Chương 2: Kiểm tra lại
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Long Duyệt Hồng há hốc mồm, trong lòng bỗng trào dâng nỗi bi thương mãnh liệt.
Lúc này, màn hình bắt đầu sang trang, giới thiệu sơ qua tin tức cơ bản về những người đã ghép đôi thành công cùng tầng lầu, để cho bọn họ tự tìm nhau, rồi tới các "Cục Giám sát Trật tự" trực thuộc "Bộ phận Giám sát Trật tự" đăng ký kết hôn.
"Mạnh Hạ, chồng của cô là người ngoại lai kìa!"
Mọi người nhìn một lúc, bỗng bên phía nữ vang lên tiếng hô đầy kinh ngạc.
Mạnh Hạ có vẻ trầm mặt xuống, đôi mắt thoáng động, khẽ thì thầm:
"Trương Lỗi. Nam. Sinh ra: Dân du cư hoang dã. Tuổi: 25. Ba năm trước được nhận vào công ty, thể hiện khá tốt, cơ thể không có bệnh tật. Nơi ở: Số 192 khu A tầng 622. Cấp độ nhân viên: D4. Số thẻ điện tử: 04311029189..."
"Không ngờ thật sự lại có người tới từ bên ngoài..." Long Duyệt Hồng cũng bị chuyện này thu hút, nghiêng đầu bàn luận với người khác.
Bọn họ đều biết công ty sẽ thu nhận người lưu lạc nơi hoang dã theo định kỳ để bổ sung dân cư, hoàn thiện gen. Nhưng dân cư của các tầng gốc vẫn luôn không coi người tới từ bên ngoài là đồng nghiệp, cũng không có ai kết hôn với bọn họ, cho nên mọi người phần đa đều coi chuyện này thành một tin đồn thú vị mà thôi.
"Mạnh Hạ, thực ra cũng tốt. Tuy rằng trước kia anh ta lưu lạc ngoài kia, nhưng hiện giờ cũng là nhân viên cấp D4 rồi, mới 25 tuổi thôi, thật lợi hại!" Cô gái mặc áo xanh lục, quần màu lam lập tức an ủi bạn tốt.
D4 có nghĩa là nhân viên bình thường biến thành nhân viên thâm niên, nhân viên cao cấp, có thể đảm nhiệm cấp phó của hạng mục nghiên cứu loại nhỏ, đội trưởng nhà xưởng sản xuất, phó tổ trưởng của đội Bộ phận An toàn, người giám sát trật tự của một khu của tầng lầu nào đó. So với D1, đãi ngộ phải tăng lên ít nhất hai nghìn điểm.
"Nhưng sau khi trưởng thành, hiệu quả khi tiếp tục cải thiện gen không còn tốt như trước..." Một người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh Long Duyệt Hồng nói thầm một câu.
Lúc này, hắn thấy thông tin về đối tượng kết hôn của mình:
"Chu Kỳ. Nữ. Sinh ra: Nhân viên nội bộ. Tuổi: 30 tuổi. Từng có một đời chồng, chết năm năm trước, hiện đang nuôi một con nhỏ; Là người chủ động tham gia lần thống nhất hôn phối này. Cơ thể không bệnh tật. Chỗ ở: Số 27 khu B tầng 569. Cấp độ nhân viên: D4. Số thẻ điện tử: 01609052558..."
"Này Dương Trấn Viễn, vợ cậu hơn cậu những mười tuổi kìa..." Long Duyệt Hồng cũng nhìn thấy những thông tin này.
Dương Trấn Viễn cũng giống phần đông bạn cùng lứa tuổi trong công ty, hắn có khuôn mặt trắng nõn, cơ thể cường tráng, khuôn mặt ưa nhìn, chỉ là có vẻ hơi thanh tú nên trông hơi hướng nội.
Nghe Long Duyệt Hồng nói vậy, mặt Dương Trấn Viễn lập tức đỏ bừng, muốn nói gì đó mà lại chẳng thể nói nên lời.
Một lúc sau, mọi người ghi nhớ được thông tin tương ứng, bèn lục tục rời khỏi Trung tâm Hoạt động, chuẩn bị đi tìm đối tượng kết hôn của mình, hoặc là về nhà chờ người ta tới tìm.
Lúc này chỉ còn lại năm sáu người đứng trong đại sảnh. Đột nhiên, một giọng nói vang lên:
"Ai là Dương Trấn Viễn?"
"Là tôi đây. Có chuyện gì vậy?" Dương Trấn Viễn đang đứng nói chuyện phiếm với Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu nghe vậy, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa.
Nơi cửa chính đi vào Trung tâm Hoạt động, một người phụ nữ với vóc dáng trưởng thành đầy quyến rũ đứng đó. Tuy cô ta ăn mặc quần áo đơn giản nhàm chán, nhưng hoàn toàn không thể che giấu được dáng người đáng kiêu ngạo của mình.
"Tôi là Chu Kỳ." Người phụ nữ đó liếc nhìn Dương Trấn Viễn một cái, gật đầu hài lòng: "Tới nhà cậu tâm sự nhỉ?"
Dương Trấn Viễn kinh ngạc đờ người ra, rồi sau đó gật đầu lia lịa: "Vâng, vâng."
"Vậy chúng ta đi luôn chứ?" Chu Kỳ cười tươi như hoa, hỏi.
"Được được." Dương Trấn Viễn vừa nói vừa bước nhanh tới.
Long Duyệt Hồng ngơ ngác nhìn cặp đôi này rời khỏi Trung tâm Hoạt động, không kìm được than thở: "Tiếp theo tôi nên làm gì bây giờ?"
Thương Kiến Diệu nghiêng đầu, nghiêm trang nhìn anh ta: "Sự nghiệp vĩ đại đang chờ cậu đấy."
"..." Cơ trên mặt Long Duyệt Hồng giật giật: "Nói tiếng người!"
Thương Kiến Diệu cười nói: "Chờ lần thống nhất hôn phối sang năm chứ sao."
"Cũng phải." Long Duyệt Hồng thở dài.
"Ôi, không nghĩ chuyện này nữa, hy vọng ngày mai tôi có thể được điều tới một vị trí tốt. À này, Thương Kiến Diệu, tôi cảm thấy cậu càng ngày càng không được bình thường rồi. Ý tôi là đầu óc ấy." Anh ta vừa nói vừa chỉ vào huyệt Thái Dương trên đầu mình.
Chuyện quan trọng nhất mà bọn họ cần quan tâm chính là chờ được phân công công việc, điều này sẽ trực tiếp quyết định cuộc đời mai sau của bọn họ - ngoài những người có sở trường về mặt nào đó, được bộ phận tương ứng nhận trước, những người tốt nghiệp đại học còn lại đều phải chờ phân công nhiệm vụ.
Thương Kiến Diệu còn chưa đáp lại, Long Duyệt Hồng đã thấy chủ quản Trần Hiền Vũ của Trung tâm Hoạt động tắt màn hình, cầm một cốc kim loại hình trụ tròn mà bọn họ khai quật được từ di tích của thế giới cũ, chậm rãi bước tới. Anh ta có chút không yên lòng, bèn hỏi:
"Ông Trần, ông cảm thấy chúng tôi sẽ được điều tới ngành gì?"
Trần Hiền Vũ ho một tiếng:
"Theo tôi biết, những người vừa kết hôn, chuẩn bị sinh con đều được phân công tới những vị trí khá an toàn. Còn người không ghép được đối tượng, tạm thời không cần sinh con thì vị trí công việc có lẽ sẽ khá nguy hiểm."
Long Duyệt Hồng lập tức suy sụp ra mặt: "Tôi, tôi phải trở về báo kết quả hôn phối cho ba mẹ tôi."
Anh ta không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, thế là với cái mặt buồn rười rượi anh ta đi ra khỏi Trung tâm Hoạt động.
"Ba mẹ cậu còn chưa hết giờ làm mà..." Thương Kiến Diệu nói nhỏ một câu, rồi cũng đi theo, ra đến con đường bên ngoài.
Nơi đây là tầng 495 dưới lòng đất, không có bầu trời, chỉ có trần nhà cao bốn mét, trên đó có gắn những đèn ống tuýp với khoảng cách đều nhau, chiếu xuống sáng rực.
Với nhân viên nội bộ công ty mà nói, đèn sáng chính là ban ngày, đèn tắt chính là ban đêm.
Thương Kiến Diệu ngẩng đầu nhìn đèn phía trước, rồi rẽ vào một nơi ở khu C.
Hai bên đường là căn phòng kề nhau san sát, rộng đều chừng có hai mét, hệt như những tổ ong trên sách giáo khoa được bày ra trên một mặt bằng.
So với những căn phòng này, Trung tâm Hoạt động rộng rãi hệt như quảng trường.
Thương Kiến Diệu đi tới "ngã tư đường", trước mặt hắn xuất hiện một khu vực khá rộng. Nơi đó có lắp đặt mười hai chiếc thang máy.
Đây là thang máy đưa thẳng tới "Khu Nghiên cứu".
Trong tòa nhà dưới lòng đất tới từ thế giới cũ, để đề phòng hỗn loạn và điều bất trắc, thang máy của "Khu Sinh hoạt" thông với "Khu Nhà xưởng", "Khu Nghiên cứu" và "Khu Nội sinh thái" khá chật hẹp được tách riêng biệt, nằm ở một khu vực khác biệt của tầng lầu.
Mà "Khu Quản lý", "Khu Năng lượng" và "Khu Nghiên cứu" thì nằm chung một chỗ, chính là phải quẹt thẻ điện tử, xác định quyền hạn thì mới có thể tới đó.
Thương Kiến Diệu chờ một lúc, rồi bước vào thang máy ở chính giữa, rồi tiện tay bấm vào nút ghi số "21".
Bởi vì đang trong giờ làm việc, thang máy không ngừng lại mà vững vàng đi xuống.
Trong quá trình này, Thương Kiến Diệu đột nhiên rút thẻ điện tử quẹt vào khu vực tương ứng.
Sau đó, hắn ấn sáng nút kim loại đại diện cho tầng 3.
Thang máy tiếp tục đi xuống, qua một lúc sau mới ngừng lại.
Thương Kiến Diệu đi ra thang máy, rẽ vào phía bên trái, nhìn thấy một chiếc cửa kim loại mở ra hai bên cỡ lớn đang đóng kín. Bên ngoài cửa có bốn nhân viên bảo an võ trang đầy đủ, mặc trang phục màu rắn mối đứng gác, trông hệt như những bộ giáp sống vậy.
Cuối hành lang có vài căn phòng kế tiếp nhau, nhưng đều không có số nhà.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà chiếu xuống, Thương Kiến Diệu gõ một cánh cửa ở góc khuất.
"Mời vào." Một giọng nữ dịu dàng vang lên.
Thương Kiến Diệu vặn tay nắm, đẩy cửa bước vào, thấy một người phụ nữ mặc áo khoác trắng.
Cô ta ngồi sau một cái bàn màu gỗ thô, trông tầm ba mươi tuổi, đeo một chiếc kính gọng vàng.
Tóc cô ta cuộn lại gọn gàng, chỉ rủ xuống vài sợi tóc.
"Là cậu à." Cô ta liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái, rồi mỉm cười chỉ vào chiếc ghế bành đối diện bàn: "Ngồi đi."
Thương Kiến Diệu ngồi xuống, cười nói thoải mái hệt như về nhà:
"Chào buổi chiều, bác sĩ Lâm."
"Chào buổi chiều, Tiểu Thương." Bác sĩ Lâm gạt góc lên, cầm một tập tài liệu bên cạnh sang rồi mở ra trước mặt.
Sau đó, cô ta ngắm nghía chiếc bút máy màu đen, rồi như tùy ý hỏi:
"Dạo gần đây cảm thấy thế nào?"
"Sức ăn có vẻ nhiều hơn một chút, giấc ngủ bình thường, cơ thể cũng rất khỏe mạnh." Thương Kiến Diệu vừa nói vừa động tác gồ cơ bắp tay.
Bác sĩ Lâm gật đầu:
"Tôi đã xin từ bỏ thông nhất hôn phối cho cậu rồi, cậu thấy kết quả chưa?"
"Vâng, cảm ơn." Thương Kiến Diệu cười nói: "Tôi có thể hát một bài cảm ơn cô không?"
"Không cần." Bác sĩ Lâm lắc đầu không chút do dự.
Cô ta lập tức chọc chiếc bút máy:
"Thực ra tôi rất tò mò, vì sao cậu nhất định phải từ bỏ thông nhất hôn phối? Tình hình của cậu cũng không coi là quá nghiêm trọng."
Thương Kiến Diệu nghiêm mặt lại, trầm giọng nói:
"Vì cứu vớt nhân loại."
"..." Bác sĩ Lâm nhấc bút máy, khoanh tròn một chỗ trên tập tài liệu kia.
Trong vòng tròn kia có một dòng chữ:
"Rối loạn tâm thần mức độ vừa phải (nghi ngờ mắc chứng hoang tưởng, chờ quan sát thêm)."
Bác sĩ Lâm khoanh xong, nhấc bút máy lên, nhìn Thương Kiến Diệu rồi cười ha ha nói:
"Đây hình như là sửa đổi dựa trên khẩu hiệu của bên phía 'Cứu Thế Quân'?"
Thương Kiến Diệu "ừm" một tiếng, nghiêm túc đáp:
"Bác sĩ Lâm, tôi cảm thấy hình như cô có chút hiểu nhầm về tình trạng của tôi, coi mấy chuyện bình thường thành chứng cứ sinh bệnh."
Bác sĩ Lâm khẽ ngồi thẳng lưng lên, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên ý cười:
"Cậu cảm thấy hiểu nhầm về mặt nào?"
Thương Kiến Diệu im lặng hai ba giây như tổ chức lại câu từ rồi mới đáp:
"Cô không thể hiểu được cái tình cảm sâu sắc đầy cao thượng và thuần túy này, không hiểu rõ thế nào là một người thoát khỏi sự thú vị cấp thấp."
Bác sĩ Lâm mím chặt môi, dường như phải gắng sức lắm mới khiến bản thân cô không phì cười ra tiếng.
Cô ta đẩy chiếc kính gọng vàng trên sống mũi, khẽ hít vào một hơi rồi từ từ thở ra:
"Đúng thế thật. Ở thời đại này, làm gì có không gian cho người theo chủ nghĩa lý tưởng sinh tồn? Ngay cả 'Cứu Thế Quân' cũng sa đọa rồi."
Vị bác sĩ này ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Tôi có thể thử việc thấu hiểu cậu, nhưng cậu bắt buộc phải nói cho tôi biết, cậu nảy sinh ra ý tưởng tương tự như thế nào? Là chuyện gì khiến cậu có dạng xúc động như thế này?"
"Không có chuyện gì cả, tôi chỉ nghĩ vậy thôi." Thương Kiến Diệu thở dài, nở nụ cười nói: "Bác sĩ Lâm, cô là người phụ nữ dịu dàng nhất, khí chất nhất mà tôi từng gặp, tôi có một câu muốn nói với cô."
Bác sĩ Lâm khẽ nhướng lông mày, nói:
"Tôi có..."
Cô ta còn chưa kịp dứt lời thì Thương Kiến Diệu đã kịp nói tiếp:
"Tôi vốn cảm thấy cô có thể trở thành người mẹ về mặt tinh thần của tôi, nhưng giờ tôi mới phát hiện, tư tưởng của chúng ta nằm ở hai thế giới khác biệt, đúng là một điều đáng nuối tiếc."
"Khụ khụ khụ." Bác sĩ Lâm như bị sặc bởi chính nước bọt của mình.
Cô ta lập tức cầm lấy chiếc cốc sứ bên cạnh, uống hai hớp nước, lẩm bẩm như đang tìm chuyện để nói:
"Haiz, lại uống hết lượng lá trà được phân phối tháng này rồi."
Không chờ Thương Kiến Diệu tiếp tục lên tiếng, cô ta hạ nhỏ giọng hỏi một cách đầy thần bí:
"Gần đây cậu có nghe thấy âm thanh gì mà người khác không nghe thấy, có nhìn thấy thứ gì mà người khác không nhìn thấy không?"
Thương Kiến Diệu lắc đầu đầy dứt khoát: "Không."
Bác sĩ Lâm quan sát nét mặt Thương Kiến Diệu giây, rồi chuyển sang hỏi chuyện khác.
Qua mười mấy phút đồng hồ sau, tất cả các tầng đồng loạt vang lên một giọng nữ ngọt ngào:
"Bây giờ là báo giờ chẵn.
Thời gian hiện tại là sáu giờ chiều."
"Tiếng đài báo thời gian." Chờ khi âm thanh kia lặp đi lặp lại ba lần rồi ngừng, bác sĩ Lâm day day trán: "Hôm nay chúng ta đến đây thôi."
Cô ta suy tư một chút rồi nói tiếp:
"Cậu đã không có vấn đề gì về giấc ngủ, cũng không phát hiện mình nhìn thấy thứ mà người khác không thấy, vậy tôi sẽ không kê đơn thuốc nữa. Bằng giờ này tuần sau tới kiểm tra lại."
"Vâng, bác sĩ Lâm." Thương Kiến Diệu đứng lên, quay người đi ra cửa.
Hắn mở cửa phòng ra xong, đột nhiên xoay người lại nói: "Cảm ơn cô, bác sĩ Lâm."
Bác sĩ Lâm cười đáp lại: "Không cần cảm ơn."
Chờ khi Thương Kiến Diệu ra ngoài, và cũng đã đóng cửa phòng lại, bác sĩ Lâm thở dài, cười cười lẩm bẩm: "Thật là lịch sự."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn