Chương 16: Khúc đệm
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Long Duyệt Hồng hoảng sợ, tức thì theo bản năng bắt lấy cây súng trường "Cuồng Chiến Sĩ" bên cạnh, nhảy dựng lên.
Ngay khi anh ta còn đang do dự xem có nên quăng cặp lồng trong tay xuống không, Tưởng Bạch Miên nhìn quanh với dáng vẻ không chút hoang mang: "Không có động tĩnh gì mà..."
Rồi cô ta quay sang cười nói với Long Duyệt Hồng:
"Không cần phải căng thẳng, không phải là vẫn chưa tới gần sao? Ngồi xuống, ngồi xuống, chờ đồ hộp nóng là có thể mở ra để ăn rồi."
Cô ta vừa nói vừa vỗ vỗ lên chiếc súng lựu đạn mang tên hiệu "Bạo Quân" đặt bên người.
Bên kia lửa trại, Bạch Thần cẩn thận quan sát một phen, rồi lại dồn sự chú ý của mình vào đồ ăn.
"Nhưng mà tổ trưởng, có cái gì đang tiếp cận chúng ta! Cô không sợ bị đánh úp bất ngờ sao?" Long Duyệt Hồng không tài nào hiểu nổi thái độ của Tưởng Bạch Miên.
Tưởng Bạch Miên thì nhìn chằm chằm vào mấy hộp đã mở nắp sẵn, đáp:
"Không phải là vẫn có Thương Kiến Diệu đề phòng loại tình huống này rồi sao? Nếu thứ kia cứ lần mò đằng xa không tới gần, chẳng lẽ chúng ta không ăn uống, cứ ngồi đây chờ nó? Đến lúc đó đói không chịu được, mỏi mệt vô cùng, trái lại sẽ ảnh hưởng tới việc hành động."
Cô ta dần mỉm cười: "Tóm lại, chỉ cần trời không sụp xuống thì không ảnh hưởng tới việc chúng ta nhét cho đầy bụng."
Long Duyệt Hồng bán tín bán nghi ngồi xuống, thi thoảng lại liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái, sợ hắn sơ suất, không phát hiện khi kẻ địch đã tiến vào phạm vi nguy hiểm.
Ngọn lửa bay múa, chất lỏng trong đồ hộp tan ra. Một mùi thơm lừng khó nói nên lời bắt đầu lan ra bốn phía.
Đây là mùi hương được tạo nên từ thịt lợn, đỗ tương, muối và hương liệu, qua một quy trình phức tạp hỗn hợp nên, khiến mỗi một con người ở đây đều như xuất hiện một bàn tay trong bụng, luồn qua cổ họng, lên tới bên miệng.
"Được rồi." Tưởng Bạch Miên nở nụ cười chân thành từ tận đáy lòng.
Đúng lúc này, trên nóc một tòa nhà, ở chỗ những dây leo màu xanh lục quấn lại với nhau, một bóng đen lao vụt ra, vồ ngay tới Long Duyệt Hồng bên đống lửa.
Trong ánh lửa lập lòe, đám người Thương Kiến Diệu mới nhìn thấy rõ dáng vẻ của bóng đen này: Cô ta trông giống một nữ nhân loại, mặc quần áo rách nát, để lộ ra làn da bẩn thỉu với bộ lông khá rậm, tóc tai bù xù buông xõa, bết dính lại thành từng bó một.
Móng tay của cô ta vừa dài lại vừa nhọn, lóe ra ánh sáng lạnh. Đôi mắt cô ta đầy tơ máu đỏ ngầu, trông hệt như một con dã thú.
Cơ thể cô ta uốn khúc, tốc độ cực nhanh, hệt như một con khỉ đang bắt dây lao tới bên này.
Pằng!
Thương Kiến Diệu vừa giơ khẩu súng trường trong tay lên, chợt nghe thấy tiếng súng nổ.
Rầm! Bóng đen đột kích kia rơi một cái thật mạnh xuống đất.
Khuôn mặt cô ta ngửa lên trên, ở vị trí từ ngực trái tới bả vai xuất hiện một lỗ thủng đang chảy máu, không tìm thấy chỗ nào lành lặn.
Cô ta chỉ giãy được hai cái là mất đi tính mạng.
Tưởng Bạch Miên thu khẩu súng lục Liên Hiệp 202 lại, bình tĩnh nói:
"Một người 'Vô Tâm'."
Người "Vô Tâm"... Long Duyệt Hồng vừa kinh ngạc lại vừa tò mò nhìn cái xác kia.
Đây là danh từ mà những người nghiên cứu lịch sử Đất Xám đều không thể bỏ qua, cũng là sự vật mà giáo trình trong Sinh Vật Bàn Cổ miêu tả cực chi tiết.
Người "Vô Tâm", hay còn gọi Người "Thất Tâm" chỉ những người mắc phải bệnh "Vô Tâm" - chứng bệnh này còn được gọi là bệnh "Hóa Thú", bệnh "Phản Tổ", ý là những người nhiễm bệnh đánh mất tất cả lý trí, suy nghĩ, tình cảm, biến thành những sinh vật tương tự dã thú, chỉ còn lại bản năng săn mồi, sinh sản, sử dụng các công cụ đơn giản.
Bọn họ không thể giao lưu trao đổi, sẽ chủ động tấn công con người bình thường, coi những người đó là con mồi.
Bệnh này xuất hiện sớm nhất là khi thế giới cũ bị hủy diệt, một lượng lớn con người của từng thành phố bị biến thành người "Vô Tâm" trong khoảng thời gian cực ngắn, và càng nhiều người do không đề phòng đã chết trong tay người "Vô Tâm".
Bởi vì người "Vô Tâm" cần ăn uống để duy trì sự sống, hệt như muông thú chân chính, cho nên khi trật tự của con người sụp đổ, nạn đói kéo đến, đám người "Vô Tâm" khi dùng hết "lương thực dự trữ" trong các thành phố, bọn họ nhanh chóng chết đi hàng loạt, chỉ còn lại chưa tới 1% số lượng trước đó.
Theo quan sát của nhiều nhà nghiên cứu lịch sử Đất Xám, người "Vô Tâm" ngoài săn giết con người ra, thì còn có thể bắt thú hoang, đào rễ cây, hái quả, bắt lũ chuột đột biến và chưa đột biến về ăn. Đến lúc đói khát cùng cực, bọn họ sẽ tấn công lẫn nhau.
"Thực đơn" và hoàn cảnh sinh hoạt đó làm cho đám người "Vô Tâm" rất khó sống qua tuổi ba mươi, nhưng bọn họ vẫn còn bản năng sinh sản, cho nên vẫn còn một lượng lớn hậu duệ.
Mà người "Vô Tâm", con cái của đời đầu, sẽ có thêm chút trí tuệ, có được năng lực săn giết mạnh mẽ hơn hẳn.
Theo lý mà nói, khi con người khôi phục được một trật tự nhất định, nắm giữ đủ hỏa lực, thì việc đối phó với đám người "Vô Tâm" gần giống dã thú này không phải chuyện khó khăn gì, nhưng thực tế lại không như thế.
Một mặt, tuy người "Vô Tâm" không biết bóc tách vũ khí bảo hộ, nhưng họ biết cách sử dụng chúng, hệt như có được bản năng về mặt này. Người "Vô Tâm" của các thế hệ càng về sau thì bản năng về mặt này càng mạnh. Hơn nữa, bọn họ có được bản chất của con người, sẽ bị ô nhiễm, sinh ra đột biến, điều này đồng thời vừa khiến một lượng lớn người "Vô Tâm" chết trong đau đớn, cũng vừa tạo ra một đám thợ săn cực kỳ tài giỏi.
Đương nhiên, bất kể là người "Vô Tâm" có am hiểu dùng vũ khí như thế nào, bọn họ không biết nghiên cứu khoa học, không biết cách tổ chức sản xuất, không biết cách bảo dưỡng bảo trì, cho dù có trở thành thợ săn cao thủ, ở trước mặt quân đội nhân loại dư thừa hỏa lực, bọn họ cũng chẳng thể tạo ra được rắc rối gì nhiều.
Dù sao con người nắm giữ được kỹ thuật "Tạo đột biến theo ý muốn, cải tạo gen", cho dù chẳng phải là quá hoàn thiện, xác suất thành công khá thấp, nhưng cũng đủ để xử lý được người "Vô Tâm" vốn nhìn trời ăn cơm.
Còn về một mặt khác, con người vẫn chưa tìm ra được cơ chế phát bệnh và quy luật truyền nhiễm của bệnh Vô Tâm, nên không biết phải làm sao để phòng ngừa loại bệnh này. Điều này khiến binh lính không muốn đi tới những nơi tập trung đông người "Vô Tâm", sợ bị lây bệnh. Cho nên, sau khi các thế lực lớn dọn dẹp sạch người "Vô Tâm" ở xung quanh lãnh địa của mình, bọn họ cũng không sẵn lòng đi chiếm cứ những nơi trong phế tích của thành phố thế giới cũ.
Mãi cho tới hôm nay, bệnh Vô Tâm vẫn là bóng mờ bao trùm trên đỉnh đầu nhân loại.
Bởi vì cho dù là một người không hề tiếp xúc trực tiếp với người "Vô Tâm", luôn sinh sống bình yên trong khu định cư của mình, cũng có thể sau một giấc ngủ mà đánh mất lý trí và trí tuệ, biến thành "dã thú".
Trong khi đó người thân bạn bè của họ lại không bị sao, hoàn toàn không hề có dấu hiệu nhiễm bệnh, đây chính là kết luận được đưa ra sau một thời gian cách ly dài quan sát.
Khoảng thời gian đầu, có một vị quản lý cấp cao của thế lực lớn sợ bệnh Vô Tâm tới tột độ, thế là ngủ ở phòng cách ly, ra vào đều đeo mặt nạ phòng độc, mặc trang phục phòng hóa, kết quả một ngày nọ vẫn biến thành người "Vô Tâm".
Cũng may là từ năm đầu Tân Lịch tới nay, xác suất phát bệnh trung bình của bệnh Vô Tâm không quá cao, nếu không con người có khi đã lại suy sụp rồi.
Hình ảnh thê thảm của cái xác kia khiến Long Duyệt Hồng, người lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh như thế này, thấy cổ họng chut sót, vô thức quay đầu đi, không dám nhìn nữa.
"Thoạt trông giống đời đầu." Bạch Thần hồi tưởng cảnh tượng vừa rồi, đưa ra suy đoán.
"Từ mức độ rách nát của quần áo, phát bệnh chưa quá một năm." Tưởng Bạch Miên nhìn Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng: "Có cần tôi giảng lại kiến thức về người "Vô Tâm" cho các anh một lần nữa không?"
Thương Kiến Diệu không trả lời, đột nhiên nói: "Đây không phải bóng đen mà tôi nhìn thấy ban nãy, bóng đen kia lùn hơn chút nữa."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, nói:
"Hai người các anh lục soát thi thể xem có đồ vật nào có giá trị không, sau đó khiêng cái xác ra ngoài chôn, đừng rời khỏi nơi ánh lửa chiếu tới."
Cô ta ngẫm nghĩ, rồi đi tới bên xe jeep lấy ra bốn thứ màu đen sì, ném cho Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu mỗi người một cái:
"Bộ đàm, dùng được trong phạm vi hai cây số, chỗ nào trống trải thì sẽ xa hơn. Có tình huống gì nhớ lập tức báo cho tôi biết. Các anh hẳn là biết cách dùng nó chứ?"
"Tôi biết sửa." Thương Kiến Diệu đáp không đúng câu hỏi.
Cả hắn và Long Duyệt Hồng đều tốt nghiệp chuyên ngành điện tử.
Long Duyệt Hồng đeo bộ đàm, lưỡng lự đi tới trước cái xác người "Vô Tâm" kia.
Mùi máu tươi xen lẫn với mùi tanh khó nói thành lời bốc lên, làm Long Duyệt Hồng vốn sợ hãi không dám nhìn thi thể suýt nữa thì nôn ói.
Thương Kiến Diệu đi tới, chủ động lục soát, sau đó đứng ở chỗ đầu của thi thể, cũng chính là bên bị vết thương do súng bắn.
"Cần tôi cõng không?" Hắn nói với Long Duyệt Hồng.
"A..." Long Duyệt Hồng định bảo để cho mình Thương Kiến Diệu cõng thi thể thì không được tốt cho lắm.
"Ý tôi là, cần tôi cõng cậu không?" Thương Kiến Diệu giải thích, khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm.
Long Duyệt Hồng cười khan một tiếng: "Không cần, không cần."
Anh ta cúi người, cầm lấy đôi chân của cái xác.
Thương Kiến Diệu thì luồn hai tay qua dưới nách của người "Vô Tâm" này.
Máu tươi tích tóc nhỏ xuống. Hai người khiêng thi thể đi ra chỗ trống rìa sát nơi ánh lửa chiếu tới, đào một cái hố rồi chôn cái xác.
Điều này ảnh hưởng tới khẩu vị của Long Duyệt Hồng, làm cho anh ta chỉ ăn được một miếng lương khô và nửa hộp thịt heo nướng đỗ tương.
Trời càng lúc càng tối, Tưởng Bạch Miên đang định bố trí việc trực đêm, bỗng một tiếng hú to vang lên từ phương xa:
"Grào!"
Âm thanh đó vang vọng tận mây xanh, khàn khàn thê lương như ác mộng buổi đêm.
Âm thanh này vừa mới rơi xuống, tiếng hú liên tục vang lên ở những chỗ khác nhau trong đầm lầy, vang vọng không ngớt.
Long Duyệt Hồng nghe mà sợ sệt, không kìm được lên tiếng hỏi: "Đây là bầy sói sao?"
"Anh từng thấy bầy sói nào phân bố rải rác ở các nơi khác nhau chưa?" Tưởng Bạch Miên cười ha ha, nói.
"Chuyện khắp nơi trên đầm lầy đều có tiếng dã thú gào hú thế này là chuyện thường gặp chăng?" Long Duyệt Hồng bất an hỏi tiếp.
Tưởng Bạch Miên lắc đầu, giữ nguyên nụ cười trên môi:
"Không thường gặp."
"Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?" Long Duyệt Hồng thốt lên.
Tưởng Bạch Miên nhìn anh ta, buồn cười nói:
"Đây đúng là có chút khác thường, chứng tỏ ở sâu trong đầm lầy đã xảy ra chuyện gì đó. Nhưng xem khu vực, phương hướng và đường đi của chúng ta thì đại khái là không chung đích đến, cho nên kệ nó đi."
"Cứ kệ thế hả?" Long Duyệt Hồng nhìn Thương Kiến Diệu bên cạnh, phát hiện hắn chẳng hề sợ hãi chút nào.
Bạch Thần phụ trách cảnh giới bốn phía thấy thế, bình tĩnh nói:
"Trên hoang dã Hắc Chiểu này, mỗi vài ngày lại xảy ra chuyện khác thường hoặc ngoài ý muốn, làm sao mà quản lý được? Một vùng hoang dã rộng lớn thế này, khả năng chuyện này ảnh hưởng tới anh là rất thấp."
"Nhưng ngộ nhỡ ảnh hướng tới thì làm sao?" Long Duyệt Hồng hỏi tiếp.
Thương Kiến Diệu nhìn chằm chằm lửa trại, lên tiếng: "Vậy chứng tỏ là tên của cậu không tốt."
"... Cũng đúng, mệnh không tốt thì làm thế nào cũng trốn không thoát, mệnh tốt thì có thể nào cũng chẳng đụng phải." Long Duyệt Hồng cắn răng gật đầu.
Tưởng Bạch Miên không thể hiểu nổi cuộc đối thoại này của hai người bọn họ, cũng không tiện hỏi cho rõ, chỉ đành cười nói:
"Chúng ta ở xa nơi chuyện kia xảy ra, hoàn toàn không rõ tình hình cụ thể như nào, cũng không kịp chuẩn bị sẵn sàng. Với tiền đề là chưa rút về công ty, lựa chọn duy nhất chính là đi vòng qua nơi đó, vòng xa một chút. Mà đường đi của chúng ta vốn là như vậy rồi."
"Thế này nghe hợp lý hơn câu ban nãy nhiều..." Long Duyệt Hồng cẩn thận suy tư, phát hiện cùng một ý, nhưng dùng hai phương thức biểu đạt khác nhau thậm chí tạo ra hiệu quả hoàn toàn khác hẳn.
Tưởng Bạch Miên nghe vậy, cười nói:
"Cho nên phải học cách nắm bắt được bản chất của vấn đề. Về điểm này, Thương Kiến Diệu giỏi hơn anh nhiều. Anh xem, nãy giờ anh ta đâu có căng thẳng sợ hãi chút nào đâu."
Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu:
"Tôi chỉ đang suy nghĩ xem có nên tham dự hay không."
"Hả?" Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều tỏ ra khó hiểu.
Thương Kiến Diệu há mồm, phát ra âm thanh: "Grào!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn