Chương 77: Thoát ly
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Sau khi chấm dứt cuộc trò chuyện, Tưởng Bạch Miên cất bộ đàm đi, gật đầu với đám người Thương Kiến Diệu.
Cô không nói gì thêm, dẫn đầu rời khỏi căn phòng, quay trở lại hành lang.
Thương Kiến Diệu, Bạch Thần, Long Duyệt Hồng nối tiếp nhau đi ra, lại tuân theo đội hình chiến thuật lúc trước.
Không cần Tưởng Bạch Miên dặn dò gì thêm, bọn họ cũng biết tiếp theo nên bắn theo hướng nào. Đây là một trong những trọng điểm của đợt huấn luyện trước, bọn họ đã nắm chắc được từ lâu. Nói một cách khác, chính là đội hình chiến thuật như vậy, làm sao hình thành mạng lưới hỏa lực đan xen là đã có tiền lệ để làm theo, bọn họ không cần phải thảo luận ai bắn chỗ nào, đứng ở khu vực nào thì phụ trách khu vực đó.
Dưới ánh đèn pin màu vàng nhạt chiếu sáng, lối vào hành lang, Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt quân dụng đi tới.
Long Duyệt Hồng khó nén được sự căng thẳng, cơ thể khe khẽ run rẩy.
Điều này... Kiều Sơ dựa vào Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp nên đã nhạy bén phát hiện được điều này.
Y nhíu mày, bước chậm dần lại.
Tưởng Bạch Miên thấy thế, không chờ đối phương tiến vào tầm bắn dự định nữa, quyết định nhanh chóng giơ tay phải lên, trầm giọng quát:
"Nổ súng!"
Cùng lúc đó, cô nhắm thẳng vào phần đầu được mũ giáp kim loại bao phủ của Kiều Sơ.
Nếu như đối phương nhảy lên trên, tránh né các phát súng, viên đạn của khẩu súng lục Rêu Đá có thể vững vàng bắn trúng phần cổ không có đồ bảo hộ.
Nơi đó là điểm yếu chí mạng của thiết bị giáp cốt.
Một tiếng pằng vang lên, Tưởng Bạch Miên bóp cò đầu tiên.
Bạch Thần, Thương Kiến Diệu bên cạnh cô luôn chờ sẵn mệnh lệnh, lúc này đều tự giơ vũ khí của mình, người bắn vào cánh tay trái, người thì nổ súng bắn vào phần hông.
Bọn họ đều dự đoán trước không gian né tránh khi mục tiêu sang phía bên chỗ mình. Một khi Kiều Sơ né tránh sang bên phải của tổ điều tra thế giới cũ, cũng chính là bên trái của mình, như vậy viên đạn súng trường của Bạch Thần có khả năng cao bắn trúng chỗ tiếp nối giữa cánh tay và bả vai, nơi không có lớp giáp che chắn, thậm chí còn có thể trượt qua cổ. Nếu Kiều Sơ lựa chọn lăn người, như vậy phát súng ngắn của khẩu "súng trường xung kích" của Thương Kiến Diệu sẽ phá hủy phần bụng mềm mại của y.
Tuy Long Duyệt Hồng căng thẳng, nhưng coi như cũng trải qua không ít chuyện, nên cứ nghe mệnh lệnh của tổ trưởng là thành phản xạ có điều kiện, thế mà lại hoàn thành nhiệm vụ không hề chậm chút nào.
Pằng pằng pằng pằng pằng! Anh ta nhắm thẳng vị trí cánh tay phải của Kiều Sơ, bắn liên tục năm phát.
Mà khi Tưởng Bạch Miên giơ tay phải lên, Kiều Sơ đã lập tức phản ứng.
Y vừa giơ cánh tay phải cầm khẩu súng trường màu bạc, làm cho khung xương loại ở nơi đó kéo dài ra chắn ở trước cổ, vừa giơ cánh tay trái để vị trí ngang bụng, cũng khiến khung xương kim loại màu đen chìa tới phía đám người Thương Kiến Diệu.
Trong quá trình đó, hai chân y dùng sức lôi kéo khớp xương phụ trợ nhảy về lối đi nhỏ phía bên phải.
Ngay sau đó, tiếng keng keng vang lên trong những đốm lửa bắn ra từ trước, vang vọng khắp tầng lầu tĩnh lặng tột độ này.
Tưởng Bạch Miên khẽ động cổ tay, dường như đã chuẩn bị sẵn từ trước, dự đoán quỹ đạo né tránh của Kiều Sơ, bắn ra một tuyến hỏa lực.
Ngay chính lúc này, trong vài lỗ thủng bên dưới ba lô năng lượng của thiết bị giáp cốt quân dụng phun ra rất nhiều khí màu trắng.
Chúng nó đẩy Kiều Sơ bay lệch lên trên, làm tốc độ của y đột nhiên nhanh hơn hẳn, né tránh được những phát đạn mà Tưởng Bạch Miên bắn tới.
Một tiếng choang vang lên, Kiều Sơ một tay chống lên trần nhà, bắn người vào hành lang bên phải, biến mất trong tầm mắt của đám người Thương Kiến Diệu.
Rầm!
Trần nhà mà y đụng vào lập tức rơi ra, đập xuống đất, vỡ thành mấy trăm mảnh nhỏ.
"Thật đáng tiếc..." Tưởng Bạch Miên không kìm được thở dài một tiếng.
Nếu không có thiết bị giáp cốt quân dụng, vừa rồi bọn họ đã có thể bắn trọng thương Kiều Sơ, rồi muốn làm gì thì làm.
...
Trong hành lang bên phải, Kiều Sơ lăn mình liên tục hai vòng, dựa lưng vào bức tường, dừng lại.
Y vừa sử dụng Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp theo dõi động tĩnh xung quanh, vừa giơ tay trái lên lau cằm.
Mu bàn tay y lập tức bị một vệt máu nhuộm đỏ.
"Làm sao lại..." Kiều Sơ mượn dùng đèn pin của thiết bị giáp cốt cúi đầu nhìn thoáng qua.
Ngữ khí của y mang theo sự khó hiểu và nghi hoặc thấy rõ.
Dựa theo kinh nghiệm của y, hảo cảm có được từ mị hoặc của y chí ít phải còn một ngày nữa mới diễn biến thành ham muốn chiếm hữu vặn vẹo và "ái mộ" tràn đầy tính công kích, ai ngờ bốn người kia lại nhanh chóng biến chuyển như thế.
Đây không phải là động vật dã thú hoặc người Vô Tâm chỉ còn sót lại bản năng, chỉ muốn giao phối và chiếm hữu, không được bao lâu sẽ phát cuồng.
Trong lúc lẩm bẩm, Kiều Sơ thò tay lấy hộp gương màu xanh ra trời ra, bật mở nắp ra.
Y lập tức nhìn vào trong gương, thấy chỗ cằm với đường cong tuyệt đẹp của mình có thêm một vết thương đang chảy máu đầm đìa.
Đây là dấu vết bị viên đạn lướt qua.
"Làm sao dám..." Con ngươi trong mắt Kiều Sơ phóng đại, trong giọng nói của ý ngập tràn sự phẫn nộ không thể che giấu được.
Y hít vào một hơi, thương tiếc nhìn chính mình trong gương một cái, rồi cất cái hộp màu xanh da trời kia đi.
Sau khi dùng băng y tế che vết thương lại, Kiều Sơ nhìn về hành lang chỗ đám người Tưởng Bạch Miên đang đứng với ánh mắt lạnh lùng như băng đá.
Y suy tư hai giây, từ bỏ việc báo thù ngay lúc này, mà quay người đi tới cuối hành lang trước mặt.
Y vẫn chưa quên mục tiêu của chuyến này là phòng máy dưới lòng đất.
Vả lại, mục đích mà y lợi dụng đám người Thương Kiến Diệu cũng đã đạt được bước đầu, thử được xem trong đây có người Vô Tâm cao cấp hoặc sinh vật đột biến khiến mị hoặc của y mất tác dụng.
Y luôn biết rất rõ trong tòa nhà này có rất nhiều sinh vật nguy hiểm, lúc trước y gặp phải con ngựa Ác Mộng kia chính là ở chỗ này.
...
"Thiết bị quân dụng giáp cốt này đúng là khó đối phó..." Long Duyệt Hồng thấy không giết được Kiều Sơ, không để người khác chiếm được, có chút thất vọng.
Đây là lần thứ bao nhiêu không rõ khi anh ta cảm thán sự mạnh mẽ của thiết bị giáp cốt.
Bạch Thần cũng khe khẽ thở dài một hơi, dường như rất nuối tiếc.
Tưởng Bạch Miên gật đầu, nhìn ngã rẽ trước mặt:
"Chúng ta đi sang bên kia."
Đây là góc chéo chỗ Kiều Sơ.
"Không đuổi theo hắn ta?" Long Duyệt Hồng kinh ngạc hỏi.
Thương Kiến Diệu cười nhìn anh ta một cái:
"Cậu muốn thử xem năng lực người thức tỉnh của hắn ta kỳ dị cỡ nào ư?"
Cứ thế đuổi theo, ở trong tòa nhà nhiều tường thế này, khó mà duy trì được khoảng cách an toàn, không vào trong phạm vi ảnh hưởng của năng lực người thức tỉnh.
Đến cả năng lực cảm ứng tín hiệu điện của Tưởng Bạch Miên cũng giảm mạnh trong hoàn cảnh như thế này.
"Cũng đúng." Long Duyệt Hồng nghĩ tới "chú hề suy luận" của Thương Kiến Diệu, không chút do dự bỏ qua ý tưởng truy đuổi Kiều Sơ.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Mục tiêu của chúng ta là nhanh chóng vòng tới cầu thang, trở lại tầng một."
Cô giải thích với tốc độ nói rất nhanh:
"Mục đích của Kiều Sơ là tìm được phòng máy dưới lòng đất, khôi phục nguồn điện cho tòa nhà này, sau đó đi tới trung tâm mạng lưới điện, bật điện cho cả phế tích thành phố này.
Điều này có nghĩa trong khoảng thời gian ngắn, hắn ta chắc chắn sẽ rời khỏi tầng lầu dưới lòng đất, sau đó còn rời khỏi tòa nhà này, chạy tới chỗ phòng thí nghiệm kia.
Nếu hiểu được điểm này, vậy ta có thể nghĩ tới rằng cho dù là sảnh thang máy tầng một, trong cầu thang, hay những khu vực cao cao xung quanh đều có thể là địa điểm tốt để ngắm bắn Kiều Sơ.
Chúng ta không cần phải ở lại nơi địa hình phức tạp, quá nhiều chướng ngại vật và có không ít người Vô Tâm kỳ dị."
Bạch Thần, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không có dị nghị gì về quyết định này, lập tức cầm vũ khí, rẽ về lối đi nhỏ phía bên phải.
"Tổ trưởng, cô nói xem Kiều Sơ có những năng lực người thức tỉnh nào?" Trong hoàn cảnh tối om chỉ có ánh đèn pin vụt lóe, Long Duyệt Hồng vừa cảnh giới bốn phía, vừa cẩn thận bước đi, vừa hỏi.
"Tôi đang muốn nói tới chuyện này." Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, đáp.
Phải nhanh chóng hiểu rõ vấn đề về mặt này để có thể né tránh hiệu quả một nửa nguy hiểm khi gặp Kiều Sơ sau này.
"Mị hoặc?" Bạch Thần đưa ra khả năng rõ ràng nhất.
Thương Kiến Diệu bổ sung:
"Khiến người ta điên cuồng thích vẽ tranh?"
Hắn còn nhớ rõ lúc ở trên xe Jeep, khi hắn đang muốn "thịt" Kiều Sơ thì bị đối phương dùng một tờ giấy, một cây bút chì và một câu hỏi đuổi đi.
"Không." Thương Kiến Diệu lập tức phủ định ý tưởng của mình: "Hẳn là, sáng tạo ra sở thích hoặc nhen nhóm sự cuồng nhiệt..."
"Về mặt này anh có kinh nghiệm, anh nói thế nào thì là thế đó." Tưởng Bạch Miên không tranh cãi, mà nói sang chuyện khác: "Lúc trước khi hắn ta muốn giết Long Duyệt Hồng, chúng ta dường như trở nên cực kỳ chán nản, chẳng muốn làm gì cả."
"Làm cho người khác chán nản? Đây là năng lực người thức tỉnh thứ ba... Cái giá mà hắn ta phải trả là gì? Mị hoặc kia quả thực mạnh tới mức đáng sợ." Long Duyệt Hồng vừa nói xong câu đó, đột nhiên tỉnh táo lại: "Vì sao chúng ta có thể thoải mái bàn luận mị hoặc của Kiều Sơ? Ơ mà khoan, tại sao tôi lại muốn giết chết hắn ta, biến hắn ta thành tiêu bản để cất giữ."
"Cậu thật biến thái." Thương Kiến Diệu liếc nhìn Long Duyệt Hồng một cái.
"Hay là cậu..." Long Duyệt Hồng lập tức khựng lại: "Năng lực chú hề suy luận của cậu mất tác dụng rồi?"
Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, gật đầu:
"Xem ra chúng ta đã thoát khỏi phạm vi mị hoặc của Kiều Sơ, không còn bị hắn ta ảnh hưởng nữa. Mà điều kiện tiên quyết để thành lập 'suy luận' lúc trước là chúng ta thích Kiều Sơ, một khi không còn điều kiện này, đương nhiên kết luận sẽ mất hiệu lực rồi."
Bạch Thần suy nghĩ một chút, nói:
"Vậy chúng ta còn phải chặn đánh Kiều Sơ không?"
"Đương nhiên rồi!" Tưởng Bạch Miên nói rất kiên quyết: "Con người tôi thuộc dạng thù dai, hắn ta khiến chúng ta rơi vào tình cảnh nguy hiểm như thế này, còn ăn thanh năng lượng của chúng ta, ăn lương khô của chúng ta, ăn đồ hộp quân dụng của chúng ta, chắc chắn phải báo thù rồi!"
Lời này sao nghe quen quen vậy nhỉ... Long Duyệt Hồng theo bản năng đáp lại:
"Nhưng mà..."
Tuy rằng anh ta cũng rất hận Kiều Sơ, nhưng cảm thấy không cần thiết phải ở lại đây mạo hiểm, cứ là mau rời khỏi nơi đây thì tốt hơn.
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn anh ta và Thương Kiến Diệu một cái, ừ một tiếng:
"Chủ yếu là bản thân chúng ta cũng phải nán lại ở bên này một chút, xem khi cả tòa phế tích thành phố này được cấp điện trở lại thì sẽ có thay đổi gì. Ha ha, hoặc không để cho nguồn điện được khôi phục.
Không thể tùy tiện trở lại theo con đường cũ mà. Một khi đã như vậy, không bằng tiện thể canh giữ Kiều Sơ, không lãng phí thời gian."
Dứt lời, cô đột nhiên hỏi:
"Các người từng thấy bãi thịt mấp máy, hơi thở khiến người ta sợ hãi tột độ, bà già đội mũ dây, hài cốt đứa bé được bọc trong tã lót không?"
"Không." Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Thương Kiến Diệu đồng loạt lắc đầu.
"Tôi cũng không." Tưởng Bạch Miên gật đầu: "Cho nên, rốt cuộc ảo giác mà người Vô Tâm cao cấp ban nãy tạo ra đến từ đâu? Cái này hẳn là phải có nguồn gốc chứ, dựa trên việc trí tuệ bọn họ rất thấp."
Thương Kiến Diệu lập tức đáp lại:
"Có khả năng người Vô Tâm cao cấp kia nhìn thấy bãi thịt mấp máy, thấy bà già đội mũ, thấy hài cốt đứa bé quấn trong tã lót, cảm ứng được hơi thở khiến người ta sợ hãi tột độ."
Nói tới đây, hắn còn khựng lại một chút, giọng nói trở nên âm trầm:
"Thậm chí cô ta còn có khả năng nghe được bà già kia nói: Các người... làm ồn tới... Tiểu Xung..."
Trong ánh đèn pin chiếu rọi, khuôn mặt Thương Kiến Diệu lập lòe lúc sáng lúc tối.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn