Chương 25: Dọn dẹp chiến trường
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên ngắm nhìn chiếc huy hiệu kia, dùng ngón trỏ tay trái chạm lên chỗ con chip điện tử.
Cô mang máng cảm nhận dòng điện rất nhỏ tới mức dường như không thể nhận ra đang vụt lóe.
Qua vài giây, Tưởng Bạch Miên dời ngón tay đi, cười nói:
"Đây còn là một 'Thợ săn chính thức'."
Thợ săn chính thức là một cách gọi trong công hội Thợ Săn, bắt nguồn từ việc phân chia của bọn họ với thợ săn di tích.
Loại phân chia này, chí ít về ngoài mặt thì không hề liên quan chút nào tới thực lực, dựa vào cái gọi là điểm tín dụng. Dù sao ước nguyện ban đầu của công hội Thợ Săn khi được thành lập chính là để giúp mọi người trao đổi thông tin và tài nguyện, chứ không phải cung cấp con đường để thăng tiến.
Về chuyện giao dịch thì tín dụng còn quan trọng hơn cả thực lực.
Cho nên, vị hội trưởng đầu tiên của công hội Thợ Săn đã có được linh cảm từ tài liệu nào đó của thế giới cũ, thiết kế nên hệ thống điểm tín dụng: Sau khi thợ săn di tích gia nhập công hội, bọn họ có thể thông qua hoàn thành các ủy thác, giao dịch với người khác, cung cấp thông tin tình báo đáng tin cậy cho công hội để nhận được số điểm tín dụng khác biệt, điều này lại không xung đột với việc nhận thù lao, đây là mối quan hệ song song mà lại chồng chéo lên nhau.
Chờ khi tích lũy đủ một trăm điểm tín dụng, "thợ săn tập sự" có thể trở thành "thợ săn chính thức". Trên "thợ săn chính thức" còn có "thợ săn trung cấp", "thợ săn thâm niên", "thợ săn cao cấp" và "thợ săn bậc thầy". Mà tất cả các danh hiệu này đều cần các lần làm nhiệm vụ, các lần giao dịch để nuôi, đương nhiên nếu bạn không đủ cấp, không đủ điểm tín dụng thì sẽ không được nhận nhiều loại nhiệm vụ, không cách nào tham dự rất nhiều giao dịch.
Người khác hoàn toàn không tin tưởng bạn, trừ phi có thể tìm được một hoặc mấy thợ săn có tín dụng cao đảm bảo cho.
Cho nên chuyện Thợ săn tập sự có thực lực mạnh hơn cả Thợ săn cao cấp và Thợ săn bậc thầy không phải chuyện không thể chấp nhận được, nhưng từ một góc độ khác để xem, ở trên Đất Xám, người có thể hoàn thành nhiều nhiệm vụ và giao dịch mà vẫn sống sót, tích cóp đủ điểm tín dụng, thì bản thân những chuyện đó đã nói rõ rất nhiều vấn đề, về mặt thực lực, thế lực đoàn đội và tài nguyên nắm giữ thì những Thợ săn cao cấp và Thợ săn bậc thầy kia luôn có người vượt trội hơn hẳn những kẻ khác.
Nói cách khác, điểm tín dụng thấp chưa chắc đã yếu, nhưng điểm tín dụng cao thì khẳng định là cực mạnh, ít nhất là mạnh về một mặt nào đó.
Mà căn cứ vào việc coi trọng điểm tín dụng, công hội Thợ Săn vẫn luôn phản đối nghiêm khắc các hành vi vi phạm ước định, nội quy, lừa gạt và giao dịch không trung thực, một khi phát hiện thì sẽ bị trừ số điểm tín dụng tương ứng, đồng thời cũng đánh dấu trong con chip huy hiệu tình huống cụ thể về hành vi thất tín kia. Nếu vấn đề vi phạm quá nghiêm trọng, công hội thậm chí còn khai trừ tư cách hội viên, đưa kẻ đó lên sổ đen của các nơi. Loại người này thường được gọi là "Thợ săn bóng tối".
Đương nhiên, bởi vì không có mạng Internet rộng khắp Đất Xám, nếu muốn truyền sổ đen tới tất cả các phân hội thì phải mất tới mấy tháng, thậm chí còn lâu hơn.
Về phần đám thợ săn di tích có kiêm nhiệm thêm nghề làm cướp không, có giết người không, chỉ cần không liên quan tới nhiệm vụ và giao dịch, công hội vốn sẽ không quan tâm.
Ngoài những điều này, công hội Thợ Săn còn có một danh hiệu gọi là "Thợ săn trưởng".
Đây là một danh hiệu mang tính vinh dự, chủ yếu coi trọng lý lịch. Mỗi một phân hội thợ săn của một khu vực chỉ có một Thợ săn trưởng.
Những nội dung này Thương Kiến Diệu biết được khi học trên trường và tham gia huấn luyện, cho nên hắn hoàn toàn không hề tò mò chút nào về danh từ "Thợ săn chính thức", nhưng hắn vẫn nghiêm túc nhìn Tưởng Bạch Miên, không nói năng gì.
Tưởng Bạch Miên cúi đầu nhìn chính mình, đột nhiên bật cười nói:
"Anh đang thắc mắc vì sao tôi có thể đọc được nội dung trong con chip huy hiệu thợ săn này?"
Thứ này cần phải tới các phân hội sử dụng máy móc đặc biệt thì mới đọc được.
Thương Kiến Diệu gật đầu ngay lập tức, không hề che giấu.
Tưởng Bạch Miên giơ cánh tay trái lên, nói:
"Nếu đã là tay giả sinh học loại lươn điện, như vậy tiện thể gắn thêm một con chip đơn giản và máy cảm ứng chạy bằng điện, đường truyền dữ liệu và các đồ hỗ trợ khác cũng là rất hợp lý.
Muốn đọc nội dung trong con chip này không phải quá khó, ừm, xóa đi ghi đè lên là cực kỳ khó, đây là con chip chuyên dụng và máy móc được chế tạo riêng mà công hội Thợ Săn mua đồng bộ từ 'Thiên Đường Máy Móc', kỹ thuật công nghệ không phải là thấp."
Thương Kiến Diệu chợt hiểu ra, lại tò mò hỏi tiếp:
"Hiện giờ tay chân giả sinh học cũng bắt đầu lắp thêm mấy thứ như điện tử, máy móc rồi sao?"
"Ý tưởng của chúng ta dùng được là tốt rồi. Vả lại sự đan xen giữa sinh học, điện tử và máy móc cũng là một trọng điểm nghiên cứu. Hệt như rất nhiều thế lực lớn đang thử kết hợp thiết bị giáp cốt và áo giáp thông minh Bionic, làm ra áo giáp động lực thực dụng chân chính." Tưởng Bạch Miên giải thích, không để tâm cho lắm.
Đột nhiên, cô ta kêu lên một tiếng.
Thương Kiến Diệu lập tức đưa tay cầm khẩu súng "Rêu Đá".
"Ha ha, ngồi lâu quá nên bị tê chân." Tưởng Bạch Miên xấu hổ đứng lên, đung đưa hai chân, chùm tóc đuôi ngựa sau lưng cô rung rung theo.
Chờ Thương Kiến Diệu cũng đứng dậy, cô ta mới nói:
"Nhiệm vụ này có chút kỳ quặc, thu thập tin tình báo về một người trong hoang dã Hắc Chiểu, đây chẳng khác nào tung lưới giữa biển rộng chỉ để bắt một con cá."
Thương Kiến Diệu nhanh chóng hỏi lại:
"Cô từng được nhìn thấy biển rồi?"
"... Đây không phải trọng điểm." Tưởng Bạch Miên xì một tiếng: "Chí ít tôi từng thấy hồ nước chân chính, mà biển thì hẳn là rộng lớn hơn hồ rất nhiều."
Thương Kiến Diệu không để ý tới câu trả lời của Tưởng Bạch Miên, tiếp tục chủ đề vừa rồi:
"Có lẽ nhiệm vụ này không chỉ được giao cho một thợ săn."
"Cũng đúng, rải lưới khắp nơi mà." Tưởng Bạch Miên tỏ vẻ đồng ý.
Dứt lời, cô ta và Thương Kiến Diệu cùng đồng thanh cảm khái:
"Đúng là giàu có mà!"
Để có thể khiến tất cả người cung cấp thông tin đáng giá đều nhận được thù lao, chắc chắn cần phải chuẩn bị không dưới một tấn bột mì.
Tưởng Bạch Miên đưa mắt nhìn hướng sâu trong đầm lầy, cũng chính là phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ, lẩm bẩm trong ngờ vực:
"Rốt cuộc người kia có lai lịch gì? Đáng để coi trọng đến mức đó..."
Lúc này, Bạch Thần đã sửa xe Jeep xong, ngồi vào ghế thử khởi động xe.
Tiếng máy nổ ồn ào vang lên, đến cả Thương Kiến Diệu cũng có thể nghe ra sự không bình thường trong âm thanh đó.
Bạch Thần thò đầu ra ngoài cửa xe, hét to với Tưởng Bạch Miên:
"Phía sau cũng bị tổn hại, rất nhiều chỗ bị tổn hại, hiện tại còn cố lái được, nhưng không thể tăng tốc, hơn nữa tôi không dám chắc bao giờ thì nó hoàn toàn hỏng hẳn."
"Không sửa được sao?" Tưởng Bạch Miên nghiêm túc hỏi.
Bạch Thần lắc đầu:
"Không phải, nhưng thiếu linh kiện quan trọng.
Tổ trưởng, tôi nhớ cách đây không xa có một điểm tập trung của dân du cư hoang dã, chỉ mất chừng hai ba giờ là có thể đến đó. Chi bằng chúng ta đi đường vòng tới đó xem có trao đổi được đồ cô cần không?
Cho dù xe có hỏng hóc dọc đường đi, tôi cũng có thể đi con xe máy kia chạy tới đó rồi quay lại."
Cô ta chỉ vào chiếc xe gắn máy phân khối lớn coi như còn nguyên vẹn kia.
Chiếc xe còn lại thì đã bị hỏng sau vụ nổ lúc trước, chỉ còn lại một đống sắt vụn.
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ hai giây: "Đồng ý."
Bạch Thần và Thương Kiến Diệu lập tức kiểm tra hai cái xác còn lại, cuối cùng lại nhận được: Một con xe gắn máy phân khối lớn bị tổn hại chút ít, hai khẩu súng tự động mini, mấy viên đạn cho súng tự động, các linh kiện hữu dụng từ xác xe máy, nửa cái bánh mì, mấy điếu thuốc lá được dùng lá cây thuốc lá sấy khô rồi trực tiếp cuộn lại.
Mà bọn họ còn lấy được một khẩu súng tự động "Bạo Vũ" trên người của tên đàn ông cường tráng lúc trước.
Long Duyệt Hồng thì mặc thiết bị giáp cốt nhấc khẩu súng liên thanh loại nhẹ kia về.
"Ba khẩu súng tự động này đều dùng đạn 9 mm, loại thông thường, chúng ta đã chuẩn bị không ít!" Tưởng Bạch Miên phân biệt qua, vui vẻ nói.
Tiếp theo cô nhìn khẩu súng máy nhẹ kia, không khỏi thở dài đầy nuối tiếc:
"Đạn 7. 92 mm, tạm thời không cách nào sử dụng. Cứ đặt trên xe trước đi, sau này có thể giao dịch cho kẻ khác hoặc mang về công ty."
"Đặt thứ này vào cốp thì không có chỗ để thiết bị giáp cốt." Bạch Thần khẽ cau mày.
Trong cốp xe của bọn họ có đủ loại đồ vật như đồ hộp, lương khô, đạn và các con chip lọc nước.
"Thiết bị đó đặt ở ghế lái phụ, mọi người thay nhau đi con xe phân khối lớn kia, vả lại ba người cũng có thể ngồi chen ở hàng ghế sau, đủ rộng mà." Tưởng Bạch Miên thuận miệng nói.
Bạch Thần "ừ" một tiếng:
"Con xe phân khối lớn kia cần xăng để chạy, mà chúng ta chưa chắc có thể tiếp viện được, chờ lát nữa có cơ hội giao dịch được thì hãy cố gắng giao dịch luôn thôi."
Tưởng Bạch Miên không trả lời, mà nhìn quanh một lượt rồi nói:
"Được rồi, mọi người tách ra, nhặt hết những vỏ đạn có thể nhìn thấy về, đây chính là tài nguyên chiến lược.
Long Duyệt Hồng, anh cởi thiết bị giáp cốt này ra để tiết kiệm chút lượng điện. Lần này chúng ta chỉ mang theo một viên pin hiệu suất cao dự phòng, phải cẩn thận chút."
Về phần các tấm pin năng lượng mặt trời trên nóc xe, vốn cũng chỉ có thể nạp điện một lần cho xe Jeep.
"Rõ, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng trả lời xong, chợt nhớ tới một chuyện, bèn quay đầu chỉ vào bên đường: "Còn nó thì sao bây giờ?"
Thứ mà anh ta chỉ chính là cái xác khổng lồ của Thiết Xà Hắc Chiểu.
Tưởng Bạch Miên cau đôi lông mày xinh đẹp lại:
"Thứ này thì không cách nào vận chuyển rồi...
Thịt thì bỏ qua, loại sinh vật bị ô nhiễm sinh ra đột biến này không phải là chưa ăn bao giờ, nhưng tốt nhất đừng có ăn thịt của chúng.
Cũng bỏ qua mấy túi độc trong miệng nó đi, chúng ta không mang trang bị đóng kín, mà chất lỏng bên trong lại dễ dàng bốc hơi, đến lúc đó Thiết Xà Hắc Chiểu lại bất tri bất giác báo thù thành công mất.
Lột lớp da kia xuống, thứ này hẳn là mang đi được, ừ, gấp lại rồi buộc lên nóc xe. Đây chính là một nguyên liệu sinh vật vô cùng tốt, bên Bộ phận Nghiên cứu chắc chắn sẽ thích lắm. Lúc trước bọn họ vẫn luôn nghiên cứu chế tạo giáp sinh học loại tương tự.
Long Duyệt Hồng, anh mặc thiết bị giáp cốt ra đó xử lý, mũ của bộ thiết bị này có tác dụng phòng độc, vả lại nếu tôi nhớ không nhầm, hẳn là nó có chức năng phụ là cắt nhiệt độ cao. Nhớ kỹ, bắt đầu từ chỗ mắt, miệng."
Qua mười lăm phút bận bịu, Long Duyệt Hồng với sự trợ giúp của Thương Kiến Diệu đã đeo mặt nạ phòng độc, lột xong da của mãng xà đột biến.
Thứ này được bọn họ gấp lại, sau đó bọc lại, buộc lên trên nóc xe Jeep, dùng dây thừng và máy cố định pin năng lượng mặt trời để cố định lại.
"Phù, đã xong." Tưởng Bạch Miên vỗ tay, nhìn Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu để thiết bị giáp cốt vào ghế lái phụ.
"Mấy cái này thì xử lý sao đây?" Cô ta chỉ vào ba cái xác cách đó không xa: "Có cần lột quần áo không?"
Đây cũng là tiền tệ cứng của Đất Xám, chỉ không bằng đồ ăn và súng ống đạn dược thôi.
Trước khi Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đưa ra ý kiến, Thương Kiến Diệu mở miệng cướp lời, vẻ mặt rất nghiêm túc:
"Cho chìm xuống đầm lầy đi."
Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, gật đầu nói:
"Được."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn