Chương 74: Hành lang dưới đất
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu
"Được." Thương Kiến Diệu đi đầu tiên, giương khẩu súng Cuồng Chiến Sĩ lướt qua Kiều Sơ, chay tới cầu thang thông xuống phòng máy dưới lòng đất.
Lúc này, một cánh tay giơ ra chặn trước người hắn.
"Tôi đi đầu tiên." Tưởng Bạch Miên trầm giọng nói.
Đương nhiên, dù cô có hạ nhỏ giọng tới mức nào đi chăng nữa, khi không có tình huống đối chiếu, âm lượng là không đủ nhỏ.
"Tôi là người thức tỉnh." Thương Kiến Diệu rất kiên trì, vẻ mặt rất chăm chú và nghiêm túc.
"Thế nào? Cứu vớt toàn nhân loại bắt đầu từ chúng tôi trước sao?" Tưởng Bạch Miên khẽ cười một tiếng: "Anh có thể cảm ứng được kẻ tập kích trước tiên không?"
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Làm được."
"..." Tưởng Bạch Miên không ngờ mình lại nhận được đáp án như vậy, làm cho những lời cô định nói tiếp mắc kẹt trong cuống họng.
Vài giây sau, cô mới nghẹn ra được một câu:
"Phạm vi bao nhiêu?"
"Mười mét." Thương Kiến Diệu thản nhiên đáp lời.
Tưởng Bạch Miên lặng lẽ thở phào một hơi:
"Phạm vi mà tôi có thể cảm ứng được rộng hơn anh. Trong hoàn cảnh này, nhất định phải phát hiện kẻ tập kích càng sớm càng tốt. Cho nên, tôi đi đầu tiên."
Nói tới đây thì cô cười:
"Đây không phải là không cho anh đảm nhận trách nhiệm, mà là mỗi người có một sở trường riêng, chuyện chuyên nghiệp thì phải giao cho người chuyên nghiệp nhất làm.
Nếu có một ngày tổ của chúng ta gặp phải tình huống càng nguy hiểm hơn, mà năng lực của anh phù hợp để phá giải tình thế nhất, như vậy tôi sẽ không chút do dự phái anh đi làm."
Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, gật đầu rồi chủ động lùi ra sau một bước, nhường đường.
Tưởng Bạch Miên điều chỉnh đai súng, đeo súng phóng lựu lên, sau đó chuyển sang cầm Rêu Đá, tay kia trống không.
Bên trong cầu thang là một hoàn cảnh cực kỳ chật hẹp, không gian để né tránh là có hạn, cho nên tuyệt đối không được mắc sai lầm.
Dựa vào suy nghĩ đó, Tưởng Bạch Miên tạm thời bỏ qua khẩu súng lục Liên Hiệp 202 dễ bị kẹt đạn và súng phóng lựu có thể dễ dàng làm vụ nổ lan đến bản thân.
Tuy rằng cô thường xuyên bảo dưỡng và điều chỉnh lại khẩu Liên Hiệp 202 kia, tự thấy không có khả năng xảy ra vấn đề, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, không sợ gì, chỉ sợ xảy ra chuyện bất trắc. Nếu thật sự xui xẻo, đạn bị kẹt, như vậy muốn né cũng chẳng có chỗ để né tránh.
Đương nhiên, khẩu súng phóng lựu cũng được cô đeo ở chỗ có thể dễ lấy ra dùng nhất, chỉ cần đám người Vô Tâm kia dám tụ tập ở cầu thang bên dưới, cô sẽ dám sử dụng đạn đạo tiêu diệt sạch bọn họ.
Về bên phía bản thân, chắc chắn sẽ ra mệnh lệnh nằm bò xuống trước.
Mà tay không kia là chuẩn bị để cầm đèn pin.
Tưởng Bạch Miên có thể cảm ứng được tín hiệu điện của kẻ địch, nhưng không cách nào nhìn cầu thang trong hoàn cảnh tối tăm như thế này.
Nơi này đến cả ánh trăng và ánh sao mỏng manh còn không có.
Tưởng Bạch Miên cầm đèn pin, nhanh chóng khom người xuống, nhìn ánh sáng màu hơi vàng phía trước, từng bước đi xuống cầu thang.
Cô không dám đi quá nhanh, sợ lỡ bị tập kích thì không kịp phản ứng.
Chờ khi Thương Kiến Diệu, Bạch Thần, Long Duyệt Hồng theo thứ tự tiến vào cầu thang, cô quay đầu nhắc một câu:
"Nếu tôi nằm bò xuống, mọi người cũng phải lập tức nằm xuống theo nhé."
Cô nói vậy là vì lo lắng người Vô Tâm từ bên trên phóng lựu đạn, hoặc quăng lựu đạn.
Tuy rằng Kiều Sơ ở phía sau có trợ giúp từ Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp và hệ thống nhắm bắn chính xác, có khả năng không nhỏ đánh nổ lựu đạn từ trước, nhưng phải phòng bị mảnh đạn bắn tới.
Giả dụ lựu đạn của đối phương thuộc dạng có khí độc, Tưởng Bạch Miên không còn cách nào khác, chỉ có thể khiến mọi người nín thở lao về tầng một. Đến lúc đó, trừ Bạch Thần, cũng chỉ có thể dựa vào thể chất của người được chỉnh sửa gen chống đỡ được tới khi sử dụng "thuốc giải độc sinh học loại lan tràn" do công ty sản xuất mà bọn họ mang theo bên người. Còn "hệ thống lọc chống độc" của thiết bị giáp cốt mà Kiều Sơ đang mặc thì không nằm trong danh mục cân nhắc.
Mà cuối cùng có hiệu quả hay không, cô cũng không cách nào khẳng định.
Nếu đám người Vô Tâm kia có cả bom nhiệt áp, Tưởng Bạch Miên chỉ có thể tự nhận là số mệnh quá xui xẻo.
Nhưng cô không quá lo lắng hai tình huống vừa nói, bởi vì cô cảm thấy người Vô Tâm không cách nào bảo dưỡng được súng ống và đạn dược. Mà kể từ khi thế giới cũ bị hủy diệt, gần như không có người tiến vào nơi đây, chỉ lần này là có mấy nhóm người tiến đến, không có nhiều trang bị như vậy.
Nghĩ tới sự quái dị của người Vô Tâm cao cấp, còn nghĩ tới các loại vũ khí mà bọn họ có thể sử dụng, Tưởng Bạch Miên chợt cảm thấy ê răng.
Long Duyệt Hồng nghe xong lời dặn của Tưởng Bạch Miên, theo bản năng đáp lại:
"Rõ, tổ trưởng!"
Âm thanh vô cùng mạnh mẽ này lập tức vang khắp cầu thang, vọng xuống từng tầng.
Lúc này Long Duyệt Hồng mới giật mình tỉnh ngộ, phát hiện ra mình lại mắc một sai lầm mới.
"Không sai."
"Rất tốt."
"Rất có tinh thần."
Tưởng Bạch Miên, Bạch Thần và Thương Kiến Diệu gần như khen ngợi anh ta cùng lúc.
Kiều Sơ lạnh lùng nhìn, mở đèn pin kèm trong thiết bị giáp cốt, dùng cột sáng ra hiệu cho bốn người phía trước đừng có kéo dài thời gian nữa.
Tưởng Bạch Miên ngẫm nghĩ, xác định không có chuyện gì cần đặc biệt nhắc nhở và nhấn mạnh, bèn giơ đèn pin, cầm Rêu Đá từng bước đi xuống cầu thang.
Gió ở đây có chút lạnh, bức tường bên phải đã bong tróc lở ra, tay vịn bên trái thì loang lổ sơn màu đen, lan can kim loại toàn gỉ sét.
Cột sáng màu vàng chiếu xuống dưới, cầu thang cứ từng vòng xâm nhập vào lòng đất tối om, hệt như đang tiến vào khoang miệng một con thú lớn.
Điều này làm cho sự căng thẳng và sợ hãi không thể áp chế được của Long Duyệt Hồng lại càng trở nên sâu sắc hơn, trong đầu anh ta hỗn loạn đủ loại ý nghĩ, lại bắt đầu nghi ngờ sự tất yếu của hành động lần này.
Trong lúc đi xuống từng tầng một, trong cầu thang cực kỳ yên tĩnh, dường như cả thế giới đều đã chết đi.
Nếu không phải vẫn còn nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ của người bên mình, Long Duyệt Hồng cảm thấy mình có lẽ đã bị hoàn cảnh và bầu không khí này khiến bản thân sụp đổ tinh thần.
Mặc dù là thế, anh ta vẫn cảm thấy thời gian trôi đi cực kỳ chậm.
Không biết bao lâu sau, Kiều Sơ đi sau cùng của đội ngũ đột nhiên nói:
"Chính là chỗ này."
"Phù..."
Long Duyệt Hồng lập tức thở phào một hơi.
Đoạn đường xuống cầu thang này không bị tập kích, thật là tốt quá!
Chờ khi thoát khỏi khu vực chật hẹp đóng kín này, chí ít có không gian để có thể chạy, nhảy, lăn lộn, có thể tránh né hữu hiệu.
"Thế mà lại không nhân cơ hội này tập kích chúng ta..." Bạch Thần nói như đang tự lẩm bẩm.
Tưởng Bạch Miên theo bản năng đáp lại:
"Hẳn là người Vô Tâm không đến mức đang ngăn cản chúng ta tiến vào phòng máy dưới đất, bọn họ không có động cơ và trí thông minh như vậy, trừ khi nơi đây là hang ổ của bọn họ.
Mà làm kẻ đi săn, khi phát hiện con mồi quá mạnh, khó có thể giải quyết, lựa chọn tốt nhất là núp trong bóng tối quan sát, chờ cơ hội, và gọi đồng bọn tới viện trợ.
Đây đều là những người Vô Tâm của đời thứ bao nhiêu không rõ, về việc săn bắn sẽ không thiếu bản năng hoặc trí tuệ tương tự."
Long Duyệt Hồng nghe được nội dung mà mình quan tâm nhất, có chút lo lắng nhìn quanh một lượt:
"Cũng đúng, bọn họ ẩn núp trong bóng tối xung quanh?"
"Đúng thế, đúng thế." Thương Kiến Diệu cười nói hùa theo: "Một khi ai tỏ ra căng thẳng, thể hiện ra sự yếu đuối, không cảnh giác, bọn họ sẽ coi kẻ đó làm mục tiêu."
Long Duyệt Hồng hoảng sợ.
Đây không phải là đang nói mình sao?
Anh ta lập tức khắc phục sợ hãi, tinh thần căng thẳng cao độ, không để cho bản thân lộ ra chút sơ hở nào.
"Được rồi, khu vực sau cửa này xác nhận là không có tín hiệu điện." Tưởng Bạch Miên dừng ở đây không phải là chỉ để nói: "Nhưng chúng ta vẫn phải làm theo quy trình, cẩn thận một chút."
Bọn họ lập tức yểm hộ, chuẩn bị hỏa lực để áp chế hỏa lực, không hề thả lỏng chút nào.
Tiếp theo, Tưởng Bạch Miên tung người va chạm với sự kiểm soát nhất định, phá mở cánh cửa lối thoát hiểm nối vào phòng máy dưới đất.
Mà cô nương theo lực phản chấn xoay người trốn sang bên cạnh.
Sau khi xác nhận không có người tập kích, bọn họ mới dựa theo đội hình chiến đấu lao ra khỏi cầu thang, đi vào tầng lầu dưới lòng đất này.
Cột sáng đèn pin lướt qua, bọn họ thấy rõ bố cục của nơi này: Vị trí của bọn họ hiện tại là một ngã tư, phía trước hay hai bên trái phải đều có hành lang, mà hai bên hành lang thì có không ít phòng.
"Phòng máy dưới đất nằm ở đâu?" Tưởng Bạch Miên hỏi Kiều Sơ.
Kiều Sơ nhìn quanh một lượt:
"Tôi cũng không xác định."
Ngay sau đó y bổ sung một câu:
"Các người đi thẳng trước dò đường. Nếu có, trực tiếp nói cho tôi. Nếu không có, quay lại đổi hướng khác."
Y gần như không hề suy nghĩ, hệt như đã có quyết định đó từ trước.
Đám người Tưởng Bạch Miên không cảm thấy điều này có vấn đề gì, dựa theo đội hình vừa rồi tiến vào hành lang ở trước mặt.
Lúc này, Kiều Sơ tiến lên hai bước, nhấn mạnh một câu:
"Đến cuối hành lang, đừng vội vàng rẽ vào nơi khác, cứ báo cáo trước."
"Không thành vấn đề." Thương Kiến Diệu dường như trả lời thay cho Tưởng Bạch Miên.
Thậm chí hắn còn cười vẫy tay.
"Được." Tưởng Bạch Miên lại dồn sức chú ý vào phía trước.
Một hàng bốn người, dưới ánh sáng đèn pin, đi dọc theo hành lang, càng lúc càng tiến sâu vào trong tầng nhà này.
Những căn phòng hai bên bọn họ, có cái mở toang, có cái đóng kín. Cửa phòng thì có cái làm bằng gỗ, có cái đúc từ kim loại mài lam xám. Bên trong phòng thi thoảng có thể thấy được những chiếc bàn vuông, bàn dài, ghế dựa vào đủ loại máy móc.
Nhưng không một phòng nào có diện tích và dáng vẻ giống phòng máy cung cấp điện cả.
Bọn họ đi rồi đi. Tưởng Bạch Miên đột nhiên giơ tay nã một phát súng vào trong căn phòng bên cạnh.
Trong tiếng pằng, một bóng người lảo đảo từ một cánh cửa khác lao vào hành lang đối diện.
Cột sáng đèn pin quét tới, đám người Thương Kiến Diệu thấy một bóng lưng mặc áo sơ mi màu trắng.
Ở chỗ cánh tay phải hơi lệch về bả vai của bóng dáng này, máu nhanh chóng nhuộm đỏ rồi lan ra, hiển nhiên là đã trúng đạn.
Nhưng tốc độ của kẻ đó không hề chậm đi chút nào, trước khi đám người Tưởng Bạch Miên bắn phát súng thứ hai, kẻ đó đã nhảy ra tầm mắt của bọn họ.
"Vết thương của kẻ đó có gì đó là lạ." Bạch Thần thu hồi tầm mắt, nói một câu.
"Là lạ ở chỗ nào?" Long Duyệt Hồng sợ hãi, vội hỏi.
Bạch Thần liếc Tưởng Bạch Miên một cái:
"Tuy rằng uy lực của Rêu Đá không bằng Liên Hiệp 202, nhưng cũng không quá yếu, nếu bắn trúng người thì không nên chỉ tạo ra vết thương như vậy."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Chẳng lẽ người Vô Tâm nhiều đời sau đã tiến hóa cơ bắp tới mức độ này, có thể giảm bớt độ xoắn và xé rách của đầu đạn hay sao?"
"Không khẳng định là nguyên nhân này, nhưng kế tiếp chúng ta phải chú ý hơn, không thể đánh giá sai vết thương của bọn họ." Bạch Thần nghiêm túc nhắc nhở một câu.
"Hy vọng đầu của bọn họ cũng đủ cứng rắn." Thương Kiến Diệu cười trả lời một câu.
Long Duyệt Hồng im lặng ghi nhớ nội dung quan trọng này.
Tổ điều tra thế giới cũ tiếp tục tiến lên, dọc đường đi không gặp người Vô Tâm nào nữa.
Bọn họ nhanh chóng tới cuối hành lang.
Tưởng Bạch Miên dùng đèn pin chiếu căn phòng mở toang bên phải, muốn xác nhận xem bên trong có gì.
Mà thứ ánh vào mắt bọn họ đầu tiên là một người!
Một bà lão lưng còng, đội mũ dây sậm màu, mặc váy dài len màu đen, mặt đầy nếp nhăn.
Mái tóc lộ ra bên ngoài mũ của bà già này đã bạc trắng, hai tay bà ta đang nâng một tã lót được bọc lại bởi tấm vải màu đỏ và xanh lam.
Bà ta ngẩng đầu lên, nhìn đám người Tưởng Bạch Miên với ánh mắt đục ngầu, nói từng từ từng từ một:
"Các người... làm ồn... tới... Tiểu Xung rồi..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn