Chương 27: Thị trấn Thủy Vi
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Bạch Thần lập tức giảm tốc độ xe máy, ngẩng đầu nhìn tới phía trước.
Cách đó chừng hơn trăm mét có một bức tường màu nâu đỏ, nó kéo dài sang hai bên tới tận cuối tầm mắt của Bạch Thần, rồi ngoặt ra đằng sau, dường như sẽ nối lại làm một.
Phần lớn gạch trên bức tường này cũ kỹ và loang lổ, nhưng một số viên trông còn khá mới, như là mới được nung trong vòng một năm gần đây.
Đầu tường và bên ngoài tường được giăng lưới sắt đã loang lổ vết gỉ sét, chỉ có một con đường ở giữa để đi qua.
Giữa bức tường và lưới sắt có dựng vài chòi canh gác bằng gỗ, đều có những đám người canh phòng mặc quần áo bẩn thỉu mà đủ mọi kiểu dáng đang cầm súng đi lại tuần tra.
Người cảnh cáo Bạch Thần là người canh gác đứng ở chỗ chòi canh gác cao nhất. Y mặc một chiếc áo sơ mi ngả màu ố vàng trông khá cứng bên trong, bên ngoài thì khoác một chiếc áo khoác to thụng màu xanh đen, trông có vẻ giống áo bông.
Người này đeo khẩu súng tự động, cầm một đồ vật màu đen trông giống cây bút viết. Món đồ này tỏa ra ánh sáng màu đỏ chiếu lên mặt Bạch Thần, tạo ra một chấm nhỏ.
Bạch Thần dừng mô tô, bỏ mũ xuống, vuốt mấy sợi tóc ngắn lòa xòa trước mặt ra phía sau.
Cô làm vậy là để thể hiện mình là nữ cho bọn họ xem.
Đây không phải là để dụ dỗ lôi kéo ai, mà làm cho đối phương thả lỏng một chút, không cần quá căng thẳng như thế.
Cô biết rất rõ trên Đất Xám này, ở những nơi không có trật tự, cho dù súng ống có thể đưa tính nguy hại của nam nữ lên cùng một đẳng cấp, nhưng cũng không cách nào thực sự xóa bỏ được sự chênh lệch của hai bên về mặt này.
Cho dù là từ thể trạng hay tính xâm lược mà nói, đàn ông đều nguy hiểm hơn phụ nữ nhiều.
Một người đàn ông xa lạ có thể đưa tới khủng hoảng nhiều hơn là một người phụ nữ xa lạ.
Những năm Bạch Thần lang thang trên hoang dã, cô luôn thể hiện ra hai loại trạng thái khác biệt: Khi cô cần thăm dò phế tích, đến dã ngoại săn bắn, đi xuyên qua khu vực có vẻ nguy hiểm, hoặc giao dịch với một toán cướp nào đó, thì cô sẽ giấu mái tóc dài đi, dùng bùn đất bôi đen khuôn mặt, đổi trang phục khác để khiến mình trông giống đàn ông.
Nhưng khi cô tới gần một số điểm tụ cư có trật tự, hoặc giao tiếp trao đổi với thợ săn di tích đến từ thế lực lớn, người quan tâm tới thông tin và tư liệu về thế giới cũ hơn, thì cô sẽ thể hiện ra thân phận nữ giới của mình.
Chờ khi cô được Sinh Vật Bàn Cổ thu nhận, có chỗ dựa, cô mới có thể dựa vào sở thích cắn kiểu tóc ngang tai, không dài cũng không ngắn.
Sau khi đặt mũ ra trước người, Bạch Thần làm cho con mô tô phân khối lớn tiếp tục chầm chậm đi tới.
Trong quá trình đó, điểm sáng màu đỏ kia vẫn luôn lắc lư trước mặt cô, thi thoảng lại chiếu lên xe máy. Điều này tỏ vẻ đã ngắm bắn sẵn, không hề sơ sểnh.
Khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chừng hơn ba mươi mét, Bạch Thần nghiêng xe, dùng một chân chống đất, hô to:
"Tôi tới tìm trưởng trấn Điền Nhị Hà!"
Cô nhắc lại hai lần, rồi không nói gì thêm mà kiên nhẫn chờ đợi.
Đám người canh gác trên chòi gỗ cho một người đi dọc theo tấm ván gỗ bịch bịch xuống dưới.
Năm, sáu phút sau, một ông già xuất hiện trên đầu tường.
Ông ta đội một chiếc mũ lông xù màu xanh đậm, hệt như úp ngược một cái bình bát xin cơm trên đầu.
Mái tóc bạc thấy rõ rủ xuống huyệt Thái Dương của ông ta, khuôn mặt gầy còm với hốc mắt hõm sâu, những chỗ nào có thể nhăn được thì đều có nếp nhăn cả, trông cực kỳ già nua.
Nhưng đôi mắt màu nâu sậm của ông ta vẫn ngời sáng, tinh thần rất quắc thước. Đây đúng là trưởng trấn tụ cư Điền Nhị Hà.
Ông ta mặc một chiếc áo phông đã ngả màu cháo lòng, khoác một áo vest nhàu nhĩ, và ngoài cùng thì khoác hờ một chiếc áo khoác ngoài màu xanh quân đội trông hơi rộng và hơi dài, rõ ràng không hợp với vóc dáng của ông ta.
Bên dưới là một chiếc quần len màu vàng sậm, bên trong không rõ còn mặc thêm bao nhiêu cái quần khác, trông khá là cồng kềnh.
Điền Nhị Hà nhìn tới phía Bạch Thần, còn nghiêm túc phân biệt vài giây.
"A..." Ông ta như nhận ra người kia, nhưng khi muốn lên tiếng chào hỏi, ông mới nhận ra Bạch Thần đứng quá xa, mà mình thì không cách nào hô to như trước đây nữa.
Ông vội vàng quay đầu, tức giận nói với tên thủ vệ bên cạnh:
"Đưa loa của tôi cho tôi! Thật là, chẳng thông minh chút nào!"
Thủ vệ ấm ức đáp lại:
"Loa của ông đã hết pin từ lâu, dạo này lại không đổi được loại pin tương tự. Tôi, tôi có thể kêu giúp ông..."
Điền Nhị Hà suy nghĩ một chút rồi nói:
"Hô lên thế này giúp tôi: Nhóc Bạch, một năm nay chết dí ở xó nào vậy? Ta còn tưởng cô bị dã thú ăn thịt rồi chứ!"
"Nhóc Bạch..." Thủ vệ nhớ ra: "Chính là Bạch Thần trước kia hay tới đây?"
"Không phải con bé đó thì là ai? Tôi sắp hơn bảy mươi rồi, mắt càng ngày càng kém mà vẫn nhận ra được, cậu là một thanh niên mới chừng hai mươi, sao như người mù thế?" Điền Nhị Hà liếc thủ vệ một cái, mắng hai câu.
Tất cả người sống ở điểm tụ cư này đều đã quen với tính cách của Điền Nhị Hà, thủ vệ không để ý tới lời quở trách vừa rồi, chỉ lẩm bẩm hai câu:
"Cô ta trông xinh đẹp hơn trước nhiều... Không nhìn kỹ làm sao nhận ra cho được..."
Không chờ Điền Nhị Hà trợn mắt trừng mình, thủ vệ này gân cổ hô to:
"Nhóc Bạch, một năm nay chết dí ở xó nào vậy? Ta còn tưởng cô bị dã thú ăn thịt rồi chứ!"
Vẻ mặt của Bạch Thần lập tức dịu hẳn đi, cô hô to đáp lại:
"Đi chỗ khác. Trưởng trấn, tôi tới đổi ít đồ!"
Nơi đây tên là thị trấn Thủy Vi. Bạch Thần từng nghe Điền Nhị Hà kể rằng tên của thị trấn này vốn bắt nguồn từ trước khi thế giới cũ bị hủy diệt, vì được nước bao quanh nên mới đặt tên đó.
Sau khi thế giới cũ bị hủy diệt, hỗn chiến kéo dài, nhiều lần gặp tai nạn địa chất, dòng nước gần đó đã trở thành một phần của đầm lầy, cũng tạo cho trấn Thủy Vi này một bức tường phòng hộ thiên nhiên, khiến cho nơi đây đủ ẩn nấp.
Chỉ có cư dân trấn Thủy Vi và những người khác bọn họ từng mới tới nơi đây mới có thể tìm được những con đường nhìn như bị bùn đất bao phủ trong đầm lầy rộng lớn, tới được thị trấn trong hoàn cảnh hệt như mê cung này.
So với những điểm tụ cư hay phải di chuyển thường xuyên, thị trấn Thủy Vi có nguồn nước sạch, không ít ruộng cày vẫn tồn tại ở nơi đây kể từ khi thế giới cũ bị hủy diệt.
Điền Nhị Hà vốn định cất cao giọng nói vài câu, nhưng còn chưa mở miệng thì cổ họng đã ngưa ngứa, khiến ông ta không nhịn được ho vài tiếng.
"Vào đi! Vào đi!" Ông ta bất đắc dĩ khoát tay.
Tên thủ vệ bên cạnh lập tức hô to:
"Vào đi! Vào đi! Giao súng cho người gác cổng!"
Bộp!
Điền Nhị Hà vỗ hắn ta một cái:
"Ai bảo cậu nói thêm câu sau? Nhóc Bạch là người đáng tin cậy!"
"Nhưng cô ta đã một năm không tới đây rồi." Thủ vệ gân cổ lên cãi lại.
Điền Nhị Hà im lặng hai giây, không nói gì, quay người đi xuống chòi canh.
Bạch Thần không kháng cự, lấy khẩu súng đeo trên lưng, súng lục giắt trên đai vũ trang và cả con mô tô phân khối lớn kia giao cho thủ vệ đứng canh cổng.
Hai cánh cổng màu đen lập tức mở ra.
Điền Nhị Hà đã chờ sẵn ở đó, nhìn Bạch Thần từ trên xuống dưới mấy lần rồi cười ha ha nói:
"Xem ra gần đây cũng không tệ lắm, trước kia đúng kiểu con nhóc mình mẩy toàn bùn đất."
Bạch Thần vô thức nhắm mắt lại:
"Có đoàn đội thu nhận tôi."
Điền Nhị Hà gật đầu như có suy nghĩ:
"Không tệ, không tệ."
Ông ta không tiếp tục chủ đề này nữa, mà thuận miệng hỏi:
"Người máy kia của cô đâu rồi? Tên, tên là 35 gì đó ấy."
Bạch Thần khẽ rũ mắt xuống, một giây sau mới đáp:
"Hỏng rồi."
Điền Nhị Hà lập tức im lặng.
Qua vài giây sau, ông ta hít vào một hơi thật sâu, hỏi như thể ban nãy bọn họ chưa nói gì với nhau:
"Cô muốn trao đổi cái gì?"
"Mấy linh kiện xe ô tô..." Bạch Thần đáp lại, vẻ mặt bình tĩnh như thường.
"Ngừng! Đừng nói với tôi cụ thể là cái nào, tôi không hiểu đâu. Để tôi trực tiếp dẫn cô đi xem, cứ thỏa sức chọn đi." Điền Nhị Hà cười cắt ngang lời Bạch Thần.
Ông ta quay người, dẫn Bạch Thần đi vào trong thôn trấn.
Thị trấn này không lớn, hoàn toàn không giống thị trấn trong khái niệm của thế giới cũ.
Bạch Thần dõi mắt nhìn ra, thứ cô thấy đầu tiên là một đống ba tòa nhà cao ba tầng ở phía xa, chúng không cao, nhưng lại khá dài, mỗi một tầng đều được ngăn ra thành nhiều căn phòng.
Ba tòa nhà này không song song với nhau, mà là giống như chữ "Phẩm" (品) đảo ngược, xiêu vẹo.
Theo Bạch Thần được biết, những người sống ở đây, có nhà xí riêng hoặc chung tầng, đều là thành viên của Trấn vệ đội và gia quyến của bọn họ, đồng thời những người nắm vững kỹ thuật quan trọng cũng được chia cho một căn phòng, ví dụ như biết sửa chữa súng ống, hoặc như nắm được kỹ thuật canh tác nông nghiệp từ thế giới cũ.
Hai bên chữ "Phẩm" là hai nhà vệ sinh công cộng một ngang một dọc. Phía trước chữ "Phẩm" là một quảng trường nhỏ được lát xi măng, bên ngoài quảng trường nhỏ còn là ba cái quảng trường nền đất không lớn lắm song song với nhau.
Mỗi bên trái phải của quảng trường đều có một loạt nhà trệt. Những căn nhà này cách bức tường bao không xa, thuộc về dân cư ban đầu của trấn Thủy Vi. Lấy nhân khẩu trấn Thủy Vi mà đếm thì đại bộ phận nhà dân ở đây đều có thành viên của Trấn vệ đội, nếu không thì không đủ người để duy trì Trấn vệ đội.
Trên bốn cái quảng trường thì có những căn nhà dựng lộn xộn, khó có thể đếm rõ, có cái làm từ bùn, có nhà xây bằng gạch, cũng có cả lều trại.
Những ngôi nhà này tới từ dân du cư lang thang trong hoang dã được trấn Thủy Vi thu nhận bao năm nay, hoặc là những thành viên ban đầu vi phạm luật.
Lúc này mặt trời còn treo cao trên không trung, chạng vạng vẫn chưa kéo tới, một bộ phận cư dân trấn Thủy Vi vẫn còn đang lao động trong các ruộng vườn ở phía sau thị trấn, còn một số khác thì theo đội ra ngoài săn bắn, chỉ có rất ít người ở lại canh giữ nơi đây.
Bọn họ đi ra từ những căn phòng san sát, chen chúc một chỗ, từ sau những tấm kính thủy tinh quăng ánh mắt sang bên này. Điểm chung của bọn họ là: Khuôn mặt không quá sạch sẽ, tóc khô vàng bết lại, quần áo không thành bộ, cũng không vừa người, nhưng đôi mắt sáng rõ hơn tất cả dân du cư hoang dã mà Bạch Thần gặp được ở nơi khác.
"Trưởng trấn, ông, dạo này sức khỏe ông thế nào rồi?" Bạch Thần không để ý cái nhìn chòng chọc của những người khác, cô há miệng, hỏi một câu không được thuần thục cho lắm.
Điền Nhị Hà cười đáp như đang tự giễu:
"Còn tạm, chỉ là càng ngày càng sợ lạnh. Cô xem, mùa đông còn chưa tới mà tôi đã mặc dầy thế này, không biết có sống qua nổi trời đông năm nay không."
"Chắc chắn là được." Bạch Thần đi theo Điền Nhị Hà dọc theo con đường giữa các căn nhà lụp xụp tới ba tòa nhà hình tam giác kia.
Cô trả lời rất chắc chắn, nhưng ngữ khí thì có chút bất định.
"Không cần an ủi lão già này." Điền Nhị Hà vuốt cằm lởm chởm ít râu trắng: "Tôi đã bảy mươi bảy rồi! Người trải qua thế giới cũ hủy diệt, có thể sống tới chừng này tuổi, còn được mấy người cho lắm? Vả lại, con cái tôi chết hết cả rồi, cho dù sống thêm vài năm nữa, thực sự tìm được thế giới mới, với tôi mà nói cũng chẳng còn nghĩa lý gì. Ài, nếu Nam Nam còn sống, hẳn là cũng xêm xêm cô..."
"... Chí ít cũng phải được nhìn thế giới mới chứ." Bạch Thần im lặng một lúc rồi nói.
Cô liếc nhìn những căn nhà lụp xụp được dựng lộn xộn xung quanh, trông thấy cửa chính và cửa sổ của những căn nhà đó đều dựng đầy những bình nhựa, bình thủy tinh, giấy các-tông cũ, cúc áo, vải rách, những linh kiện không biết lấy từ đâu, dây cáp điện có dài có ngắn, nắp bình kim loại, vô lăng chơi game không còn đủ phím bấm, hộp đựng kính đã nứt toác, vỏ đạn, kính ngắm, kính mắt gỉ sét... Trông hệt như những bãi rác, vựa ve chai.
Điền Nhị Hà thở dài một tiếng:
"Thế giới mới... Ai biết nó ở đâu... Người trẻ tuổi còn có thể tin tưởng, chí ít có hy vọng mà sống. Chứ cái đám lão già như bọn tôi, coi như thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn