Chương 29: Hồi tưởng quá khứ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng nhìn lướt qua một lượt, có ấn tượng nhất về cư dân trấn Thủy Vi ở hai điểm: Quần áo mà bọn họ mặc đủ mọi mẫu mã kiểu dáng, dường như tới từ những nơi khác nhau, mà còn vá chằng vá đụp. Người bọn họ rất bẩn, tay bẩn, mặt bẩn, tóc bẩn, quần áo cũng bẩn.
Ngoài hai điểm này ra, mệt mỏi, gầy yếu và không cao cũng là điều có vẻ thông thường.
Dân trong thị trấn nhìn người ngoại lai mấy lần, thấy Điền Nhị Hà cũng đang ở bên đó thì không còn lo lắng và chú ý nữa, bọn họ ai về nhà nấy. Người chuyển bếp lò nhóm lửa nấu cơm, người thì cẩn thận múc một bát gạo lẫn lộn cả trấu, đổ vào trong nồi, hoặc trực tiếp cầm cốc nước lạnh ăn nửa cái bánh ngô nguội ngắt để từ trưa... Trong toàn bộ trấn Thủy Vi này bắt đầu tràn ngập khói bếp và mùi đồ ăn.
Điền Nhị Hà nhìn thấy Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đang quan sát cư dân trong trấn, bèn cười hỏi:
"Thế nào? Có nhìn ra cái gì không?"
Long Duyệt Hồng há miệng, cảm thấy nói thẳng ấn tượng của bản thân thì dường như không được lịch sự cho lắm, thế là anh ta ngậm miệng lại, cân nhắc từ ngữ nên dùng.
Thương Kiến Diệu thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói:
"Không sạch sẽ."
"Không sạch sẽ... Ha." Điền Nhị Hà khẽ cười một tiếng: "So với các cậu, đương nhiên là không sạch rồi."
Tuy rằng trong trận chiến lúc trước, đám người Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên đều lăn lộn, khiến trên người nhiều vết bẩn bùn đất, nhưng dọc đường đi khi bổ sung nước, bọn họ đều theo thói quen lau sạch mặt.
Không chờ Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần nói chen vào, Điền Nhị Hà hếch cằm chỉ vào giữa quảng trường nhỏ:
"Tuy rằng thị trấn Thủy Vi bọn tôi không thiếu nguồn nước sạch, nhưng vẫn phải sử dụng tiết kiệm than củi một chút. Tôi đọc trên sách rồi, chặt cây cối quá nhiều sẽ khiến đất đai trở nên khô cằn, cho nên không cho bọn họ chặt cây quanh đây, mà phải đi chỗ rất xa.
Thi thoảng còn có thể đổi được than đá từ mấy đội buôn súng lậu, như vậy hệt như ăn mừng năm mới vậy. Các cô cậu biết rồi đấy, bên Bạch Kỵ Sĩ Đoàn nhiều than đá lắm.
À, mùa hè thì đỡ hơn, dùng nước lạnh tắm rửa luôn cũng được. Vào thu thì chỉ có thể cố gắng chịu đựng, bẩn một chút còn hơn là sinh bệnh. Nếu thật sự không thể chịu nổi, thì đun một ấm nước, lau qua người."
Nói tới đây, Điền Nhị Hà ngừng lại, nụ cười trở nên phức tạp:
"Vả lại, ngày nào bọn họ cũng bận bịu từ sáng sớm tới tận tối muộn, chờ khi đến lúc có thể nghỉ ngơi thì làm gì còn ai còn sức mà làm như vậy nữa?"
Long Duyệt Hồng lập tức nhớ tới huấn luyện hai tháng trước: Ngày nào anh ta và Thương Kiến Diệu cũng bị Tưởng Bạch Miên thao luyện tới mức kiệt sức, sau khi về tới phòng thì chỉ muốn lên giường nằm luôn, chẳng làm gì hết.
Nhưng bên trong Sinh Vật Bàn Cổ có căng tin nhân viên, anh ta và Thương Kiến Diệu có thể trực tiếp cầm cặp lồng hoặc không cần đi lấy, cứ vào căng tin là có sẵn đồ ăn, không phải tự mình nấu nướng vất vả nữa.
"Bảo sao." Anh ta lên tiếng, tỏ vẻ đã hiểu.
Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Tưởng Bạch Miên mỉm cười nhìn bọn họ:
"Tôi còn tưởng các anh sẽ hỏi vì sao mùa đông bọn họ không lấy nước lạnh mà tắm rửa, làm như vậy có thể thúc đẩy tuần hoàn máu, tăng khả năng đề kháng của bản thân."
"Thể chất quá kém." Thương Kiến Diệu đáp lại vô cùng nghiêm túc.
Lúc này, thành viên Trấn vệ đội có nhũ danh "Cẩu Tử" ôm bếp lò nhà Điền Nhị Hà chạy tới, trên lưng còn đeo một túi than củi nhỏ.
Anh ta cực kỳ muốn thể hiện, bằng cách giúp nhóm lửa, sau đó chủ động gia nhập đội phụ trách tuần tra khu vực xung quanh, không muốn rời đi.
Đây không phải là vì anh ta mong ngóng được chia cho chút thịt kho tàu, mà là so với phần lớn đám con gái trong trấn, Bạch Thần và Tưởng Bạch Miên với tóc tai gọn gàng, khuôn mặt sạch sẽ càng thu hút ánh mắt của đám thanh niên trai tráng. Vả lại Tưởng Bạch Miên cao ráo chân dài, chỉnh sửa gen từ khi còn trong phôi thai, nên trong mắt đám trai tráng Trấn vệ đội, trông cô xinh đẹp hệt như tiên nữ, làm cho bọn họ chỉ muốn lượn lờ quanh đó.
Ở trên Đất Xám này, mối quan hệ giữa nam và nữ không quá bảo thủ, cho dù chỉ quen biết được mấy phút đồng hồ, nhưng chỉ cần hợp mắt là cũng có thể lên giường với nhau. Cho nên đám thành viên Trấn vệ đội tuần tra canh gác xung quanh đều ngẩng cao đầu, ngực ưỡn thẳng, cố gắng khoe mẽ bản thân.
Tưởng Bạch Miên nhìn lướt qua, suýt nữa bị bọn họ làm cho phì cười.
Cô không quan tâm bọn họ, đi ra cốp xe Jeep lấy bốn hộp đồ ăn quân dụng.
"Có cần nồi không? Có cần nồi không? Còn bát đũa nữa, có cần không?" Điền Nhị Hà mắt tỏa sáng, hỏi liên hồi.
"Được chứ, mấy thứ đó dùng tiện hơn hộp cơm mà chúng tôi dùng nhiều." Tưởng Bạch Miên hoàn toàn không chê.
"Tiểu Cẩu Tử! Mau về nhà ta lấy nồi với bát đũa ra đây! Tự đếm xem có bao nhiêu người nhá!" Điền Nhị Hà lập tức hô to.
Thành viên Trấn vệ đội có nhũ danh "Cẩu Tử" vâng dạ rất nhanh, không mất bao lâu đã ôm tới một cái nồi sắt đen sì, bên trong là năm bộ bát đũa.
Sau khi hỗ trợ bày đồ xong, anh ta trộm liếc Tưởng Bạch Miên một cái, nhỏ giọng nói với Điền Nhị Hà:
"Trưởng trấn à, liệu có thể, liệu có thể đừng gọi nhũ danh của cháu được không? Cháu đã hai mươi rồi..."
"Làm sao? Ba mày còn do tao trông lớn, bây giờ tao vẫn còn gọi nhũ danh của nó kìa!" Điền Nhị Hà dựng râu trừng mắt nạt lại hai câu, sau đó khoát tay: "Đi đi đi, đừng ảnh hưởng bọn tao ăn cơm, à không, tán gẫu!"
Thương Kiến Diệu nhìn chằm chằm nồi kia, phát hiện bát ở trong nồi ánh lên màu xanh nhạt, có hoa văn vô cùng tinh xảo, mà đũa thì toàn thân trắng như ngà voi, không hề có chút tỳ vết.
Mấy thứ này đẹp hơn bát đũa của đại bộ phận nhân viên trong Sinh Vật Bàn Cổ rất nhiều.
Điền Nhị Hà liếc hắn một cái, cười ha ha nói:
"Thế nào? Cảm thấy bát này không đủ to à?"
"Là anh ta cảm thấy quá đẹp, quá tinh xảo đó." Tưởng Bạch Miên cướp lời Thương Kiến Diệu, dường như sợ hắn sẽ nói ra đáp án bất lịch sự nào đó.
Thương Kiến Diệu cũng không trách móc, gật đầu tỏ vẻ ý của mình đúng là như vậy.
Một giây sau, hắn nhìn sang Tưởng Bạch Miên, miệng ngậm chặt, ú ớ một lúc.
Trong lúc mọi người kinh ngạc và không hiểu gì, hắn lại hỏi Tưởng Bạch Miên:
"Cô đoán xem tôi vừa muốn nói cái gì?"
"... Cái này sao mà đoán được?" Vẻ mặt Tưởng Bạch Miên có chút đờ ra, gắng gượng giữ vững nụ cười.
"Không phải ban nãy cô đoán rất chuẩn hay sao?" Thương Kiến Diệu có chút nuối tiếc.
Tưởng Bạch Miên hít vào một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra:
"Nếu không phải anh mà là người khác, tôi chắc chắn cho rằng đây là đang tức giận vì chuyện vừa rồi."
Trong lúc nói, cô không nhìn chằm chằm vào mắt Thương Kiến Diệu, mà là đỉnh đầu của anh ta, dường như nghĩ đi đâu.
Điền Nhị Hà nhìn bọn họ tương tác với nhau bằng vẻ mặt kỳ quái, cuối cùng cười nói:
"Bầu không khí giữa các cô cậu, dường như, dường như rất, thả lỏng, sinh động."
"Chủ yếu là đầu óc anh ta thi thoảng lại có vấn đề, ừm, chính là như thế." Tưởng Bạch Miên nghiêm túc nhấn mạnh, Bạch Thần gật đầu, lòng như có ưu sầu.
Thương Kiến Diệu lập tức đáp lại:
"Làm sao cô biết liệu tôi có đang cố ý khuấy động bầu không khí hay không?"
"... Cố gắng duy trì." Tưởng Bạch Miên nghiến răng.
Điền Nhị Hà bật cười hai tiếng, cầm một bộ bát đũa và nói:
"Đây đều được mang về từ phế tích thành phố của thế giới cũ. Ở đó có rất nhiều thứ tương tự, mà lại chúng cũng không đáng giá cho lắm.
Một đám thợ săn di tích trèo đèo lội suối tới đây, ai lại đi cõng một ba lô chở một xe toàn bát đũa về chứ?"
Tưởng Bạch Miên nghe rất chăm chú, nói ra cảm xúc trong lòng:
"Đúng thế, trong phế tích thành phố của thế giới cũ còn chôn vùi rất nhiều thứ. Ừm... Hiện tại không dùng được, không có nghĩa là chúng vô giá trị."
Trong lúc nói, Tưởng Bạch Miên đổ năm hộp vào trong nồi.
"Trưởng trấn, trước khi đun xong đồ ăn, ông có thể kể chuyện về thế giới cũ, về những gì ông gặp được lúc trước không?" Tưởng Bạch Miên tiện tay ném vỏ hộp sang bên cạnh, ân cần đưa điếu thuốc lá màu vàng ngả đen cho Điền Nhị Hà.
Điền Nhị Hà nhận lấy điếu thuốc, đưa vào lửa than trong bếp lò châm cháy.
Ông ta hít vào một hơi thích chí, sau đó khẽ nheo mắt lại, nói:
"Hiện giờ nguyện vọng lớn nhất của tôi là một năm có thể hút thuốc ba lần, đây là lần thứ hai của năm nay."
Cảm thán xong, ông ta nhìn quanh một lượt, trên mặt như đang hồi tưởng:
"Lúc thế giới cũ bị hủy diệt, tôi mới chừng mười tuổi gì đó, còn là một, à, một học sinh tiểu học.
Mẹ tôi là giáo viên cấp hai trong thành phố, bố tôi thì là nhân viên của đơn vị chính phủ. Khi đó vừa đúng nghỉ đông, thời tiết hẳn là lạnh hơn bây giờ đôi chút, mà có lẽ không chỉ đôi chút đâu. Tôi không nhớ rõ vì sao, có thể là cấp hai nghỉ muộn, mà ba tôi càng về cuối năm lại càng bận, trong nhà không ai trông tôi, cho nên tranh thủ cuối tuần, ba mẹ đưa tôi về nhà ông bà nội, ngay trong cái thôn bên cạnh trấn Thủy Vi.
Tôi nhớ rất rõ, bọn họ bảo chừng tám ngày nữa sẽ tới đón tôi và ông bà nội về thành phố ăn tết.
À, khi đó nghịch lắm, chơi đùa chạy nhảy khắp thôn xóm. Nhưng tối nào tôi cũng nhớ nhà, cũng nhìn lịch đếm xem còn bao nhiêu ngày thì ba mẹ sẽ tới đón tôi.
Buổi sáng ngày thứ hai đếm ngược, tôi và mấy thằng bạn định ra bờ sông câu cá, nhưng bị người lớn chặn lại không cho đi, đành phải ra chỗ con suối cạn gần đó chơi. Sau đó, chúng tôi nghe thấy tiếng nổ mạnh, cảm giác như toàn bộ mặt đất đều rung chuyển.
Tôi sợ quá, chỉ muốn quay về nhà ông bà, không dám ra ngoài nữa.
Những tiếng nổ mạnh đó vang lên hết đợt này tới đợt khác, càng lúc càng mạnh. Khụ, khụ, thậm chí tôi còn cảm thấy kèm thêm cả động đất cường độ rất cao."
Đám người Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng, Tưởng Bạch Miên căm chú lắng nghe. Điền Nhị Hà giơ tay hơ ấm, tiếp tục hồi tưởng:
"Có một khoảng thời gian ở giữa, chả biết vì sao mà tôi hôn mê bất tỉnh, có thể là sóng khí do vụ nổ ùa tới, dù sao lúc tỉnh lại tôi không bị thương gì.
Sau khi tỉnh, tôi tiếp tục chạy về nhà, thì thấy nhà ông bà nội đã sập rồi... Bọn họ không kịp chạy ra...
Khi đó ông bà nội tôi còn trẻ hơn tôi bây giờ, nuôi gà, trồng rau, cái gì cũng làm.
Khụ, không nói mấy cái này nữa. Lúc ấy trong thôn còn không ít người sống sót. Tôi đi theo những ông bà, cô chú ấy đi tới trấn trên. Trấn trên còn không ít căn nhà nguyên vẹn, nhưng chúng tôi không chọn, mà chọn nơi này, bởi đây rộng rãi trống trải, có thể dựng lều ở tạm, không sợ nhà bị sập.
Lúc đó thông tin liên lạc cũng đứt đoạn, không có tín hiệu, mọi người cứ ở lại đây chờ đợi. Chờ cứu viện, chờ giúp đỡ, nhưng tiếc thay, càng chờ càng mất..."
Giọng Điền Nhị Hà dần trầm xuống, dường như cho tới bây giờ ông vẫn nhớ rõ nỗi sợ hãi và cơn tuyệt vọng ngày đó.
"Có mấy cô chú không muốn cứ chờ đợi mãi như thế, bèn tới siêu thị và nhà của những người khác tìm kiếm đồ ăn, thử rời khỏi trấn Thủy Vi đi tới thành phố. Tôi, tôi cũng đi theo bọn họ, hy vọng có thể trở về bên bố mẹ. Đừng có cười, đây là lựa chọn đầy tính bản năng của một đứa trẻ.
Chúng tôi lên một con xe, bò qua con đường đứt gãy, đi rất lâu rất lâu, cuối cùng cũng tới thành phố.
Nơi đó, nơi đó, lại càng đáng sợ hơn..."
Đôi mắt Điền Nhị Hà dần dần mất đi tiêu cự.
Ông ta như thể đang chìm sâu vào cơn ác mộng mà cả đời đều không thể thoát được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn