Chương 64: Vào đêm
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu
"Viện nghiên cứu thứ tám..." Tưởng Bạch Miên nhỏ giọng lặp lại cụm từ này.
Rất hiển nhiên là trước đây cô chưa từng nghe nói tới tổ chức nào có tên này.
Bạch Thần, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cũng như thế, ánh mắt bọn họ nhìn Kiều Sơ lại càng thêm phần sùng bái.
Lai lịch thần bí cộng thêm thực lực mạnh mẽ vẫn luôn là yếu tố khiến cho người ta say mê.
Tưởng Bạch Miên đội mũ giáp khẽ động môi, dường như đang định tìm từ ngữ để hỏi thêm xem Viện nghiên cứu thứ tám này ở đâu, được kế thừa khoa học công nghệ gì, có mối quan hệ ra sao với thế giới cũ, tại sao lại phái một đặc phái viên tới phế tích thành phố nằm sâu trong đầm lầy rộng lớn này.
Nhưng cô chưa kịp mở miệng hỏi, Kiều Sơ đã quay người đi tới bên phải, chỉ để lại một câu:
"Cởi thiết bị giáp cốt, duy trì lượng điện."
"Được." Tưởng Bạch Miên đáp một câu.
Đây cũng là chuyện cô định làm.
Hôm nay lượng điện tích được từ tấm pin năng lượng mặt trời đều cho xe Jeep, mà giờ đã vào đêm rồi.
Tuy bọn họ còn một cục pin hiệu suất cao dự phòng, nhưng ở trong một thành phố thế giới cũ có chút kỳ dị này, chắc chắn phải cố gắng khiến nguồn năng lượng trở nên dư dả nhất có thể, lo trước khỏi họa.
Bạch Thần giúp Tưởng Bạch Miên cởi thiết bị giáp cốt kia ra, còn Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng thì quan sát chỗ ở hiện tại.
Thứ đập vào mắt bọn họ đầu tiên là một màn hình LCD. Màn hình này phải to gấp đôi màn hình cùng loại ở Trung tâm Hoạt động của tầng 495, treo ở bức tường trước mặt, trông cực kỳ bắt mắt.
"Đây chính là đồ tốt..." Long Duyệt Hồng cảm thán một tiếng, nóng lòng nóng ruột.
Nếu có thể nhặt nó về công ty, à không, chuyển nó về công ty, cho dù nó hỏng rồi, cũng không rõ sẽ đổi được bao nhiêu điểm cống hiến.
Tuy rằng đây quá nửa là đồ phải nộp lên công ty, nhưng công ty sẽ xem xét cho phần thưởng nhất định.
Kiều Sơ đi tới chỗ cửa sổ ngoài cùng bên phải, liếc Long Duyệt Hồng một cái rồi nói:
"Trong những tòa nhà mà các anh nhìn thấy ban nãy, phần lớn sau sau cửa kính đều có một màn hình như vậy."
Long Duyệt Hồng nhớ tới những tòa nhà cao tầng mà anh ta nhìn thấy lúc trước, thốt lên:
"Nhiều vậy ư?"
Anh ta lập tức cảm thấy nghi ngờ, bèn hỏi Kiều Sơ:
"Sao anh lại đột nhiên nói điều này?"
Thương Kiến Diệu bên cạnh cười nói xen vào:
"Ý là, nhặt ve chai thì cũng phải chọn cái đáng giá mà nhặt!"
"Nơi đây là 'mỏ giàu'." Bạch Thần dùng từ mà dân du cư hoang dã gọi nhiều.
"Mỏ giàu" có nghĩa là khu vực đó phong phú đủ loại tài nguyên, trong thời gian nhất định không sợ không có gì để nhặt.
Trong tình huống như thế, bởi vì số lượng đồ đạc mang đi mỗi lần có hạn, cho nên phải lựa chọn thật kỹ mới bõ công mình đi thăm dò.
Nơi đây giống như một mỏ vàng, chắc chắn phải nhặt vàng mà nhét vào túi, chứ không phải là tảng đá bình thường.
Long Duyệt Hồng cần thận suy nghĩ, tỏ ra cực kỳ đồng ý với lời của Thương Kiến Diệu, rồi tiếp tục quan sát đồ vật xung quanh: Bên dưới chiếc màn hình LCD đầy vết bẩn trên màn là một tủ gỗ thấp thấp và khá dài, thoạt trông bám đầy bụi, nhìn kỹ thì có thể nhận ra màu gốc của nó là màu trắng ngà.
Trên tủ gỗ đó có đặt một cốc nước màu xanh biếc, hai thiết bị điện tử to bằng lòng bàn tay có cắm đường dây dẫn, một bình cổ dài trong suốt.
Trong bình còn chừng một phần ba nước bẩn, bên trên có chút mảnh vụn màu đen nổi lên.
Điều này hoàn toàn ăn khớp với suy đoán lúc trước của Tưởng Bạch Miên: Nếu thành phố này không có ai "bảo dưỡng duy trì" từ khi thế giới cũ bị hủy diệt đến nay, như vậy nước trong bình hẳn là đã bốc hơi khô cạn hết rồi, cửa sổ đóng kín, nhà cửa khô ráo, không giống như mưa hắt vào trong.
Đối diện bức trường treo màn hình LCD kia là một bàn trà cùng kiểu với tủ gỗ thấp, bên trên có bày mấy cốc nước bẩn bẩn, cùng một hộp giấy rút với phần vỏ hộp màu đen sậm.
Bên trái bàn trà là một thùng rác đầy lỗ thủng, bên trong có lồng một túi nhựa màu lam hơi mờ. Bên bàn trà gần cửa là một bộ ghế sô pha vải thoạt trông rất bẩn, không biết là vốn màu tím nhạt hay màu xám đen. Ở giữa bàn trà và tuur gỗ là một chiếc ghế đẩu gấp đã phai màu, phần mặt ghế của nó nghiêng về màu hồng nhạt, đường nét và hoa văn dường như tạo thành một chú lợn con hoạt hình vậy. Bên phải bàn trà là một khu vực có vẻ rộng rãi, mà Kiều Sơ thì đang đứng ở đó.
Sau lưng Kiều Sơ là một hàng lan can gỗ phủ kín bụi, mấy tấm kính cỡ lớn dựng bên ngoài lan can, được dùng làm tường.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng chưa học trong sách giáo khoa loại cửa sổ này tên là gì, nhưng ban nãy có nghe Kiều Sơ nói chúng là cửa sổ sát đất, cảm thấy khá là giống.
Hai bên cửa sổ sát đất, một bên là khu rửa tay có bệ đá, một bên có chất vài chậu sành màu nâu đỏ.
Đất trong chậu sành hơi có màu nâu vàng, xuất hiện nứt nẻ. Mà cây cối trong chậu dường như đã về với cát bụi từ lâu, vùi sâu trong đất, không để lại chút dấu vết nào.
Phía trước Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu là một lối đi nhỏ, bên trong dường như còn vài căn phòng nữa.
Bên trái của bọn họ có một chiếc bàn tròn không lớn, bên trên trải một chiếc khăn trải bản có thêu mấy bông hoa đơn giản, màu trắng ban đầu của khăn đã dần chuyển sang màu xám đen.
Xung quanh bàn tròn này là bốn chiếc ghế dựa màu trắng sữa đã loang lổ.
Trong đó, một cái ghế đã xuất hiện vết nứt nhìn rất rõ, lớp gỗ bên trong thoạt trông đã mục nát khá nghiêm trọng.
Đối diện với bàn tròn, gần chỗ cửa vào có một căn phòng nửa khép, Thương Kiến Diệu liếc mắt nhìn qua thì thấy một chiếc nồi cơm điện cùng loại với cái ở nhà mình.
Nó cũng bong tróc hết lớp vỏ bên ngoài, không ít chỗ đã gỉ sét hết.
Bên cạnh nồi cơm điện là hai thứ bằng kim loại trông giống bếp, bên trên có để hai cái nồi một to một nhỏ, cái to thì màu sắt đen, cái nhỏ thì bên ngoài màu hồng nhạt, bên trong màu xám trắng.
Ngoài những thứ này, Thương Kiến Diệu còn nhìn thấy vòi nước, bồn rửa tay kim loại và các loại ngăn tủ.
Hắn dựa theo kiến thức nền của bản thân, đưa ra kết luận đây là phòng bếp.
"Xa xỉ thật..." Long Duyệt Hồng bên cạnh hắn nhìn theo, cảm khái một câu.
Thương Kiến Diệu gật đầu đồng ý:
"Đúng vậy, đúng vậy."
Trong nhận thức của bọn họ, nhà nào có phòng bếp là thứ mà chỉ nhân viên thâm niên mới được phân cho, mà có phòng bếp to như thế này, chỉ sợ phải tới chỗ ở của tầng quản lý trong Khu Sinh hoạt mới thấy.
Trong lúc nói chuyện, Thương Kiến Diệu nhấc chân từng bước lặng lẽ lui về sau.
Kiều Sơ đưa mắt nhìn sang.
Lúc này, Thương Kiến Diệu đã lui tới cửa, ngẩng đầu nhìn lên trên.
"605..." Hắn đọc số nhà.
"Cậu làm gì vậy?" Long Duyệt Hồng kinh ngạc hỏi.
"Mỗi tầng có năm căn hộ, mỗi một đơn nguyên có hai ba mươi tầng, mỗi tòa nhà có mấy đơn nguyên..." Thương Kiến Diệu nói như đang tự lẩm bẩm: "Còn mấy trăm căn hộ to như thế này nữa."
Kiều Sơ hiển nhiên chưa bắt được trọng điểm suy nghĩ của Thương Kiến Diệu nằm ở đâu, bình tĩnh nói:
"Vào đi, tiện tay đóng cửa lại."
Thương Kiến Diệu nhẹ nhàng đóng cửa lại xong, Long Duyệt Hồng mới lấy lại tinh thần:
"Nơi đây có bảy tám tòa nhà, xung quanh còn có nhiều tòa hơn... Đây là thế giới cũ sao?"
Thương Kiến Diệu không để ý tới anh ta, mà ngồi xổm xuống, mở tủ gỗ phía bên phải cửa vào.
Mùi mốc lập tức phả ra, từng dãy giày với đủ loại đủ kiểu lẳng lặng nằm trong hộc tủ.
"Đóng lại!" Kiều Sơ bóp mũi lại.
Thương Kiến Diệu không nhìn kỹ, đóng cầm cửa tủ.
Long Duyệt Hồng lại một lần nữa cảm thán:
"Xa xỉ!"
Đây là nhà của người nào, lại có nhiều giày thế này cơ chứ!
Lúc này, mặt trời đã lặn xuống dưới đường chân trời, bầu trời hệt như được tạo ra từ kim loại màu xám, phản xạ chút ánh sáng cuối cùng.
Ánh mắt của đám người Thương Kiến Diệu xuyên qua cửa sổ sát đất, thấy cả tòa thành phố càng trở nên tăm tối. mà những tòa nhà cao tầng kia hệt như những hòn đảo biệt lập, đang bị "thủy triều" màu sậm càng ngày càng hung mãnh nuốt chửng.
Lòng bọn họ dường như cũng trĩu nặng theo.
Đột nhiên, ở quảng trường cách đó không xa có tiếng rối loạn, vang lên tiếng "pằng".
Đám người Tưởng Bạch Miên liếc nhìn nhau, đồng thời đưa ra suy đoán: Đây là tiếng súng vang lên!
Có người vừa nổ súng!
Bọn họ còn chưa kịp nói thành lời, quanh khu vực đó vang lên tiếng gào thét khàn khàn.
Tiếng gào này nhanh chóng "lan" ra xung quanh, bốn phương tám hướng đều đáp lại, liên tục không ngớt.
"Hú!"
Những động tĩnh đó vang lên không dứt, hơn nữa đều đang tới gần quảng trường vang tiếng súng nổ kia.
Tòa thành phố vừa tĩnh lặng như chết này lập tức trở nên náo nhiệt.
Một hai phút sau, tiếng gào tiếng rống lắng xuống, cả thành phố lại chìm vào trong sự tĩnh lặng cực đoan.
Tưởng Bạch Miên, đã sớm cởi thiết bị giáp cốt quân dụng, khẽ cau mày, suy tư vài giây rồi nói:
"Người Vô Tâm?"
Theo cô biết, rất nhiều phế tích thành phố đều có người Vô Tâm sinh sống và lượn lờ, số lượng cụ thể được quyết định bởi hệ thống sinh thái và vật tư còn sót lại của nơi đó có thể nuôi sống được bao nhiêu.
Kiều Sơ vẫn đeo khẩu súng trường màu bạc, mặt quay hướng cửa sổ sát đất nhìn ra thành phố tĩnh mịch bên ngoài, nói:
"Đúng vậy."
"Thợ săn di tích từ con đường khác tiến vào phế tích này bị người Vô Tâm tập kích, nã một phát súng, dẫn tới phản ứng dây chuyền?" Tưởng Bạch Miên cố gắng hồi tưởng lại những gì xảy ra ban nãy.
Lần này Kiều Sơ không để ý tới cô, lẳng lặng đứng đó, không biết đang nhìn cái gì.
Thương Kiến Diệu thì lại nói:
"Tiếng hút hét mà chúng ta nghe thấy lúc trên hoang dã liệu có phải tới từ bọn họ hay không?"
"Không có khả năng đó, âm thanh ở mức độ này làm sao có thể truyền đi xa như vậy?" Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, đáp lại: "Nhưng, âm thanh mà chúng ta nghe thấy rất có khả năng là tiếng hú hét của đám người Vô Tâm ở khu vực lúc đó, bọn chúng đang đáp lại tiếng gào thét ban đầu và to nhất kia. Mà từ phương hướng đến xem, tiếng gào thét vang khắp hoang dã có khả năng đến từ chỗ này..."
"Từ sức mạnh của tiếng gào thét kia, cùng với việc nó có thể khiến đám người Vô Tâm cùng hòa âm theo, e rằng quái vật kia rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm!" Long Duyệt Hồng tham gia cuộc thảo luận, anh ta càng nói lại càng căng thẳng.
Nghe lời đó, Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần đều có chút thoáng động, dường như nhớ tới quyết định không tới gần khu vực nguy hiểm lúc trước.
Điều này hoàn toàn mâu thuẫn với tình trạng hiện tại của bọn họ.
Tưởng Bạch Miên thoáng đảo mắt, vẻ mặt dần trở nên nặng nề, theo bản năng đưa mắt nhìn Kiều Sơ.
Lúc này Kiều Sơ đã quay người lại, khẽ mỉm cười nói:
"Nếu đã đến chỗ này, như vậy chỉ có thể bảo vệ bản thân trước đã. Đồng thời suy nghĩ xem thứ quý giá nhất, muốn che chở bảo vệ nhất rốt cuộc là gì."
Đôi mắt màu vàng của y mất đi tiêu cự trong thời gian ngắn ngủi, dường như trở thành một hồ nước sâu thẳm phản chiếu ánh mặt trời.
Tưởng Bạch Miên mấp máy môi, ánh mắt lại trở nên dịu dàng:
"Tôi hiểu rồi."
Đám người Thương Kiến Diệu cũng khôi phục trạng thái trước khi thảo luận.
Kiều Sơ thu hồi ánh mắt, nhìn quanh một lượt rồi nói:
"Ăn tối trước, sau đó thay phiên nghỉ ngơi, chờ rạng sáng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn