Chương 31: Quá khứ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu
"Được rồi." Điền Nhị Hà quay đầu nói với Thương Kiến Diệu như đang trêu hắn: "Hiện giờ cậu đã biết duy trì trật tự cho một điểm tụ cư thế này khó khăn cỡ nào chưa?"
Tưởng Bạch Miên không muốn tiếp tục kích thích Thương Kiến Diệu, bèn tiếp lời hỏi ngược lại ông ta:
"Trưởng trấn, ban nãy lúc chúng tôi vào thì hình như không thấy nhiều trẻ con như thế? Bọn chúng theo người lớn đi làm việc chăng?"
Điền Nhị Hà nghiêng người chỉ vào ba tòa nhà xắp thành hình chữ "Phẩm 品 " kia:
"Chúng nó qua bên kia học, khi người lớn về thì mới tan học."
"Đi học?" Tưởng Bạch Miên khẽ nhướng mày: "Bên các ông vẫn duy trì giáo dục kiểu lớp học?"
Trong rất nhiều điểm tụ cư của dân du cư hoang dã trên Đất Xám, bên ngoài các thế lực lớn, đây là chuyện phải nói vô cùng hiếm thấy, chí ít trong những điểm tụ cư mà Tưởng Bạch Miên từng đi qua trước đây là không hề có.
Đối với người đến cả việc sinh tồn còn gian nan vất vả mà nói, tổ chức giáo dục kiểu lên lớp giảng dạy này là hoàn toàn không cần thiết, vừa lãng phí tinh lực, lại lãng phí cả tài nguyên. Nhân lực là một bộ phận vô cùng quan trọng trong tài nguyên, giáo viên thoát ly sản xuất và những đứa trẻ không ra ruộng đồng nhà mình hỗ trợ là thứ xa xỉ đối với phần đa các điểm tụ cư.
Ở những nơi đó, chỉ có các bậc cha chú mới thi thoảng dạy vài điều cho con cái mình trong cuộc sống thường nhật, cung cấp cho bọn chúng kiến thức cơ bản, học cách trồng trọt, hái lượm, nấu ăn, dọn dẹp, bắn súng, săn bắn và trông trẻ em.
Điền Nhị Hà cười nói:
"Mỗi lần có người ngoài tới trấn Thủy Vi, khi phát hiện chuyện này thì đều rất kinh ngạc. Đúng là với điều kiện của chúng tôi, nếu muốn duy trì 'trường học' là không dễ, tất cả mọi người phải tiết kiệm, tiết kiệm hơn nữa, thắt chặt dây lưng quần, mới không làm cho truyền thống này đứt đoạn."
Ông vô thức ngẩng đầu lên nhìn bầu trời chạng vạng âm u sắp mưa, nửa hồi ức nửa cảm thán nói tiếp:
"Người ban đầu đưa ra việc cho bọn trẻ con được nhận giáo dục chính thức là một chú tên Thẩm Liễu Tâm.
Chú ấy nói rằng: Cho dù có gian nan vất vả thế nào đi chăng nữa thì cũng phải cho lũ nhỏ biết chữ, đọc được sách, học được những kiến thức cơ bản nhất. Chỉ như vậy, chúng nó và con cháu của chúng nó sau này, dân chúng trấn Thủy Vi tương lai mới có thể nhớ được mình là ai, đến từ đâu, thuộc quần thể gì, đã từng có được văn hóa và lịch sử như thế nào.
Cũng chỉ khi ghi nhớ được những điều đó, ở trong hoàn cảnh bất ổn tồi tệ này, ở trong 'bóng tối' không nhìn thấy ánh sáng hy vọng đâu, bọn chúng mới có thể vĩnh viễn ôm lấy hy vọng mà sống.
Khi đó tôi tuy cũng đồng ý với đề nghị của chú Thẩm, nhưng thực ra suy nghĩ của tôi khá đơn giản: Trên những đồ vật, những cuốn sách hướng dẫn mà mỗi lần chúng tôi chuyển về từ các phế tích thành phố đều có một bộ phận chữ là tôi không biết, cho dù có biết, chúng nó đi cùng với nhau mà tôi lại không biết có nghĩa là gì. Như vậy thì không cách nào sử dụng đồ vật một cách hiệu quả rồi, thế thì sao được?
Ý nghĩ ấy quả thực quá đơn giản, đến mấy năm gần đây, tôi mới dần hiểu được ý của những lời mà chú Thẩm nói."
Nói tới đây, Điền Nhị Hà đứng lên, chỉ vào tòa nhà xếp thành hình chữ "Phẩm" kia, hỏi:
"Các cô cậu biết nơi đây từng là gì không?"
Bạch Thần, Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đồng loạt lắc đầu.
"Nơi đây trước kia chính là trường học của trấn Thủy Vi cũ. Chỗ đó là sân bóng rổ, chỗ kia là cột cờ, nơi đó là ký túc xá giáo viên, còn bên kia là ký túc xá học sinh. Kia là phòng máy, thư viện và nhà thí nghiệm, còn chỗ đó là khu lớp học..." Điền Nhị Hà giới thiệu từng chỗ một, trên khuôn mặt ánh lên ánh lửa than củi.
Tưởng Bạch Miên và đám người Thương Kiến Diệu nghe tới say mê, cũng chăm chú nhìn theo, cho dù chỉ có thể cố gắng phân biệt được đường nét của những tòa nhà đó, những sân bãi kia trong lúc nhá nhem tối này.
Điền Nhị Hà thu tay, xoay người lại, rồi lặp lại lời nói ban đầu:
"Nơi đây đã từng là trường học."
Vẻ mặt của ông ta vừa chăm chú lại vừa nghiêm túc.
Không chờ đám người Tưởng Bạch Miên đáp lại, ông ta ngồi xuống, cười tự giễu:
"Về chuyện này, rất nhiều dân trong trấn không hiểu. Không phải bọn ọ không muốn duy trì một trường học nho nhỏ thế này, mà là cảm thấy đây chỉ nên cung cấp cho cư dân ban đầu, còn những dân du cư sau này mới thu nhận ấy, cho họ miếng ăn đã là nhân từ lắm rồi, sao còn phải lãng phí tài nguyên nữa?
Bọn họ cho rằng hẳn là từ dân trấn ban đầu, nhất là những thành viên nòng cốt của Trấn vệ đội phân chia đất đai, sau đó dân du cư hoang dã chỉ được thuê, cần phải giao nộp một phần lượng thu hoạch nhất định.
Bọn họ còn cho rằng không nên cho những dân du cư tới sau gia nhập Trấn vệ đội, không nên để cho bọn họ được cầm giữ vũ khí thì tốt hơn."
Nói tới đây, Điền Nhị Hà tự lắc đầu:
"Ài, lúc tôi còn sống thì còn dựa vào danh vọng để đè ép, không ai dám thực sự phản đối, chỉ cùng lắm là lén phàn nàn oán trách thôi. Chờ khi tôi chết, thật sự không biết trấn Thủy Vi sẽ biến thành cái gì nữa.
Thôi không nói, không nói nữa, ăn đi, ăn đi nào."
Về những sự vụ nội bộ trấn Thủy Vi, Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần không tiện nêu ý kiến, chỉ có thể giữ vững thái độ của khách, kèm lương khô, thanh năng lượng và bánh bao ngũ cốc mà Điền Nhị Hà gọi người đưa tới ăn kèm nồi thịt bò kho tàu kia.
Thương Kiến Diệu không vội vã gia nhập, tiếp tục gắp từng miếng thịt bò nhỏ trong bát đút cho cô bé bên cạnh.
Cô bé kia cũng rất ngoan ngoãn, sau khi ăn xong thì không đòi thêm nữa, mà còn nghiêm túc cúi người chào Thương Kiến Diệu:
"Em cảm ơn anh!"
Sau khi cảm ơn xong, con bé cầm những đồ lặt vặt còn lại tung tăng chạy về khu vực dựng những ngôi nhà căn phòng lụp xụp kia - nơi vốn là mấy sân bóng rổ xếp song song với nhau.
"Động tác rất đúng chuẩn." Thương Kiến Diệu nhìn theo bóng lưng con bé, khen một câu.
"Đấy là có giáo viên dạy riêng cho đấy." Điền Nhị Hà có vẻ khá đắc chí.
Thương Kiến Diệu vẫn không gắp miếng thịt bò nào, im lặng ngồi đó gặm bánh bao ngũ cốc màu vàng vàng ăn với nước.
Tưởng Bạch Miên không khuyên hắn, vừa ăn vừa hỏi Điền Nhị Hà về những gì ông và mọi người trải qua sau khi thế giới cũ hủy diệt.
Phần lớn những trải nghiệm đó đều khá buồn tẻ, dù sao trấn Thủy Vi có ưu thế về địa lý, ít gặp phải thử thách bên ngoài, nhưng đám người Tưởng Bạch Miên vẫn mê mẩn lắng nghe, làm cho Điền Nhị Hà lại càng hứng thú kể chuyện, thậm chí còn kể lúc ông và vợ mình nảy sinh tình cảm với nhau trong một lần đi săn.
Chờ khi mọi người ăn lưng lửng bụng rồi, Thương Kiến Diệu mới bắt đầu tấn công chỗ thịt bò còn lại, dùng bánh bao ngũ cốc trong tay chấm nước ăn.
"Đã lâu không được vui vẻ như thế này." Điền Nhị Hà vuốt vuốt bụng, nhìn đống tàn thuốc lá dưới đất: "Tôi phải về phòng đây, trên trấn còn một số chuyện chờ tôi quyết định."
Tưởng Bạch Miên nhớ tới một việc, liền vội vàng lên tiếng:
"Trưởng trấn, tôi còn một vấn đề muốn hỏi."
"Gì cơ?" Điền Nhị Hà kéo chiếc áo khoác màu quân đội bên ngoài lại thật chặt.
Tưởng Bạch Miên hồi tưởng rồi nói:
"Các ông có từng gặp một người như thế này bao giờ chưa? Nam, tóc đen, mắt vàng, cao chừng 1 mét 8, trông rất tuấn tú, hẳn là còn đẹp trai hơn cả anh ta."
Cô nghiêng đầu sang một bên tỏ vẻ đối tượng tham chiếu là Thương Kiến Diệu, lại tiếp tục nói:
"Thích mặc áo gió, đeo găng tay, tóc vuốt ngược rất gọn gàng, còn nữa, thích đi bốt."
Điền Nhị Hà ngẫm nghĩ:
"Có rất ít người ngoài tới trấn Thủy Vi này, mà tôi thì đã lâu lắm rồi không ra ngoài trấn, người mà cô miêu tả, tôi thật sự không có chút ấn tượng nào.
Tiểu Cẩu Tử, bây đi ra hỏi những người ra ngoài săn bắn gần đây xem bọn họ có gặp được người tương tự không, sau đó về nói lại cho đám người nhóc Bạch."
"Vâng, trưởng trấn." Thấy có cơ hội thể hiện, thành viên Trấn vệ đội có nhũ danh "Cẩu Tử" nhanh chóng chạy đi.
Dõi mắt nhìn theo Điền Nhị Hà với chiếc mũ lông xù trên đầu và áo khoác màu xanh quân lục trên người rời khỏi lán gỗ, tiến vào khu vực dựng những ngôi nhà xiêu vẹo lụp xụp, Bạch Thần nhìn quanh một lượt, xác nhận vị trí của các thành viên Trấn vệ đội.
Cô lập tức ngồi xuống, nói như đang lẩm bẩm một mình:
"Tại sao trưởng trấn lại kể mâu thuẫn bên trong trấn Thủy Vi cho chúng ta nghe?"
Tưởng Bạch Miên nhìn ngọn lửa trong bếp, cười đáp:
"Đương nhiên là hy vọng thế lực lớn có khả năng tồn tại hậu thuẫn chúng ta có thể tiếp nhận trấn Thủy Vi. Bằng không cô cho rằng vì sao ông ta lại muốn mời chúng ta tới làm khách?
Cho dù ông ta thực sự tin tưởng cô thì cũng không cần thiết phải làm thế này, ông ta hoàn toàn có thể sử dụng phương thức khác để thể hiện sự quan tâm và thiện ý của mình."
Cô nghiêng đầu nhìn Long Duyệt Hồng đang có chút ngơ ngác và Thương Kiến Diệu không rõ đang nghĩ gì, nói tiếp:
"Có thể nhận ra mâu thuẫn trong trấn Thủy Vi này đã khiến trưởng trấn họ Điền này sầu lo từ lâu, ông ta sợ khi mình chết đi rồi, tình hình trấn Thủy Vi sẽ đi theo chiều hướng xấu, cuối cùng sụp đổ.
Trong lúc đang lo lắng như vậy, ông ta gặp một dân du cư hoang dã đáng tin cậy mà ông ta quen biết, vả lại hiển nhiên là dân du cư hoang dã này đã được một thế lực không nhỏ thu nhận, thoạt trông cuộc sống cũng không tệ cho lắm.
Nếu là các người, liệu có động tâm, hy vọng có thể bắc được mối liên hệ, làm cho mai sau trấn Thủy Vi có thể dựa vào thế lực lớn vốn không có ác ý lắm với dân du cư hoang dã?
Có sự chở che như vậy, có sự trù tính và quy hoạch từ thế lực lớn, chút mâu thuẫn nội bộ trấn Thủy Vi đó thực sự chẳng là gì cả."
Long Duyệt Hồng cuối cùng cũng thủng vấn đề:
"Là vậy à... Tổ trưởng, công ty có thu nhận bọn họ không?"
Đây cũng là những lời mà Bạch Thần muốn hỏi, bằng không thì cô đã không cố ý lẩm bẩm câu hỏi ban nãy.
Tưởng Bạch Miên cảm nhận được ánh nhìn chăm chú từ Bạch Thần, cô lại đưa mắt nhìn vào bếp lò rực lửa trước mặt.
Cô mỉm cười, nói:
"Chờ khi trở lại công ty, tôi sẽ báo lên trên theo quy trình thủ tục thông thường. Cụ thể là có thu nhận hay không thì phải chờ hội đồng quản trị quyết định. Với những chuyện về mặt này, ngay cả toàn bộ Bộ phận An toàn và Ủy ban Chiến lược đều chỉ có quyền đề nghị.
Nhưng mà, tôi nhất định sẽ lược bỏ vị trí cụ thể của trấn Thủy Vi, chỉ nói là có gặp được nhóm đi săn của bọn ở trong hoang dã."
Bạch Thần thở phào một hơi, khẽ nói:
"Như vậy là tốt rồi, như vậy là tốt rồi."
Long Duyệt Hồng thì vẫn cảm thấy khó hiểu:
"Tại sao lại phải lược bỏ vị trí cụ thể của trấn Thủy Vi?"
Đối tượng mà bọn họ báo cáo là công ty của mình cơ mà.
Tưởng Bạch Miên mỉm cười liếc nhìn anh ta, không trả lời cũng không giải thích, chỉ nói:
"Anh xem, đến Thương Kiến Diệu cũng không hỏi câu này."
Thương Kiến Diệu nghe thấy tên mình, bèn quay sang nhìn tổ trưởng:
"Hở, cô đang nói gì cơ?"
Tưởng Bạch Miên cố nặn ra nụ cười:
"Đang nói là trông anh khá đẹp trai."
"Cũng thường thôi." Thương Kiến Diệu có chút khiêm tốn.
Bầu không khí chợt tĩnh lặng, không lâu sau, thành viên Trấn vệ đội có nhũ danh "Cẩu Tử" quay lại, chạy tới bên cạnh Tưởng Bạch Miên:
"Có người đã gặp người mà cô miêu tả.
Anh ta đi phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ, là một người khá kỳ quặc. Lúc đó tất cả mọi người trong tiểu đội săn bắn cảm thấy anh ta rất quyến rũ, không nhịn được nghĩ cách lấy lòng anh ta, tới gần anh ta, nhưng anh ta lại rất lạnh lùng, cố kéo giãn khoảng cách với bọn họ, rồi biến mất trong hoang dã."
"Có chút kỳ quặc..." Sau khi nghe xong, Tưởng Bạch Miên như nghĩ tới điều gì đó mà khẽ lẩm bẩm một câu.
Cô chợt ngẩng đầu, nở nụ cười tươi tắn nói:
"Cảm ơn anh nhé."
"Không cần, không cần!" Thành viên Trấn vệ đội "Cẩu Tử" kia kích động đáp lại.
Tiếp đó, Tưởng Bạch Miên không hỏi gì thêm, vị thành viên Trấn vệ đội này đành phải rời khỏi lán gỗ.
Thương Kiến Diệu cũng đưa mắt nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy trời đã tối hẳn, mây đen giăng kín, toàn bộ trấn Thủy Vi chìm trong màu u tối.
Tiếng máy phát điện chạy bằng xăng ù ù vang lên, không ít gian phòng trong ba tòa nhà hình chữ Phẩm lần lượt hiện lên ánh sáng. Trên tường bao quanh thôn trấn, những bóng đèn lần lượt được thắp sáng, giúp đám người canh gác chiếu ra bên ngoài, khu vực nhà trệt, khu vực nhà cửa lụp xụp hỗn tạp lấp lóe ánh nến, ánh lửa rồi lại nhanh chóng tắt đi, gần như toàn bộ hoàn toàn chìm vào màn đêm tối mịt.
Rào rào, cơn mưa to rốt cuộc trút xuống trong đêm tối.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn