Chương 81: Gặp lại
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Trên con phố cách Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh không xa, thầy tu máy móc Tịnh Pháp mặc tăng bào màu vàng, khoác áo cà sa màu đỏ đang theo dõi động tĩnh bốn phía, tìm kiếm nơi phát ra vụ nổ kia.
Đột nhiên, tòa nhà có một sân đình nhỏ sáng lên từng tầng một, tỏa ra ánh sáng màu thiên vàng trong vắt.
Ở trong phế tích thành phố tối om tĩnh lặng này, nơi đây hệt như một ngọn hải đăng chiếu sáng mê mộng vĩnh hằng.
Thầy tu máy móc Tịnh Pháp quay đầu nhìn thoáng qua, rồi guồng chân chạy tới.
...
Khoảnh khắc khi ánh đèn sáng lên, Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Tưởng Bạch Miên đều nhắm mắt lại theo bản năng nhằm thích ứng với sự thay đổi của hoàn cảnh.
Chỉ có Thương Kiến Diệu là cố gắng mở to mắt, suýt nữa thì chói quá chảy nước mắt.
"Cũng rất cảnh giác đấy." Tưởng Bạch Miên mở mắt ra thấy cảnh tượng đó, bèn gật đầu khen một câu.
"Bởi vì tôi không có kính râm." Thương Kiến Diệu rốt cuộc chớp chớp mắt.
Tưởng Bạch Miên không cách nào theo kịp mạch suy nghĩ của hắn, đành phải cảm thán:
"Hiện giờ có chút cảm giác như trở về công ty..."
Cũng là trong tòa nhà, cũng dựa vào bóng đèn huỳnh quang chiếu sáng mọi thứ, cũng có khu chờ thang máy rộng rãi.
Điều khác biệt duy nhất là đại sảnh của chỗ này rộng rãi trống trải, không khác gì Trung tâm Hoạt động trong Sinh Vật Bàn Cổ, mà lại còn lát thứ gạch làm từ đá màu đen dường như rất giá trị, treo chùm đèn tỏa ra ánh sáng lung linh mộng ảo.
"Vậy sao vậy sao?" Long Duyệt Hồng đứng ở cửa cầu thang đề phòng Kiều Sơ đi lên, không dám quay đầu nhìn.
"Sáng hơn công ty." Thương Kiến Diệu miêu tả đơn giản.
Nghe được câu này, Tưởng Bạch Miên cười một tiếng, rồi chợt nhíu mày lại:
"Trong đêm tối thế này, trong phế tích một tòa thành phố rộng lớn như vậy, mà một tòa nhà sáng rực như thế này, chỉ duy nhất một nhà, liệu có cực kỳ gây chú ý không?"
Bạch Thần đang ngắm bắn vào ba thang máy phía đối diện hiểu ý của Tưởng Bạch Miên, suy tư rồi nói:
"Tổ trưởng, có phải cô đang lo thầy tu máy móc Tịnh Pháp và các thợ săn di tích sẽ kéo nhau tới đây không?"
"Thợ săn di tích bình thường thì thật ra không cần lo lắng, cô đã nói là bọn họ sẽ chủ động rời xa chỗ nào bất thường rồi." Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu: "Nhưng chúng ta đã biết nơi đây có Tịnh Pháp. Cơ thể của gã đặc biệt, tài giỏi mà lại to gan, rất có khả năng bị thu hút tới đây, mà gã lại cực kỳ thù hận nữ giới. Còn cả toán cướp Linh Cẩu ắt hẳn cũng đã vào phế tích này rồi, bọn họ thuộc dạng thích lượn lờ quanh chỗ bất thường, chực chờ cơ hội."
Thương Kiến Diệu như có suy nghĩ, bèn nói:
"Vậy phải xem giữa bọn họ và Kiều Sơ, tên ai càng kém cỏi hơn."
"Ý anh là xem ai xui xẻo hơn hử?" Tưởng Bạch Miên cười ha ha, nói: "Anh cũng thật tin tưởng tổ điều tra thế giới cũ chúng ta quá, ngộ nhỡ là tình huống tệ nhất thì sao? Bọn họ đồng thời xuất hiện, chúng ta trước sau đều có địch."
Sau nhiều ngày ở chung, cô đã biết rõ mối quan hệ giữa tên không tốt và số mệnh không tốt là gì.
Cô vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đột nhiên hỏi:
"Tịnh Pháp dựa vào cái gì phán đoán người ta có phải nữ hay không?"
"Gã đã là 'người bất tử' rồi, chắc chắn không dựa vào các bộ phận như mắt hay mũi, mà tổng hợp yếu tố về các mặt rồi phán đoán." Tưởng Bạch Miên trả lời một câu theo bản năng: "Anh định giả làm nữ dẫn gã rời đi, sau đó cởi bỏ lớp ngụy trang? Ha ha, tôi cảm thấy hơi khó đấy."
Thương Kiến Diệu đáp lại rất nghiêm túc:
"Tôi chỉ đang nghĩ, nếu Tịnh Pháp gặp Kiều Sơ thì sẽ xảy ra chuyện gì?"
Tưởng Bạch Miên như vỡ lẻ, lẩm bẩm:
"Không phải Tịnh Pháp thù hận nữ giới, mà là vì tâm lý biến thái thù hận tất cả người có thể khơi gợi sắc dục của gã, đánh trúng nhược điểm của gã, gã đã không cách nào giảm bớt được khát vọng tương ứng nữa.
Mà 'mị hoặc' của Kiều Sơ thoạt nhìn không quan tâm giới tính, không chỉ dùng được với nữ, mà còn tạo ra hiệu quả rất tốt với nam, thậm chí đến cả động vật cũng không ngoại lệ.
Một khi Tịnh Pháp gặp phải Kiều Sơ, nhất định sẽ lập tức bị mị hoặc, mà tâm lý gã đã méo mó nhiều năm, chỉ sợ sẽ sinh ra một loại phản ứng: Ngược đãi mục tiêu gợi ra hảo cảm và dục vọng trong gã, làm cho kẻ đó chết thật thảm thiết..."
Lời lẩm bẩm của Tưởng Bạch Miên không hề thấp chút nào, tất cả người có mặt ở đây đều nghe thấy. Bạch Thần khe khẽ gật đầu, nói một câu với khuôn mặt không chút biểu cảm:
"Hiện giờ tôi có chút chờ mong cảnh Tịnh Pháp gặp được Kiều Sơ..."
"Cô xấu thật." Tưởng Bạch Miên bật cười.
Cô chợt ngừng cười, nghiêm mặt lại ra lệnh:
"Tóm lại, trong lúc chờ Kiều Sơ đi lên, phải chú ý xung quanh, không được lơi lỏng cảnh giác, phải chuẩn bị sẵn sàng sẽ có sinh vật nguy hiểm xâm nhập bất cứ lúc nào."
Trong lúc nói, Tưởng Bạch Miên đứng dậy, mở cửa sổ ở sâu trong sảnh thang máy, bên ngoài là hoa viên cỏ dại mọc um tùm.
"Nếu Tịnh Pháp tiến vào từ cửa chính, tôi sẽ dùng súng phóng lựu ngăn cản gã trong chốc lát, mọi người nhân cơ hội theo cửa sổ chỗ này rời đi. Hỏa lực của chúng ta hiện tại không đủ để đối phó một thầy tu máy móc mà lại còn là một người thức tỉnh nữa. Đây là điều mà chúng ta bắt buộc phải thừa nhận, không thể lấy sinh mạng ra mạo hiểm được."
Tưởng Bạch Miên trở lại vị trí vừa rồi, lại dựa lưng vào tường, ngồi xổm xuống: "Được rồi, Kiều Sơ sắp lên đây, hắn ta từ phòng máy dưới lòng đất đi sảnh thang máy chắc chắn sẽ nhanh hơn từ cầu thang đi xuống phòng máy."
Chí ít đã quen đường.
Tưởng Bạch Miên vừa dứt lời xong, lại cau mày lại:
"Có thể xác định phạm vi ảnh hưởng của năng lực khiến người ta chán nản ủ rũ kia là bao nhiêu không? Tôi nhớ rằng nó có thể ảnh hưởng được nhiều mục tiêu. Chúng ta không thể chỉ suy xét tới mị hoặc mà xem nhẹ năng lực người thức tỉnh khác của hắn ta được."
Thương Kiến Diệu trả lời ngay tức khắc:
"Năng lực tương tự hẳn là sẽ bị những chướng ngại vật như tường, cửa kim loại làm cho suy yếu."
"Nhưng chúng ta không cách nào khẳng định suy yếu rồi thì sẽ không ảnh hưởng tới chúng ta. Nếu, ngay cả vị trí của Bạch Thần cũng bị ảnh hưởng, chúng ta còn tập kích Kiều Sơ thế nào nữa? Đến lúc đó tất cả đều chán nản muốn từ bỏ, chờ chết tại chỗ." Tưởng Bạch Miên nói nhanh.
Còn chưa dứt lời, cô đã đứng dậy:
"Thông tin mấu chốt mơ hồ, hủy bỏ hành động lần này."
"Đi mái nhà bắn tỉa?" Bạch Thần đề nghị.
Tưởng Bạch Miên hỏi ngược lại thật nhanh:
"Cô có bao nhiêu chắc chắn bắn trúng một mục tiêu mặc thiết bị giáp cốt quân dụng? Chúng ta chỉ có một khẩu súng có khả năng bắn tỉa mà thôi."
Bạch Thần không cậy mạnh, sắc mặt hơi buồn bã:
"Độ chắc chắn không cao."
"Vậy lập tức rút khỏi nơi đây, sau này tìm cơ hội sau." Tưởng Bạch Miên ra lệnh.
"Rõ, tổ trưởng!" Đám người Thương Kiến Diệu không nhiều lời, để tránh lãng phí thời gian quý giá.
Tưởng Bạch Miên quan sát hoàn cảnh, tự ảo não nói:
"Vì sao thoát khỏi Kiều Sơ, suy nghĩ của tôi vẫn còn bị ảnh hưởng nhất định, không lô gic chặt chẽ như bình thường, luôn lơ là một vài vấn đề nhỉ..."
Lúc này, Tiểu Xung đeo cặp sách màu đỏ trở lại giữa thang máy, thất vọng ngẩng đầu lên hỏi:
"Không chơi nữa?"
"Lần sau nhé." Tưởng Bạch Miên chỉ cửa sổ: "Di chuyển từ chỗ này, tránh cho đụng phải người tiến vào từ cửa chính. Thương Kiến Diệu, anh ôm Tiểu Xung đi ở trước nhất, nhanh, có người tới rồi."
Trong lúc nói, Tưởng Bạch Miên một tay giơ súng phóng lựu lên, nhắm thẳng khu vực cửa chính.
Thương Kiến Diệu ôm Tiểu Xung chạy hai bước, trực tiếp nhảy lấy đà, lao qua cửa sổ, rơi xuống bên ngoài.
Long Duyệt Hồng, Bạch Thần theo thứ tự nhảy ra sau.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên đã thấy được thầy tu máy móc Tịnh Pháp mặc tăng bào màu vàng khoác áo cà sa màu đỏ.
Vì nghe được giọng phụ nữ, ánh sáng đỏ trong mắt Tịnh Pháp sáng choang, điên cuồng chạy tới.
Tưởng Bạch Miên không chút do dự, bóp cò, bắn ra một quả lựu đạn.
Ầm!
Khu vực cửa chính, lửa bốc lên, mảnh vỡ văng ra, làm cho Tịnh Pháp theo bản năng né tránh.
Tưởng Bạch Miên tranh thủ cơ hội bước nhanh tới chỗ cửa sổ, dùng động tác sải chân trực tiếp xông ra ngoài.
Cũng chỉ một hai giây sau, thầy tu máy móc Tịnh Pháp đánh vỡ tường thủy tinh khu vực cửa chính, trong tiếng loang choang, gã từ một bên lao vào trong.
Gã đang định phóng một quả lựu đạn tới chỗ cửa sổ, đầu đột nhiên quay nửa vòng, nhìn vào một thang máy.
Sau đó, gã điên cuồng lao tới, ánh sáng màu đỏ trong mắt đỏ rực như máu.
Thang máy kia nhanh chóng dừng ở tầng một, chậm rãi mở cửa tầng và cửa thang máy.
Tịnh Pháp giơ hai tay lên, chĩa tất cả vũ khí tấn công vào trong.
Nhưng bên trong chỉ có các bức tường thang máy kim loại màu xám đen lạnh lẽo, không có bất kỳ bóng người nào.
Trong sự ngơ ngác của Tịnh Pháp, cửa thang máy lại đóng lại, tiếp tục chạy lên trên.
Trên nóc thang máy, trong không gian tối om sâu thẳm, Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt quân dụng lẳng lặng đứng gần dây cáp chính.
Y nhìn xuống phía dưới, môi mím thật chặt.
Ở trong sảnh thang máy tầng một, Tịnh Pháp rốt cuộc có phản ứng.
Gã dường như nhận ra điều gì, điên cuồng ấn nút nhằm gọi thang máy khác lên.
...
Trong sân sau của Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh.
Tưởng Bạch Miên nhanh như một con mèo nhanh chóng di chuyển trong chỗ mà ánh sáng của tòa nhà không chiếu tới.
Cô dựa theo tín hiệu điện, nhanh chóng đuổi kịp đám người Bạch Thần.
Thương Kiến Diệu ngồi squat dựa vào góc tường, trầm giọng nói:
"Không thấy Tiểu Xung đâu rồi."
"Đi đâu?" Tưởng Bạch Miên hạ nhỏ giọng xuống hỏi.
Thương Kiến Diệu chọn trọng điểm trả lời:
"Đến bên này rồi, tôi đặt thằng nhóc xuống. Nó bảo muốn đi tiểu, vọt tới sau lùm cây, rồi sau đó không thấy tăm hơi đâu."
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ một chút, nói với vẻ mặt nặng nề:
"Có chút kỳ dị, chúng ta mau rời khỏi nơi đây."
Đám người Thương Kiến Diệu lập tức dùng hành động thay thế ngôn ngữ để trả lời.
Dưới sự hướng dẫn của Tưởng Bạch Miên, bọn họ đến thẳng bên cạnh, định vượt qua rào chắn, theo đường vòng quay về.
Bọn họ đi qua cây cối hoa cỏ, càng lúc càng gần đích đến.
Ngay lúc đó, ở chỗ cách không xa lại vang lên tiếng gào trầm khàn thê lương kia.
Tiếng gào đó to hơn hẳn lúc trước, dường như vang ngay bên tai.
Đầu óc đám người Tưởng Bạch Miên lập tức trở nên trống rỗng, tâm linh thì dường như bị nỗi sợ hãi quen thuộc siết chặt, không thể đập được.
Không biết bao lâu sau, bọn họ đột nhiên nghe thấy một giọng nói êm dịu:
"Không phải sợ, giữ vững bình tĩnh."
Đám người Thương Kiến Diệu khẽ run rẩy toàn thân, cuối cùng tỉnh táo trở lại, chỉ cảm thấy sợ hãi đang rút đi như thủy triều.
Bọn họ lập tức quay sang nhìn chỗ phát ra tiếng nói, chỉ thấy một người đang ngồi bên cạnh hàng rào trong chỗ tối.
Người này mặc một áo choàng màu đen rộng thùng thình, xõa mái tóc dài, nuôi một chòm râu trông khá có khí chất, vẻ mặt vừa ôn hòa mà lại để lộ ra chút nghiêm túc.
Đám người Thương Kiến Diệu có biết người này, bọn họ từng gặp ông ta một lần trên hoang dã: Đỗ Hành, tự xưng là học giả cổ vật, nghiên cứu viên lịch sử.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn