Chương 49: Hiện trường
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Khi tới gần cửa vào hang động, Tưởng Bạch Miên dừng bước, quay đầu nói với Long Duyệt Hồng đang mặc thiết bị giáp cốt:
"Anh ở đây cảnh giới."
Cô ngẫm nghĩ rồi bổ sung:
"Chú ý nhiều tới bên ngoài rừng cây, nếu mất xe Jeep, tôi và Bạch Thần thì không sao, các anh sẽ "hưởng thụ" đủ. rất nhiêu chuyện, nếu tiến hành theo chất lượng, con người chắc chắn sẽ có thể tiếp nhận và thích ứng, nhưng nếu đột nhiên đưa thẳng tới độ khó địa ngục, tuyệt đại đa số sinh vật đều suy sụp."
"Rõ, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng không những không thất vọng khi không được tiến vào trấn Hắc Thử, mà anh ta còn khẽ thở phào một hơi.
Từ trên người những dân cư trấn Hắc Thử đã chết bên ngoài này, anh ta dường như đã có thể tiên đoán được thảm trạng bên trong hang, nghi ngờ điều đó sẽ là một đả kích lớn với tinh thần mình, sẽ để lại bóng ma tâm lý cần phải trị liệu.
Sau khi dặn bảo Long Duyệt Hồng xong, Tưởng Bạch Miên quay người lại, cúi xuống đi vào cửa hang cao chừng một mét tư này.
Bạch Thần và Thương Kiến Diệu đều tự bồng vũ khí của mình, một trái một phải đi theo sau. Chỉ là một người thì phải khom lưng, đầu gối khuỵu xuống hơi nhiều nên di chuyển hơi vất vả, còn người kia thì đỡ hơn.
Bọn họ không hề quan sát bên ngoài trước, xác nhận tình hình đại khái rồi mới vào bên trong như trong sổ tay huấn luyện có dạy, mà hoàn toàn tin tưởng vào năng lực cảm ứng tín hiệu điện mỏng manh của tổ trưởng.
Về mặt này, những gì Tưởng Bạch Miên đã thể hiện đã quá đủ để tin cậy.
Ở chỗ cửa vào hang còn có ánh nắng chiếu vào, làm cho người ta có thể mang máng thấy được tình huống xung quanh, mà càng vào trong thì lại càng tối, cho đến lúc giơ tay không thấy năm ngón đâu.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên lấy ra một chiếc đèn pin vỏ màu trắng bạc với các hạt nhỏ nổi thấy rõ, rồi bật công tắc lên.
Một chùm sáng màu hơi vàng nhanh chóng phát ra, chiếu sáng khu vực phía trước, lại kèm thêm ánh sáng tự nhiên từ lối vào làm cho Thương Kiến Diệu có thể sơ bộ thấy được cảnh tượng trước mắt là như thế nào: Hang động này coi như rộng lớn, mà chỗ sâu hơn thì bị bóng tối bao phủ như trước, không nhìn tới cuối.
Nơi đây ban đầu từng có một cột đá do tự nhiên hình thành, lúc này đã gãy đổ, một lượng lớn khối đá, rêu xanh và tro bụi từ trên đỉnh sụp xuống, phủ đầy trên mặt đất.
Mặt đất, lấy trung tâm vị trí đèn pin của Tưởng Bạch Miên chiếu xuống làm điểm khởi đầu, hiện lên dấu vết ngọn lửa bốc cháy lan rộng ra ngoài.
Bên trong cái hố gần điểm khởi đầu đó không hề thấy những hài cốt được gọi là nguyên vẹn, chỉ có vô số những mảng thịt cháy đen xen lẫn màu đỏ hồng và máu xen lẫn trong đá, trong bùn đất.
Trong vòng giữa bên ngoài cái hố là những cái xác nằm rạp dưới đất, ngoài cơ thể cháy đen, nhiều chỗ nát bét, tử trạng cực kỳ thê thảm.
Theo sự di chuyển của ánh sáng từ đèn pin, Thương Kiến Diệu lại nhìn thấy bên ngoài vòng giữa kia, ở khu vực gần vách hang là tình hình khác: Cũng có vô số xác của dân cư trấn Hắc Thử với đủ loại trạng thái ngã nằm dưới đất, nhưng cơ bản là cơ thể nguyên vẹn, chỉ có chút ít dấu vết cháy xém, ngoài ra còn một bộ phận lông tóc màu đen là còn tồn tại.
Trong bọn họ, có người bị thương không thấy rõ cho lắm, nhưng có người thì lại có miệng vết thương đáng sợ do viên đạn xé rách ra ở trên lưng, trước ngực. Vả lại phần lớn đều không có quần áo.
Mà trong hang động nơi tầm mắt Thương Kiến Diệu nhìn tới, ngoài những mảnh vỡ bát sứ, bát gốm hay bát bùn thì chẳng còn thứ gì khác nữa.
Cảnh tượng đó, không cần ai nói rõ, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần lập tức hiểu rõ một sự thật: Trấn Hắc Thử đã bị người ta tàn sát hết rồi.
Tưởng Bạch Miên im lặng nhìn quanh một lượt, thở dài nói:
"Có thể là bom nhiệt áp do vũ khí chiến đấu cá nhân đeo trên vai phóng ra... Người nào không chết ngay tại chỗ thì cũng đều bị bắn thêm nhát súng nữa.
Rất chuyên nghiệp!"
Bom nhiệt áp là loại bom kết hợp giữa đạn pháo và vũ khí nhiệt áp, chủ yếu dùng để sát thương kẻ địch trong không gian có hạn như hang động hoặc hầm dưới lòng đất có công sự che chắn.
Sau khi bom nhiệt áp nổ, sẽ ngốn hết dưỡng khí xung quanh, phóng ra một lượng lớn năng lượng, tạo ra một quả cầu lửa bành trướng với tốc độ cao. Quả cầu lửa này sẽ cùng sóng xung kích cao áp tràn ra khắp không gian có hạn, giết chết kẻ địch và phá hoại thiết bị với cấp độ mạnh nhất.
Với một nơi mà cửa vào chỉ cao có một mét tư như trấn Hắc Thử, xông tới chiến đấu với cư dân đã thích ứng hoàn cảnh nơi này hiển nhiên không phải lựa chọn sáng suốt, trực tiếp phóng thẳng bom nhiệt áp và các loại bom khác mới là biện pháp tốt nhất.
"Không có nhiều đội ngũ có được loại bom này, một số thế lực lớn còn không có." Bạch Thần cố gắng khiến bản thân tỉnh táo, trả lời một câu ngắn gọn.
Tuy cô là một cựu dân du cư hoang dã có kinh nghiệm phong phú, đã quá quen với các cuộc chiến đấu và giết chóc, nhưng loại chuyện giết sạch một điểm tụ cư thôn trấn này thì là lần đầu tiên cô được tận mắt chứng kiến.
Những xác chết và vụn thịt nát đầy dưới đất này, cho dù đều là của thứ nhân, cũng tràn đầy sự chấn động và khủng khiếp không thể nói thành lời.
Bất kể thế nào, ngoại trừ chiều cao, móng tay và bộ lông ra thì cư dân trấn Hắc Thử gần như không có gì khác con người bình thường cả.
Kỳ thật Bạch Thần từng thấy điểm tụ cư bị tàn sát hết sạch, nhưng đều là rất lâu sau khi thảm kịch xảy ra, ngoài một chút ít hài cốt còn sót lại, và nhà cửa tan hoang không người ở, các dấu vết khác đã sớm không còn tồn tại.
Tưởng Bạch Miên gật đầu:
"Lấy đèn pin ra, chia nhau tìm manh mối. Có lẽ, có lẽ vẫn còn vài người sống sót thì sao?"
Thương Kiến Diệu lập tức lấy đèn pin và khẩu súng lục Rêu Đá tiêu chuẩn từ đai vũ trang, một tay soi đèn, tay kia cầm súng đi theo phía cạnh vách đá.
Hắn không cho rằng khu vực trung tâm vụ nổ sẽ còn người sống sót.
Sau khi kiểm tra từng thi thể một, Thương Kiến Diệu nhìn thấy một người phụ nữ cuộn người lại, quay lưng về phía mình.
Cô ta vẫn còn mặc quần áo, tay chân gom lại như đang ôm chặt thứ gì đó, ép xuống dưới người.
Có thể thấy được phần lưng có bộ lông màu đen rậm rạp của thi thể này có vết thương hãy còn vương máu đỏ sậm, vừa nhìn là biết bị người ta bắn thêm một phát.
Thương Kiến Diệu vốn khom người lập tức ngồi xổm xuống, dùng đèn pin làm gậy thử lật thi thể người dân trấn Hắc Thử này lên.
Chùm sáng lắc lư, Thương Kiến Diệu nhìn thấy một bé gái.
Con bé mặc một chiếc váy liền áo màu trắng tuy rất cũ nhưng lại khá sạch sẽ, được người phụ nữ kia ôm chặt vào trong ngực, nhìn qua thì thấy không hề bị chút thương tích nào.
Thương Kiến Diệu đặt đèn pin xuống đất, định kiểm tra tình hình cô bé này, nhưng hắn làm thế nào cũng không cạy được tay của người phụ nữ kia ra.
Từ bỏ việc làm theo bản năng này, Thương Kiến Diệu thấy khuôn mặt cô bé kia tím tái, chỗ dán chặt lên bụng người phụ nữ kia lại có dấu vết máu đỏ sậm chảy ra.
Hắn lập tức dùng ngón tay thử hơi thở của cô bé, cảm nhận nhiệt độ cơ thể.
Vài giây sau, hắn chậm rãi thu tay lại.
Vì lật hai thi thể ôm chặt lấy nhau này, Thương Kiến Diệu nhanh chóng nương theo ánh đèn pin phát hiện chỗ bọn họ ngã xuống, ở nơi tiếp giáp giữa mặt đất và vách hang động, trong chỗ lõm kéo dài vào bên trong còn sót vết móng tay đào bới trông rất rõ.
Thấy chỗ trũng này, Thương Kiến Diệu như nhìn thấy hình ảnh ngay lúc đó: Trong khi kẻ địch tập kích, một người dân trấn Hắc Thử sốt ruột dùng thiên phú đào bới để tạo ra không gian tránh nạn cho con mình.
Tiếc rằng không thể nhanh hơn bom.
Thương Kiến Diệu đưa tay sờ chỗ trũng, phát hiện nơi đó có một cái hốc nhỏ hình thành tự nhiên, mà dường như trong hốc đó có một thứ gì đó lành lạnh mà hắn không biết là gì.
Hắn móc thứ này ra, dựa theo ánh đèn pin, hắn phát hiện đó là một đồ vật màu đen hình chữ nhật dài hơn ngón giữa một chút.
Đầu bên trên đồ vật này có một màn hình mini giống màn hình tinh thể lỏng, ở giữa là vài nút bấm, phía dưới có loa được phủ lên bởi ô lưới.
Hồi đại học Thương Kiến Diệu theo học ngành điện tử, đương nhiên không khó phân biệt được thứ trông cũ kỹ tràn ngập hơi thở lỗi thời này rốt cuộc là cái gì.
Đây là bút ghi âm của thế giới cũ, được dân trấn Hắc Thử sửa và cũng thay vỏ khác.
Có lẽ là vì rơi xuống cái hốc trong chỗ trũng này từ trước, có lẽ là cách trung tâm vụ nổ khá xa, còn được ngăn cách bởi cơ thể người, cho nên thiết bị điện tử này không hề có dấu vết hư hại gì.
Thương Kiến Diệu ngồi xổm trên một gối, khẽ nghiên cứu qua rồi bấm một nút: Trong tiếng súng pằng pằng pằng và đủ loại động tĩnh hỗn loạn, một giọng nói non nớt vừa sợ hãi lại vừa không hiểu gì vang lên:
"Mẹ ơi, mẹ ơi, vì sao bọn họ muốn giết chúng ta?"
Một giọng nói có vẻ hơi khàn khàn và run rẩy đáp lại:
"Bởi vì, chúng ta là thứ nhân."
Giọng nói non nớt lại hỏi:
"Thứ nhân là gì ạ?"
Giọng nói có vẻ hơi khàn khàn im lặng vài giây rồi mới trả lời:
"Chính là, chính là người bị bệnh."
Giọng nói non nớt kia lại càng không hiểu:
"Nhưng mẹ ơi, chỉ vì chúng ta bị bệnh mà bọn họ muốn giết hết chúng ta sao?"
"Tôi, tôi biết sửa thiết bị điện tử, tôi rất hữu dụng..."
Tiếng súng pằng pằng đột nhiên tới rất gần, dường như đã đi tới cửa hang, ngay sau đó là tiếng sự vật ngã rầm xuống, và tiếng ghi âm cũng im bặt theo.
Thương Kiến Diệu im lặng nghe xong, rồi lại đưa mắt nhìn hai thi thể kia: Cho dù là người phụ nữ trưởng thành hay bé gái, khuôn mặt bọn họ đều không có lớp lông đen và dày, rõ ràng có dấu vết cạo sạch, thoạt trông khá sạch sẽ. Điều này giống hệt nhiều nhân viên nữ trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ.
Âm lượng của đoạn ghi âm này không nhỏ, Tưởng Bạch Miên đang đi vào sâu trong hang với Bạch Thần đang ở một phía khác cũng đều nghe thấy rất rõ.
Cả hai đều trở nên trầm lặng dị thường, một lúc lâu mà chẳng ai nói gì, cũng không ai di chuyển.
Một lúc sau, Tưởng Bạch Miên mới chầm chậm thở hắt ra:
"Tiếp tục tìm kiếm manh mối."
Thương Kiến Diệu trịnh trọng bỏ bút ghi âm kia vào trong túi áo, sau đó cầm đèn pin lên, một lần nữa xoay người đứng dậy.
Trong chùm sáng đèn pin, hắn thấy trên vách núi có một ít chữ viết.
Những chữ này thuộc về tiếng Đất Xám, rõ ràng đã tồn tại rất nhiều năm, rất nhiều chỗ đã mờ đi không thể nhìn rõ, hiển nhiên không phải dân trấn Hắc Thử viết lên khi bị tập kích.
Thương Kiến Diệu giơ đèn pin lên soi, cẩn thận phân biệt chừng mười giây, cuối cùng mới nhận được vài từ trong số đó:
"... Đến dây du lịch một chuyến..."
"... Kim hòa... Nhạc Vĩnh không xa rời nhau..."
Lúc này Tưởng Bạch Miên dường như cũng thấy những thứ tương tự, bèn lắc đèn pin, bùi ngùi nói:
"Chỗ này hình như là một danh lam thắng cảnh trước khi thế giới cũ hủy diệt? Thấp thế này, ai chịu tới thăm quan chứ?"
Dứt lời, cô đưa mắt nhìn vách hang một lúc lâu.
Một lát sau, cô mới dời mắt, tiếp tục tìm kiếm manh mối có khả năng tồn tại.
Mười mấy phút đồng hồ sau, ba người lại gặp nhau ở chỗ lối vào hang động nơi có ánh sáng tự nhiên chiếu vào.
Tưởng Bạch Miên có chút nuối tiếc nói:
"Lúc trước người của trấn Hắc Thử còn đào hai đường hầm để sẵn để phòng khi cần chạy trốn. Đáng tiếc, bom nhiệt áp hoặc loại bom tương tự khác tới quá nhanh."
"Mà kẻ tập kích cũng không để lại manh mối nào." Bạch Thần nói tiếp.
Tưởng Bạch Miên lắc đầu:
"Không phải là không để lại, mà là sau khi giải quyết trận chiến, cố ý bỏ thời gian xử lý dọn dẹp rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn