Chương 34: "Viên ngói" cũng không còn
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nhìn Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần lên xe, rồi lái xe tới một góc khuất cách đó không xa, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều tự kiểm tra súng lục Rêu Đá, súng lục Liên Hiệp 202 trên đai vũ trang, và súng trường Cuồng Chiến Sĩ đeo trên người.
Xác nhận xong xuôi, bọn họ thay phiên ngồi xổm xuống buộc lại dây giày quân đội, hòng không bị sơ sót bất cứ chút nào.
Sau hoàn thành mọi việc, bọn họ giơ khẩu súng trường, không nhanh không chậm men theo con đường xi măng tan hoang tới khoảng sân rộng kia.
Tuy hiện tại là mùa thu, thời tiết đã lạnh đi không ít, nhưng nơi nhiều bụi rậm thì muỗi vẫn nhiều như trước, chúng bay quanh Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng, phát ra tiếng ong ong không thôi.
Long Duyệt Hồng nhịn một hồi, cuối cùng không nhịn nổi nữa bèn hỏi:
"Việc đuổi muỗi có cần thay nhau làm không?"
Anh ta cho rằng lúc nào cũng phải có người nhận trách nhiệm cảnh giác đề phòng xung quanh.
"Không thì tôi giúp cậu nhé?" Thương Kiến Diệu nhìn con muỗi vằn đen đang bay tới mặt Long Duyệt Hồng, nói.
Long Duyệt Hồng cảnh giác hỏi lại:
"Có phải cậu định cho tôi một cái tát không?"
"Có phải cậu nghĩ tôi hơi bị xấu xa rồi không?" Thương Kiến Diệu thấy buồn cười.
Hắn lập tức lấy ra một bình nhựa cao bằng ngón trỏ từ trong túi áo ra, vặn nắp, phun lên người mình mấy lần:
"Chẳng lẽ cậu quên công ty của chúng ta tên là Sinh Vật Bàn Cổ hay sao? Thuốc đuổi muỗi này có hiệu quả, ha, đúng là không tệ."
Long Duyệt Hồng nhìn có chút đăm đăm, hỏi:
"Cậu, cậu lấy nó từ lúc nào vậy? Không phải nó ở trên xe sao?"
Ở trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ gần như không có muỗi, mấy ngày nay khi lên trên mặt đất, Long Duyệt Hồng luôn không hề có cảm giác bị lũ muỗi làm phiền, cho nên anh ta quên mất còn có thứ thuốc đuổi muỗi này.
"Lúc gác đêm lần trước tôi đã bỏ vào túi rồi." Thương Kiến Diệu thản nhiên trả lời.
"Tôi... Sao lúc tôi gác đêm lại không thấy con muỗi nào?" Long Duyệt Hồng cảm thấy cực kỳ nghi ngờ.
Thương Kiến Diệu liếc nhìn anh ta:
"Cậu chịu khó dùng đầu óc suy nghĩ một chút là biết đáp án ngay."
Thấy Long Duyệt Hồng vẫn không nghĩ ra, Thương Kiến Diệu đưa đáp án luôn:
"Hai ngày nay đều là tôi và tổ trưởng gác đêm, cô ấy phun thuốc đuổi muỗi này xung quanh luôn. Kỳ thực lúc mới làm xong đống lửa, cô ấy đã phun rồi, cậu không nhìn thấy sao?"
"..." Long Duyệt Hồng không ngờ đáp án lại đơn giản như thế.
Vì không để Thương Kiến Diệu cười nhạo, anh ta lập tức chỉ vào phía bên trái rồi nói:
"Chúng ta qua mấy tòa nhà kia xem trước đi, tổ trưởng nói chỗ đó là bệnh viện và đài phát thanh."
Chỗ anh ta chỉ nằm bên phải con đường xi măng, là ba tòa nhà quây lại thành hình vuông, trong đó một tòa đã sập.
"Được." Thương Kiến Diệu thuận tay định cất bình thuốc đuổi muỗi kia đi.
"Ơ, tôi thì sao?" Long Duyệt Hồng há miệng, vừa kinh ngạc vừa ngơ ngác.
Thương Kiến Diệu mỉm cười:
"Cậu đâu có bảo cậu muốn phun? Cậu không nói ra thì làm sao tôi biết."
"Ngừng, ngừng! Đừng có học mấy lời thoại của tiết mục trên đài phát thanh nữa." Long Duyệt Hồng lập tức cắt ngang lời Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu không đùa nữa, nhanh chóng vặn nắp bình, phun lên người anh ta. Dù sao bọn họ đang ở tại dã ngoại, ngay trong phế tích nhà máy thép, vui đùa thì cũng vừa phải, không thể vì thế mà phân tán sự chú ý, buông lỏng việc đề phòng cảnh giới xung quanh.
Sau khi bước đầu thoát khỏi lũ muỗi vo ve làm phiền, hai người rẽ vào nơi mà Tưởng Bạch Miên gọi là bệnh viện và đài phát thanh. Thứ đầu tiên đập vào mắt bọn họ là hai cây cột đứng riêng rẽ.
"Cái này, đến cả cổng cũng bị lấy mất?" Long Duyệt Hồng bỗng cảm thấy đau răng.
Thương Kiến Diệu ừ một tiếng:
"Đây gọi là quyền tự quyết chủ quan của con người. Nếu không phải những lớp xi măng vỡ vụn và đống gạch này không đổi được thứ gì, có khi hai cây cột này đã không thể dựng thẳng ở đây được nữa."
"Chậc chậc." Long Duyệt Hồng cảm khái hai tiếng, đi vào qua giữa hai cây cột.
Mãi đến lúc này, bọn họ mới phát hiện phía trước tòa nhà lầu gần đường còn có một dãy nhà trệt dựa vào bức tường, chỉ cần rẽ phải là có thể đi tới.
Mà nếu đi thẳng thì sẽ men theo sườn dốc đi lên trên, đến một sân bãi có hồ nước, công viên trồng hoa, nơi có thể đỗ xe.
Qua sân kia, dường như có thể trực tiếp tiến vào tòa nhà hai tầng ở ven đường kia.
Long Duyệt Hồng ra hiệu, sau đó dần đầu đi tới lối đi nhỏ giữa dãy nhà trệt và tòa nhà kia.
Nơi đây có một rãnh thoát nước không rộng cho lắm, bên trong rãnh mọc kín rêu xanh và cỏ dại.
Long Duyệt Hồng nhìn thoáng qua hai bên, phát hiện những cánh cửa phía bên này của tầng dưới cùng của tòa nhà kia đang mở sẵn, không gian bên trong có lớn có nhỏ. Hai căn phòng gần chỗ sườn dốc thông với nhau, cửa sổ mở toang ra bên ngoài, không che chắn chút nào. Mà dãy nhà trệt kia thì được ngăn cách thành các phòng nhỏ có không gian bằng nhau. Trong khu vực mà tầm mắt hai người có thể nhìn tới, có ngăn bàn đã bị kéo hẳn ra ngoài, có những chiếc ghế cao bị vứt lăn lóc dưới đất.
Long Duyệt Hồng kết hợp hai từ "Bệnh viện" và "Đài phát thanh" hòng đoán xem nơi này thuộc khu vực nào, nhưng anh ta làm thế nào cũng không thể nghĩ ra đáp án.
"Đây là chỗ nào?" Anh ta hỏi, không quá chờ mong sẽ nhận được câu trả lời từ Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu thu hồi mắt, khuỷu tay phải trầm xuống, nâng họng súng của khẩu Cuồng Chiến Sĩ lên:
"Phòng khám bệnh."
Giọng hắn trầm trầm, ngữ khí khẳng định.
"Hả?" Long Duyệt Hồng vừa kinh ngạc vừa mờ mịt.
Anh ta vốn định hỏi làm sao hắn lại phân biệt được, nhưng chợt nhớ tới một chuyện: Ở trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ, mỗi một tầng ở Khu sinh hoạt đều có một phòng y tế nho nhỏ, phụ trách chữa các loại bệnh bình thường như đau đầu ốm sốt cho dân cư của tầng đó. Phòng y tế như vậy chia làm hai gian trong ngoài, bên ngoài là một quầy thuốc, một bên có chỗ cho bác sĩ ngồi khám bệnh. Bên trong thì một bên là phòng truyền dịch, bên kia là phòng tiêm.
Ngoài những thứ này, bên trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ còn có ba bệnh viện lớn, nằm ở một tầng khác, chủ yếu là nhận những nhân viên mà phòng y tế không chữa được.
Từ bé Long Duyệt Hồng đã coi như khỏe mạnh, bố mẹ và người thân không bị bệnh nặng gì, cho nên anh ta chỉ mới vào phòng y tế của tầng lầu nơi mình sống và của trường đại học, chưa từng tới bệnh viện, không có ấn tượng trực quan nào với phòng khám bệnh.
Mà mẹ của Thương Kiến Diệu qua đời vì bệnh tật, có một thời gian nằm viện khá dài, khi đó ngày nào Thương Kiến Diệu cũng phải đi về về giữa trường học, bệnh viện và nhà.
Có lẽ nhận rõ nguyên nhân nên Long Duyệt Hồng ngậm miệng không nói gì.
Thương Kiến Diệu dùng cằm thay tay phải chỉ vào dãy nhà trệt kia:
"Bên này hẳn là phòng khám, phòng tiêm, phòng truyền dịch, mà không chỉ có một phòng."
Hắn lại chỉ hướng khu vực tòa nhà kia:
"Hai gian thông với nhau bên ngoài cùng này hẳn là hiệu thuốc, trên cửa chắc có rào sắt, hơn nữa còn có khe hở để đưa thuốc, nhưng hiện giờ đã bị lấy đi rồi. Chỗ khác có thể là phòng máy, phòng tài vụ, phòng xét nghiệm, không cách nào khẳng định được."
"Ừ." Long Duyệt Hồng không phản bác.
Hai người bưng súng trường lần lượt lục soát từng căn phòng, kết quả là chẳng tìm thấy được thứ gì hữu dụng, đến cả bàn gỗ và ghế dựa đều bị đập thành mảnh nhỏ, không hoàn chỉnh nguyên vẹn, rõ ràng là bị người ta mang đi đốt lửa.
Khi đến căn phòng cuối cùng của dãy nhà trệt, Long Duyệt Hồng vừa giơ chân đá văng cánh cửa gỗ khép hờ ra, thì thấy ngay một hộp sọ trắng hếu, cùng hai hốc mắt đen sì cứ thế nhìn nhau trong một giây.
Anh ta giật nảy mình, lập tức giơ khẩu súng trường Cuồng Chiến Sĩ lên định bắn.
Thương Kiến Diệu liếc nhìn xung quanh một lượt, trầm giọng nói:
"Chết lâu rồi."
Long Duyệt Hồng nghe vậy thì mới thả lỏng một chút, rồi cẩn thận quan sát tình hình bên trong: Một bàn gỗ đổ kềnh dưới đất, mấy tờ giấy rách ố vàng rải rác khắp nơi. Bộ xương kia tựa vào bên bàn, không còn lại chút máu thịt nào cả, cũng chẳng có lấy một mảnh vải che thân, mà còn mất đi mấy khúc xương.
"Đám thợ săn di tích lúc trước đúng là không bỏ qua cả cái quần lót của thi thể mà... Nơi đây có không ít dã thú lui tới..." Long Duyệt Hồng tốt xấu gì cũng từng trải qua những lần huấn luyện nghiêm khắc, có thể từ những dấu vết trên đoán được rất nhiều chuyện.
Anh ta vừa dứt lời, một bóng đen nho nhỏ chợt nhảy ra từ trong góc, lao tới bên bức tường bao rồi chui vào trong một cái lỗ không để ý thì không thấy rõ.
"... Chuột." Long Duyệt Hồng suýt chút nữa cho nó một viên đạn.
Thương Kiến Diệu gật đầu, như có suy nghĩ:
"Có ăn được không?"
"... Về mặt lý thuyết là được, nhưng có quá nhiều mấy thứ như vi khuẩn vi rút, rất dễ khiến người bị lây nhiễm bệnh nặng." Long Duyệt Hồng gắng sức giải thích, tránh cho cậu bạn thân lại nảy sinh ý tưởng nào đó: "Nếu tổ trưởng ở đây, chắc chắn sẽ nói: Không phải không có biện pháp khác, đừng có ăn thứ này."
Thương Kiến Diệu thở hắt một hơi, dường như khá nuối tiếc.
"Cậu nhìn xung quanh đi." Hắn đi lên vài bước, ngồi xuống bên cạnh mấy tờ giấy rách ố vàng.
Tiếc rằng trên đó không có gì cả.
Nhưng Thương Kiến Diệu cũng nhìn ra một việc: Đường viền bộ phận hoàn chỉnh của mấy tờ giấy này cơ bản là giống nhau về độ to nhỏ, hẳn là xé ra từ một quyển vở.
"Nếu trên đó mà có thông tin quan trọng, chắc chắn chúng nó đã bị người ta nhặt đi rồi." Long Duyệt Hồng nói ra ý nghĩ của mình.
Thương Kiến Diệu không có ý kiến:
"Cứ thu thập lại trước đã, sau này đưa cho tổ trưởng nghiên cứu."
Dứt lời, hắn lấy một cái túi và một cái kẹp nhựa gắp mấy tờ giấy kia lên rồi bỏ vào trong túi.
Hai người lại đi tới bên kia tòa nhà kiểm tra một lượt, vẫn không tìm được gì cả.
Khi trở lại chỗ con dốc, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đi lên tới khu vực sân bãi nhỏ kia, thấy tòa nhà phía đối diện đã sập, bốn tầng ngoài cùng bên phải mọc đầy những loại cây màu xanh lục leo quanh.
Phía trên cửa tòa nhà này có ba chữ to màu đỏ, chúng đã loang lổ nhạt màu đi, như ẩn như hiện trong màu xanh lục:
"Khoa Nội Trú".
"Quả đúng là bệnh viện." Long Duyệt Hồng nghiêng đầu nhìn tòa nhà ở bên sườn dốc: "Đây cũng thuộc bệnh viện, như vậy tòa nhà đã sập này nhìn giống như đài phát thanh."
Đống gạch đá trên cùng của tòa nhà sập kia đã bị bới tung, đủ thấy sự chuyên nghiệp và kiên nhẫn của đám thợ săn di tích.
"Vào xem sao." Thương Kiến Diệu dẫn đầu đi tới chỗ khoa Nội trú kia.
Chỗ này có nhiều mảnh vụn thủy tinh và phân động vật, nhưng tổng thể được bảo tồn coi như nguyên vẹn, chỉ là mỗi phòng bệnh đều không thấy giường bệnh nào.
"Không phải chứ, giường bệnh hẳn là rất nặng mà..." Long Duyệt Hồng có chút kinh ngạc.
"Có thể đẩy đi." Thương Kiến Diệu nói một câu đơn giản: "Cũng có khả năng mang công cụ cắt kim loại."
"Đúng là chẳng để lại gì cả... Đây chính là thợ săn di tích?" Long Duyệt Hồng cảm thán, rồi theo Thương Kiến Diệu leo cầu thang đi lên tầng hai, tầng ba và tầng bốn.
Đi trong khoa Nội trú này khiến anh ta cảm thấy âm u, lạnh lẽo, mùi mà anh ta ngửi được cũng kỳ quặc tới mức khó nói nên lời, gần giống với mùi còn sót lại của đồ vật đã thối rữa rất lâu, mà cũng chẳng giống cho lắm.
"Chắc là được rồi chứ? Có gì đâu." Long Duyệt Hồng không nhịn được giục giã Thương Kiến Diệu.
"Ừ." Thương Kiến Diệu nhìn buồng vệ sinh gần cầu thang, lấy giấy áp lên tường, cầm bút bắt đầu vẽ bản đồ khu vực bệnh viện.
"Ra ngoài làm không được sao?" Long Duyệt Hồng đi qua đi lại vài bước.
"Sắp xong sắp xong." Thương Kiến Diệu múa bút như bay.
Cuối cùng, hắn vẽ một ký hiệu kỳ lạ, như người đang ngồi ở trong khoa Nội trú.
"Cái này có nghĩa là gì?" Long Duyệt Hồng tò mò hỏi.
Thương Kiến Diệu không trả lời anh ta, mà vẽ thêm một ký hiệu nữa bên cạnh, kẻ một đường ngang, đánh dấu xong nói:
"Có nhà vệ sinh."
"..." Long Duyệt Hồng thực sự không muốn tiếp tục phản ứng Thương Kiến Diệu nữa.
Sau khi vẽ xong phần bản đồ này, hai người ra khỏi khoa Nội trú, đi xuống con dốc.
Sau khi tới đường chính, bọn họ còn chưa kịp tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, thì chợt thấy hai bóng người đi ra từ sâu trong nhà máy thép. Hai người bọn họ mỗi người đi một chiếc xe đạp, lưng đeo một khẩu súng trường.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn