Chương 23: Cảm xúc choán hết đầu óc
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tuy người đàn ông cường tráng này phẫn nộ, và sẵn sàng mạo hiểm, nhưng y vẫn duy trì được năng lực suy xét cơ bản, chưa bao giờ có ý định dùng tính mạng của mình để báo thù cho hai tên đồng bọn.
Dựa theo kế hoạch của y, sau khi nhảy lên mui xe, y sẽ nương sức mạnh chân cực lớn của thiết bị giáp cốt để nhảy vọt lên, tránh thoát được những phát đạn liều mạng của kẻ địch cả trước và sau. Sau đó, lúc ở giữa không trung, y sẽ phóng lựu đạn trực tiếp làm nổ chết tươi một nữ hai nam đang núp ở vị trí đầu xe này!
Trong quá trình đó, y còn có thể hoàn thành một vòng bắn phá bằng súng tự động ngay giữa không trung, muốn không bỏ qua bất cứ mục tiêu nào.
Tiếp đó, y sẽ mở thiết bị phản lực đơn giản của giáp cốt để cưỡng ép đổi hướng ngay giữa không trung, không cho kẻ địch đang núp sau cái xác Thiết Xà Hắc Chiểu cơ hội.
Ngay khi đầu gối của y lôi kéo khớp xương hỗ trợ hơi khom xuống, sắp sửa nhảy vọt lên, trong đầu y chợt sinh ra một ý tưởng cực kỳ mãnh liệt:
"Không! Mình không làm thế!"
Y cảm thấy mình bắt buộc phải mặt đối mặt mặt đối mặt bắn cho kẻ địch đã hại chết đồng bọn thành tổ ong vò ve, nhìn đối phương chết đi trong sợ hãi và hối hận thì mới trút được cơn giận trong lòng, mới coi như thật sự báo thù cho đồng bọn của mình!
Gì mà nảy lên cao, bắn từ trên xuống, đó là hành vi của kẻ nhu nhược, căn bản không có thành ý gì cả!
Đàn ông chân chính sẽ giết đối phương ngay chính diện!
Ý tưởng trong đầu này nhanh chóng phát triển thành thứ cảm xúc không thể ngăn chặn, làm cho người đàn ông cường tráng này lập tức bỏ qua suy tính ban đầu.
Đương nhiên y không hoàn toàn đánh mất lý trí, y với thiết bị giáp cốt trên người lập tức làm động tác ngồi xổm xuống, đồng thời khom lưng như một người khổng lồ hạ thấp nửa thân trên, cứ như vậy, thứ mà hai nam một nữ núp ở chỗ đầu xe đối mặt chính là chiếc mũ giáp kim loại của y, phần giáp che đạn trước ngực và những chỗ được lớp xương hỗ trợ che khuất, và phần cơ thể chưa được bảo hộ không quá nhiều kẽ hở để có thể bắn trúng.
Một giây sau, y nhìn thấy ánh mắt dường như tối tăm hơn hẳn người bình thường của mục tiêu.
Thương Kiến Diệu không cậy mạnh, bỏ qua việc ngắm bắn, hắn dùng sức nhảy sang một bên, tiếp tục lăn toàn cơ thể.
Còn với Tưởng Bạch Miên ở phía sau người đàn ông kia mà nói, tư thế mà y bày ra hiện tại quả thực quá tốt, làm cho cô hoàn toàn không suy xét, lập tức bóp cò theo bản năng.
Pằng!
Một viên đạn màu vàng óng vượt qua khoảng cách ba mươi mét, sượt qua khung xương hỗ trợ màu đen, chui vào giữa xương sống và ba lô năng lượng của người đàn ông cường tráng, hơi lệch sang bên một chút.
Chỗ này hoàn toàn ăn khớp với mục tiêu mà Tưởng Bạch Miên muốn bắn trúng, hệt như đang bắn vào một bia ngắm cố định vậy.
Với một tay súng thiện xạ như cô mà nói, đây không phải chuyện khó khăn gì, cho dù có cách xa thêm hai mươi mét nữa thì cũng không thành vấn đề.
Một tiếng phụp vang lên, phần lưng người đàn ông cường tráng kia bung ra một mảng máu lớn.
Trong cơn đau đớn dữ dội gần như khiến y tê dại, y lấy lại tỉnh táo, không thể tin được bản thân lại đạo đức giả vào thời khắc quan trọng như vậy, đưa ra một lựa chọn gần như tệ hại nhất.
Pằng! Pằng! Pằng!
Viên đạn thứ hai của Tưởng Bạch Miên tới đúng hẹn, phát súng của Bạch Thần cũng từ góc nghiêng bắn vào bụng y. Những phát bắn liên tục của Long Duyệt Hồng thì bị mũ giáp kim loại và lớp giáp chống đạn trước ngực cản lại, không thể làm cho kẻ địch bị thương.
Người đàn ông cường tráng tự biết mình không thể may mắn tránh thoát, khuôn mặt trở nên vô cùng dữ tợn.
Đầu óc dần mơ hồ, y chuẩn bị phóng lựu lạn, điên cuồng bắn phá hòng kéo kẻ địch trước mặt chết theo.
Nhưng, y dù làm thế nào thì cũng không thể tạo ra được động tác bóp cò.
Cho dù là người chưa từng học bắn súng bao giờ, cũng phải biết được kiến thức thông thường nhất đó, lúc này hẳn là không nên làm ra động tác không ổn như vậy.
Đôi tay của y dường như đã chết trước cả y vậy.
Rầm!
Người đàn ông cường tráng này mang theo thiết bị giáp cốt nặng chừng bảy tám chục cân ngã rầm xuống mui xe, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ xung quanh.
Mắt y mở to, dường như chứa đầy sự nghi hoặc và không cam tâm.
Con xe việt dã màu đen áp trận ở phía xa, sau khi người đi xe gắn máy thét lên thảm thiết, đã điên cuồng lao tới.
Nhưng chung quy vẫn là chậm một bước. Khi con xe tiến tới phạm vi bắn khả dụng thì cũng đúng lúc hai người đàn ông tên là Cát Thuận và A Vũ thấy lưng đại ca văng ra máu tươi.
A Vũ gầm lên, thò nửa người ra khỏi cửa sổ xe hòng tìm kiếm kẻ địch, bắn chết bọn họ.
Đúng lúc này, người đàn ông cường tráng kia nặng nề ngã xuống, làm cho con xe Jeep lung lay thấy rõ.
Trong tiếng két, con xe việt dã màu đen kia hoàn thành một cú cua khét, xoay ngang thân xe.
A Vũ suýt thì bị hất văng ra ngoài, chẳng qua vì ăn mặc khá dày, lại tìm được đúng điểm chống đỡ cho nên hắn ta mới không văng ra giữa không trung.
Ầm!
Con xe việt dã lại cua một vòng lớn nhắm tới con đường bọn họ đi đến, rồi tăng tốc lao vụt đi.
"Mày làm gì thế?" A Vũ lùi người lại, căm phẫn gầm lên.
Cát Thuận lớn tuổi hơn tiếp tục đánh tay lái, cất cao giọng đáp lại:
"Trốn chứ sao!"
"Đại ca với mọi người đang ở đây!" A Vũ dí khẩu súng lục Liên Hiệp 202 của mình lên huyệt Thái Dương của Cát Thuận: "Quay lại cho tao!"
Hắn ta gào lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
Cát Thuận không phản ứng, chỉ hô tiếp:
"Đại ca chết rồi! Mày cũng muốn đi chết theo đại ca sao?"
Gã gần như đạp chân ga xuống tận sàn.
A Vũ mấp máy môi, vẻ mặt không ngừng thay đổi.
Cứ đờ người ra như thế một lúc, hắn ta đột nhiên vung tay ra sau, ném người vào vị trí ghế lái phụ.
"Mẹ mày chứ đồ nhát gan!" Hắn ta bực bội mắng.
"Mẹ nó chứ tao cũng là kẻ nhát gan..." Giọng hắn ta thấp dần, trên khuôn mặt lăn dài những dòng nước mắt.
...
"Ha, chạy cũng nhanh đấy." Tưởng Bạch Miên vừa thay đạn cho khẩu súng lục "Rêu Đá" 9 mm, vừa dõi theo bóng con xe việt dã màu đen sắp biến mất ở phương xa, cảm khái một câu.
Cô chỉ tiếc lúc xuống xe không mang theo khẩu súng lựu đạn, không thì còn có thể thử tặng kẻ địch đã bỏ chạy kia một bông pháo hoa cực lớn.
Ở chỗ xe Jeep, Long Duyệt Hồng đã bắn hết đạn trong súng, anh ta dừng lại, khom người xuống, thở dốc từng cơn.
Ánh mắt anh ta không có tiêu cự, trông ngơ ngơ ngác ngác, dường như tinh thần đã tiến vào thế giới ngăn cách với bên ngoài.
Bạch Thần giơ khẩu súng trường "Quả Quýt" nhìn quanh một lượt, thấy không còn kẻ địch nào khác, thế mới thở phào một hơi.
Vẻ mặt cô ta trông khá tỉnh táo, dường như tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một phần trong cuộc sống hàng ngày của cô, cứ cách một đoạn thời gian là sẽ trải qua một lần, không đáng để lãng phí quá nhiều tình cảm.
Cô có nhìn thấy khẩu súng lựu đạn Tưởng Bạch Miên đặt ở chỗ ghế lái phụ, nhưng cô xác nhận người đàn ông cường tráng kia đã chết ngắc, không cần bắn thêm phát nào nữa, mà con xe việt dã màu đen kia đã bỏ chạy khá xa, với người không am hiểu súng lựu đạn như cô thì nó đã mất đi giá trị tấn công.
Không cần thiết phải lãng phí một quả lựu đạn... Bạch Thần dời mắt nhìn về phía Thương Kiến Diệu ở cách đó bảy tám mét.
Cô ta cực kỳ nghi hoặc lựa chọn cuối cùng của người đàn ông cường tráng.
Trong tình huống ban nãy, kẻ địch với thiết bị giáp cốt hoàn toàn có cơ hội dùng cái giá bị thương nhẹ hoặc xây xước da để giết chết ba người bên mình, ai ngờ y hệt như bị cơn phẫn nộ chiếm toàn bộ đầu óc, hoàn toàn không theo chiến thuật gì cả, chỉ có lỗ mãng, lỗ mãng, và lỗ mãng.
Mà trong khoảnh khắc đó, Thương Kiến Diệu là người duy nhất phản ứng khác biệt, nhào sang một bên trước tiên.
Bạch Thần mím môi dưới, liếc nhìn Tưởng Bạch Miên đang chạy trở lại:
"Các anh có bị thương không?"
Trong xe có hộp y tế.
Long Duyệt Hồng nghe thế, chợt rùng mình một cái, thoát khỏi trạng thái mờ mịt, quay trở lại với thế giới hiện thực.
Cơ thể của anh ta run rẩy do căng thẳng, nhưng điều này không ảnh hưởng tới việc anh ta nhanh chóng kiểm tra lại trạng thái của mình:
"Tôi, tôi không sao."
Lúc này Thương Kiến Diệu cười đáp lại:
"Hơi có chút đau đầu."
"Có lẽ là do tiếng nổ và tiếng súng tạo nên áp lực nhất định cho lỗ tai." Bạch Thần căn cứ tình hình ban nãy và góc độ hiện thực để phân tích.
"Rất tốt." Tưởng Bạch Miên quay về tới xe Jeep, khen ngợi một câu, sau đó nói vơi Bạch Thần: "Tôi bị xây xước mấy chỗ, lấy cho tôi bình cồn đỏ."
Dứt lời, cô nhân cơ hội dạy Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu:
"Ở trên hoang dã, nguy hiểm chết người thường đến từ lây nhiễm và ô nhiễm, không thể vì người cải tạo gen có năng lực miễn dịch mạnh mẽ và năng lực tự chữa trị mà sơ sểnh về mặt này."
Chờ Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng gật đầu, Tưởng Bạch Miên nhận lấy cồn đỏ, vừa tiêu độc cho miệng vết thương trên tay, vừa cười nói:
"Thế nào? Ngoạn mục chứ? Kích thích chứ?"
Long Duyệt Hồng khẽ nhíu mày, nói với sắc mặt có vẻ hơi tái nhợt:
"Tổ trưởng, với loại chuyện thế này, sao có thể dùng từ ngoạn mục và kích thích để miêu tả chứ?"
Anh ta chỉ cảm thấy sợ hãi, khó chịu và căng thẳng, không muốn phải trải qua chuyện như thế này thêm lần nào nữa.
Nếu không vì lần này không có đồng đội nào thương vong, anh ta cảm thấy có khi mình sẽ suy sụp ngay tại trận mất.
Cho dù là vậy, nhìn ba người mà bọn họ còn trao đổi thông tin lúc trước nay im lặng nằm dưới đất, ai nấy trông thật thê thảm, anh ta cũng tự có cảm nhận riêng mà khó nói thành lời.
Tưởng Bạch Miên không tức giận khi Long Duyệt Hồng phản bác mình, cô nửa cười nửa than thở:
"Đây chính là trạng thái bình thường trên Đất Xám, hoàn toàn khác biệt với tình hình bên trong công ty. Khi anh trải qua đủ loại chiến đấu, anh sẽ phát hiện rằng sau mỗi một trận chiến, chuyện bản thân còn sống sót là đáng ăn mừng và đáng vui vẻ tới mức nào. Nhất là khi các chiến hữu của anh đều còn sống cả.
Mới vừa rồi tôi chủ yếu là muốn cho các anh cảm giác thả lỏng, để các anh nhanh chóng thoát khỏi chướng ngại tâm lý sau chiến đấu.
À, đừng so sánh với Thương Kiến Diệu, vấn đề của anh ta có lẽ còn nghiêm trọng hơn, chứ chướng ngại tâm lý sau chiến đấu hoàn toàn chẳng là gì."
Thương Kiến Diệu há miệng như muốn thanh minh là mình không có vấn đề, nhưng lúc này Bạch Thần đã đẩy cái xác mặc thiết bị giáp cốt xuống khỏi mui xe, khiến nó phát ra tiếng bịch nặng nề.
Bạch Thần lập tức mở nắp capo, kiểm tra tình hình máy móc.
Bên trong đầu xe có mắc vài viên đạn.
"Thế nào rồi?" Tưởng Bạch Miên hỏi.
"Đúng là bị hỏng... Không biết có sửa được không, để tôi thử trước đã." Bạch Thần kéo chiếc khăn quàng cổ màu xám lên, đi về phía cốp xe lấy hộp nhựa đựng công cụ sửa máy: "Mong là được."
Tưởng Bạch Miên quay sang nói với Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Các anh dọn dẹp chiến trường, thu thập vật phẩm có giá trị. Tôi phụ trách canh phòng bốn phía, đề phòng điều bất trắc. Bắt đầu từ bên này trước đi."
"Rõ." Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cùng đi tới chỗ cái xác mặc thiết bị giáp cốt.
Nếu như có thể nhanh chóng tháo dỡ được thiết bị này, nắm được kỹ xảo sử dụng nó, sau này còn xuất hiện tình huống nào khác, bọn họ cũng có thể ứng phó được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn