Chương 15: Nghỉ đêm
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~29 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Cô ta quay vô lăng, làm cho con xe Jeep lao vọt tới một mảng rừng lưa thưa cây trên hoang dã.
Một mạch nước ngầm chui ra khỏi mặt đất ở chỗ này, chảy được mấy trăm mét thì lại xuống lòng đất.
Tưởng Bạch Miên cầm tấm pin năng lượng mặt trời trên nóc xe Jeep và một ấm siêu tốc có thể tích không nhỏ đi tới bờ sông, nói với Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Loại nước ngầm này thường không có vấn đề, nhưng vẫn phải quan sát hai điểm: Một là thực vật gần đó có bị biến dị rõ rệt không, hai là sinh vật trong nước so với cùng loài thì trông có kỳ quái không. Sau đó, nếu có điều kiện, hãy đun sôi rồi mới cho vào túi nước. Nếu không được, thả "viên làm sạch sinh học'."
Tưởng Bạch Miên quan sát một lúc, rồi ngồi xổm xuống, lấy đầy một ấm nước.
Sau đó cô ta đặt ấm siêu tốc lên trên tấm pin năng lượng mặt trời, cắm phích vào.
Trong quá trình đó, cô ta lấy ra một lọ nhựa màu trắng ngà, đổ một viên thuốc màu trắng to bằng móng tay ra từ bên trong, rồi vứt vào trong nước.
Đây là Viên làm sạch sinh học, đặc sản của Sinh Vật Bàn Cổ.
Long Duyệt Hồng hào hứng đứng xem bên cạnh, dường như muốn tự mình làm thử.
Đối với kẻ ngày nào cũng phải tới Chợ Cung ứng Vật tư lấy nước nóng như anh ta, chuyện này khá là mới mẻ. Nhà anh ta nhiều người, nguồn năng lượng phân phối cho trẻ nhỏ thì có hạn, mà ấm siêu tốc không phải đồ rẻ tiền gì cho cam, cho nên nhà anh ta chỉ có thể cầm phích nước nóng đi lấy nước ở phòng nước nóng trong Chợ Cung ứng Vật tư.
Tưởng Bạch Miên làm xong thì đứng dậy, liếc nhìn Long Duyệt Hồng một cái, cười mắng:
"Vào những lúc như thế này, chuyện anh cần làm là lấy khẩu Rêu Đá ra, đề phòng có sinh vật tập kích chúng ta, hoặc cướp đoạt vật tư. Bạch Thần thì không cần nói, đã rất lão luyện rồi. Anh xem, Thương Kiến Diệu cũng đang đề phòng bốn phía kìa."
Thương Kiến Diệu rút khẩu súng lục Rêu Đá nhìn vị trí nguồn của nước sông, đột nhiên lên tiếng:
"Tổ trưởng, phía bên kia vừa có bóng người thoáng hiện!"
Tưởng Bạch Miên nghe vậy, xoay người lại nhìn theo. Cùng lúc đó, cô ta rút nhanh khẩu súng Rêu Đá dùng đạn 9 mm ra.
Tưởng Bạch Miên cẩn thận quan sát một lúc, rồi hỏi:
"Anh có thấy bóng người kia trông như thế nào không?"
Thương Kiến Diệu vừa đề phòng vừa trả lời:
"Quần áo rách rưới, nhưng khá dày, trông giống hệt chuột trũi."
Tưởng Bạch Miên không hề khẩn trương, mà kinh ngạc thốt lên:
"Anh biết chuột trũi là như thế nào ư?"
Nếu cô ta nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên Thương Kiến Diệu ra khỏi công ty lên mặt đất. Mà ở trong công ty, nơi duy nhất xuất hiện chuột trũi là Khu Nghiên cứu, không ăn khớp với thân phận sinh viên vừa tốt nghiệp đại học của Thương Kiến Diệu.
Lý do duy nhất mà cô ta có thể nghĩ tới chính là trên sách giáo khoa có hình ảnh của chuột trũi, Thương Kiến Diệu dựa theo hình ảnh đó để đoán, nhưng người chưa nhìn thấy lũ động vật đó ngoài đời khó mà sinh ra liên tưởng như vậy được.
Thương Kiến Diệu đưa ngón tay không cầm súng chỉ vào bờ đối diện con sông:
"Chỗ đó có một con kìa, rất giống tranh của nó trên sách giáo khoa."
"..." Tưởng Bạch Miên nhìn theo ngón tay của Thương Kiến Diệu, quả nhiên phát hiện một con chuột trũi đang rất căng thẳng.
Nó kêu một tiếng, rồi chui về dưới lòng đất.
"Sức quan sát nhạy bén đó." Tưởng Bạch Miên nghẹn hồi lâu mới đưa ra đánh giá.
Bạch Thần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời:
"Vào mùa này, lúc này mà ăn mặc dầy như thế, hơn nữa chỉ có một người, chắc là dân du cư trên hoang dã. Đừng quá lo lắng, chúng ta nhiều người, có vũ khí, hắn không dám tới gần. Vấn đề duy nhất là, có khả năng hắn có móc nối với toán cướp nào đó, sẽ đưa tới chút rắc rối. Nhưng chúng ta không nán lại ở chỗ này lâu, sẽ nhanh chóng rời đi."
"Nếu thật sự có toán cướp nào đó, tiện cho các anh luyện tay luôn!" Tưởng Bạch Miên quay lại nhìn Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng, cười nói.
Long Duyệt Hồng giật thót, nói: "Tổ trưởng, cô không sợ bọn họ người đông nhiều súng hay sao?"
Tưởng Bạch Miên cười ha ha:
"Chỗ này cách công ty không quá xa, Bộ phận An toàn thường xuyên phái các đội tới đây huấn luyện, diễn tập. Nếu thực sự có toán cướp đông người lắm súng thì đã bị dọn dẹp xong từ lâu rồi.
Vả lại đám cướp trên Đất Xám này không giống nhưng gì anh tưởng tượng đâu, bọn họ càng giống như đám dân du cư tụ tập lại kiểu 'sưởi ấm' vì để sống sót vậy, không có nhiều súng, cũng sẽ không có nhiều người, bởi vì không thể kiếm đủ vật tư. Đôi khi những kẻ gầy gò yếu ớt trong toán cướp chính là lương thực dự trữ của những tên khác.
Đương nhiên nhưng toán cướp nổi tiếng thì không dễ đối phó rồi. Bọn chúng đều tìm được cách để khiến bản thân sống sót lâu hơn."
Lương thực dự trữ... Long Duyệt Hồng nghe xong mà đột nhiên hoảng sợ:
"Tổ trưởng, sao cô có thể dùng ngữ khí bình thản để nói về chuyện tàn nhẫn như vậy được?"
"Chờ khi anh ở trên Đất Xám đủ lâu, nhìn thấy quá nhiều, anh sẽ quen thôi." Tưởng Bạch Miên cúi đầu nhìn bình siêu tốc trên bảng pin năng lượng mặt trời.
Thương Kiến Diệu vẫn đề phòng bốn phía, nhưng không ảnh hưởng tới việc hắn lên tiếng hỏi để nắm giữ tri thức:
"Tại sao lại gọi những người tại điểm tập trung dân cư là dân du cư hoang dã? Kẻ ban nãy mới chính là dân du cư hoang dã chứ."
Bạch Thần kéo khăn quàng cổ, vẻ mặt có chút uể oải:
"Bởi vì các điểm tập trung dân cư xưa nay thường hay bất ổn. Sự thay đổi nguồn nước, chất lượng đất đai, thời tiết tốt xấu, tình hình quái vật di chuyển đều có thể ảnh hưởng, quyết định xem chỗ đó còn có thể làm nơi cư dân có thể sinh sống. Một khi hoàn cảnh thay đổi, bọn họ sẽ lại lang thang khắp nơi tìm kiếm nơi ở mới.
Mà trong tất cả các nhân tố thì nguyên nhân ảnh hưởng lớn nhất, khiến bọn họ càng di chuyển thường xuyên hơn, chính là không muốn để các thế lực lớn phát hiện."
"Vì sao?" Long Duyệt Hồng tò mò hỏi.
Bạch Thần liếc nhìn anh ta:
"Ở trên Đất Xám, khét tiếng nhất không phải là mấy toán cướp lớn, mà là 'Bộ Nô Đội' của thành Tối Sơ. Bọn họ thường xuyên tấn công khu dân cư, bắt người về làm nô lệ. Trong các hầm mỏ, công xưởng xây dựng ở thành Tối Sơ, có không biết bao nhiêu nô lệ đã biến thành thi thể rồi."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, bổ sung thêm một câu:
"Có một số toán cướp cũng làm như vậy, nhất là những kẻ chiếm cứ mỏ quặng."
Nếu không phải Bộ Nô Đội của thành Tối Sơ bắt cả đám cướp về, tôi nghĩ hiện giờ nghề hot nhất trên Đất Xám này chính là buôn bán nô lệ." Không rõ là nhớ ra điều gì mà Bạch Thần nói sơ qua rồi chuyển về đề tài trước: "Mặt khác, sản vật của rất nhiều điểm tụ cư không nuôi sống được toàn bộ cư dân, bọn họ bắt buộc phải thường xuên rời khỏi khu sinh sống, vào khu hoang dã tìm hoa quả, săn bắn dã thú, nhặt các loại đồ vật để mang đi trao đổi thứ mình cần. Nhìn từ góc độ này, bọn họ vẫn là dân du cư hoang dã."
Long Duyệt Hồng lắng nghe, rồi nghĩ tới bản thân.
Tuy rằng nhiều năm trước mỗi tuần anh ta chỉ được ăn một bữa thịt, thường xuyên đói bụng tới mức tỉnh dậy lúc nửa đêm, nhưng chí ít thì chuyện ấm no không thành vấn đề.
So sánh với đám dân du cư hoang dã này, anh ta hệt như đang sống trong thiên đường vậy.
"Thật là đáng thương..." Long Duyệt Hồng than thở một câu.
Bạch Thần nhìn anh ta, nói:
"Đúng là đáng thương thật, nhưng khi anh gặp phải dân du cư hoang dã, tốt nhất đừng có quá mềm lòng, điểm khác biệt giữa bọn họ và đám cướp nằm ở chỗ đói tới mức nào, vũ khí của anh ra sao, có đủ để đề phòng không thôi.
Lúc ban đầu khi tôi lang thang trên hoang dã, thường xuyên bị người ta tập kích, cũng thường xuyên đánh úp kẻ khác. Ở trong mắt dân du cư hoang dã, không có người tốt, cũng chẳng có kẻ xấu, chỉ có sống và chết."
Lúc nói mấy câu này, Bạch Thần nói không to lắm, làm cho Tưởng Bạch Miên cố gắng lắm mới nghe được lõm bõm.
Vị nhân viên D6 Sinh Vật Bàn Cổ buộc tóc đuôi ngựa này lắc đầu:
"Không phải một trăm phần trăm đều như vậy, tôi có gặp được không ít dân du cư hoang dã biết cảm ơn, sẵn lòng dùng thiện ý để đáp lại thiện ý."
"Ví dụ như?" Thương Kiến Diệu hỏi tiếp.
Tưởng Bạch Miên nở nụ cười xán lạn:
"Ví dụ như Bạch Thần!"
Bạch Thần im lặng hồi lâu, rồi nói:
"Tổ trưởng, nước sôi rồi!"
Tưởng Bạch Miên gật đầu, nói với Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Về xe lấy cả bốn túi nước tới đây."
Sau khi bổ sung nước xong, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng bắt đầu học cách lái con xe Jeep kia.
Vì đường rộng, không có xe khác, mà lại không cần dừng xe ở phạm vi cố định, hai người lại là thế hệ được cải tạo gen, sức tập trung, tốc độ phản ứng và sự phối hợp chân tay đều có thể coi là ưu tú, cho nên bọn họ có thể dễ dàng nắm giữ được kỹ năng lái xe này.
"Có cảm giác như đang bay." Long Duyệt Hồng lưu luyến nhường ghế lái cho Bạch Thần.
Thương Kiến Diệu gật đầu đồng ý.
Nếu không vì mặt đường nơi đây hơi mềm, lại càng lúc càng tới gần đầm lầy, tình hình dần phức tạp lên, có lẽ hắn còn lái xe bay lên rồi.
"Trời sắp tối rồi, cẩn thận một chút." Chờ khi Long Duyệt Hồng trở lại ghế sau, Bạch Thần vừa đạp chân ga vừa nói: "Phía trước có một mấy tòa nhà bỏ hoang, nghe nói là trạm dừng chân của đường quốc lộ ở thế giới cũ, đêm nay chúng ta cắm trại ở đó."
Tưởng Bạch Miên tranh thủ dạy Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Sở dĩ chúng ta không tiếp tục đi đường khi đêm xuống, không phải vì buổi tối có càng nhiều sinh vật nguy hiểm lui tới hơn, cơ bản thì ban ngày cũng gặp phải thôi. Nguyên nhân chủ yếu là sau khi trời tối, không đủ ánh sáng khiến phạm vi mắt có thể nhìn rõ thu hẹp lại rất nhiều.
Điều này sẽ khiến chúng ta khó có thể phát hiện các ổ voi ổ gà hoặc đầm lầy trước, tương tự như vậy, chúng ta cũng không cách nào nhận biết khi các sinh vật nguy hiểm tới gần, điều này rất nguy hiểm. Các anh nên nhớ kỹ một điểm, phần lớn dã thú và quái vật, chỉ cần có thể phát hiện được chúng trước tiên, với con người khi đủ hỏa lực mà nói, không phải là vấn đề to tát gì. Kẻ địch nguy hiểm nhất với chúng ta chính là đồng loại và bệnh tật."
Bạch Thần đang lái xe cũng nói chen vào:
"Tôi từng gặp phải đàn muỗi biến dị, con nào con nấy to như đầu ngón tay, nhiều tới không đếm xuể. Chúng tụ tập lại một chỗ, đông như đám mây đen bay tới từ bên trên, che phủ toàn bộ ánh nắng mặt trời. Chúng phóng ra thứ độc tố đáng sợ làm tê dại cơ thể con người và động vật, khiến tư duy chúng ta trở nên chậm chạp.
Lúc đó, mấy chục dân du cư bị chúng nó bao phủ, hút cạn sạch toàn bộ máu trong cơ thể. Mà cho dù súng lục, súng trường, hay súng máy, ống phóng rocket cũng chẳng nên thương tổn gì quá lớn cho chúng.
May là lần đó chúng tôi nhặt được mấy cái súng phun lửa vẫn còn có thể sử dụng. Dựa vào những súng phun lửa kia, cuối cùng chỉ một phần ba người là có thể sống sót."
Long Duyệt Hồng nghe mà da đầu tê dại, lại càng thêm sợ hãi thiên nhiên hoang dã.
Thương Kiến Diệu thoáng đảo mắt, như đang suy nghĩ biện pháp nào phù hợp để đối phó với loại quái vật này.
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu nói:
"Trong tình huống đó, 'Đạn Trừ Cỏ' của công ty là lựa chọn khá tốt."
Trong lúc bốn người nói chuyện, con xe Jeep chạy đến trước một bãi phế tích không lớn lắm.
Mấy tòa nhà cao chưa tới ba tầng đã sụp đổ quá nửa, bên ngoài mọc đầy những dây thường xuân rậm rạp, gần như không thể nhìn thấy những bức tường ban đầu nữa, hệt như bị cơn sóng màu xanh lục che phủ hoàn toàn.
Trước những tòa nhà này là một mảnh đất trống khá rộng lớn, chất đầy những tảng đá cả to cả nhỏ. Mặt đất rạn nứt lỗ chỗ, những bụi cây nhỏ mọc ra từ các kẽ nứt kia.
Bạch Thần dừng xe lại, quan sát một vòng: "Không có dấu vết hoạt động mới mẻ nào của con người... Đêm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây, gần đó có một nguồn nước sạch."
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng lần lượt xuống xe, theo lời dạy của Tưởng Bạch Miên mà đi gom củi, tạo lửa trại, và sử dụng các tấm pin năng lượng đã để phơi nắng cả một ngày bổ sung điện cho xe Jeep. Trừ phi cực kỳ hiểu biết về hoang dã, biết nơi đâu tập trung đông dân cư hoặc phế tích có thể cung cấp xăng, nếu không ô tô dùng xăng chạy chỉ có thể hoạt động trong phạm vi thế lực của mình, hoặc mang theo đủ thùng xăng dầu. Mà Sinh Vật Bàn Cổ thì khá là thiếu các tài nguyên về mặt dầu mỏ này.
Về phần lều trại, bọn họ không chuẩn bị, bởi bọn họ có thể ngủ luôn trong xe. Hai người gác đêm, hai người ngủ, cứ thế thay phiên.
Ánh lửa nhanh chóng chiếu sáng cảnh vật đang dần tối xuống xung quanh. Tưởng Bạch Miên lấy vài hộp đồ quân dụng ra, bắt đầu đun sôi.
Thương Kiến Diệu cắn thanh năng lượng trước thì vác thanh súng trường "Cuồng Chiến Sĩ" do công ty chế tạo tuần tra xung quanh, đề phòng điều bất ngờ.
Đột nhiên hắn cảm giác được gì đó, bèn ngẩng đầu nhìn lên các tòa nhà sụp đổ như bị thường xuân nuốt chửng.
Ở chỗ sát ngay gần mấy tòa nhà kia, một bóng đen vụt lóe, sau đó bị chướng ngại vật che khuất, không thấy đâu nữa.
Thương Kiến Diệu không hề kinh hãi, nói với Tưởng Bạch Miên, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng hệt như chẳng có chuyện gì xảy ra:
"Các người ăn nhanh lên."
"Hở?" Long Duyệt Hồng ngơ ngác.
Thương Kiến Diệu bình tĩnh nói: "Hình như có thứ gì đó đang tới gần."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn