Chương 12: Một ngày phong phú
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~29 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên nói tới đây, liếc Long Duyệt Hồng một cái:
"Nếu tử vong, chắc chắn có tiền trợ cấp tử tuất, mức tiêu chuẩn là tám mươi tháng lương. Tóm lại, với những cấp từ D7 trở xuống, đãi ngộ của tổ chúng ta cao hơn bất cứ vị trí việc làm nào khác. Chờ khi mọi người hoàn thành tất cả các chương trình huấn luyện, lại vượt qua bài sát hạch là có thể lập tức thăng lên cấp D2. Các vị trí có lẽ cần mất tới một năm, hai năm, thậm chí là lâu hơn mới được."
Long Duyệt Hồng nghe mà đầu tiên lòng hắn trở nên trĩu nặng, nhưng sau đó lại có chút vui vẻ, dù sao nghe thì có vẻ tiền đồ của công việc này khá xán lạn.
Nếu có thể sống sót qua vài hành động của tổ điều tra thế giới cũ, có khi anh ta có thể thăng lên cấp D6, sau đó có thể báo cáo xin rời khỏi vị trí này.
Đến lúc đó, trong đám bạn cùng lứa, anh ta quá nửa là một trong những người có cấp bậc cao nhất, thu nhập nhiều nhất. Chỉ cần không đi tới chỗ đám quản lý ở, thì anh ta có thể ngẩng cao đầu ở bất cứ chỗ nào.
"Về phần cô." Tưởng Bạch Miên quay sang nhìn Bạch Thần: "Vì cô chưa phải nhân viên chính thức, nên giữ lại các đãi ngộ hiện tại, không thay đổi, nhưng vẫn có thêm suất ăn và trợ cấp khi ra ngoài làm việc. Chờ khi chương trình huấn luyện kết thúc, vượt qua sát hạch, cô sẽ thành nhân viên chính thức."
Vẻ mặt Bạch Thần dịu xuống, khẽ gật đầu tỏ ý mình đã biết.
Tưởng Bạch Miên cử động năm ngón tay bên tay trái: "Buổi huấn luyện sáng nay là về làm quen với súng, tháo súng, lắp súng."
"Không phải mấy cái này được học rồi sao?" Long Duyệt Hồng thốt lên.
Đây là một phần của giáo dục căn bản. Ở đại học cũng có các môn bắt buộc như võ thuật hay bắn súng.
Tưởng Bạch Miên cười nói: "Các anh mới chỉ học về vũ khí do công ty chế tạo. Tiếp theo, tôi sẽ, à không, Bạch Thần sẽ dẫn các anh đi làm quen với các loại vũ khí do các thế lực khác sản xuất, đến từ các phế tích hoang dã khác biệt.
Các anh nên biết rằng, chúng ta ra ngoài làm việc sẽ rất xảy ra tình trạng đánh mất vũ khí, hoặc không được tiếp viện kịp thời hiệu quả, đến lúc đó, nhặt được súng gì, biết sửa súng gì, nhặt được đạn nào, biết dùng vũ khí tương ứng, càng nắm được thêm nhiều năng lực về mặt này thì càng có thêm một phần hy vọng sống sót."
"Được rồi." Cô ta vỗ tay: "Mọi người sang nhà tắm bên cạnh thay đồng phục, sau đó chuyển sang phòng số 15."
Cô ta lập tức chỉ tay vào mấy bộ quần áo đặt trên bàn trà.
Thương Kiến Diệu thay xong bộ đồ đồng phục màu xám, đẩy cửa bước vào phòng 15 tầng 647.
Long Duyệt Hồng bước nhanh theo hắn, tò mò nhìn bốn phía xung quanh.
Đập vào mắt anh ta là rất nhiều loại vũ khí, có cái dài cái ngắn, có cái màu trắng bạc hoặc màu đen sắt, cái thì đặt trên bàn, cái thì treo trên tường, đủ mọi thể loại, hệt như đang mở triển lãm vũ khí nóng vậy.
Nói thẳng ra thì Long Duyệt Hồng chỉ thấy cụm từ "triển lãm" này trong sách, nghe thầy giảng qua về ý nghĩa của nó, chứ trong cuộc sống hàng ngày anh ta chưa từng gặp bao giờ. Có một hoạt động duy nhất khiến anh ta cảm thấy rất gần với triển lãm chính là "triển lãm các giống thực vật thí nghiệm mới" của Khu Nội sinh thái vào mấy năm trước.
Còn bây giờ, hắn cảm thấy triển lãm phải giống cảnh hắn đang nhìn trước mặt.
Tưởng Bạch Miên đứng bên cạnh cửa quan sát Thương Kiến Diệu vài lần, gật đầu khen ngợi: "Ăn mặc toát lên được khí chất, toát lên được phong cách!"
Đồng phục của Bộ phận An toàn vốn được thiết kế khá ổn, coi như cũng ra gì. Mà Thương Kiến Diệu vốn cao ráo, mạnh mẽ, mặc đồ trông khá gầy, toát lên khí chất dương cương, thể hiện rõ nét sự vừa ngầu vừa đẹp của bộ đồ.
"Bộ đồ này không phải là tốt lắm." Thương Kiến Diệu khẽ nhíu mày, đáp lại.
"Tại sao?" Bạch Thần ở bên cạnh kinh ngạc hỏi.
Tưởng Bạch Miên thấy thế, há miệng, thì thầm một câu:
"Tôi cảm thấy đừng để ý đến những lời này của anh ta thì tốt hơn..."
Cùng lúc đó, Thương Kiến Diệu nở nụ cười trả lời câu hỏi của Bạch Thần: "Vì không cách nào nhảy điệu lắc hông váy cỏ bãi biển."
"..." Bạch Thần.
"... Có lúc tôi không rõ là anh đang nói đùa hay đầu óc có vấn đề thật." Tưởng Bạch Miên cười mắng một câu, sau đó nghiêng đầu nhìn Long Duyệt Hồng: "Đừng ngẩn người ra đó, qua bên kia bắt đầu học!"
Cô ta dừng chút, đưa mắt nhìn Long Duyệt Hồng từ trên xuống dưới rồi mỉm cười nói tiếp: "Trông rất nhanh nhẹn, tuấn tú hơn trước đấy."
Ban nãy cả hai cô gái đều chỉ chú ý tới Thương Kiến Diệu, không để mắt đến mình, nay Long Duyệt Hồng nghe vậy, thẳng lưng ưỡn ngực nói:
"Vâng, tổ trưởng!"
Đi tới bên chiếc bàn dài mà Tưởng Bạch Miên chỉ, Bạch Thần cầm lấy khẩu súng lục có phần màu trắng bạc, chuôi là gỗ chống trơn trượt, nói:
"Đây là một khẩu súng khiến cả thợ săn di tích và đám cướp hoang dã vừa yêu vừa hận. Thấy không? Nòng sóng của nó vừa to lại vừa dài, dùng đầu đạn 11. 18 mm, cho nên uy lực khá lớn, có thể dùng để săn bắn dã thú có ngoại hình to lớn. Tương tự với nó còn vài loại nữa, chính là bên cạnh, khẩu được gọi là Mãng Xà.
Sức giật của nó khá lớn, người nào không đủ khỏe thì không thể giữ được, ừm, hẳn là các anh đều đã được cải tạo gen, chắc là không có vấn đề gì mấy. Nguyên mẫu của nó tới từ phế tích thành phố của thế giới cũ. Khẩu này là sản phẩm mới nhất của Liên hiệp Công nghiệp. So với các loại súng lục khác, khuyết điểm con này dễ bị kẹt đạn, lúc sử dụng phải chú ý điều đó..."
Bạch Thần nói sơ qua về tình trạng, kết cấu thân súng và kinh nghiệm sử dụng khẩu súng lục "Liên hiệp 202" kia cho Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng.
Sau khi dạy xong về khẩu súng này, Bạch Thần tiện tay cầm một khẩu súng lục màu đen khác trên bàn dài:
"Khẩu súng này dùng đạn 7. 62 mm, uy lực rất mạnh, thể tích nhỏ, cầm chắc tay, độ chính xác cao, dễ mang theo, tiện cho việc duy trì, chỉ là với người có bàn tay to mà nói thì không ổn lắm, với tôi thì lại quá to... Hiện tại hai loại thông dụng trên hoang dã là Ubei 6 và Ubei 7 do Cứu Thế Quân sản xuất. Một trong những điểm khác nhau của chúng là Ubei 6 có vấn đề về thiết kế, có xác suất kẹt giống Liên Hiệp 202, mặt khác...
... Khẩu súng này dùng đạn 14. 5 mm, có thể thấy uy lực của nó thế nào. Nó tới từ phế tích thành phố Thiết Sơn, nhưng công ty Quả Quýt có phỏng chế lại, chúng tôi đều gọi nó là 'Béo Ú'... Nhưng ở trong các loại súng bắn tỉa, nó không phải loại tốt nhất, tôi thích Mắt Ưng với Mắt Thần hơn, à, chính là ở bên kia...
... Loại súng bắn tỉa tốt nhất phải là súng trường Guass và súng trường plasma, nhưng chúng không có ở đây. Nếu không đụng phải đội ngũ tinh nhuệ của các thế lực lớn như thành Tối Sơ hay Liên hiệp Công nghiệp thì cơ bản là không gặp được chúng nó trên hoang dã.
... Đây là loại súng tự động mà tôi thích nhất, biệt hiệu là Cổ Ngắn..."
Bạch Thần giới thiệu và giảng giải về từng loại súng một. Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cực kỳ chăm chú lắng nghe, thi thoảng còn cầm lên làm quen.
Tưởng Bạch Miên không cắt ngang việc dạy học, chỉ là khi Bạch Thần khát nước đi uống nước thì chỉ vào một ống thép khá to trên bàn gần đó, hỏi: "Đoán thử xem đây là vũ khí gì?"
Long Duyệt Hồng nhìn qua, đọc năm từ Đất Xám trên thân ống thép: "Xưởng ống thép Lâm Nam."
"Ha ha." Tưởng Bạch Miên cười nói: "Thật ra thì nó từng là ống phóng rocket dạng tác chiến đơn lẻ, chẳng qua bộ phận chủ chốt tới từ xưởng ống thép không viền của Cứu Thế Quân. Được rồi, các người tiếp tục đi."
...
6 giờ 20 phút tối, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng tắm rửa, thay quần áo hàng ngày xong, đều tự xách cặp lồng của mình đi tìm chỗ ngồi trong căng tin số 2 tầng 647. Các căng tin nhỏ của Bộ phận An toàn mở cửa từ 6 giờ 10 phút, sớm hơn bên Khu Sinh hoạt hai mươi phút.
"Tôi đau hết người rồi, tổ trưởng ra tay cũng ác quá đi." Trong lúc ngồi xuống, Long Duyệt Hồng đụng phải chỗ bầm tím trên người, làm anh ta đau tới mức nhe răng nhếch mép, không nhịn được oán trách một câu.
Buổi sáng bọn họ học về vũ khí, đến chiều là võ thuật. Mà Tưởng Bạch Miên không hề nương tay chút nào, cho hai người một trận thao luyện khá đau đớn.
So sánh ra thì Thương Kiến Diệu còn có thể chống đỡ được một lúc, còn Long Duyệt Hồng thì mỗi lần lên sân chưa được ba mươi giây đã bị thua liêng xiểng.
"Hiệu quả cải tạo gen của cô ta chắc chắn tốt hơn chúng ta! Cậu xem, sức mạnh, tốc độ phản ứng và sự phối hợp đó khác gì quái vật đâu! À, cậu cũng là quái vật, một tên quái vật nhỏ!" Hôm nay Long Duyệt Hồng mới phát hiện trong những lớp học võ thuật trước đây, bạn mình chưa từng phát huy lấy một nửa thực lực.
Thế là hắn có thể đánh ngang tay với cô nàng quái vật kia!
Tuy rằng chỉ duy trì được một thời gian rất ngắn, nhưng đó là cũng có lúc ngang tay.
Thương Kiến Diệu cười tủm tỉm nhìn Long Duyệt Hồng, nói: "Cậu còn không đánh lại được cả Bạch Thần."
Mặt Long Duyệt Hồng lập tức đỏ bừng lên, ấp úng hồi lâu mới nói: "Cô ta không tuân theo quy tắc! Vả lại cậu cũng đâu có thắng lần nào?"
Anh ta cho rằng mình sẽ đấu với cô gái nhỏ nhắn như Bạch Thần, dựa vào hình thể và sức mạnh, anh ta có thể giành được thắng lợi một cách thoải mái, ai ngờ lại thua hết lần này tới lần khác.
Nên biết rằng anh ta đã cải tạo gen khi còn trong trạng thái phôi thai, không chỉ có riêng hình thể và sức mạnh, mà cả tốc độ phản ứng, năng lực phối hợp, năng lực cân bằng. Mặt khác, anh ta có kinh nghiệm đánh cận chiến rất nhiều năm.
"Đánh nhau trên hoang dã không theo quy tắc, chỉ có sống và chết." Thương Kiến Diệu bình thản trả lời một câu.
"Cũng phải, các kỹ xảo đánh đấm của cô ta khá là thực dụng..." Long Duyệt Hồng dứt lời, bèn cúi xuống nhìn hộp cơm của mình.
Trên lớp cơm trắng lấm tấm chút khoai tây, rau khô màu đen được trải rộng, phần nước rau đã ngấm xuống dưới. Bên trên rau là miếng thịt nhiều mỡ ít nạc, các lớp mỡ nạc xen kẽ nhau. Thịt này nhuộm phần nước kho vừa dày lại vừa đầy đặn, trông khá nặng.
Đây là suất thịt đặc biệt mà Long Duyệt Hồng dùng một điểm cống hiến để đổi, giữa trưa anh ta đã đánh chén một đĩa thịt lợn hấp cách thủy.
"Thơm quá đi..." Long Duyệt Hồng híp mắt lại: "Nếu không phải thường xuyên ra bên ngoài công ty, đây chính là công việc tôi hằng mơ ước mà."
"Ngày mai còn lớp học võ thuật." Thương Kiến Diệu liếc anh ta một cái.
Thịt được cung cấp thêm này vốn không được lựa chọn, hắn cũng phải ăn rau khô thịt hấp.
"... Đừng nói nữa, trật tự ăn cơm đi!" Vẻ mặt Long Duyệt Hồng tức thời sụp đổ.
Anh ta phát hiện ở cùng tổ trưởng một ngày mà anh ta càng ngày càng quen thói hét to.
Thương Kiến Diệu không quan tâm anh ta nữa, bắt đầu chăm chú hưởng thụ cơm khoai tây hầm và rau khô thịt hấp.
...
Sau khi ăn tối xong, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cầm cặp lồng đi thang máy về khu C tầng 495.
Hai người vừa bước vào Trung tâm Hoạt động thì thấy một cô gái có vóc dáng cao ráo, khuôn mặt ưa nhìn, khí chất sạch sẽ, mặc chiếc váy liền đơn giản đi tới.
"Phùng Vân Anh, em đến tìm anh sao?" Long Duyệt Hồng lập tức quên mất Thương Kiến Diệu, nhanh chóng đi tới nghênh đón, khuôn mặt không che giấu được nụ cười.
Cô gái kia có chút ngạc nhiên: "Anh ăn xong rồi ạ? Em tới trả đồ cho một người bạn."
Long Duyệt Hồng duy trì nụ cười: "Anh ăn ở căng tin nhỏ."
"Căng tin nhỏ? Anh được phân công đi đâu?" Phùng Vân Anh tò mò hỏi.
Bộ phận mà có căng tin riêng đều không hề tầm thường. Bộ phận Giải trí mà cô ta đang làm ở đó, cũng chỉ trạm phát thanh là có mà thôi.
Lúc này Long Duyệt Hồng mới nhận ra mình lỡ miệng, bèn gượng cười nói: "Bộ phận An toàn."
Phùng Vân Anh giật mình, khách sáo nói: "Vậy anh phải cẩn thận chút."
Hai người nói chuyện, Thương Kiến Diệu đi sang một bên, kéo ghế ngồi bên cạnh lão già Trần Hiền Vũ, chủ quản Trung tâm Hoạt động.
"Thế nào? Được phân tới tổ nào? Có cần lão già này nhờ người quen giúp đỡ không?" Trần Hiền Vũ nhìn đồ vật trên quầy hàng, thuận miệng hỏi.
"Bảo mật." Thương Kiến Diệu lời ít mà ý nhiều.
"Ha..." Trần Hiền Vũ quay đầu lại, ông ta không hỏi gì thêm, chỉ vỗ lên vai Thương Kiến Diệu: "Mọi việc cẩn thận."
Lúc này nhân viên cấp dưới của Trần Hiền Vũ xách hộp cơm của ông ta quay trở về từ căng tin nhân viên.
Thương Kiến Diệu nhìn ông ta một tay cầm hộp cơm, tay kia di chuyển đũa như bay, bèn đột nhiên nói: "Ông Trần, ông nói là ông quen biết tất cả mọi người của tầng này?"
Trần Hiền Vũ nhồm nhoàm đáp lại: "Không dám nói là biết tất cả, nhưng cũng phải trên chín mươi lăm phần trăm."
Thương Kiến Diệu đang định cân nhắc nên nói thế nào, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là người phụ nữ họ Lý mà hắn gặp được ở phòng số 35 khu A rạng sáng nay, giáo đồ của Sinh Mệnh Tế Lễ.
"Cô ta, ông có biết cô ta không?" Thương Kiến Diệu chỉ vào người phụ nữ xinh đẹp kia.
Trần Hiền Vũ ngẩng đầu nhìn thoáng qua:
"Lý Trinh, hẳn là cậu biết cô ta chứ? Lúc trước các người hình như có thể coi là hàng xóm. À mà khi đó cậu còn nhỏ, chưa chắc đã nhớ rõ. Haiz, cô ta cũng là người đáng thương. Kết hôn sinh được hai đứa con, sau đó cả hai vợ chồng bị điều sang công việc khác, bị ô nhiễm, không cách nào sinh con được nữa. Mà hai đứa con của cô ta vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đều đã chết hết cả..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn