Chương 50: Manh mối
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Thương Kiến Diệu nghe vậy, bèn nói như đang tự hỏi:
"Hung ác, lưu loát, sạch sẽ, đây là một trận báo thù đã có mưu tính từ đầu?"
Theo hắn thấy đây chưa chắc là báo thù, nhưng nhất định là có ý đồ từ trước.
Tưởng Bạch Miên nhìn cửa hang sáng rực ánh nắng, suy nghĩ rồi nói:
"Chưa hẳn. Cũng có thể là cư dân trấn Hắc Thử vì chuyện nào đó mà làm lộ hành tung, khiến người ta phát hiện hang động này. Mà bất kể thân phận thứ nhân của bọn họ, hay vũ khí đạn dược, đồ ăn để dành qua mùa đông mà bọn họ đổi với công ty đều đủ để dẫn tới ác ý mãnh liệt.
Đám người tập kích kia có lẽ ban đầu không định che dấu thân phận, xóa đi dấu vết, bởi vì có bom nhiệt áp đã là một dấu hiệu rất rõ ràng rồi. Có lẽ là sau khi kết thúc trận chiến, bọn họ lục tìm vật tư thì đã phát hiện chiếc máy điện báo vô tuyến kia, mới nghi ngờ trấn Hắc Thử thành lập liên hệ với thế lực lớn, trở thành thị trấn phụ thuộc vào thế lực đó. Sau đó, vì để không bị trra thù, bọn họ vội vàng dọn sạch chiến trường."
Bạch Thần không thể phân biệt được chuyện này là có mưu đồ từ trước hay là xảy ra ngẫu nhiên, chỉ có thể dựa theo góc nhìn bản thân để đưa ra vài kết luận tương đối rõ ràng:
"Tạm thời không suy xét do động cơ nữa. Hiện tại có thể tạm xác nhận những điều sau: Thứ nhất, đội tập kích có trật tự từ mức tiêu chuẩn trở lên, nếu không thì không có khả năng dọn chiến trường sạch sẽ như vậy, gần như không để lại cho chúng ta đầu mối nào. Điều này cơ bản có thể loại trừ khả năng bọn họ là vài toán cướp lâm thời gộp lại với nhau.
Thứ hai, có thể có được bom nhiệt áp và vũ khí tác chiến cá nhân, chứng tỏ thực lực của đội tập kích ở trên mức tiêu chuẩn, danh tiếng sẽ không hề nhỏ."
Thấy Thương Kiến Diệu còn chút nghi hoặc, Bạch Thần giải thích thêm:
"Ở trên Đất Xám, có rất ít đoàn đội che giấu thực lực, chỉ có thể hiện rõ sự hùng mạnh của bản thân mới có thể khiến đám người bám gót và kẻ địch xung quanh phải sợ hãi, và cũng chiếm được đủ lượng tài nguyên.
Về mặt này, có lẽ chỉ có thế lực lớn và kẻ độc hành, cùng với vài tiểu đội của vài người là ngoại lệ. Nhưng, như loại đầu, phần lớn ban đầu là một súng một bom, liều mạng dốc hết sức lực mới làm ra được, chính là khi thực lực đạt đến một cấp độ nào đó mới làm một vài che giấu mang tính chiến lược. Còn về hai loại sau, đầu trận chiến bọn họ hơn phân nửa là không che giấu thực lực, chỉ là số nhân chứng ít, có thể kiểm soát hữu hiệu."
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Mặt khác, từ tình huống hiện tại có thể suy đoán được một chi tiết: Số lượng kẻ tập kích ít nhất cũng phải trên hai mươi, à không, ba mươi người, nếu không thì bọn họ không thể giải quyết đám người canh gác bên ngoài trấn Hắc Thử gọn gàng như vậy, cũng không thể khiến người dân trấn Hắc Thử chủ động rút lui vào trong hang, không thử phản công, chỉ nghĩ tới việc dùng đường hầm rút lui."
Thương Kiến Diệu nghe xong, không nhịn được gật đầu.
Loại suy luận này thoạt nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng ban nãy hắn lại không ngờ tới: Nếu số lượng kẻ địch tập kích là ít, với quy mô hai ba trăm người của trấn Hắc Thử, lại thêm các loại vũ khí mà công ty Sinh Vật Bàn Cổ cung cấp, cho dù phe đối diện có trang bị mạnh hơn nữa thì cũng hoàn toàn có thể đẩy lùi được.
"Đúng." Bạch Thần nhìn vào khu vực nơi không có ánh đèn pin chiếu sáng: "Theo vết thương do súng bắn của phần lớn thi thể, vũ khí của đoàn đội tập kích này có vẻ tạp, gần như có thể loại trừ khả năng là quân đội của thế lực lớn. Đương nhiên, có lẽ kẻ địch bắn thêm những nhát súng kia chính là để tạo ra loại dấu vết này, nhưng quân đội của thế lực lớn hoàn toàn không sợ bị trả thù, không cần thiết phải làm như vậy."
Thương Kiến Diệu dần quen với việc thảo luận như thế này, cũng bắt đầu gia nhập:
"Cũng có thể loại trừ 'Bộ Nô Đội', với bọn họ mà nói, nhân khẩu là thứ đáng giá nhất, giết sạch cả trấn Hắc Thử như thế này không đúng với phong cách của bọn họ."
"Đúng vậy, cho dù thứ nhân cũng có thể đào quặng. Vả lại dân trấn Hắc Thử này lại càng là cao thủ về chuyện này. Cho dù không vượt được cửa ải tâm lý, sợ bị lây bệnh, xuất hiện biến dị, cũng có thể tách bọn họ ra khỏi nô lệ đào quặng bình thường, tạo một đội riêng, dùng vũ khí bắn tầm xa để trông coi." Tưởng Bạch Miên thuận miệng nói, không quan tâm ngữ pháp gì cả.
Cô lập tức hỏi tiếp:
"Còn gì khác không?"
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, đáp:
"Đoàn đội kẻ tập kích chưa chắc đã thực sự trên ba mươi người, ý tôi là thành viên nòng cốt. Bọn họ hoàn toàn có thể lấy bảy tám thành viên nòng cốt kèm theo với mười mấy tên phụ thuộc ngoại lai, dù sao, nhìn mặt ngoài có thanh thế lớn là được.
Chờ khi chiến đấu kết thúc, việc dọn dẹp chiến trường và xử lý dấu vết thì do bảy tám thành viên nòng cốt kia tự mình ra tay, hoặc trông coi đám phụ thuộc làm, đều có thể đạt được hiệu quả rất tốt."
Tưởng Bạch Miên hài lòng gật đầu:
"Không loại trừ khả năng này. Tổng hợp lại những gì chúng ta nói lúc trước, suy xét tới cuộc đối thoại trong bút ghi âm, chúng ta có thể sơ bộ khoanh lại được vài đặc điểm của đoàn đội tập kích này: Loại tình huống thứ nhất, đoàn đội con người, số lượng từ ba mươi người trở lên, thanh danh không nhỏ, hành động tàn nhẫn, kinh nghiệm phong phú, có bom nhiệt áp, trang bị vũ khí tác chiến cá nhân có vẻ mạnh, không thuộc hoặc không phụ thuộc vào thế lực lớn, hiện tại còn không quá thiếu đồ ăn.
Loại tình huống thứ hai thì thêm điều mà số lượng thành viên nòng cốt không đến mười người, có lượng lớn người phụ thuộc hoặc đoàn đội hợp tác."
Tổng kết xong, Tưởng Bạch Miên khẽ nhếch khóe miệng, nhưng trên khuôn mặt lại không hề nở nụ cười:
"Loại tình huống thứ nhất, tuy rằng số đoàn đội tương tự trên Đất Xám là không ít, nhưng tuyệt đối không nhiều, ở quanh đây hoặc gần nhất đi vào gần đây thì lại càng đếm trên đầu ngón tay. Chỉ cần tiếp xúc nhiều với dân du cư hoang dã hoặc thợ săn di tích hẳn là có thể nhanh chóng sàng chọn ra đối tượng tình nghi chủ yếu, sau đó tiến hành loại trừ từng đoàn đội một.
Về loại tình huống thứ hai ấy, có người phụ thuộc, có đoàn đội hợp tác chính là có nghĩa rất nhiều chuyện khó có thể bảo mật thật sự, nhiều người nhiều miệng, tuyệt đối không chỉ là nói mà thôi. Mặt khác, vật tư mà những người đó thu hoạch được, trừ bỏ giữ lại dùng, cũng sẽ mang đi giao dịch một phần, đây đều là manh mối.
Đúng rồi, lát nữa chúng ta sẽ cẩn thận tìm kiếm khu vực xung quanh ngọn núi nhỏ này, nếu như là tình huống thứ hai, không loại trừ khả năng bảy tám tên thành viên chủ chốt kia sau khi làm xong chuyện, vì bảo mật, sẽ xử lý đám phụ thuộc và hợp tác."
Tưởng Bạch Miên vừa nói vừa đi tới cửa hang, vừa lẩm bẩm:
"Các người thật là, sao không đi ra ngoài thảo luận? Khom người uốn gối nói chuyện ở đây không thấy khó chịu sao?"
Thương Kiến Diệu còn đang đắm chìm trong nỗi khiếp sợ khi cả trấn Hắc Thử bị người ta giết sạch, không ngờ tổ trưởng đã khôi phục trở lại, chí ít là ngoài mặt, đành phải nhanh chóng chạy theo.
Chờ khi ra tới bên ngoài, sau khi báo tình hình đại khái cho Long Duyệt Hồng, Thương Kiến Diệu bèn chủ động hỏi:
"Tổ trưởng, tiếp theo chúng ta làm thế nào đây? Ngoại trừ tìm kiếm khu vực xung quanh, xem liệu có dấu vết giết người diệt khẩu hay không."
Tưởng Bạch Miên quay đầu nhìn cửa hang:
"Đây là chuyện lớn. Không phải trên xe có đạn tín hiệu khẩn cấp sao? Bắn một phát đi, làm cho công ty biết bên này xảy ra chuyện, ừm, phải lên chỗ cao nhất, như vậy cho dù trạm gác bên ngoài công ty dù cách quá xa không nhìn thấy, cũng sẽ có thế lực phụ thuộc ở chỗ khác thấy được, gửi điện thông báo."
"Điều này, sẽ dẫn rất nhiều dân du cư hoang dã, toán cướp và thợ săn di tích tới đây theo..." Bạch Thần có vẻ lo lắng nhìn cửa vào trấn Hắc Thử.
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Cũng đúng. Với những kẻ muốn kiếm đồ ăn dự trữ qua mùa đông mà nói, đây đều là thịt ngon, rửa, tẩm ướp rồi phơi sấy khô thì chính là thu hoạch lớn nhất mùa thu rồi."
"Tổ trưởng, những gì cô nói thật đáng sợ..." Long Duyệt Hồng không nhịn được hít vào một hơi thật sâu.
Tưởng Bạch Miên nhìn anh ta:
"Tôi cố ý nói vậy chính là để anh và Thương Kiến Diệu nhanh chóng thích ứng, miễn cho tới lúc đó tận mắt nhìn thấy hình ảnh tương tự sẽ bị choáng, không kịp lấy lại tinh thần.
À, trên Đất Xám này, xác suất gặp được chuyện tương tự cũng không thấp đâu."
Cô không nói gì thêm về chuyện này nữa, mà suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
"Như vậy đi, chúng ta đến ngọn núi nhỏ bên cạnh hoặc đỉnh của gò đất phóng đạn tín hiệu, dẫn thợ săn di tích và dân du cư hoang dã tới nơi đó.
Về phần công ty ấy hả, chỉ hợp tác với mình trấn Hắc Thử ở khu vực này, chỉ cần không vượt quá phạm vi tương ứng, bất kể là phóng đạn tín hiệu khẩn cấp ở nơi nào thì đều sẽ chỉ dẫn bọn họ nghĩ tới trấn Hắc Thử trước tiên."
Dứt lời, Tưởng Bạch Miên nhìn Long Duyệt Hồng đang mặc thiết bị giáp cốt:
"Anh tìm một tảng đá to và nặng chút quanh đây, vần nó sang bên này, chặn cửa vào hang động. Đúng rồi, chặn cả đường hầm đã sử dụng bên kia. Như vậy có thể ngừa lũ thú hoang ngửi thấy mùi chạy tới đây phá hỏng dấu vết, lại có thể khiến thợ săn di tích, dân du cư hoang dã tìm kiếm tới bên này không cách nào trực tiếp phát hiện sự tồn tại của hang động. Ừm, với trang bị bọn họ có, cho dù phát hiện, muốn mở được tảng đá chặn cửa hang cũng khá là khó, mà người của công ty thì rất chuyên nghiệp."
Long Duyệt Hồng thoải mái nghe những gì tổ trưởng nói, rồi bắt đầu tìm tảng đá lớn vượt qua giới hạn dịch chuyển của con người, bắt buộc phải dựa vào thiết bị giáp cốt mới di chuyển được.
Sau khi đưa thi thể bên ngoài vào trong trấn Hắc Thử, đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu vừa xử lý vết máu bầm, vừa nhìn Long Duyệt Hồng mặc khung xương sắt màu đen vần tảng đá tới, chặn đường thoát hiểm dự phòng trước, sau đó chặn kín cửa vào hàng.
"Được rồi, chúng ta quay về xe Jeep, sang chỗ khác phóng đạn tín hiệu." Tưởng Bạch Miên đưa mắt nhìn đống đá đã được ngụy trang vài giây, rồi quay người bước đi.
Khi sắp lên xe, cô dừng chân lại, quay đầu nói:
"Sau khi phóng đạn tín hiệu xong, chúng ta tìm chỗ che khuất gần đó để hạ trại.
Sau đó, trước khi người công ty tới, chúng ta đều phải ở lại bên này, đề phòng tình huống ngoài ý muốn, tránh việc hiện trường bị phá hoại. Mặt khác, vừa vặn cũng giao nộp tin tức về phế tích thành phố và Giáo Đoàn Tăng Lữ."
Đối với sự sắp xếp này, Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều không có ý kiến, ai nấy đều cho rằng đây là sự phát triển tất yếu.
So với nhiệm vụ nhỏ đưa con chip lọc thiết bị nước sạch kéo dài vài ngày hoặc thậm chí nửa tháng, rõ ràng chuyện này càng quan trọng hơn.
"Phải chờ chừng ba ngày." Tưởng Bạch Miên khẽ mỉm cười: "Cũng đúng lúc rèn luyện năng lực sinh tồn dã ngoại của các anh."
Không chờ Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đáp lại, cô vòng qua chỗ ghế lái, mở cửa xe ngồi vào.
Mười mấy phút đồng hồ sau, trên đỉnh một quả đồi nằm ở phía tây nam, Thương Kiến Diệu, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng im lặng đứng bên cạnh.
Tưởng Bạch Miên không lập tức sử dụng súng phóng lựu phóng ra đạn tín hiệu khẩn cấp mà tổ điều tra thế giới cũ mang theo, mà chờ một lúc, khi mây kéo tới che khuất mặt trời, ánh sáng trở nên tối xuống, mới bóp cò.
Một tiếng đùng vang lên, ánh sáng đỏ sậm lóa mắt nổ tung trên bầu trời cao, hệt như một bông hoa tươi khát máu đang nở rộ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn