Chương 60: Hoàn toàn ngược hướng
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu
"Được."
"Được chứ."
"Không vấn đề."
"Lên xe thôi."
Bạch Thần, Long Duyệt Hồng, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu gần như đồng thanh trả lời, không chút do dự.
Lúc này người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi sậm màu, quần dài và khoác áo gió màu đen lập tức đi vòng qua đầu xe, tới chỗ ghế lái phụ rồi mở cửa xe ra.
Y nở nụ cười nhàn nhạt nói với Tưởng Bạch Miên:
"Cô có thể ra hàng ghế sau ngồi được không?"
"Không thành vấn đề, anh ngồi, anh ngồi đi." Tưởng Bạch Miên nhiệt tình đứng lên nhường chỗ.
Chờ khi người đàn ông kia tháo khẩu súng trường màu bạc trên lưng, ngồi xuống chỗ ghế lái phụ, cô khẽ xoay người, cười như đang nịnh nọt và hỏi:
"Anh tên là gì vậy?"
Người đàn ông tóc đen mắt vàng kia khe khẽ nhăn mặt lại:
"Kiều Sơ."
"Tên hay quá." Tưởng Bạch Miên ca ngợi không chút keo kiệt.
"Xem tên của người ta kìa, rồi nhìn tên của cậu xem." Thương Kiến Diệu thì nghiêng đầu đả kích Long Duyệt Hồng một câu.
Long Duyệt Hồng lại không hề trách móc, mà còn hùa theo:
"Đúng thế, đúng thế."
Trong tiếng khen ngợi của bọn họ, Tưởng Bạch Miên mở cửa sau ra, nói với Thương Kiến Diệu:
"Dịch vào giữa một chút nào."
Mà còn chưa nói xong, cô đã đổi ý:
"Không, anh xuống dưới trước, tôi ngồi giữa."
Thấy Thương Kiến Diệu tỏ ra không quá vui vẻ, Tưởng Bạch Miên lại nhấn mạnh một câu:
"Tôi là tổ trưởng!"
Thương Kiến Diệu nghe vậy, mới không tình nguyện xuống xe, nhìn Tưởng Bạch Miên ngồi vào giữa hàng ghế sau.
Mà sau khi nghe được danh từ "tổ trưởng" tới từ tiếng Đất Xám này, người đàn ông tóc đen mắt vàng Kiều Sơ theo bản năng quay đầu liếc nhìn Tưởng Bạch Miên một cái.
Tưởng Bạch Miên thì như sớm chờ đợi sẵn, cùng anh ta bốn mắt nhìn nhau, rồi thản nhiên cười một tiếng.
Kiều Sơ không nói nhiều, bình thản dời mắt đi.
Tưởng Bạch Miên không cảm thấy mất mát, mà đưa người tới phía trước, một tay chống cằm, nhìn chằm chằm góc nghiêng của Kiều Sơ như đang thưởng thức, khó có thể dời mắt đi được.
Sau khi lên xe và ngồi xuống, Thương Kiến Diệu phát hiện vì vị trí này mà hắn chỉ có thể nhìn thấy gáy của Kiều Sơ, hơn nữa thi thoảng còn bị đệm gối đầu của chiếc ghế phía trước che mất, trên mặt chợt hiện ra cảm xúc thất vọng không sao che giấu nổi.
Kiều Sơ nhìn cây cầu lớn đứt gãy phía trước, đột nhiên mở miệng hỏi:
"Các vị có đồ ăn không?"
"Có!" Bạch Thần nhanh chóng nghiêng người mở hộp kê tay ra.
"Có có có!" Tưởng Bạch Miên thu tay chống cằm, cuống quít tìm đồ ăn trong túi áo. Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng thì ngồi thẳng lưng, quay ra sau, định lấy hộp thịt bò kho tàu cho Kiều Sơ.
Không hề nghi ngờ khi Bạch Thần là người nhanh nhất, cô đưa cho Kiều Sơ một túi lương khô nhỏ và một thanh năng lượng.
"Cứ thế này đi. Các vị cũng ăn một chút, trưa nay phỏng chừng không nghỉ ngơi được, phải thay nhau lái xe." Kiều Sơ nhận lấy đồ ăn, ra lệnh như mình là thủ lĩnh ở đây, mà đám người Thương Kiến Diệu thì không chút dị nghị.
Sau khi dùng nước trong túi ăn lương khô và thanh năng lượng, Kiều Sơ cất đồ đi, chờ một lúc rồi nghiêng đầu nói với Bạch Thần:
"Nên xuất phát. Lái tới dải đồi núi phía tây bắc."
"Vâng." Bạch Thần, sau khi ăn trưa xong, vâng dạ liên tục, nhưng không dời mắt đi.
Kiều Sơ giơ tay trái vỗ lên cánh tay phải Bạch Thần, dịu dàng cười nói:
"Tập trung lái xe."
"Vâng!" Bạch Thần như sung sướng, lập tức ngồi thẳng người, khởi động xe.
Kiều Sơ nhìn ra hàng ghế phía sau, khẽ cười nói:
"Tôi muốn nghỉ ngơi một chút. Các người chú ý tình huống xung quanh, tới khu vực đồi núi đó thì nhớ gọi tôi dậy."
"Vâng!" Đám người Tưởng Bạch Miên đồng thanh đáp lại.
Kiều Sơ không nói gì nữa, quay đầu lại.
Nụ cười nhanh chóng biến mất trên mặt y, ánh mắt y trở nên vô cùng lạnh nhạt.
Sau đó, y lấy từ trong túi áo ra một cái hộp màu xanh da trời, mở nắp ra.
Trong hộp này có gắn một chiếc gương soi nhỏ.
Kiều Sơ nhìn bản thân trong gương, giơ tay phải lên tập trung sửa sang lại tóc tai.
Sau vài lần xem xét kỹ càng, y chậm rãi cất hộp gương đi, dựa đầu vào tấm đệm rồi nhắm mắt lại.
Chờ khi chạng vạng, xe Jeep chạy về khu vực đồi núi chỗ trấn Hắc Thử. Lúc này đại đội 23 của Vương Bắc Thành đã đi xa từ lâu.
Đám người Tưởng Bạch Miên không cần nhắc nhở, lập tức hóa thân thành đồng hồ báo thức gọi Kiều Sơ tỉnh dậy đúng giờ.
Kiều Sơ nhìn bầu trời đang tối dần:
"Đêm nay nghỉ ngơi ở chỗ này, sáng mai tiếp tục chạy hướng tây bắc."
"Vâng." Bạch Thần tìm được chỗ hạ trại quen thuộc, dừng xe lại.
Tiếp đó, bốn người bọn họ tranh nhau dựng lều trại, đốt lửa, từ trong cốp xe lấy mấy lon đồ hộp quân dụng ra.
"Các người cũng có đủ vật tư đấy nhỉ..." Kiều Sơ ngồi ở vị trí ghế lái không đóng cửa xe, nhàn nhã nhìn đám người Thương Kiến Diệu bận rộn.
Không lâu sau, Thương Kiến Diệu chạy tới, chủ động nói:
"Tôi qua bên kia lấy nước."
Kiều Sơ nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy chỗ có nguồn nước sạch, suy nghĩ vài giây rồi đáp:
"Không cần, nước của chúng ta đủ để dùng cho mấy ngày rồi."
"Vâng, đồ hộp còn một lúc nữa mới nóng, có cần tôi hát cho anh nghe một bài không?" Thương Kiến Diệu không hề kiên trì, mà lại cười hỏi tiếp.
"..." Kiều Sơ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Thương Kiến Diệu hai giây: "Không cần."
"Vậy mặc váy cỏ nhảy lắc mông thì sao?" Thương Kiến Diệu hỏi tiếp.
Kiều Sơ nhíu mày, nói:
"Không cần, tôi muốn yên lặng một lúc, khi nào đồ nóng thì tới gọi tôi."
"Vâng!" Thương Kiến Diệu nhiệt tình đáp lại.
Sau khi hắn xoay người đi về chỗ đống lửa, Kiều Sơ lại lấy cái hộp màu xanh da trời, bật mở nó ra.
Kiều Sơ nhìn mình trong gương, vẻ mặt trở nên sinh động hơn chút. Y khẽ than thở một câu:
"Ài, đúng là phiền toái mà..."
Cứ như vậy, ban đêm lặng lẽ trôi qua, mặt trời lại mọc lên từ phía đông hoang dã Hắc Chiểu.
Sau khi ăn sáng xong, trải qua một phen đọ sức âm thầm, Tưởng Bạch Miên rốt cuộc lợi dụng quyền uy của tổ trưởng cướp được trách nhiệm lái xe, mà Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần chỉ có thể uất ức chen chúc ở hàng ghế sau.
Kiều Sơ lật xem đồng hồ cơ trên tay, dựa vào kim chỉ nam trên đồng hồ xác định vị trí hiện tại.
"Lái theo hướng kia, cứ lái đi." Y chỉ về một chỗ hướng tây bắc.
Tưởng Bạch Miên không hề chất vấn nghi ngờ, nổ xe đi vòng ra khỏi khu vực đồi núi này, sau đó lao đi theo phương hướng mà Kiều Sơ chỉ.
Thời gian dần trôi, địa hình xung quanh càng ngày càng bằng phẳng, đất càng ngày càng đen, càng ngày càng mềm. Đến cối cùng, bùn đã trở thành cảnh sắc chủ yếu, mặt đường cứng càng ngày càng ít.
Đây là đang đi sâu vào trong đầm lầy.
Mà so với Bạch Thần, Tưởng Bạch Miên có vẻ không đủ kinh nghiệm về nơi đây, hai lần cô suýt khiến xe lún vào vũng bùn sâu không thấy đáy.
Cô không thể không nhường ghế lái, trở lại chỗ giữa của hàng ghế sau. Mà Bạch Thần thì còn nghiêm túc cố gắng điều khiển xe Jeep, hệt như một đứa bé đang chờ được khen ngợi.
Không chút nghi ngờ khi tốc độ xe chậm hơn rất nhiều, mãi tới giữa trưa mà bọn họ còn chưa đi được qua ba mươi cây. Mà trong các ao đầm xung quanh bắt đầu có đủ loại thực vật mọc lên.
So với loại cây bình thường thì trông chúng có màu sắc hoặc nhạt hơn, hoặc sặc sỡ hơn hẳn, thoạt trông có chút kỳ quặc.
Tưởng Bạch Miên còn nhớ rõ trách nhiệm tổ trưởng của mình, thuận miệng nhắc nhở Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Khi nhìn thấy những thực vật biến dị tương tự như thế này tập trung một chỗ, có nghĩa là chúng ta đã tiến vào khu vực ô nhiễm. Nhưng hình thù của thực vật chỗ này chưa đủ kỳ quái, không đủ nguy hiểm, mức độ ô nhiễm không phải là rất cao.
Trong hoàn cảnh như thế này, người thường vẫn có thể hoạt động, nhưng nếu không có trang bị bảo hộ, tốt nhất đừng để quá ba ngày. Mà là một người biến đổi gen trưởng thành thì có thể kiên trì tầm mười ngày, nhưng điều kiện tiên quyết là đã chuẩn bị sẵn thức ăn nước uống."
Kiều Sơ lại quay đầu liếc nhìn Tưởng Bạch Miên một cái, nhưng y nhanh chóng dời mắt đi, chỉ vào bên cạnh nói:
"Đi hướng bên này."
"Nhưng mà..." Bạch Thần vô thức định nói ra đề nghị của bản thân.
Đường cô chọn đều có mức độ ô nhiễm khá thấp, phù hợp cho xe chạy qua. Nếu tùy tiện đổi tuyến đường, nói không chừng sẽ gặp loại đầm lầy xâm thực, ngay cả người và xe đều lún vào, chìm xuống dưới đáy.
"Đi hướng bên này." Kiều Sơ nhấn mạnh lại một lần nữa.
"Vâng." Bạch Thần lựa chọn nghe theo.
Sau khi đổi tuyến đường, đi vào khu vực mà Bạch Thần không quen thuộc, tốc độ của xe Jeep lại càng chậm đi rất nhiều. Bạch Thần vừa lái lại phải vừa dựa theo kinh nghiệm của mình để phán đoán tình huống đường đi.
Chừng hai mươi lăm phút sau, người trong xe ăn trưa xong, chuẩn bị để Tưởng Bạch Miên lái thay Bạch Thần thì cảnh tượng phía trước bắt đầu thay đổi: Trong những đầm lầy đen sì không thấy giới hạn, những dây leo to đùng mang theo bùn đất thối hoắc chui ra từ dưới đáy đầm lầy, tạo nên một "rừng rậm" thấp bé.
Chúng nó ánh lên màu xanh đen, mỗi một dây leo đều to như con mãng xà bình thường, ngoài thân mọc đầy những gai nhọn màu đỏ.
Những dây leo kỳ quái này quấn lấy nhau, lan ra khắp các khu vực mà mắt thường có thể thấy được phía trước xe Jeep, ngoài bản thân đầm lầy đen ngòm, tất cả những nơi khác đều trở thành nơi chúng nó làm đẹp - đến cả bầu trời, đều vì "rừng rậm" thấp bé che phủ hoặc vấn đề khác, mà trở nên âm u, ảm đạm, đè nén.
Nhìn cảnh tượng đồ sộ nhưng đáng sợ này, bất kể là Tưởng Bạch Miên, Bạch Thần hay Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều sinh ra một loại cảm xúc chấn động khó nói thành lời.
Trong cơn chấn động, bọn họ gần như đồng thời có chung một thắc mắc:
"Vì sao chúng ta lại tới chỗ này?"
Lúc này, Kiều Sơ nhếch khóe miệng tạo ra một nụ cười dịu dàng:
"Không cần căng thẳng."
Âm thanh này, câu nói này đã loại bỏ nghi ngờ của đám người Thương Kiến Diệu, làm cho bọn họ lại nhìn Kiều Sơ với ánh mắt đắm say.
Kiều Sơ ngồi thẳng người, bắt đầu nghiêm túc chỉ huy Bạch Thần đi như thế nào, lái theo hướng nào.
Nhìn những dây leo màu xanh đen pha chút đỏ to như lũ mãng xà ngoài cửa sổ, năm ngón tay trên tay trái Tưởng Bạch Miên giật giật.
Cô như vô thức lấy giấy bút từ trong túi áo, ghi chép những gì được chứng kiến trước mắt.
Thương Kiến Diệu thì lúc nhìn chằm chằm vào gáy Kiều Sơ, lúc thì lại quan sát những dây leo bên ngoài, luôn có cảm giác chúng nó chứa đựng sự nguy hiểm cực lớn.
Đúng lúc này, tay trái hắn cảm nhận được có gì đó khẽ chạm vào.
Thương Kiến Diệu theo bản năng quay đầu nhìn, thấy Tưởng Bạch Miên cầm một tờ giấy trắng đưa tới gần.
Hắn tập trung nhìn, chỉ thấy trên tờ giấy trắng đang miêu tả rất trung thực về cảnh tượng hiện tại, mà ngoài ra còn có một câu nói kỳ quá ở cuối cùng:
"... Ở sâu trong đầm lầy lại tồn tại một khu vực đột biến cực kỳ nghiêm trọng thế này, nhưng kỳ lạ là con chip trong tay trái tôi nói cho tôi biết, ô nhiễm phóng xạ ở đây không quá nghiêm trọng. Có lẽ do thời gian dần trôi, ô nhiễm đã bớt đi rồi?
"... Trên những dây leo này mọc đầy gai nhọn đỏ rực, hệt như hút đủ máu tươi..."
"... Con chip trên cánh tay trái nói cho tôi biết, phương hướng hiện tại hoàn toàn ngược với đích đến dự định là trấn Kỳ Phong..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn