Chương 68: Kiểm tra
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tiếng gào thét ồm ồm đầy thê lương đó vẫn còn vang vọng, các chỗ khác nhau trong phế tích thành phố lần lượt vang lên âm thanh tương tự.
Chúng không quá to, nhưng nối tiếp nhau, cũng khiến người ta cảm thấy da đầu tê dại.
Mà điều kinh khủng nhất là, cách chỗ đám người Thương Kiến Diệu chừng trên trăm mét có không biết bao nhiêu tiếng gào rú nối liền thành một mảng.
Lúc này, tầng mây trên trời cao dường như cũng bị âm thanh bên dưới đánh tan đi không ít, để lộ ra nửa vầng trăng hơi vàng trong thời gian ngắn ngủi.
Ánh trăng trong trẻo vẩy xuống, chiếu lên trên những tòa nhà cao tầng hơn mấy chục mấy trăm mét ở cuối đường.
Trong bóng đêm tối tăm, những cửa sổ kia phản chiếu ánh trăng, hiển lộ ra vô số bóng người.
Không thể thấy rõ dáng vẻ của bọn họ, nhưng điều có thể khẳng định duy nhất đó là, dường như bọn họ cũng đang nhìn đám người Thương Kiến Diệu, Tưởng Bạch Miên, hơn nữa cơ thể của bọn họ có vẻ hơi khom xuống.
Đám người Thương Kiến Diệu gần như phản ứng theo bản năng, đều tự áp dụng động tác khác biệt, tìm chướng ngại vật gần đó để ẩn núp. Đến cả Long Duyệt Hồng, vì đã nhiều lần trải qua chuyện tương tự, không hề chậm chạp mấy, hoàn toàn phát huy được hiệu quả huấn luyện.
Tầng mây nhanh chóng di chuyển, mặt trăng lại bị che đi phần lớn, mấy tòa nhà ở cuối con phố lại chìm vào trong bóng đêm thâm trầm, chỉ có thể thấy mang máng đường viền.
Qua một lúc, không thấy bất kỳ cuộc tập kích nào xảy ra, Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt rời khỏi nơi ẩn núp trước.
Nhưng y không quay lại giữa đường, mà đi tới bên trái đường nơi có lát gạch màu đỏ sậm. Nơi đây có cây cối chưa rụng hết lá có thể che được tầm mắt từ trên cao, có thể khiến những cú bắn ở cuối đường có khả năng bắn đến sẽ không nhắm chuẩn được.
Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần cũng lần lượt tới gần Kiều Sơ.
Thương Kiến Diệu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thấy ánh trăng và ánh sao càng lúc càng mờ, đột nhiên nhào ra khỏi chỗ ẩn nấp, liên tục lăn người hai cái tới chỗ Ngô Thủ Thạch.
Sau đó, hắn kéo thi thể này, khẽ khom người nhanh chóng tiến vào căn nhà mở toang hoác ở bên trái đường.
Bảng hiệu của căn nhà này đã nghiêng lệch xuống, hỏng đi non nửa, chỉ có thể thấy được bốn từ tiếng Đất Xám là "Tập đoàn ăn vặt".
Trong phòng, những chiếc bàn hình chữ nhật xếp thành hai hàng ngang, bị bụi bậm phủ kín dày đặc.
Thương Kiến Diệu mặc kệ bẩn hay không, đặt Ngô Thủ Thạch lên một cái bàn, dựa theo tri thức cấp cứu mà Tưởng Bạch Miên đã dạy, cởi áo đối phương, làm động tác ép ngực.
"Xem ra vô dụng..." Tưởng Bạch Miên tiến vào từ lúc nào không biết, nhìn quy trình Thương Kiến Diệu vừa làm.
Không cho Thương Kiến Diệu cơ hội lên tiếng, cô ra lệnh theo thói quen:
"Kiểm tra cơ thể anh ta xem có manh mối gì không."
Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt đi đến chỗ cánh cửa mở toang, môi mím chặt, nhìn hai giây:
"Không cần, mau chóng đi đến đích đã."
Tưởng Bạch Miên quay đầu nhìn Kiều Sơ, thành khẩn nói:
"Nếu như có thể biết rõ ràng những gì vị thợ săn di tích này gặp được, tìm ra nguyên nhân thực sự khiến anh ta ngủ trên đường, hẳn là có thể giúp chúng ta né tránh được rất nhiều nguy hiểm trong khi hành động tiếp sau.
Nơi này thật sự rất kỳ dị, mức độ đáng sợ của quái vật cũng hoàn toàn vượt qua những gì tôi nghĩ.
Còn nữa, số lượng người Vô Tâm cũng vậy, rốt cuộc bọn họ dựa vào ăn cái gì để sống sót?"
Tuy rằng quần thể người Vô Tâm có được bản năng sinh sản, không đến mức vì chết mà dần biến mất, nhưng bọn họ cũng là sinh vật, cũng cần một lượng đủ đồ ăn. Trong phế tích thành phố đã không còn nông nghiệp và công nghiệp, bọn họ dựa vào bắt đồng loại, chuột và sâu thì căn bản không cách nào duy trì được số lượng ở quy mô lớn như thế.
Hệ sinh thái biết cân bằng dần dần.
"Có lẽ vật tư dự trữ ở thành phố này là vô cùng đầy đủ... Người Vô Tâm có bản năng sinh tồn, sẽ chủ động tìm kiếm mấy thứ này." Bạch Thần cũng vào trong, suy đoán nguyên nhân.
Về phần lượng đồ ăn dự trữ nhiều năm như vậy có bị hết hạn hay không, có bị hỏng hay không, người Vô Tâm sẽ không xem xét nhiều như vậy, bọn họ gần như là không có đầu óc suy nghĩ vậy.
"Có khả năng đó." Tưởng Bạch Miên không phủ định.
Dù sao cô không biết phế tích thành phố này nằm ở đâu trong thế giới cũ, ngộ nhỡ tại phế tích thành phố khác phát hiện kho lương thực dự trữ thì sao?
Hơn nữa người Vô Tâm sinh sản nhiều đời như vậy, hoàn toàn có thể tiến hóa ra năng lực ăn gạo với bột mì sống.
Long Duyệt Hồng nghe hai cô gái thảo luận, không nhịn được lên tiếng:
"Người Vô Tâm ở nơi đây đã nhiều, mà tình hình lại kỳ dị, chúng ta lui lại chứ? Trên đường lùi chúng ta chuyển tạm vài món đồ, như vậy coi như là có thu hoạch lớn rồi!"
Lúc nói, anh ta nhìn chằm chằm Kiều Sơ.
Kiều Sơ không hề để ý tới anh ta, chỉ giục Thương Kiến Diệu một câu:
"Nhanh chút."
Y dường như chấp nhận ý nghĩ của Tưởng Bạch Miên, cảm thấy ắt phải điều tra xem Ngô Thủ Thạch gặp được cái gì, bằng không với y mà nói, cũng sẽ càng thêm nguy hiểm.
Dứt lời, Kiều Sơ chăm chú vỗ phủi bụi bặm dính trên người.
Thương Kiến Diệu cầm đèn pin kiểm tra một lượt, không phát hiện bất kỳ vết thương nào trên người Ngô Thủ Thạch, nhưng khuôn mặt đối phương vặn vẹo méo mó như nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ khủng bố, hoặc gặp phải chuyện đáng sợ tột cùng.
Điều này rất giống những người chết một cách kỳ dị ở phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ mà thợ săn trọc đầu Harris Brown miêu tả.
Kết hợp với những gì Kiều Sơ nói, Thương Kiến Diệu có thể phán đoán sơ bộ Ngô Thủ Thạch bị ngựa Ác Mộng tập kích giết chết.
Về phần con quái vật kia đang ở đâu, cách nơi đây xa bao nhiêu, hắn không thể nào biết được.
Hắn đột nhiên lột sạch quần áo của Ngô Thủ Thạch, tìm kiếm những dấu vết không rõ ràng.
"Cổ tay có một vòng da trắng hơn những chỗ khác, chứng tỏ trước đó có đeo đồng hồ, nhưng hiện giờ có khả năng đã rơi ở đâu đó... Không thấy lỗ kim tiêm mới... Đáng tiếc, ở đây không cách nào thử máu, khó để xác định xem có hít phải khí gây mê không..." Tưởng Bạch Miên sáp tới gần, giúp Thương Kiến Diệu nhanh chóng hoàn thành việc kiểm tra.
Sau đó cô đứng thẳng người dậy, vẻ mặt nặng nề nhìn Kiều Sơ, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng:
"Đại khái là bị năng lực tương tự ngựa Ác Mộng cưỡng ép đi vào giấc ngủ. Không thể khẳng định đây rốt cuộc là do ngựa Ác Mộng làm, hay do quái vật khác."
"Không phải ngựa Ác Mộng." Kiều Sơ nói một cách cực kỳ khẳng định.
Tưởng Bạch Miên gật đầu:
"Ừm... Anh có biết tiếng hí của ngựa Ác Mộng là kiểu gì không?"
Kiều Sơ há miệng dường như định mô phỏng, nhưng lại cảm thấy quá xấu hổ, cuối cùng quyết định bỏ qua.
Lúc này, Thương Kiến Diệu cũng đứng thẳng dậy.
Hắn cầm đèn pin, hỏi rất nghiêm túc:
"Là thế này sao?"
Vừa dứt lời, hắn học tiếng gào hú vang dội nhất và đáng sợ nhất vừa nãy, không hề tỏ vẻ khó xử hay xấu hổ chút nào.
Đương nhiên lúc này hắn khống chế âm lượng xuống.
"Không phải." Kiều Sơ lắc đầu phủ định không chút do dự.
Tưởng Bạch Miên khẽ nhíu mày:
"Xem ra quái vật khủng khiếp nhất trong phế tích thành phố này không phải ngựa Ác Mộng."
Đây là chuyện mà ban nãy cô muốn xác định, liệu có phải ngựa Ác Mộng phát ra tiếng hí rất to ban nãy, khiến rất nhiều tiếng hú hét hưởng ứng theo kia không.
"Vậy là thế này chăng?" Thương Kiến Diệu liên tục bắt chước các tiếng hú tiếng gào mà lúc trước hắn nghe được.
"Cũng không phải." Kiều Sơ đội mũ giáp không nhịn được hỏi: "Anh không thể trực tiếp học tiếng ngựa hí sao? Tiếng hí của ngựa Ác Mộng về bản chất là giống tiếng ngựa hí bình thường, chỉ khác đi đôi chút."
Thương Kiến Diệu liếc nhìn Kiều Sơ:
"Chưa thấy ngựa bao giờ."
Dứt lời, hắn quay người lại, cúi xuống kiểm tra các túi trên quần áo Ngô Thủ Thạch.
Đầu tiên hắn lấy ra được một huy hiệu màu đồng thau, mặt chính có phù điêu mặt người mơ hồ và một cây đao, một khẩu súng, mặt sau có gắn một con chip nho nhỏ.
Lúc trước Thương Kiến Diệu đã gặp được thứ tương tự, biết đây là huy hiệu của công hội Thợ Săn, bèn thuận tay giao cho Tưởng Bạch Miên.
Tưởng Bạch Miên không đọc nội dung trong con chip, trực tiếp cất đi.
Những gì Ngô Thủ Thạch gặp được trong nhiệm vụ hoàn thành lúc trước và lần thăm dò này ít có liên quan gì tới thứ này.
Món đồ thứ hai mà Thương Kiến Diệu tìm được là một chiếc khăn tay kẻ sọc màu lam trắng.
Chiếc khăn tay này thoạt trông khá cũ, bên ngoài sờn bóng cả lên, nhưng được gấp rất gọn gàng.
Thương Kiến Diệu giũ khăn mở nó ra, không phát hiện gì, bèn gấp lại nguyên dạng rồi nhét vào túi áo trước ngực Ngô Thủ Thạch.
Món đồ thứ ba mà hắn tìm được là một nửa miếng sô cô la màu đen được bao lại bằng giấy bạc.
Trên miếng sô cô la này rõ ràng có dấu vết hòa tan rồi đông lại, nhưng không hề tìm được vết cắn nào.
Thương Kiến Diệu đang lật xem miếng sô cô la này, Bạch Thần đột nhiên nói:
"Chắc là lúc bình thường muốn ăn thì liếm mấy cái, hoặc bỏ vào miệng ngậm một lúc."
Cô nói với vẻ rất bình thản, dường như đã quá quen với chuyện này.
Thương Kiến Diệu vừa nghe xong, khẽ gật đầu, vừa trả lời một câu:
"Cô có cần không?"
"Ở trong phế tích thành phố này, không cần." Bạch Thần lắc đầu.
Vật tư có thể tìm được ở nơi đây chắc chắn sẽ rất nhiều.
Thương Kiến Diệu không hỏi người khác, tiếp tục lục soát quần áo Ngô Thủ Thạch.
Món đồ thứ tư hắn tìm được là một tờ giấy được gấp cũng rất gọn gàng.
Chữ trên giấy có chút nắn nót:
"Nợ Như Hương một hộp thịt bò; Nợ A Cương hai lần thù lao, tương đương một túi lương khô to; Nợ lão què Trương nửa bát mỡ; Nợ Orange một khẩu súng, mười viên đạn; Nợ Tiểu Quang một ít thịt; Nợ Như Hương một đóa hoa..."
Thương Kiến Diệu nhanh chóng đọc lướt qua, rồi gấp tờ giấy lại, bỏ vào trong túi áo mình.
"Anh không định, trả nợ giúp anh ta chứ?" Tưởng Bạch Miên nhìn mà có chút kinh ngạc.
Nhưng Thương Kiến Diệu có làm ra chuyện gì thì cô cũng sẽ không cảm thấy kỳ quặc.
Thương Kiến Diệu đáp lời, mặt không chút biểu cảm:
"Nếu gặp được đồng đội của anh ta, tôi sẽ giao tờ giấy này và huy hiệu thợ săn cho bọn họ."
Tưởng Bạch Miên chầm chậm gật đầu thật nhẹ, không nói gì thêm.
Món đồ thứ năm mà Thương Kiến Diệu tìm được là mười hai đồng xu ở trong túi quần Ngô Thủ Thạch.
Từ hoa văn và hình dáng của chúng nó thì hẳn là của thế giới cũ.
"Tiền xu của thế giới cũ vẫn có thể dùng được?" Long Duyệt Hồng liếc nhìn một cái, kinh ngạc hỏi.
"Dùng được, nhưng không xem mệnh giá, chỉ xem nó là kim loại gì, nặng bao nhiêu." Bạch Thần giải thích qua.
Trong mười hai đồng xu kia, có bảy đồng màu trắng bạc, năm đồng màu vàng. Thương Kiến Diệu ngắm nhìn một hồi, rồi cho nó vào trong tầng kép của ba lô ngụy trang.
Tiếp đó, ngoài áo, quần và giày ra, hắn chỉ tìm được khẩu súng lục màu đen của Ngô Thủ Thạch.
"Ô Bắc 7, còn năm viên." Thương Kiến Diệu phân biệt qua, rồi giắt khẩu súng này lên đai vũ trang.
Đạn này là đạn 7. 62mm, không giống loại đạn bọn họ chuẩn bị khi xuất phát.
Về phần khẩu súng tự động mà Ngô Thủ Thạch đeo khi lần đầu gặp bọn họ thì không biết đã đi đâu.
Sau khi kiểm tra xong, Thương Kiến Diệu lại mặc đồ lại cho Ngô Thủ Thạch.
"Đi thôi." Kiều Sơ thấy không tìm được manh mối gì, mất kiên nhẫn thúc giục.
Đám người Tưởng Bạch Miên không phản đối, theo y ra khỏi căn nhà bên đường này.
Thương Kiến Diệu đi cuối cùng. Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, đột nhiên nhảy lên kéo cửa cuốn kim loại xuống.
Trong tiếng rầm, căn phòng này bị đóng kín hoàn toàn.
"Làm thế có tác dụng gì? Người Vô Tâm biết mở cửa, đến lúc đó, đây chính là đồ ăn của bọn họ." Kiều Sơ không nhịn được nói một câu, rồi trầm giọng nói: "Đuổi kịp!"
Thương Kiến Diệu không làm gì thêm, đi theo sau đội ngũ, tiếp tục ghì súng, chạy chậm tới một nơi trong phế tích thành phố trong bóng đêm thâm trầm này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn