Chương 7: Giảng đạo
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~28 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Hắn nhanh chóng tới gần người đàn ông kia, phát hiện đó là Thẩm Độ, một nhân viên trung niên sống ở con đường gần đó, người mà hắn phải gọi là chú.
"Chào chú!" Hắn đột nhiên nhảy ra khỏi 'bóng tối', vỗ lên vai đối phương.
Thẩm Độ run tay, suýt nữa thì quẳng chiếc đèn pin xuống đất. Ông ta hoảng sợ nhìn về phía Thương Kiến Diệu, rồi thở phào một hơi, nói:
"Tiểu Thương à, cháu làm chú sợ muốn chết! Nửa đêm khuya khoắt, đừng có đột nhiên chạy tới chào hỏi người ta như vậy chứ!"
Thương Kiến Diệu cười tủm tỉm: "Chào buổi tối chú Trần, cháu muốn hỏi bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Vẫn chưa tới sáu giờ." Thẩm Độ vô thức đáp lại.
Bên ngoài nhà ông ta là giao lộ chữ thập, có treo đồng hồ.
"Chú Thẩm định đi đâu vậy?" Thương Kiến Diệu nhìn xung quanh một lượt.
"Chú đi... đi vệ sinh..." Thẩm Độ nói tới đây thì lập tức ngậm chặt miệng.
Phương hướng mà ông ta đang đi rõ ràng càng lúc càng xa nhà vệ sinh công cộng gần nhất kia.
Dưới ánh sáng đèn pin, khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông ta lúc xanh mét lúc tái nhợt, không rõ là do cái lạnh buốt buổi đêm hay do vấn đề gì khác.
Thẩm Độ tổ chức lại từ ngữ, gượng cười nói:
"Chú đi nhà vệ sinh công cộng khu C. Ầy, tối qua lúc chơi ở Trung tâm Hoạt động, chú làm rơi đồ bên đó, ban nãy rời giường mới phát hiện, nên định chạy qua đấy tìm xem sao."
Thương Kiến Diệu gật đầu, đôi mắt nâu sậm như bị nhuộm bởi màu đen xung quanh.
Hắn cười ha ha, nói: "Chú Thẩm xem nè, chú mặc áo khoác màu xanh lục, cháu cũng mặc giống chú. Chú là nam, cháu cũng là nam."
Thẩm Độ nghe xong mà mờ mịt, sau đó chợt hiểu ra: "Cfho nên, chúng ta là giáo hữu."
Ông ta trở nên nhiệt tình hơn hẳn: "Cháu cũng đi nghe 'Người Dẫn Đường' giảng đạo sao?"
"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu cười đáp.
Thẩm Độ tức thì cười nói: "Vậy cùng nhau đi, chú ý né tránh..."
Ông ta không nói hết, mà ngẩng đầu đưa mắt nhìn trần nhà tỏ ý Thương Kiến Diệu cẩn thận.
Mỗi một tầng lầu của Khu Sinh hoạt đều trang bị camera giám sát, nhưng số lượng không nhiều, chỉ lắp đặt ở những giao lộ quan trọng và khu công cộng.
Tính ra thì bất kể Khu Nội sinh thái hay Khu Nhà xưởng, số lượng camera ở mấy chỗ đó nhiều hơn rất nhiều, nhưng vẫn chưa là gì so với Khu Nghiên cứu và Khu Quản lý.
Thương Kiến Diệu đưa mắt theo ánh mắt Thẩm Độ nhìn ngã tư đường phía trước, cười nói: "Có lẽ nó vốn không mở."
"Cũng phải." Thẩm Độ vậy mà lại đồng ý với ý kiến của Thương Kiến Diệu.
Những tình huống như thế này là chuyện quá đỗi phổ biến trong công ty, thỉnh thoảng lại bùng lên chuyện thiết bị này thiết bị nọ đã hỏng từ lâu, không hề sử dụng được, bình thường chỉ để đó cho có mà thôi.
Nghe nói chuyện này có liên quan tới sự hỗn loạn lúc một bộ phận con người may mắn sống sót vội vàng rút xuống tòa nhà dưới lòng đất này khi thế giới cũ bị hủy diệt.
Hơn nữa, Tân Lịch đã được 46 năm, chuyện một số thiết bị xảy ra hỏng hóc là chuyện rất bình thường. Đường dây sản xuất tương ứng thì có lẽ vì các nguyên nhân như thiếu tài nguyên, làm mất kỹ thuật, không có tư liệu dẫn đến không thể tái sản xuất, cho nên không thể tiến hành thay thế và sửa chữa.
"Nhưng mà chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút, công ty vẫn luôn quản lý mấy chuyện này rất nghiêm." Thẩm Độ dặn dò một câu, rồi cầm đèn pin đi trước dẫn đường.
Đến giao lộ, ông ta tắt đèn, dán sát vào tường, cẩn thận rẽ về bên tay phải.
Thương Kiến Diệu theo sát phía sau ông ta, lại đưa mắt nhìn lên camera trên trần nhà ở ngã tư.
Ở chỗ đó, một chấm đỏ đang chầm chậm lập lòe.
Thương Kiến Diệu nhìn chấm đỏ, đột nhiên giơ hai tay lên bóp hai bên má kéo lên hai bên.
Hắn làm mặt quỷ.
Sau đó, hắn xoa xoa cơ mặt bị đèn pin đè vào, rồi học theo Thẩm Độ dán sát vào tường di chuyển.
Cứ thế vòng rẽ một lúc lâu, Thẩm Độ dừng trước cửa phòng số 35 khu A.
Ngay sau đó ông ta giơ tay trái lên gõ nhẹ ba cái.
"Tân sinh như nhật." Trong phòng truyền ra một giọng nói như cố ý đè thấp giọng xuống.
Thẩm Độ vươn cổ tới phía trước, cũng đáp lại bằng giọng nói trầm trầm:
"Sinh mệnh tối trọng."
Một tiếng kẹt vang lên, cửa được mở ra. Ánh sáng mờ mờ theo cửa sổ tràn ra ngoài, khe khẽ đung đưa.
"Đây là?" Người phụ nữ mở cửa nhìn thấy Thương Kiến Diệu ở phía sau một bên của Thẩm Độ.
Cô ta chừng ba mươi tuổi, rõ ràng đã tham gia cải tạo gen nên có hàng lông mi đen thẳng, sống mũi cao, khóe mắt xếch lên, vừa xinh đẹp lại vừa có nét riêng.
Thương Kiến Diệu đi lên trước một bước, thành khẩn nói: "Lần đầu tiên tham gia, chú Thẩm dẫn tôi tới đây."
Hàng lông mày khẽ cau của người phụ nữ kia dần giãn ra, cô ta nói như thể có suy nghĩ gì đó: "Hóa ra là giáo hữu mới."
Cô ta liếc nhìn xung quanh rồi nhường đường: "Mau vào đi, đừng để người khác nhìn thấy."
Thẩm Độ thấy người phụ nữ này nhận ra thân phận của Thương Kiến Diệu, không còn nghi ngờ gì nữa. Ông ta bước vào trong phòng, tiện tay tắt đèn pin đi.
Thương Kiến Diệu theo sau. Hắn nhìn xung quanh, thu hết toàn bộ tình hình căn phòng vào trong mắt.
Căn phòng này lớn hơn phòng hắn đang ở không ít, hơn nữa cuối căn phòng còn có một cánh cửa, chứng tỏ có phòng ngủ, buồng vệ sinh hoặc nhà bếp.
Điều này khiến Thương Kiến Diệu nhớ tới căn nhà trước kia, cũng chứng tỏ chủ nhân căn phòng này có vợ hoặc chồng từ cấp D4 trở lên, hoặc là một người đạt tới cấp tổ trưởng D7.
Gian phòng bên ngoài rộng chừng hai mét rưỡi, sâu vào trong chừng gần năm mét. Ở bức tường trong cùng có đặt một tủ treo quần áo, một tủ đựng bát, cùng với hai món đồ gia dụng, cách một tủ đầu giường là một chiếc giường hai người được đặt ngang phòng, chân giường đặt ở trên lối đi nhỏ vào phòng bên trong.
Bên ngoài giường là ghế bành, ghế vuông, ghế đẩu, bàn trà, bàn học cùng với ghế sô pha vải tạo nên một phòng khách nhỏ.
Lúc này trên bàn có hai cây nến đang cháy, tỏa ra ánh sáng mờ mờ. Xung quanh có không ít người đang ngồi, cả nam cả nữ, cả già lẫn trẻ.
Thương Kiến Diệu không đếm kỹ, nhưng nhìn kiểu như ngồi hết chỗ thế này thì ít nhất cũng phải có mười người.
Tiểu Thương, đăng ký trước đã." Người phụ nữ mở cửa kia lấy ra một cuốn sổ bìa mềm từ đâu không rõ.
Thương Kiến Diệu nhận chiếc bút máy, viết tên mình lên trang giấy trắng mà cô ta đã mở sẵn.
"Cô biết tôi?" Hắn tò mò hỏi.
Cô ta cười đáp: "Lúc ba mẹ cậu vẫn sống ở đây, chúng ta tạm coi như hàng xóm. Nhưng chắc là cậu không nhớ tôi rồi, cậu có thể gọi tôi là dì Lý."
"Vâng, dì Lý." Thương Kiến Diệu không hề khách sáo chút nào.
"Được rồi, mau ngồi xuống đi.
'Người Dẫn Đường' sắp bắt đầu giảng đạo rồi." Người phụ nữ họ Lý này chỉ vào một chiếc ghế trống.
"Dì ngồi ở đâu ạ?" Thương Kiến Diệu lễ phép hỏi.
"Dì ngồi bên giường cũng được." Người phụ nữ họ Lý mỉm cười trả lời.
Thương Kiến Diệu không hỏi gì thêm, hắn đi qua bên cạnh vài bước rồi ngồi xuống.
Qua chừng hai ba phút, cửa phòng trong mở ra, một bóng người đi ra.
Thương Kiến Diệu hoàn toàn không lạ lẫm gì bóng người này, chính là dì Nhậm Khiết mà hắn gặp ở Trung tâm Hoạt động hồi chiều tối, nhân viên cấp D3 làm việc ở Ủy ban Chiến lược của công ty.
Lúc này Nhậm Khiết vẫn mặc chiếc áo sơ mi vải tổng hợp hồi chiều tối, nhưng đã thay quần dài màu xám. Trên khuôn mặt xinh đẹp vương chút dấu vết của tháng năm kia hiện rõ vẻ thánh khiết và đoan trang.
Bà ta đi tới vị trí giữa giường, tủ quần áo và tủ bát, nhìn lướt qua mọi người một lượt.
"Tiểu Thương?" Bà ta lập tức nhìn thấy Thương Kiến Diệu đang ngồi.
Thương Kiến Diệu đứng dậy, tiến lên hai bước, nói như đang chào hỏi: "Chào dì Nhậm, cháu vừa đăng ký xong. Chú Thẩm dẫn cháu tới đây."
Nhậm Khiết đảo mắt như đang suy xét gì đó, sau đó bà ta cười tươi: "Hóa ra là vậy. Thế là đã thông qua khảo sát rồi. Ngồi đi!"
Chờ Thương Kiến Diệu ngồi xuống, bà ta nhìn chăm chú vào mọi người, nói: "Đã có giáo hữu mới tham gia, vậy tôi sẽ giới thiệu sơ qua về giáo đoàn này của chúng ta."
Bốp bốp bốp.
Thương Kiến Diệu vỗ tay nhiệt liệt.
Những người khác người quay đầu, kẻ nghiêng người, đều nhìn hắn với ánh mắt ngỡ ngàng.
Có lẽ Nhậm Khiết đã nghe nói Thương Kiến Diệu là người có tính cách có vẻ sôi nổi, nên bà ta chỉ sửng sốt đôi chút rồi bật cười nói: "Không cần phải như vậy, đây có phải hội nghị do công ty mở đâu."
Bà ta ngừng hai giây, sau khi Thương Kiến Diệu ngừng lại, mới trầm giọng nói tiếp:
"Những người đang ngồi ở đây thật ra đều chưa từng rời khỏi công ty, chưa từng chân chính bước lên trên mặt đất. Những gì chúng ta biết về Đất Xám chỉ đến từ đài phát thanh của công ty, qua sách giáo khoa, hay lời kể của nhân viên Bộ phận An toàn xung quanh, mà những điều đó đều trải qua sàng lọc bảo mật từ trước rồi. Chúng ta không hề thật sự hiểu về Đất Xám, cũng như chúng ta chưa bao giờ thật sự nhìn thấy bầu trời."
Bà ta đảo mắt nhìn xung quanh, rồi dừng trên mặt Thương Kiến Diệu:
"Chúng ta biết rằng, sau khi thế giới cũ bị hủy diệt, trải qua một đoạn thời gian hỗn loạn và phân tranh dài, cuối cùng loài người đã xây dựng lại trật tự ở một phần địa khu, có lịch mới. Chúng ta cũng biết bóng mờ vẫn bao trùm lên Đất Xám, đại khu trật tự cho tới dải đất hỗn loạn, khu không người, các dãy núi hoang, hệt như đảo nhỏ cho tới biển rộng trong sách giáo khoa. Ô nhiễm, nhiễu sóng và nạn đói như thủy triều dâng lên từng đợt, không bao giờ ngừng.
Thứ chết chóc nhất chính là bệnh Vô Tâm, cũng chính là bệnh hóa thú trong sách giáo khoa. Mãi cho tới tận hôm nay, chúng ta vẫn không thể nắm rõ cơ chế phát bệnh, hay quy luật truyền nhiễm của nó. Chúng ta và những người bên cạnh chúng ta, có lẽ sau một giấc ngủ là sẽ biến thành 'dã thú' chân chính, không biết giao tiếp, chỉ còn bản năng săn mồi."
Nhậm Khiết hít vào một hơi, rồi nói tiếp:
"Đây là những gì chúng ta đã biết. Vậy thứ mà chúng ta không biết sẽ là gì? Là vì sao thế giới mới bị hủy diệt, vì sao trật tự mới lại được xây dựng lại. Ở trên Đất Xám, có một lời đồn đang được lan truyền rộng khắp trong rất nhiều người: Hành vi nào đó của thế giới cũ đã chọc giận thần linh, thế nên đã bị các ngài hủy diệt. Những người may mắn sống sót đã vượt qua thử thách, nên được các ngài cứu vớt.
Lời đồn này, có một phần là đúng, nhưng cũng có một phần là giả.
Thật là trên thế giới này thực sự có thần linh tồn tại, bọn họ cùng cai quản năm tháng, chia nhau quản lý các tháng khác nhau, cho nên được xưng là "Chấp Tuế". Đương nhiên cũng có người gọi bọn họ là "Chí Nhân", "Tuế Thần", "Thương Thần", "Cứu Thần", "Họa Giả Vãng Thế", "Chủ Tế Hiện Thế".
Điều không đúng là không phải các vị 'Chấp Tuế' bị làm cho tức giận mới hủy diệt thế giới cũ, đây chỉ là kết quả tất yếu của sự phát triển bình thường. Sinh mệnh tuy cao quý và thần thánh, nhưng đến cuối cùng rồi cũng phải chết. Thế giới cũng là như vậy. Điều này giống như một năm cũ sẽ dần đi tới cuối, chuẩn bị tiến vào một năm mới.
Giáo đoàn này của chúng ta tên là 'Sinh Mệnh Tế Lễ', thờ phụng vị thần linh đặc biệt nhất trong các 'Chấp Tuế', cai quản tháng Mười Hai, 'Tư Mệnh'. Người là cuối năm, nhưng lại tượng trưng cho năm mới sắp đến. Người là kẻ kết thúc thế giới cũ, cũng là người mở ra thế giới mới."
Nhậm Khiết nói tới đây, ngoài Thương Kiến Diệu, tất cả những người khác đều giơ hai tay lên làm động tác ôm em bé nhẹ nhàng đung đưa: "Cuối cùng cũng quay về Tư Mệnh."
Giọng nói của bọn họ trầm trầm nhưng rõ ràng, giao thoa vào nhau tạo thành một chỉnh thể vang vọng trong gian phòng.
Nhậm Khiết nhìn Thương Kiến Diệu, nói tiếp:
"Kỳ thực thế giới mới vẫn chưa tiến đến, hiện giờ chính là giai đoạn các vị thần linh đang thử thách chúng sinh. Chỉ có thành kính tín ngưỡng Tư Mệnh, dùng cách lấy phương thức tế lễ phó thác bản thân cho Tư Mệnh mới có thể bước vào thế giới mới, cũng thoát khỏi sự luân hồi của năm tháng, nhận được vĩnh sinh, không còn đau đớn."
"Ca ngợi sự khoan dung của người!" Đám giáo chúng lại đung đưa hai tay, đồng thanh nói.
Thương Kiến Diệu học theo động tác của bọn họ: "Ca ngợi sự khoan dung của người!"
Nhậm Khiết gật đầu hài lòng, lại nói:
"Được rồi, chúng ta chính thức bắt đầu giảng đạo. Giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ của chúng ta tôn thờ sinh mệnh, kính sợ cái chết, cho nên điều mà chúng ta chú trọng nhất là sinh mạng mới và lễ tang. Nội dung của hôm nay chủ yếu về sinh mệnh mới."
Thương Kiến Diệu ngồi thẳng lưng, nghe rất chăm chú y hệt những người xung quanh.
Giọng của Nhậm Khiết dần trở nên dịu dàng, vẻ mặt lại càng trở nên thánh khiết.
"Chúng ta khiến trẻ nằm ngửa khi đi ngủ; Chúng ta tạo cho trẻ thói quen ngày chơi tối ngủ; Chúng ta hát ru khi trẻ i vào giấc ngủ; Chúng ta nghiêm túc phân biệt tiếng khóc của trẻ; Ngắn ngủi trầm thấp, lúc cao lúc thấp là đói khát; khóc dữ dội là tức giận; đột nhiên khóc to, chói tai một thời gian dài rồi ngừng, biến thành tiếng rên rỉ nho nhỏ thì là đau đớn...
Chúng ta vỗ nhẹ vào lưng trẻ, làm cho trẻ đẩy ra khí trong bụng...
Chúng ta nâng cổ khi ôm trẻ...
Chúng ta cần phải nuôi nấng trẻ con bằng sữa mẹ..."
Ánh mắt Thương Kiến Diệu dần dại ra, miệng hơi há, không thể ngậm lại được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn