Chương 1: Thống nhất phân phối
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~28 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Khu C, tầng 495, Trung tâm Hoạt động với bức tường màu xanh xám bị phủ kín bởi các loại hình vẽ graffiti, sáu bảy cô gái bước vào, người thì phấn khởi, chờ mong, kẻ thì căng thẳng hồi hộp.
Bọn họ ăn mặc khá đơn giản, màu sắc đơn điệu, chủ yếu là các màu xanh lam, đen, trắng và xanh lục. Nhưng cô nào cũng có nhan sắc xinh đẹp, phơi phới tuổi xuân.
Nhìn màn hình tinh thể long duy nhất trong cả tầng lầu này, cô gái dẫn đầu không nhịn được khẽ nói: "Không biết công ty sẽ phân phối cho tôi người chồng kiểu gì đây?"
"Chủ yếu là xem tính cách thế nào." Cô gái mặc áo màu xanh lục, quần dài màu lam bên cạnh cắn môi dưới, khẽ đáp.
Bọn họ là đời thứ hai của thế hệ được cải tạo gen nhờ dùng thuốc, không phải lo lắng về chiều cao hay khuôn mặt của chồng tương lai, bởi dù sao đều vượt qua tiêu chuẩn cả rồi.
Cô gái dẫn đầu liếc nhìn người đi cùng mình một cái: "Cô quên rồi à? Những người tham gia thống nhất kết hôn, ngoài người ở độ tuổi chúng ta, còn những người có vợ đã qua đời, bọn họ đều bốn năm mươi tuổi rồi, không trải qua giai đoạn cải tạo gen phôi thai, có rất khuyết điểm."
Để cam đoan có đầy đủ trẻ sơ sinh, công ty của các cô gái này đã quy định: "Phàm là người tròn hai mươi tuổi, hoặc tốt nghiệp đại học, lại chưa kết hôn thì đều do công ty thống nhất sắp đặt vợ chồng, kẻ nào không chấp nhận sẽ bị 'Bộ phận Giám sát Trật tự' thống nhất xử phạt. Lần đầu tiên vi phạm, giảm nguồn năng lượng được cung cấp, trừ điểm cống hiến tương ứng. Lần thứ hai vi phạm, đuổi khỏi công ty, cho tự sinh tự diệt trên Đất Xám."
Tương tự, người mất vợ hoặc chồng mà lại chưa dưỡng dục con cháu, sau ba năm ở góa, mà lại chưa đủ sáu mươi tuổi đều bị cưỡng chế tham gia thống nhất phân phối.
"Vả lại, cho dù không phải những người này, chẳng lẽ người chồng tương lai mà các cô không chờ mong lại đến từ gia đình cấp M chăng?" Một cô gái khác tham gia vào cuộc thảo luận bằng một câu nói đùa.
Nội bộ công ty chia làm ba cấp độ: Một là nhân viên cấp D, từ D1 tới D9; Hai là quản lý cấp M, từ giám đốc đại diện cho M1 tới thành viên hội đồng quản trị, nhà khoa học đứng đầu tương ứng với M3; Ba thì không có mã số mang chữ cái, chỉ có một danh xưng duy nhất, đó chính là "Đại lão bản", một người phụ nữ cực kỳ thần bí.
Cô gái mặc áo màu xanh lục và quần màu xanh lam liếc miệng người kia, nói: "Cô nghe nói người của tầng bình thường được phân cho vợ chồng của tầng 346, 347, 348 và 349 hồi nào vậy?"
Tầng 346 tới tầng 349 là chỗ ở của người ở nhóm quản lý cấp M, được cung cấp đầy đủ nguồn năng lượng. Diện tích của căn hộ đều gấp đôi các tầng của công nhân viên bình thường. Vả lại bốn tầng lầu này có hệ thống thang máy, nước sạch, thông khí, nước thải và giáo dục riêng biệt. Trong tình huống bình thường, con cái của bọn họ sẽ không tiếp xúc gì với nhân viên bình thường.
Ngoại lệ duy nhất là giai đoạn giáo dục bậc cao, bởi vì toàn bộ công ty chỉ có một trường đại học duy nhất nằm ở tầng 350.
Con cái của các công nhân viên bình thường cần trải qua cuộc sát hạch rồi mới quyết định là bắt đầu làm việc hay vào đại học. Mà con cái của tầng quản lý thì có thể miễn thi, được tuyển thẳng vào đại học.
Trong công ty, không ai là không muốn trở thành tầng quản lý, cũng chẳng có ai lại không muốn bắc được mối quan hệ với tầng quản lý.
Về phần vị "Đại lão bản" kia, công nhân viên bình thường đừng nói là tiếp xúc, thậm chí còn không biết vị này trông như thế nào. Chỉ mỗi khi đầu năm hoặc cuối năm, hoặc xảy ra sự kiện gì đó quan trọng, bọn họ mới nghe được giọng của cô ta trên đài phát thanh. Cho nên rất ít người ảo tưởng mình sẽ được "Đại lão bản" thưởng thức, từ đó nhảy một phát lên tầng quản lý.
Đương nhiên, rất ít nghĩa là vẫn có, chẳng qua không được nhiều lắm.
Cô gái dẫn đầu nghe vậy bèn cười nói: "Cho nên tôi vẫn luôn để các cô tự do yêu đương trong trường học đấy thôi. Nhìn Trần Bối kìa, chồng vừa tốt nghiệp đã được tuyển vào 'Bộ phận Quản lý Vật tư', chắc chắn gia thế cũng không vừa!"
"Mạnh Hạ, cô không biết xấu hổ mà nói thế? Sao cô không tự do yêu đương đi?" Mấy cô gái khác đồng loạt giễu cợt.
"Các cô còn không hiểu tôi sao? Thứ tôi am hiểu nhất chính là nói miệng thôi mà." Mạnh Hạ thừa nhận bản thân không có dũng khí kia, hoàn toàn không xấu hổ chút nào.
Bọn họ cười đùa một lúc, rồi cô gái mặc áo lam quần lục tò mò hỏi: "Mạnh Hạ, cô biết nhà chồng của Trần Bối ở cấp bậc nào không? Các cô thân nhau thế mà."
Mạnh Hạ liếc nhìn xung quanh một cái, rồi hạ nhỏ giọng nói: "Nói là giám đốc Hành động Tập thể của Bộ phận An toàn."
"Oa..."
Các cô gái òa lên than thở, đúng lúc này, một nhóm đàn ông trẻ tuổi bước vào cửa của Trung tâm Hoạt động.
Hai nhóm người quan sát nhau vài giây, rồi đều có vẻ hơi ngại ngùng dời mắt. Dù sao chẳng ai dám khẳng định chồng (hoặc vợ) tương lai của mình có ở phía đối diện hay không.
Một người đàn ông cao chừng 1 mét 75, để đầu đinh gọn gàng mát mẻ liếc nhìn mấy chiếc bàn cùng ghế dài ghế dựa cũ kỹ xung quanh, có vẻ hơi bất an nói với người bên cạnh: "Thương Kiến Diệu, cậu bảo công ty sẽ phân phối người vợ như thế nào cho tôi đây?"
Bạn của anh ta cao chừng 1 mét 85, có hàng mi thẳng, đôi mắt nâu sáng ngời, khuôn mặt góc cạnh với mái tóc đen rơi rối che khuất nửa vầng trán.
Người đàn ông tên là Thương Kiến Diệu này nghiêng đầu nhìn bạn mình rồi nói: "Đầu tiên, cậu phải được phân phối đã, sau đó mới xem người ta như thế nào."
Anh ta mặc hai món đồ màu xanh đậm, cơ bắp gồ lên trên cánh tay, vải dệt bó sát làm nổi lên đường cong trông vừa cương mãnh lại vừa đầy sức mạnh.
"Ài, không xui xẻo thế chứ? Lần này số lượng nam chỉ hơn nữ có hai người mà thôi." Người cao 1 mét 75, khuôn mặt trông khá bình thường kia cười một tiếng.
Vẻ mặt anh ta dần sầm xuống, lải nhải: "Liệu bọn họ có chê tôi không? Đã cải tạo gen rồi mà chỉ cao có mét 75, trông cũng chẳng đẹp trai cho lắm, thành tích các môn đều trung bình..."
Thương Kiến Diệu nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Đây không phải vấn đề, mấu chốt là tên của cậu."
"Tên? Cái tên Long Duyệt Hồng này thì làm sao? Ba tôi họ Long, mà trong tên của mẹ tôi có một chữ Hồng, rất có ý nghĩa mà." Long Duyệt Hồng lẩm bẩm đầy nghi hoặc: "Cũng đúng, công ty thống nhất phân phối sẽ không xem tôi cao bao nhiêu, trông như thế nào, nghe nói đều là ngẫu nhiên, mà đã loại bỏ người có quan hệ huyết thống... Oái, liệu bọn họ có vì tên mà cho rằng tôi là nữ, sau đó cho tôi một ông chồng không? Vậy thì phải làm sao?"
Thương Kiến Diệu nhìn Long Duyệt Hồng từ trên xuống dưới rồi nói: "Ghép cơ quan sinh học, tái tạo thần kinh, tử cung nhân tạo, giải quyết vấn đề quá hoàn hảo rồi."
Long Duyệt Hồng bật cười hai tiếng: "Ha ha, làm sao được chứ? Tôi đang nói là sao bọn họ có khả năng nhầm lẫn được. Mỗi một phần tư liệu về tôi đều ghi là giới tính nam rồi! Ý nghĩ của cậu kỳ quái thật, không phải người bình thường nên nghĩ tới việc đi khiếu nại hay sao?"
Không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, anh ta nói tiếp: "Cho nên, vì sao mấu chốt lại là tên của tôi?"
"Tên đại diện cho vận mệnh của một con người. Phân phối ngẫu nhiên dựa trên chính cái vận mệnh đó." Thương Kiến Diệu trịnh trọng đáp.
Mặt Long Duyệt Hồng đờ ra hai giây, rồi mới nói: "Tôi biết ngay là cậu chẳng cho tôi được ý tưởng nào mang tính xây dựng cả mà!"
Vừa dứt lời xong, anh ta lại hỏi tiếp: "Thương Kiến Diệu, cậu muốn được phân phối cho cô vợ như thế nào?"
Thương Kiến Diệu ngẩng cằm, đáp: "Tôi không cần. Công ty không đủ tài nguyên, người trên mặt đất đang phải chịu cảnh nước sôi lửa bỏng. Bóng mờ của nạn đói, bệnh tật, biến dị, hóa thú đang bao trùm lên toàn bộ thế giới, sao tôi có thể kết hôn cho được?"
"..." Long Duyệt Hồng "ha" một tiếng: "Cậu càng lúc càng biết nói đùa."
Thương Kiến Diệu nhìn anh ta, nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi đã xin từ bỏ lần phân phối thống nhất này rồi."
"Cậu làm thật hả? Không thể nào, sao công ty có thể đồng ý cho cậu từ bỏ lần thống nhất phân phối này chứ! Ha ha, suýt nữa thì tôi tin cậu thật chứ!" Long Duyệt Hồng giật mình kinh sợ, rồi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta vừa dứt lời, chủ quản Trần Hiền Vũ của Trung tâm Hoạt động tầng 496 rời khỏi vị trí của mình, đi tới trước màn hình kia, bắt đầu chạy thử.
Ông già có mái tóc hoa râm, bước chân hơi tập tễnh này từng là một thành viên của Bộ phận An toàn, là nhân viên phụ trách hành động đối ngoại, lên được tới cấp tổ trưởng D7. Nhưng sau đó vì vấn đề tuổi tác, ông ta rời khỏi Bộ phận An toàn, thăng một cấp thành cấp quản lý D8, phụ trách Trung tâm Hoạt động của tầng này.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cảm thấy rất tò mò về những gì ông ta đã trải qua trong quá khứ, nên hai người thường chạy tới Trung tâm Hoạt động hỏi này hỏi nọ. Nhưng Trần Hiền Vũ tuân thủ nghiêm ngặt điều lệ bảo mật, chỉ nhặt những điều mà mọi người đều biết để kể, hệt như một nhân viên bình thường được sinh ra lớn lên, đi học, làm việc, trưởng thành, già cả ở "Khu Nội sinh thái", như thể cả đời ông ta chưa từng ra khỏi tòa nhà dưới lòng đất này, nhìn thấy bầu trời chân chính.
"Được rồi, sắp bắt đầu." Trần Hiền Vũ cầm điều khiển, bấm một cái thật mạnh.
Màn hình lập tức chớp nhoáng vài cái, rồi tỏa ra ánh sáng nhạt mông lung.
Đám người Long Duyệt Hồng, Mạnh Hạ lập tức nín thở, chờ đợi kết quả phân phối.
Bọn họ không sợ danh sách lướt qua quá nhanh, khiến bản thân không kịp nhìn thấy, bởi vì Trung tâm Hoạt động của tầng nào chỉ thể hiện kết quả của cư dân sinh sống ở tầng đó.
Khi kim giây chiếc đồng hồ treo tường cổ lỗ sĩ có khả năng ngừng chạy bất cứ lúc nào treo trên tường của Trung tâm Hoạt động tích tắc chạy được ba vòng rưỡi, trên màn hình kia cuối cùng cũng xuất hiện những hàng chữ.
Đám người Mạnh Hạ lập tức tìm kiếm tên mình, rồi lần lượt thở phào nhẹ nhõm.
Phần lớn trong bọn họ không đến mức hài lòng hay phấn khởi, nhưng cũng không tỏ vẻ ủ rũ. Với bọn họ mà nói, chuyện này không có gì khác biệt với lúc đi thi, chỉ cần kết quả không quá kém là được. Dù sao ba mẹ, ông bà nội với ông bà ngoại của bọn họ cũng đều như thế này.
Những người còn lại, phần đa là hoài nghi, bởi vì bọn họ không biết đối tượng kết hôn của mình là ai, đến từ tầng nào, cha mẹ thuộc bộ phận nào. Cho dù bọn họ đều vào đại học, được theo học giáo dục bậc cao, nhưng phần lớn người mà bọn họ quen biết đều tập trung vào bạn cùng ngành và "hàng xóm" cùng một tầng lầu.
Long Duyệt Hồng thì cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới mấy lần, không kìm được khẽ lẩm bẩm: "Sao không có tên tôi?"
"Bởi vì tên cậu không tốt." Vẻ mặt của Thương Kiến Diệu bên cạnh anh ta chẳng có gì thay đổi.
"..." Long Duyệt Hồng muốn phản bác, nhưng chợt nhận ra một sự thật đáng buồn là thậm chí chính anh ta cũng có chung kết luận với đối phương.
Số người phù hợp điều kiện, bị cưỡng chế tham gia lần phân phối hôn nhân này phải tới mấy nghìn người, mà số lượng nam giới phải nói là gần như nhiều hơn bên nữ hai người, nếu không phải số mệnh không tốt, tên không tốt, bị vận xui đeo bám thì làm sao mà anh ta lại trở thành một trong hai con người xui xẻo kia?
Long Duyệt Hồng thừ người, rồi bi phẫn nói: "Cũng đâu có tên của cậu!"
Anh ta không thấy Thương Kiến Diệu ghép đôi thành công với cô gái nào.
Thương Kiến Diệu khẽ nhướng hàng lông mày bên phải: "Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi đã xin từ bỏ thống nhất hôn phối lần này rồi."
"Điều, điều này, là thật? Công ty làm sao, làm sao lại đồng ý chứ..." Long Duyệt Hồng vừa ngạc nhiên vừa ngỡ ngàng, anh ta có cảm giác như thế giới quan đã hoàn toàn bị đảo điên.
Anh ta sống hai mươi mốt năm, lúc trước quả thật có nghe nói về những người phù hợp điều kiện nhưng không tham gia thống nhất hôn phối, có điều tất cả đều có lý do cả: Không phải đang nằm trên giường bệnh, có thể đi về cõi tiên bất cứ lúc nào, thì cũng là tham gia hành động đối ngoại của Bộ phận An toàn, không biết còn có thể trở về được hay không.
Phàm là người phù hợp điều kiện có cơ thể khỏe mạnh, lại ở trong công ty, không ai dám làm trái lại quy định.
Đây là một trong những nghĩa vụ trọng tâm của nhân viên công ty.
Long Duyệt Hồng bị chuyện này đẩy tan cơn đau buồn, nhìn Thương Kiến Diệu rồi hỏi: "Cậu định nhận chấp nhận việc cắt giảm định mức năng lượng sao? Thế cũng tốt, đáng sợ nhất là trừ điểm cống hiến. Cậu hoàn toàn không đủ no đâu! Loại người như chúng ta chỉ được định là cấp D1, mỗi tháng mới được có một nghìn tám trăm điểm, một tuần mới được ăn một bữa thịt, mỗi lần trừ đi hẳn một phần ba điểm thì là khái niệm gì?"
"Công ty đồng ý rồi, không bị trừ." Thương Kiến Diệu mỉm cười đáp.
"Không, không thể nào, không thể nào..." Long Duyệt Hồng thì thào, đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Nếu Thương Kiến Diệu thật sự xin bỏ lần thống nhất hôn phối này, như vậy có nghĩa số lượng nam giới chỉ nhiều hơn nữ có một người.
Chỉ hơn có một người...
Mình... Mình chính là kẻ xui xẻo duy nhất...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn