm khắp nhà ăn một lượt mới thấy Long Duyệt Hồng, rồi ngồi xuống ghế đối diện anh ta.
"Òa, xa xỉ à nha." Long Duyệt Hồng nhìn bữa tối của hắn, không khỏi khen một câu từ tận đáy lòng.
Thương Kiến Diệu không để ý tới anh ta, đầu tiên là gạt phần cơm khoai lang dính nước kho thịt qua một bên, sau đó gắp một miếng thịt kho tàu lên, khẽ cắn một miếng.
Cảm nhận mùi thịt thơm ngon bùng nổ trong khoang miệng, Thương Kiến Diệu vội vã cúi đầu và cơm khoai lang chưa dính nước kho vào trong miệng.
Hắn càng ăn càng nhanh, chờ khi ăn xong ba miếng thịt thì chỉ còn lại non nửa cơm và cải trắng xào, còn khoai tây luộc với bánh bao ngũ cốc thì không còn chút nào.
Cuối cùng, Thương Kiến Diệu gạt cải trắng xào vào trong tô cơm, trộn với phần cơm pha nước kho thịt còn lại, nhồm nhoàm một hơi ăn sạch.
"Đã quá." Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng phía đối diện cùng buông bát đũa, thở dài ra tiếng.
Long Duyệt Hồng uống canh suông xong, thuận miệng hỏi: "Đi Trung tâm Hoạt động không?"
Thương Kiến Diệu lắc đầu: "Về nhà nghe đài, rồi nghỉ ngơi sớm chút."
Long Duyệt Hồng há há miệng dường như muốn khuyên bảo:
"... Cũng được."
Thương Kiến Diệu ngồi thêm một lúc rồi bưng mâm thức ăn đi tới chỗ cửa ra, sau đó hắn giao toàn bộ đồ trên tay cho nhân viên căng tin đứng chờ sẵn ở đó.
Bên ngoài Chợ Cung ứng Vật tư, những bóng đèn huỳnh quang lắp giãn cách nhau trên trần nhà chiếu sáng con đường đi nơi khác của tầng lầu. Nhân viên không phân biệt tuổi tác giới tính tụ tập tốp năm tốp ba, nhóm thì đi tới Trung tâm Hoạt động, nhóm thì kết bạn với nhau về nhà, hoặc không thì nhìn lũ trẻ con chạy nhảy chơi đùa.
Thương Kiến Diệu đi xuyên qua bọn họ, nhanh chóng rời khỏi khu C. Hắn đi qua một khu phố với bức tường vẽ graffiti, đi vào khu B có nhiều căn phòng hơn hẳn.
Phần lớn các phần của Khu sinh hoạt dưới lòng đất này không có khái niệm về kiến trúc. Nơi ở của các nhân viên chính là các căn phòng chứ không phải nhà cửa. Rất nhiều người công tác ở khu Nội sinh thái từng thấy tổ ong thật sự thường dùng từ đó để so sánh.
Nhưng lối đi lát hàng gạch màu trắng ngà bóng loáng giữa các phòng lại rất rộng rãi, đủ cho năm sáu người đi song song với nhau.
Đây là quy định bắt buộc của công ty, nghe nói là để ứng phó với những tình huống khẩn cấp, tránh việc đến lúc quan trọng lại xảy ra hỗn loạn.
Thương Kiến Diệu đi một lúc, nhìn thấy căn phòng thuộc về mình.
Phòng của hắn với những căn phòng hai bên và đối diện trông không có gì khác biệt về ngoại hình, tường đều màu đen thuần, có độ phản quang nhất định, thoạt trông có vẻ khá sâu thẳm. Cánh cửa làm bằng gỗ màu nâu đỏ, bên cạnh là bốn ô cửa sổ không lớn cho lắm.
Điều duy nhất có thể khiến Thương Kiến Diệu xác nhận căn phòng đó thuộc về mình là nhờ con số màu trắng trên cửa: "Số 196."
Số 196 khu B tầng 495.
Thương Kiến Diệu thò tay vào trong túi quần lấy một chiếc chìa khóa màu đồng thau, cắm nó vào trong ổ khóa rồi vặn nhẹ.
Tiếng lạch vạch vang lên, Thương Kiến Diệu dùng tay kia ấn tay nắm cửa rồi mở ra phía sau.
Cửa phòng chỉ mở tới một nửa thì ngừng, bởi vì phía sau nó là bếp của Thương Kiến Diệu.
Đây là một căn phòng rộng hai mét, sâu ba mét, cao bốn mét. Một chiếc giường gỗ chân ngắn gọn gàng gọi là tạm đủ cho Thương Kiến Diệu ngủ được đặt ở tận cùng bên trong phòng, chân giường cách tường chưa tới mười phân. Trong này đương nhiên không thể bày bất cứ đồ đạc nào, nhưng trên tường có gắn ốc vít, treo hai bộ quần áo có kiểu dáng đơn giản, màu sắc đơn điệu.
Bên cạnh chúng, cách một tấm màng nhựa trong suốt là một bồn rửa tay đơn. Bên kia của bồn rửa tay là ống hút khói, bên dưới là bếp dùng làm tủ bát.
Thương Kiến Diệu vẫn khá hài lòng với sự tồn tại của mấy món đồ này, bởi vì không phải phòng nào cũng có.
Tòa nhà dưới lòng đất này thực sự là có quá nhiều tầng, quá nhiều người ở, bất kể là thang máy hay hệ thống thông gió, hệ thống thoát nước hay cung cấp năng lượng đều gặp phải thử thách đáng sợ. Cho nên không chỉ có rất nhiều thang máy phân chia ra các khu, chỉ có thể đi tới các tầng lầu nhất định, hơn nữa hệ thống thông gió, hệ thống thoát nước đều bị chia cắt thành những hệ thống nhỏ, mỗi mười lăm tầng hoặc tầng đặc biệt sẽ cùng chung một hệ thống.
Cứ như vậy, cho dù xảy ra trục trặc thì cũng chỉ ảnh hưởng một bộ phận chứ không khiến vỡ trận toàn thể.
Trong đó, hệ thống thoát nước là ổn định nhất. Công ty xây dựng một lượng lớn phòng sau đó, chỉ có một số ít là được nối ống dẫn nước.
Rất nhiều nhân viên không thể không tới nhà vệ sinh công cộng ở 'khu phố' để xếp hàng chờ tắm rửa. Mà ở ban đêm hay sáng sớm, lúc không cung cấp đủ nguồn năng lượng, rất nhiều tầng lầu của Khu Sinh hoạt cực kỳ lạnh.
Không cần ra ngoài, quấn chăn ở phòng mà vẫn rửa mặt được là giấc mơ của rất nhiều nhân viên.
Ở bên khác cửa phòng, dưới cửa sổ bốn ô vuông có đặt một chiếc bàn gỗ rắn chắc sơn màu hồng, bên trên là những cuốn sách xếp chồng lên nhau, một cây bút máy bơm mực màu đen và một lọ mực có cùng màu.
Lúc này, ánh "đèn đường" trên trần nhà của con đường bên ngoài xuyên qua cửa sổ, hắt lên trên bàn, có thể mang máng thấy được chữ trên bìa sách.
Nếu không phải phòng này ở giữa hai bóng đèn, hiệu quả chiếu sáng cũng không tệ, Thương Kiến Diệu không cần lãng phí hạn mức năng lượng, thay vào đó hắn có thể mượn ánh sáng đèn đường để đọc sách.
Bàn gỗ có ngăn tủ, mặt sau là một bức tranh xì dầu tông màu hồng, có một chiếc ghế bành loang lổ vết tích. Sau ghế bành là hai cái ghế như lỏng lẻo như sắp hỏng tới nơi. Toàn bộ những thứ đó dường như để thể hiện cái gọi là "phòng khách".
Sau "phòng khách" này chính là chiếc giường gỗ đặt ngang.
Thương Kiến Diệu không bật đèn phòng, bởi vì nguồn năng lượng mà hắn được phân phối không nhiều lắm, phải sử dụng tiết kiệm.
Hắn rút chìa khóa, đóng cửa phòng lại, rồi đi qua khu vực được đèn đường chiếu sáng, tới bên chiếc giường trong bóng tối.
Hắn cầm lấy chiếc gối đầu nhồi vỏ ngũ cốc dựng nó dựa vào tường, sau đó leo lên, dựa vào đó mà ngồi.
Nằm với tư thế đó, Thương Kiến Diệu liếc mắt là thấy được chảo điện và nồi cơm điện để trên bếp.
Bề ngoài chúng nó loang lổ vết gỉ sét, dường như đã được sử dụng rất nhiều năm rồi.
Từ khi Thương Kiến Diệu có trí nhớ, chúng nó đã ở trong nhà hắn: Một cái là ba hắn mang về từ di tích một thành phố của thế giới cũ khi tham gia hành động đối ngoại của Bộ phận An toàn, vì lấy được món đồ này mà ông đã bỏ qua chiến lợi phẩm khác mà công ty cấp cho, một cái khác là mẹ Thương Kiến Diệu tích cóp điểm cống hiến một thời gian rất lâu sau khi kết hôn, rồi đổi được từ chợ cỡ nhỏ - sản phẩm mới của Chợ Cung ứng Vật tư khá là đắt, thậm chí lúc nào cũng không đủ nguồn cung.
Căn phòng này không phải là nhà trong trí nhớ của Thương Kiến Diệu. Hắn nhớ căn nhà ban đầu của mình nằm ở số 28 khu A tầng này, bên trong có hai căn phòng một to một nhỏ, còn có một buồng vệ sinh khá chật hẹp.
Nhờ nó mà hồi bé Thương Kiến Diệu không phải đi xếp hàng ở nhà vệ sinh công cộng, không phải ngửi thấy mùi hôi nồng nặc kia.
Thương Kiến Diệu dời mắt nhìn về chiếc bàn gỗ bên cửa sổ.
Hắn từng nghe mẹ nói rằng khi đó bà vừa kết hôn với ba, ông ăn uống tiết kiệm rồi mua gỗ từ Chợ Cung ứng Vật tư về, tự mình đóng cái bàn này.
Bàn gỗ này và ngăn tủ bên dưới có quần áo mà chính tay mẹ Thương Kiến Diệu may, thêm cả thiết bị điện tử kia được cô nhi viện quản lý hộ ba năm, sau đó trả lại cho hắn.
Nhưng Thương Kiến Diệu không còn mặc nổi những bộ đồ treo trong tủ kia nữa.
Hắn nhắm mắt lại, giơ tay phải lên nắn bóp huyệt Thái Dương.
Hắn lập tức buông tay xuống, duy trì tư thế hiện tại, không hề động đậy gì.
Cả căn phòng trở nên vô cùng im lặng, cảm giác tối tăm mờ mịt như càng thêm nặng nề.
Thương Kiến Diệu nằm dựa vào tường, như đã chìm vào giấc ngủ say.
...
Thương Kiến Diệu mở mắt ra, không hề bất ngờ khi thấy một đại sảnh rộng lớn trống trải.
Nơi đây còn rộng lớn hơn hẳn cả Chợ Cung ứng Vật tư.
Bốn phía đại sảnh là những bức tường màu đen lấp lóe ánh sáng kim loại, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Bên trên là màu u tối, không nhìn thấy đỉnh, không rõ cao bao nhiêu.
Bên trong khoảng u ám đó là những đốm sáng dày đặc, chúng nó chuyển động rất chậm, dường như hợp thành những con sông mộng ảo rải đầy kim cương.
Thương Kiến Diệu lại bị cảnh tượng này làm cho chấn động một lần nữa, hắn không tài nào sử dụng ngôn ngữ để miêu tả tình huống trước mặt.
Hắn chỉ có thể liên tưởng tới hình ảnh bầu trời sao mà thầy giáo đã trình chiếu trên màn hình cho bọn họ xem thời mới vào đại học.
Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy bầu trời sao.
Còn bây giờ, hắn như đang đặt mình vào giữa các ngôi sao.
Giữa đại sảnh, ánh sao vẩy xuống, ngưng tụ nên một bóng người mơ hồ.
Bóng người này dang tay sang hai bên, duy trì sự đối xứng rất nghiêm ngặt, hệt như bắt chước cán cân.
Giọng nói của "người đó" đột nhiên vang lên, vọng khắp đại sảnh, dường như đang truyền đạt gợi ý mà "các ngôi sao" đưa cho:
"Bỏ một cái giá lớn, đổi ba lần ban ơn."
"Bỏ một cái giá lớn, đổi ba lần ban ơn..."
"Bỏ một cái giá lớn, đổi ba lần ban ơn."
Thương Kiến Diệu liếc nhìn chùm sáng hình người này một cái, lướt qua "hắn" cứ thể đi thẳng vào sâu trong đại sảnh.
"Bóng người" kia không hề có chút biến hóa nào, vẫn khiến giọng nói "Bỏ một cái giá lớn, đổi ba lần ban ơn" vang vọng không thôi.
Chừng mấy phút đồng hồ sau, Thương Kiến Diệu đến tận cùng của đại sảnh, nhìn thấy một cánh cửa đá màu xám trắng trông cực kỳ nặng.
Nó được gắn lên bức tường kim loại màu đen, chiếu sáng bởi ánh sáng từ "những ngôi sao", hiển lộ rõ ba chỗ lõm xuống ở ngay ngoài mặt.
Ba chỗ lõm này nằm ở vị trí cao chừng hai mét, một cái trên hai cái dưới, hệt như ba đỉnh của tam giác đều.
Thương Kiến Diệu lẳng lặng nhìn chằm chằm vài giây, trong mắt hắn đột nhiên phản chiếu "quần tinh" rực rỡ.
Hắn lập tức ngả người ra phía trước, đặt hai tay lên cánh cửa đá màu xám trắng này.
Trong hốc lõm trên mặt cửa đá lần lượt sáng lên từng chùm sáng màu trắng, hệt như có "ngôi sao" từ trên cao giáng xuống, đụng vào bên trong hốc.
Trong ba "ngôi sao" này, dòng chữ hư ảo nhanh chóng hiện lên, nhưng lại như đang cuồn cuộn biến hóa theo tư duy vô định của Thương Kiến Diệu, không thể giữ ổn định được.
Cửa đá màu xám trắng mở ra hai bên trông vốn rất nặng này phát ra tiếng kẹt kẹt, làm cho cửa được mở ra một chút ít.
Thương Kiến Diệu dừng lại, hít vào một hơi thật sau, sau đó lại ra sức tiếp tục đẩy.
Ba "ngôi sao" trong hốc lõm kia đầu tiên là tối xuống khi hắn dừng lại, sau đó, khi hắn tiếp tục ra sức đẩy cửa, lại phát ra ánh sáng trong trẻo rực rỡ.
Chữ viết hư ảo trong chúng giảm độ quay cuồng, nhưng vẫn không hề ngừng lại.
Cửa đá khẽ rung, nhưng không dời ra sau được nửa bước.
Thương Kiến Diệu lại tiếp tục dốc sức đẩy cánh cửa đá này. Đến cuối cùng, mạch máu hằn rõ trên trán hắn, khuôn mặt nhăn nhó đầy dữ tợn hệt như đã dùng hết sức lực toàn thân, nhưng vẫn chưa tạo ra được hiệu quả tốt hơn.
"Phù."
Hắn thở hắt ra một hơi, dừng lại, đứng thẳng người trước cửa, nhìn ba "ngôi sao" trong hốc lõm kia nhanh chóng tối xuống, rồi biến mất.
Hắn cứ thế lẳng lặng nhìn mọi thứ xảy ra một lúc lâu mà chẳng làm gì cả.
Một lúc sau, Thương Kiến Diệu nở nụ cười, giơ ngón trỏ và ngón giữa của tay phải lên song song đặt vào ấn đường.
Một giây sau, toàn thân hắn dường như trở nên "sâu thẳm" hơn rất nhiều.
Tiếp đó, Thương Kiến Diệu đút tay trái vào trong túi quần, tay phải đưa ra phía trước, ung dung đặt lên cánh cửa đá màu xám trắng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn