Chương 14: Vùng hoang dã Hắc Chiểu
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên lại nói tiếp:
"Mỗi người một khẩu, còn cả Liên Hiệp 202, cũng mỗi người một chiếc. Hai cây này là súng trường, các vị biết rồi, 'Cuồng Chiến Sĩ' do công ty chế tạo, dùng đạn 5. 56 mm... Đây là súng trường 'Quả Quýt', lắp ống ngắm là có thể dùng làm súng bắn tỉa... Đây là súng lựu đạn, biệt hiệu 'Bạo Quân'... Đây là toàn bộ vũ khí, đạn cũng ở chỗ này. Đầu tiên là lấy súng lục mang theo bên người, mỗi người lấy thêm vài băng đạn."
Trong khoảng thời gian này, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đã nhìn quen với các loại vũ khí, làm quen với chúng nó tới mức không thể quen thuộc hơn. Bọn họ bình tĩnh lấy Rêu Đá và Liên Hiệp 202 đeo lên đai vũ trang bên hông.
Tưởng Bạch Miên lại chỉ vào hộp giấy bên phải:
"Đồ hộp quân dụng, thanh năng lượng, lương khô, chính là nguồn tiếp viện của chúng ta. Ha ha, chắc chắn chừng này không đủ cho chúng ta dùng cho đến khi tới được thị trấn Kỳ Phong. Phần còn lại chúng ta sẽ thu hoạch ở trên dã ngoại, đây là một phần của huấn luyện."
"Rõ, tổ trưởng!" Đám người Bạch Thần, Thương Kiến Diệu hoàn toàn không hề bất ngờ chút nào.
"Được rồi, lên xe." Tưởng Bạch Miên vung tay lên một cách rất oai hùng.
Vì Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng chưa biết lái xe, cho nên hai cô gái ngồi ở hàng ghế đầu, dự định thay nhau lái xe. Bọn họ định tới khu vực nào rộng rãi trống trải sẽ để cho hai anh chàng kia học sau.
Trong âm thanh giả lập, Tưởng Bạch Miên mở máy con Jeep bốn chỗ ngồi, điều khiển nó lần lượt vượt qua các trạm kiểm tra và miệng cống trong bãi đỗ xe.
Một lúc sau, Tưởng Bạch Miên hất cằm chỉ tới phía trước:
"Cửa cuối cùng."
Đó là một cánh cửa màu trắng bạc mở ra hai bên, dọc theo hai bên là chừng gần hai mươi nhân viên Bộ phận An toàn canh gác.
Sau lần kiểm tra cuối cùng, Tưởng Bạch Miên điều khiển con xe Jeep xông tới cánh cửa kim loại.
Lúc này, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng khó nén nổi sự căng thẳng, cả hai gần như nín thở.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời bọn họ được đi lên trên mặt đất.
Xe Jeep dần dần tới gần, cánh cửa màu trắng bạc lập tức mở ra phía sau.
Ánh sáng nhuộm màu vàng rực rỡ lập tức ùa vào trong. Đó là một loại ánh sáng không trắng như ánh đèn huỳnh quang, cũng chẳng vàng như ánh nến.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đồng thời co người lại, giơ tay phải lên che trước mắt.
Ánh sáng kia có hơi chói mắt.
Cho đến khi con xe Jeep lao vụt ra khỏi cánh cửa màu trắng bạc, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng mới thích ứng được ánh sáng bên ngoài. Bọn họ thả tay xuống, mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sau khi vượt qua được nỗi sợ hãi khó nói nên lời vào lúc ban đầu, bọn họ nhìn thấy bầu trời xanh thăm thẳm với những đám mây trắng với đủ mọi hình dạng. Bọn họ nhìn thấy lũ chim bay theo đàn, và vách núi lấp lóe ánh sáng vàng nhạt dưới ánh nắng mặt trời.
"Mặt trời... Mặt trời!" Long Duyệt Hồng hô to lên với quả cầu lửa khổng lồ màu da cam đang rực sáng kia.
Anh ta nhìn chằm chằm lên mặt trời, dù mắt đau nhức tới mức rơi nước mắt, anh ta cũng không nỡ dời mắt đi.
"Đừng có nhìn thẳng vào mặt trời của giờ này, hại mắt lắm! Nếu anh thật sự muốn xem, này, cầm lấy." Tưởng Bạch Miên vừa lái xe vừa thò tay kia tìm kiếm đồ vật gì đó trong hộp kê tay, sau đó đưa cho Long Duyệt Hồng.
Long Duyệt Hồng ghé sát cửa kính quay lại nhìn, phát hiện đó là một kính mắt với phần kính màu đen hoàn toàn.
"... Kính râm!" Anh ta nhớ lại những tri thức được học, tìm được danh từ chỉ đồ vật này.
"Cậu không đeo, vậy để tôi." Lúc này, Thương Kiến Diệu quay người sang, nói.
Long Duyệt Hồng nhìn sang, phát hiện mắt Thương Kiến Diệu đo đỏ, dường như sắp rơi nước mắt đến nơi rồi.
"Ha ha, cậu cũng nhìn chằm chằm vào mặt trời?" Long Duyệt Hồng bật cười thành tiếng, khó mà kiềm chế được.
Một giây sau, anh ta trơ mắt nhìn Thương Kiến Diệu cướp mất chiếc kính râm, đeo lên trên sống mũi.
"Ê..." Anh ta nhất thời không biết nên phẫn nộ hay tự xét lại mình.
"Đây còn một cái nữa." Ngay khi Long Duyệt Hồng định nhào tới Thương Kiến Diệu, Bạch Thần ngồi ở ghế phụ đưa ra sau một chiếc kính râm khác.
Chiếc kính râm này đẹp hơn cặp kính của Tưởng Bạch Miên, hệt như hai 'hình trái tim" xâu chuỗi vào nhau, màu của kính không phải đen nhánh, mà ánh lên chút hồng.
"Đừng làm hỏng, tôi mất rất nhiều đồ tốt mới đổi được nó đấy." Bạch Thần dặn dò.
"Cảm ơn." Long Duyệt Hồng chân thành nói cảm ơn, rồi đeo kính lên.
Có "thiết bị" này, anh ta rốt cuộc có thể quan sát mặt trời thật kỹ, so sánh xem nó có gì khác biệt với khi trình chiếu không.
"Đây là mặt trời à nha..." Không biết bao lâu sau, Long Duyệt Hồng cảm thán một câu rồi bỏ kính xuống, trả lại cho Bạch Thần.
Thương Kiến Diệu cũng thu hồi tầm mắt, trả kính râm của Tưởng Bạch Miên vào trong hộp kê tay, khuôn mặt trông như đang có ý nghĩ gì đó.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?" Long Duyệt Hồng liếc bạn tốt một cái.
Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi đang nghĩ, lấy kính râm ở đâu được nhỉ?"
Người trong tòa nhà dưới lòng đất cơ bản là không cần thứ này, chỉ có một số ít tổ dự án mới dùng đến, cho nên bất kể là Chợ Cung ứng Vật tư hay chợ phiên nhỏ ở Trung tâm Hoạt động tầng 495 đều chưa thấy sự xuất hiện của món đồ này bao giờ.
Tưởng Bạch Miên vừa lái xe vừa thở một hơi:
"Tôi biết ngay là trọng điểm chú ý của anh sẽ bất thường mà."
Bạch Thần mỉm cười nói:
"Chờ khi đi ngang qua khu tập trung dân du cư, có thể vào đó xem sao. Có khi một khối lương khô có thể đổi được một chiếc kính râm tốt."
"Tôi đổi kính là như thế đấy!" Tưởng Bạch Miên nói theo: "Tại sao kính của cô lại phải dùng nhiều thứ tốt để đổi?"
"Tôi đổi từ tay một nữ thợ săn di tích, lúc ấy cô ta cảm thấy kính này rất đẹp, muốn giữ lại cho bản thân dùng, mà cô ta cũng không thiếu vật tư." Bạch Thần nhớ tới tình huống khi đó.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không lắng nghe cẩn thận, đều ghé sát vào cửa kính xe hai bên, ngắm nhìn cảnh tượng bên ngoài.
Cho dù là cây cối cổ thụ hai bên, hay là những con sóc màu nâu thi thoảng chạy nhảy qua đều khiến bọn họ xem tới mê mẩn, thi thoảng ca ngợi ra tiếng.
"Cảnh này hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng về Đất Xám..." Không biết bao lâu sau, Long Duyệt Hồng ngồi thẳng người, cảm khái.
"Anh tưởng tượng nó như thế nào?" Tưởng Bạch Miên vừa làm cho con Jeep vọt nhảy qua con đường xóc nảy, vừa thuận miệng hỏi.
Long Duyệt Hồng cố gắng tìm từ để hình dung: "Chính là... Chính là..."
Thương Kiến Diệu quay đầu sang, miêu tả giúp anh ta: "U ám, lạnh lẽo, ẩm ướt, đè nén, bầu trời phủ kín bởi bụi bặm, mây đen che khuất không cho ánh mặt trời chiếu xuống, khắp nơi đều tối tăm mù mịt."
"Đúng đúng đúng! Chính là như vậy đấy!" Long Duyệt Hồng hoàn toàn đồng ý.
Trên sách giáo khoa của bọn họ không miêu tả chi tiết về hoàn cảnh về Đất Xám, chỉ nói về trạng thái, ô nhiễm, bệnh tật, nạn đói. Điều này làm cho bọn họ hình thành ấn tượng về một hoàn cảnh ác liệt trên Đất Xám.
Mà những nhân viên đã lên trên mặt đất, do trở ngại bởi điều lệ bảo mật, nên những điều bọn họ có thể kể phải nói là không nhiều. Cho dù ngẫu nhiên nói một hai câu là chỗ này chỗ nọ rực rỡ ánh nắng, cảnh tượng đẹp đẽ, đám quần chúng lắng nghe đều sẽ vô thức bỏ qua.
Tưởng Bạch Miên dùng khuỷu tay đè lên vô lăng, mắt nhìn thẳng, cười ha ha nói:
"Có lẽ lúc thế giới cũ vừa bị hủy diệt thì sẽ là như thế, nhưng đã nhanh chóng trở nên tốt đẹp hơn rồi, chỉ có một vài chỗ là vẫn ở trạng thái tương tự."
"Điều đó cũng có nghĩa là nguy hiểm, ô nhiễm, bệnh tật và dị biến." Bạch Thần bổ sung thêm.
"Là thế à..." Long Duyệt Hồng lại dán mặt lên lớp kính cửa sổ xe, đắm chìm trong ánh nắng mặt trời, thưởng thức cảnh đẹp núi rừng.
Thương Kiến Diệu cũng là như vậy.
Tưởng Bạch Miên qua gương chiếu hậu nhìn thấy cảnh đó, thầm cười một tiếng, rồi bấm một nút.
Trong tiếng bíp bíp, bốn cái kính cửa sổ lập tức tụt xuống.
Long Duyệt Hồng hoảng sợ ngồi thẳng người dậy: "Nó, nó... còn có thể thu xuống như vậy sao?"
"Để các anh hít thở bầu không khí bên ngoài." Tưởng Bạch Miên làm bộ như hành động vừa rồi của mình không phải trò đùa dai.
Thương Kiến Diệu giữ nguyên tư thế cũ, dường như đang hưởng thụ cảm giác kính cửa sổ lướt qua khuôn mặt, thoạt trông có chút buồn cười.
Hắn lập tức nheo mắt lại, hít vào một hơi thật sâu.
"Thế nào?" Tưởng Bạch Miên cười hỏi.
Thương Kiến Diệu nhìn ra bên ngoài với vẻ trịnh trọng: "Có mùi phân mới."
"..." Tưởng Bạch Miên công nhận Thương Kiến Diệu có khứu giác rất thính, nhưng không muốn đáp lại hắn.
Bạch Thần ngồi một bên nhìn toàn bộ quá trình Tưởng Bạch Miên bấm nút hạ cửa sổ xuống, như có suy nghĩ bèn hỏi chen vào một câu: "Tổ trưởng, cô sinh năm nào?"
"Năm 23 Tân Lịch, sao vậy?" Tưởng Bạch Miên thuận miệng đáp lại.
"Cô nhỏ hơn tôi những ba tuổi..." Bạch Thần có chút khiếp sợ.
Long Duyệt Hồng càng kinh ngạc hơn:
"Tổ trưởng, cô chỉ lớn hơn chúng tôi hai tuổi? Mà cô đã D6 rồi!"
"Đây chính là lợi ích của việc đi làm ở Bộ phận An toàn. Nguy hiểm thì đúng là nguy hiểm thật, nhưng thăng cấp rất nhanh, dù sao cấp trên của các người, ví dụ như tôi đây, chẳng biết sẽ chết khi nào." Tưởng Bạch Miên nói đùa.
Cô ta dừng lại một chút, rồi như thuận miệng bổ sung: "Vả lại, trước đó tôi còn cống hiến không ít. À, quên nhắc mọi người, việc quan sát màu sắc không khí là rất quan trọng, đôi khi còn bắt buộc phải đeo mặt nạ phòng độc trước."
Trong nửa tiếng tiếp theo, con Jeep nghiêng ngả xóc nảy chạy xuyên qua núi rừng. Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng vẫn hệt như những đứa bé chăm chú nhìn cảnh vật bên ngoài, và ngạc nhiên với tất cả mọi thứ.
Khi thấy bùn đất phía trước dần chuyển sang màu đen, cây cối cũng thưa thớt hơn hẳn, đường không còn gập ghềnh nữa, Long Duyệt Hồng bỗng nhướng mày nói:
"Tôi cảm thấy cảnh vật bên ngoài không đúng lắm, hình như thiếu cái gì đó..."
Thương Kiến Diệu đã ngồi thẳng người, giọng nói trầm nhưng vẫn to vang: "Không có người."
Không có người... Đúng! Long Duyệt Hồng vỗ đùi cái đét: "Đúng vậy, dọc đường đi, ngoại trừ vài trạm gác có người ra, từ đầu tới giờ chẳng thấy con người nào cả!"
Mà không chút nghi ngờ khi người trong trạm gác đều là nhân viên của công ty.
"Người ở gần đây không được công ty thu nhận thì cũng di chuyển tới nơi có đồ ăn, hoặc..." Tưởng Bạch Miên đang nói, đột nhiên chuyển đề tài: "Chờ vượt qua trạm gác trước mặt, chân chính vào vùng Hắc Chiểu hoang dã, sẽ có cơ hội gặp được con người."
"Nhưng đó không phải người mà các anh nghĩ..." Bạch Thần không hề quay đầu lại, chỉ khe khẽ nói tiếp.
"Cô nói gì cơ?" Tưởng Bạch Miên nghiêng đầu hỏi.
"Tổ trưởng, tập trung lái xe!" Bạch Thần thu lại cảm xúc, cười la lên.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng im lặng, thi thoảng lại quay ra nhìn cảnh tượng càng lúc càng trống trải bên ngoài cửa sổ.
Không rõ bao lâu sau, Long Duyệt Hồng đột nhiên hỏi:
"Tổ trưởng, tôi còn chưa báo cho người nhà là sẽ ra ngoài huấn luyện thực địa, đoạn thời gian tới sẽ không về nhà, phải làm sao đây?"
"Bên trên sẽ phái người thông báo." Tưởng Bạch Miên nhìn con đường phía trước, nhẹ nhàng xoay vô lăng.
Long Duyệt Hồng ngậm miệng.
Bên trong xe Jeep lại là sự im lặng dài đằng đẵng.
Chờ khi đi qua trạm gác ở ranh giới của Sinh Vật Bàn Cổ, địa hình phía trước lại càng bằng phẳng.
Đất ở chỗ này có màu xám đen, khá mềm, bên trên hiện rõ đủ loại dấu vết đan xen chồng chéo lên nhau, có dấu bánh xe, của động vật, và của cả con người.
Cây cối hai bên đường càng lúc càng thưa thớt, làm cho người ta chỉ cần liếc nhìn là thấy đầm lầy màu đen ở đằng xa.
Những cây này đều có thân cây thiên về màu đen, lá cây màu xanh lục sậm. Chúng rất cao, chừng tới hai ba mươi mét, những có cây lại cực kỳ thấp, cao hơn người một chút. Những cây này có điểm chung là đều có thế cây uốn éo đủ mọi kiểu, hệt như những con quái vật đã chết, làm hiện rõ vẻ âm u dù được ánh mặt trời chiếu rọi.
"Ở gần đầm lầy thì chưa phải quá cẩn thận, nhưng khi vào sâu trong đầm lầy, nhất định phải đi chậm lại, luôn phải chú ý xem con đường phía trước đã bị đầm lầy nuốt mất chưa. Nếu như đã lỡ chạy vào, vậy phải dứt khoát bỏ xe rút lui." Bạch Thần tranh thủ giảng giải: "Tổ trưởng, bên kia có nguồn nước sạch."
Tưởng Bạch Miên gật đầu: "Được, vậy qua bên kia nghỉ ngơi một lúc, bổ sung nước sạch. Sau đó tranh thủ địa hình trống trải không có nguy hiểm, cho Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng vào lái. Hy vọng các anh có thể học được cách lái xe trong hôm nay."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn