Chương 13: Có tính nghi thức
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Thương Kiến Diệu im lặng nghe Trần Hiền Vũ nói, không hề lên tiếng.
Hắn ngồi ở Trung tâm Hoạt động một lúc rồi trở lại số 196 khu B. Giống như mọi khi, hắn nằm dựa trên giường, chờ tiếng đài phát thanh vang lên.
Không lâu sau, giọng nói ngọt ngào quen thuộc kia lại vang khắp từng tầng của Khu Sinh hoạt:
"Xin chào mọi người, tôi là MC Hậu Di của bản tin giờ tròn, bây giờ là tám giờ tối...
... Vì năm nay khí hậu dị thường, đã có đàn quái vật trên Đất Xám bắt đầu di chuyển...
... Trên vùng hoang dã gần công ty xuất hiện tung tích của Giáo Đoàn Tăng Lữ...
...
... Bệnh tả ở gia súc khu chăn nuôi 59 của Khu Nội sinh thái đã được giải quyết...
... Bộ phận Giải trí quyết định tổ chức trận thi đấu bóng rổ cho nhân viên tại Trung tâm Hoạt động vào ngày nghỉ của tuần này..."
….
Nhoáng cái mà hai tháng đã trôi qua.
Trong thang máy lên tầng 647, Long Duyệt Hồng trong bộ đồ vải tổng hợp nhìn ảnh ngược của mình trên bức tường kim loại của thang máy, làm động tác gồ cơ ngực:
"Loại huấn luyện cường độ cao này thật sự rất có tác dụng nhỉ, tôi cảm thấy có thể một mình đấu được năm tôi của khi mới tốt nghiệp, à không, ba thôi."
Vả lại vóc dáng cũng trở nên khá ổn, khí chất cũng nam tính hơn rất nhiều.
Thương Kiến Diệu nhìn vào kẽ cửa thang máy, nói:
"Haiz, tôi cải tạo gen rồi mà mới được mét 76, dáng vẻ bình thường, thành tích cũng bình bình..."
"..." Long Duyệt Hồng nhất thời không biết nên dùng nét mặt gì để đáp lại nữa.
Anh ta hít vào một hơi thật sâu, rồi thở ra thật mạnh:
"Đúng thật, hai tháng này ngày nào cũng có thịt ăn, sao tôi không cao lên thêm lấy một hai phân nhỉ?"
Trong lúc nói chuyện, hai người ra khỏi thang máy, quen thuộc đi vào căn phòng số 14.
Bọn họ không biết sáng nay sẽ phải huấn luyện cái gì, không xác định là nên thay đồng phục của Bộ phận An toàn hay mặc võ phục để tiện cho việc học võ. Cho nên cả hai chỉ có thể đi tìm Tưởng Bạch Miên báo danh trước, sau đó đi nhà tắm thay đồ.
Lúc này Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần cũng đã đến, đang đứng bên chiếc bàn làm việc màu nâu đỏ của Tưởng Bạch Miên, chăm chú quan sát cái gì đó.
"Chào buổi sáng, tổ trưởng!" Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều đã quen hô to.
Tưởng Bạch Miên ngẩng đầu, vẫy: "Lại đây, lại đây, có chuyện cần nói với các anh này."
Long Duyệt Hồng liếc mắt nhìn Thương Kiến Diệu, phát hiện hình như hắn cũng không rõ có chuyện gì.
Hai người đi tới, thấy một tờ bản đồ mà độ chính xác có vẻ rất thấp đang được trải ra trên bàn làm việc của Tưởng Bạch Miên.
Tưởng Bạch Miên nắm tay lại, khẽ gõ lên bản đồ, cười tủm tỉm nói: "Hạng mục huấn luyện hôm nay là: Huấn luyện thực địa!'
"Hả?" Long Duyệt Hồng kinh hãi hô lên.
Anh ta biết sớm muộn gì cũng sẽ có ngày phải ra huấn luyện thực địa, nhưng thế này thì thực sự là không có chút dấu hiệu báo trước nào, khiến cho anh ta chưa kịp chuẩn bị!
Thương Kiến Diệu không nói gì, nhưng khó mà che giấu được nụ cười trên mặt hắn.
Tưởng Bạch Miên nhìn quanh một lượt:
"Tôi định hai ngày nữa mới bắt đầu, nhưng đúng lúc bên trên giao cho một nhiệm vụ nhỏ, cần đi khu tập trung dân du cư hoang dã đưa con chip thiết bị lọc nước sạch, nên hôm nay chúng ta lên đường luôn thôi. Bạch Thần, cô nói qua mục đích chính và đường đi cho bọn họ đi."
Bạch Thần, vẫn quấn một chiếc khăn màu xám tro trên cổ, một tay chống bàn, tay kia gõ nhẹ lên một chỗ trên bản đồ:
"Đây là thị trấn Kỳ Phong, cách công ty chừng hơn ba trăm cây, nếu có đường quốc lộ đã được sửa, trung gian cũng không tồn tại bất kỳ nguy hiểm nào thì chúng ta sẽ thay nhau lái xe, chạy một ngày là có thể đến. Tiếc rằng trên vùng hoang dã Hắc Chiểu này không có con đường nào nguyên vẹn. Có lẽ trên đường sẽ có một đoạn đường ngắn từ thế giới cũ vẫn được bảo tồn không tệ, chỉ là mọc rất nhiều cỏ dại, trên mặt đường còn bị rạn nứt đôi chút, nhưng đây chẳng qua chỉ là một đoạn thôi."
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng biết vùng hoang dã Hắc Chiểu là một địa khu đầy nguy hiểm ở bên ngoài công ty. Khu vực này chiếm diện tích rất lớn, cực bắc nối với băng nguyên, phía đông bắc thì giáp ranh với Cứu Thế Quân, phía đông là phạm vi thế lực của Bạch Kỵ Sĩ Đoàn, đi theo phía đông nam một đoạn khá dài thì sẽ tiến vào thành Tối Sơ.
Về phần phía nam thì là một vùng hoang dã và mấy dãy núi khác.
Bạch Thần tiếp tục nói:
"Chắc là các anh cũng thấy được rồi, chúng ta cách thị trấn Kỳ Phong một 'đầm lầy rộng lớn', có rất nhiều nơi đánh dấu bằng ký hiệu nguy hiểm cao độ. Dựa theo kinh nghiệm của tôi, những chỗ này vốn không có đường đi, hoàn toàn là đầm lầy, khả năng có điều khác thường, quái vật đáng sợ hoặc bầy quái vật chiếm đóng, hoặc tồn tại phế tích của thế giới cũ, thuộc loại mà đi là không có khả năng trở về.
Gạch đi những khu vực bị ô nhiễm nghiêm trọng, con đường chúng ta có thể lựa chọn không còn nhiều, hơn nữa phải loại trừ hai con đường mà công ty thường dùng, có trạm canh gác, nếu không thì sẽ không đạt được mục đích của lần huấn luyện thực địa này.
Tổng hợp tất cả những điều kiện và tình huống địa lý của đầm lầy bên trên, tôi vạch ra hai con đường sau: Chúng nó đều cần phải xen kẽ qua lại trong đầm lầy, cũng không mất quá nhiều thời gian, tầm một tới hai tuần mới tới được thị trấn Kỳ Phong, cụ thể như nào thì còn phải xem tình hình thời tiết.
Các anh nghiêng về con đường nào hơn? Hay là muốn vòng qua đầm lầy kia? Như vậy sẽ càng mất nhiều thời gian hơn, mà mức độ nguy hiểm cũng không thấy thấp hơn là bao. Ừm, tôi cũng không hiểu quá rõ về đầm lầy này, có nhiều chỗ tôi còn chưa tới bao giờ, các anh có thể cung cấp ý kiến khác."
Không chờ Tưởng Bạch Miên lên tiếng, Thương Kiến Diệu đã đi lên một bước, chỉ vào một con đường, nói: "Cái này."
"Vì sao?" Bạch Thần vô thức bật thốt ra câu hỏi.
Sau đó, cô ta vô cùng hối hận, cảm thấy đáng lẽ mình không nên hỏi như vậy.
"Đường này nuột nà, dáng vẻ tuyệt đẹp." Thương Kiến Diệu nói với vẻ mặt rất chân thành.
Bạch Thần nghiêng đầu nhìn tổ trưởng, hy vọng cô ta có thể "quyết định".
Tưởng Bạch Miên vuốt cằm, nói:
"Tôi cũng đồng ý với lựa chọn của Thương Kiến Diệu, nếu hai con đường đều không khác nhau về bản chất, vậy tôi sẽ chọn đường nào trông đẹp hơn. Cứ quyết định thế luôn nhé!"
Dứt lời, cô ta nhìn Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng rồi chỉ vào đồng hồ điện tử của mình: "Các anh có mười lăm phút chuẩn bị."
"Mỗi mười lăm phút?" Mặt Long Duyệt Hồng sắp nhăn thành đít khỉ.
"Mười bốn phút năm mươi lăm giây." Tưởng Bạch Miên nhìn đồng hồ, không hề ngẩng đầu lên.
Long Duyệt Hồng lập tức xoay người chạy theo sau Thương Kiến Diệu: "Ê, đợi tôi với!"
Hai người nhanh chóng vào phòng thay đồ trong nhà tắm gần đó, mở ngăn tủ của mình ra. Bởi vì ngày nào bọn họ cũng huấn luyện đến khi người ướt sũng mồ hôi, cho nên bọn họ để không ít quần áo ở đây tiện cho việc thay đồ.
Trong công ty, vì không thấy ánh mặt trời, buổi tối lại rét buốt, các nhân viên không cách nào phơi quần áo, đều do Bộ phận Bảo hộ Huấn luyện phái người lấy đi một loạt, giặt giũ, sấy khô rồi đưa về (Mấy đồ lót thì có thể mang giặt trên bồn rửa mặt, hoặc là đặt chậu xuống dưới hứng nước.) Thương Kiến Diệu lấy chiếc ba lô màu ngụy trang có dấu hiệu Bộ phận An toàn, kéo khóa rồi nhét một bộ đồng phục vào trong.
Sau đó hắn xà bông vàng, vừa dùng cho cả gội đầu và tắm rửa, cho vào một túi nhựa nhỏ, rồi cũng bỏ vào trong ba lô.
Sau khi cho kem đánh răng, bàn chải đánh răng, mấy đồ vật nhỏ dùng thường xuyên xong, Thương Kiến Diệu nhanh chóng cởi đồ trên người ra, ném chúng vào trong tủ treo quần áo.
Hắn, với mỗi chiếc quần cộc trên người, lập tức lấy bộ đồng phục nền xám còn lại ra, nhanh chóng mặc lên người. Hắn cúi người thắt dây giày da, sau đó đứng thẳng dậy, đi đến trước chiếc gương soi nửa người chỉnh sửa lại trang phục.
Hắn ở trong gương có hàng lông mày thẳng tắp, đôi mắt nâu cọ sáng ngời, mái tóc đen gọn gàng, đường nét khuôn mặt góc cạnh kiên cường. Lại thêm bộ đồng phục Bộ phận An toàn được thiết kế toát lên khí chất quân nhân, trông hắn vừa trở nên tỏa sáng lại đầy mạnh mẽ.
Thương Kiến Diệu nhìn mình trong gương, chậm rãi lấy một biển tên trong túi ra gắn lên trên ngực trái.
Biển tên kia có nền màu đỏ, bên ngoài in lồi bốn từ tiếng Đất Xám màu vàng: "Sinh vật Bàn Cổ."
...
Thương Kiến Diệu ra khỏi phòng thay đồ, chờ hai phút đến khi Long Duyệt Hồng cũng chuẩn bị xong, rồi cả hai cùng quay trở lại phòng số 14.
Long Duyệt Hồng liếc nhìn Thương Kiến Diệu, rồi lại nhìn tiếp, cuối cùng không kìm được nói: "Cậu không thấy tôi có gì khác sao?"
Thương Kiến Diệu quay sang liếc nhìn anh ta, không nói gì.
Long Duyệt Hồng giơ tay lên nói: "Tôi không căng thẳng chút nào! Cậu không nhận ra là tôi không căng thẳng sao? Nếu là trước đây, chắc chắn tôi vừa sợ hãi lại vừa bi quan, nhưng bây giờ, chỉ là một đợt huấn luyện thực địa ngoài vùng hoang dã thôi nha, tôi cảm thấy tôi có thể ứng phó được. Hai tháng huấn luyện này đúng là rất hữu ích."
Thương Kiến Diệu bước chậm lại, nhìn Long Duyệt Hồng từ trên xuống dưới. Hắn đột nhiên mỉm cười: "Chân cậu đang run."
"..." Vẻ mặt Long Duyệt Hồng lập tức suy sụp.
Thương Kiến Diệu không để ý tới anh ta nữa, tiếp tục đi tới phòng 14.
Long Duyệt Hồng lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn hai chân mình, rồi hét lên: "Không hề run! Không hề run!"
Qua chuyện này, anh ta cảm thấy không hề căng thẳng chút nào.
Hai người nhanh chóng quay trở lại phòng 14. Tưởng Bạch Miên đảo mắt nhìn qua, rồi tập trung vào chỗ trên ngực trái của Thương Kiến Diệu.
Cô ta khẽ nhướng mày:
"Không cần phải đeo biển tên, bởi đây không phải hành động thuộc cấp độ công ty. Vả lại trong tình huống số người tham gia ít, việc đeo biển tên chỉ mang tới nguy hiểm mà thôi. Những đám trộm cướp hay dân du cư trên Đất Xám sẽ không để ý ta có phải người của thế lực lớn hay không. Có những lúc bọn chúng không cướp được gì, có lẽ sẽ không sống sót qua ngày hôm nay, việc cân nhắc xem tập kích thành viên của thế lực lớn liệu có dẫn tới hậu quả nghiêm trọng hay không sẽ chẳng có chút ý nghĩa nào."
Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu, nói to: "Cảm giác nghi thức."
"... Ra khỏi công ty nhớ gỡ xuống. Bây giờ chúng ta xuất phát." Tưởng Bạch Miên day day huyệt Thái Dương.
Thương Kiến Diệu, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đeo chiếc ba lô ngụy trang cùng loại đi theo sau cô ta, tới khu thang máy.
Vào thang máy, Tưởng Bạch Miên lấy thẻ điện tử ra quẹt qua, rồi ấn vào số 650.
Vài giây đồng hồ sau, thang máy ngừng đi lên, mở ra cửa thang máy và cửa đại sảnh.
Tầng 650 là tầng gần mặt đất nhất của tòa nhà dưới lòng đất "Sinh Vật Bàn Cổ". Nơi đây gần như không thấy bóng người nào hoạt động tự do, chỉ có những bức tường được đúc nên từ kim loại màu trắng bạc, chỉ có một lối đi bị cánh cửa trông rất dày và nặng nề ngăn cách và sự tồn tại của nhân viên Bộ phận An toàn cầm vũ khí đứng canh gác.
Tưởng Bạch Miên lại quẹt thẻ điện tử của mình mở cánh cửa kim loại nặng nề kia.
Cô ta dẫn đám người Thương Kiến Diệu đi qua lối nhỏ rất dài, tới phía bên kia của tầng 650.
Trong quá trình này, có vài cánh cửa sẽ quét mắt và cơ thể của người cầm thẻ, xác nhận xem có phải người thật hay giả mạo, đến cửa cuối cùng còn thêm cả khâu nhập mật khẩu.
Cuối của lối đi này là một dãy thang máy. Tưởng Bạch Miên chọn một thang máy, quẹt thẻ rồi bấm lên nút kim loại Khu Mặt đất.
Thang máy chầm chậm đi lên. Thứ hiện ra trước mắt đám người Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng là một quảng trường cực kỳ rộng lớn, bên trên có mái vòm kim loại và cột chống bằng sắt thép.
"Bãi đỗ xe." Tưởng Bạch Miên cười giới thiệu một câu.
Nơi đó không chỉ có các loại ô tô đang đỗ, mà còn có cả xe tăng và xe đạn đạo. Chúng sắp hàng chỉnh tề, từng chiếc sắp thành từng hàng, nối liền nhau, nhìn không thấy cuối, khiến đám người Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng cảm thấy vô cùng choáng ngợp.
Tưởng Bạch Miên nhanh chóng tìm chiếc xe ô tô được phân cho mình: Đó là một con Jeep bốn chỗ màu xanh xám, gầm xe cao, bánh to, trông rất khí thế.
Cô ta lập tức mở rương sau xe, chỉ vào bên trái và nói:
"Đây là vũ khí của chuyến huấn luyện thực địa dã ngoại lần này, súng lục đầu đạn 9 mm do công ty chế tạo, tên là Rêu Đá, phỏng chế lại từ súng Hồng Hà của thành Tối Sơ. Loại đạn này là loại tiếp tế thường gặp nhất."
Khẩu súng lục Rêu Đá này toàn thân màu trắng bạc, chuôi súng có họa tiết chống trượt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn