Chương 73: Kẻ phá hỏng phong cách
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Cảm giác chán nản ủ rũ đột nhiên kéo tới này biến mất, đám người Tưởng Bạch Miên nhanh chóng bình thường trở lại.
Tuy Long Duyệt Hồng vẫn còn sợ hãi, không muốn đi sâu vào trong Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh, nhưng cảm thấy vì Kiều Sơ, người tốt đẹp hệt như thiên sứ, anh ta vẫn có thể mạo hiểm một chút.
Vì mặc thiết bị giáp cốt quân dụng nên Kiều Sơ đã tháo chiếc đồng hồ cơ cất vào túi áo trong, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới việc y biết bây giờ là mấy giờ mấy phút mấy giây, bởi vì kính bảo hộ kiêm màn hình có hiện thời gian tương ứng.
Y nhìn góc bên phải phía dưới của kính bảo hộ, nhẩm tính thời gian "mị hoặc" sắp xảy ra dị biến, nhanh chóng giục giã:
"Chúng ta đi phòng máy dưới đất."
Lần này đám người Thương Kiến Diệu không dị nghị gì, theo vị đặc phái viên của Viện nghiên cứu thứ tám này vòng qua hồ nước, đi tới phía trước tòa nhà Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh.
Cửa của tòa nhà này được làm bằng kính, không biết được mở ra từ lúc nào, hoặc là có lẽ từ lúc thế giới cũ bị hủy diệt tới giờ, nó chưa từng đóng lại bao giờ. Tóm lại, đại sảnh rộng lớn u ám bên trong trực tiếp hiện ra.
Kiều Sơ không vội vã đi vào, mà sử dụng Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp đứng ngoài quan sát mười mấy giây.
Sau đó, y thoáng xoay người, xông tới thang máy, vang lên tiếng keng keng keng.
Đám người Tưởng Bạch Miên theo sát phía sau, vẫn luôn giữ vững đội hình chiến thuật.
Trong quá trình đó, trong đại sảnh này chỉ có tiếng khung xương kim loại va chạm lên mặt đất, và tiếng bước chân không tính là nặng nề của bọn họ vang vọng, không còn động tĩnh nào khác. Xung quanh hoàn toàn là một mảng tĩnh lặng.
Bọn họ nhanh chóng đi đến chỗ thang máy.
Chỗ này, hai bên trái phải đều có ba thang máy màu xám đen.
Đương nhiên tất cả đều không thể sử dụng được, vì không có điện.
Mục tiêu của Kiều Sơ không phải là thang máy, mà là cửa của lối thoát hiểm bên cạnh.
Cánh cửa gỗ màu đỏ sậm này đã có chút hư hại, lúc này đang lẳng lặng đóng kín, không biết có khóa lại hay không.
Bạch Thần đang muốn chạy lên trước mở cửa cho Kiều Sơ, đột nhiên trong lòng bỗng nảy sinh ra một nhận thức kỳ quái nào đó.
Ở sau cánh cửa kia, có một món đồ cực kỳ quý giá, bắt buộc phải lấy cho bằng được!
Điều này làm cho cô có một khát vọng và sự thôi thúc cực kỳ mãnh liệt không cách nào đè xuống được, muốn lập tức mở cửa vọt tới chỗ đó để lấy được món đồ kia.
Không chỉ riêng cô, đám người Kiều Sơ, Long Duyệt Hồng cũng có cảm giác tương tự, đều vội vã muốn tới gần cửa.
Tưởng Bạch Miên hơi nhíu chân mày lại, la lên:
"Các người còn nhớ chuyện mà đồng đội của Ngô Thủ Thạch đã miêu tả không?"
Chuyện mà cô nói tới là việc người Vô Tâm cao cấp tạo ra mê hoặc, bày sẵn cạm bẫy.
Chính vì nhớ tới chuyện này nên cô mới hoàn toàn không bị che mờ tâm trí, có thể chống chọi lại nhận thức kỳ quặc kia trong một mức độ nhất định.
Đôi chân cô rạo rực muốn bước lên, cơ thể đã bày sẵn trạng thái xông lên, nhưng toàn thân cô vẫn đóng đinh tại chỗ, không bước ra dù chỉ nửa bước.
Lời này đánh thức chút lý trí của đám người Kiều Sơ, làm cho bọn họ rơi vào sự đấu tranh ngắn ngủi, không trực tiếp mở cửa.
Lúc này, Thương Kiến Diệu ở phía sau cùng đã chạy tới, nhưng không tiếp tục tiến lên, mà dừng lại bên cạnh Tưởng Bạch Miên.
"Tôi cảm thấy chỗ đó có bí mật có thể cứu vớt toàn bộ nhân loại." Hắn nói rất nghiêm túc: "Nhưng loại bí mật này chắc chắn sẽ được bảo vệ tầng tầng lớp lớp, xung quanh cất giấu cực nhiều hiểm nguy."
Trong lúc nhất thời, Tưởng Bạch Miên thật sự không biết nên trợn mắt coi thường hắn, hay nên khen ngợi hắn một câu.
"Chúng ta phải cẩn thận, không được lỗ mãng." Thương Kiến Diệu tuân theo ý tưởng này suy nghĩ hai giây.
Sau đó, hắn nhảy tới trước một thang máy, mượn dùng hiệu quả mặt kính của kim loại và ánh trăng với ánh sao chiếu vào từ cửa sổ, nhìn thấy hình ảnh bản thân không đủ rõ nét.
Sau khi mặt đối mặt với chính mình, Thương Kiến Diệu mở miệng nói:
"Tưởng Bạch Miên chân dài, tôi cũng chân dài.
Tưởng Bạch Miên rất lợi hại, tôi cũng rất lợi hại.
Cho nên?"
Đôi mắt hắn trở nên sâu thẳm từ lúc nào chẳng biết, hắn mở miệng cúi đầu tự nói một câu:
"Cho nên chúng tôi giống nhau."
Trong quá trình đó, ban đầu Kiều Sơ định ngăn cản, nhưng một mặt phải chống cực lại khát vọng mãnh liệt đột ngột này, khó lòng phân tâm được, mặt khác lại cảm thấy có lẽ Thương Kiến Diệu có thể tạo ra biến hóa khác biệt, phá vỡ cục diện hiện tại, làm cho y có chút chờ mong, cho nên cuối cùng y lựa chọn chuẩn bị sẵn sàng, ngoảnh mặt làm thinh.
Sau khi "lừa gạt" xong bản thân, Thương Kiến Diệu nghiêng đầu nhìn về phía Tưởng Bạch Miên.
Đôi mắt hắn lại càng trở nên tối tăm.
Trong lòng Tưởng Bạch Miên chợt sinh ra một ý tưởng cực kỳ mãnh liệt:
"Tuy mình rất khát khao món đồ phía sau cửa kia, cực kỳ muốn có được nó, nhưng mình tuyệt đối không được thể hiện khẩn cấp như vậy, cũng không được nói thẳng ra, nếu không sẽ khiến mình rất mất mặt!"
Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu, Tưởng Bạch Miên khẽ xoay người lại, giậm nhẹ chân:
"Các người muốn thì tự đi đi, tôi không đi."
Thương Kiến Diệu cũng xoay người cùng hướng đó, cũng giậm nhẹ chân:
"Các người muốn thì tự đi đi, tôi không đi."
Thấy cảnh đó, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng vừa thấy kỳ dị, lại vừa rất ngạc nhiên, cũng cảm thấy buồn cười.
Trong lúc nhất thời, khát vọng mãnh liệt trong lòng bọn họ kia cũng bị làm dịu đi không ít.
Tưởng Bạch Miên còn đang ở trong trạng thái già mồm bèn trừng Thương Kiến Diệu một cái:
"Sao anh lại bắt chước tôi?"
"Sao cô lại bắt chước tôi?" Thương Kiến Diệu bắt chước ánh mắt, ngôn ngữ và biểu cảm của Tưởng Bạch Miên giống y như đúc Lúc này, trạng thái già mồm trên người Tưởng Bạch Miên rút lui.
Cô hồi tưởng cảnh tượng ban nãy, không nhịn được cười thành tiếng:
"Anh định dùng cách thức khiến chúng tôi chết cười này để chống cự lại nhận thức và khát vọng kỳ lạ kia sao?"
"Cô định dùng cách thức khiến chúng tôi chết cười này để chống cự lại nhận thức và khát vọng kỳ lạ kia sao?" Thương Kiến Diệu cười nói theo.
Kiều Sơ nhìn mà khẽ giật giật khóe miệng, theo bản năng định trầm giọng cảnh cáo để bọn họ nghiêm túc một chút.
Đây là trong trung tâm mạng lưới của phế tích thành phố, khắp nơi đều chất chứa nguy hiểm, nơi này tĩnh lặng tới mức khiến người ta sởn tóc gáy, sao có thể cãi cọ, cười đùa với nhau không ngừng như vậy?
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ hai giây, cố nhịn cười nói:
"Tóc tôi rất dài, tóc anh rất ngắn."
"Tóc tôi rất dài..." Thương Kiến Diệu thuật lại tới đây, đột nhiên không nói được nữa.
Ánh mắt hắn bình thường trở lại.
"Bắt lấy cơ hội này." Hắn lập tức nói.
Tưởng Bạch Miên lập tức tỉnh táo, tranh thủ lúc khát vọng kỳ quặc này còn chưa kịp lại tiếp tục ăn mòn bản thân, bước nhanh tới trước cửa gỗ mở ra hai bên kia.
"Vọt sang hai bên." Cô vừa ra lệnh cho đám người Bạch Thần, Long Duyệt Hồng, vừa thò tay nắm lấy tay nắm cửa kim loại loang lổ vết gỉ sét.
Tưởng Bạch Miên chờ vài giây, rồi vặn tay nắm, mở cửa ra.
Không chút chậm trễ, cô lập tức nhảy lên và lăn sang chỗ thang máy bên cạnh.
Pằng pằng pằng!
Tạch tạch tạch!
Tiếng súng liên tục vang lên từ cầu thang bên trên và bên dưới, cơn lốc đạn bao phủ cả không gian cửa vào lối thoát hiểm kia.
Nếu đám người Long Duyệt Hồng lỗ mãng mở cửa ra, giờ chắc chắn đã bị bắn thành cái sàng rồi.
Kiều Sơ bị khát vọng kỳ lạ và mãnh liệt này khống chế, hoàn toàn quên mất sử dụng Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp của thiết bị giáp cốt.
Trong tiếng súng vang, Tưởng Bạch Miên lấy một quả lựu đạn chiến thuật giắt trên đai vũ trang, chuẩn bị kéo móc ném nó vào cửa vào lối thoát hiểm.
Cô tính toán xong quỹ đạo, định ném vào bức tường cho lựu đạn văng ngược lại, làm cho nó rơi xuống cầu thang bên dưới.
Đúng lúc này, tiếng súng ngừng.
Tưởng Bạch Miên lặng lẽ giắt lựu đạn chiến thuật về đai, một tay bưng súng phóng lựu, tay kia cầm khẩu Liên Hiệp 202, chăm chú cảm ứng các loại tín hiệu điện trong lối thoát hiểm.
"Người Vô Tâm ở bên trên đã rút lui, bên dưới thì bị quấy nhiễu, tín hiệu không rõ ràng cho lắm, nhưng tối đa chỉ còn khoảng hai tên..." Tưởng Bạch Miên nhanh chóng cung cấp thông tin.
Lúc này, nhận thức và khát vọng kỳ quặc rằng có một báu vật quý giá giấu trong lối thoát hiểm, bắt buộc phải lấy đến này đã hoàn toàn biến mất, Kiều Sơ cũng khôi phục bình thường.
Y ỷ vào việc có thiết bị giáp cốt, có Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp, lăn mình vào trong lối thoát hiểm.
Sâu trong cầu thang đi xuống phòng máy dưới lòng đất, một bóng dáng đang nhìn lên trên.
Đây là một cô gái, bề ngoài trông hãy còn khá trẻ, khuôn mặt khá sạch sẽ, nhưng đôi mắt trắng nhiều mà đen ít, khá đục, và đầy tơ máu.
Cô ta cao chừng một mét sáu lăm, mặc một chiếc áo lông xơ xác khô quắt, từ trên xuống dưới sạch sẽ hơn những người Vô Tâm khác không ít.
Cô ta lẳng lặng đứng ở sâu trong bóng tối, hệt như hồn ma lượn lờ trong đêm tối, đang im lặng nhìn chằm chằm vào mục tiêu muốn giết.
Nếu không có Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp, Kiều Sơ căn bản không thể thấy rõ được dáng vẻ của cô ta.
Ngay trước khi Kiều Sơ phóng lựu đạn ra, vị người Vô Tâm này ấn tay một cái, nhảy thẳng xuống dưới, biến mất sâu bên dưới cầu thang.
"Là người Vô Tâm cao cấp mà đám người Ngô Thủ Thạch gặp phải sao?" Tưởng Bạch Miên dựa vào cửa, hỏi dò một câu.
Kiều Sơ khẽ gật đầu:
"Ừm."
"Phù, quả nhiên." Tưởng Bạch Miên thở hắt một hơi.
Lúc này, Long Duyệt Hồng cảm thán nói một câu như thể vừa sống sót sau tai nạn:
"May là người Vô Tâm không thông minh, nếu vừa nãy bọn họ trực tiếp bắn, không chờ chúng ta mở cửa, chúng ta cũng phải chết một nửa rồi."
Cửa gỗ màu đỏ sậm mở ra hai bên kia không cản được đạn.
Nhưng trong mắt người Vô Tâm, những kẻ vốn hành động theo bản năng, chướng ngại vật dường như chỉ có thể là chướng ngại vật, bắt buộc phải chờ nó mở ra.
"Giờ đừng có nói lời này, điềm gở." Bạch Thần nghiêng đầu liếc Long Duyệt Hồng một cá, i.
Khi nghe thấy những từ như "may mắn", "xui xẻo", "điềm gở", "vận mệnh", Long Duyệt Hồng luôn cực kỳ nhạy cảm, vì vậy anh ta lập tức ngậm chặt miệng lại.
Kiều Sơ liếc nhìn cầu thang tối om bên dưới, trầm giọng nói:
"Đi xuống thôi."
Y dừng lại một chút, ra lệnh:
"Các người đi trước."
Đã đến lúc phát huy tác dụng của con mồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn