Chương 49: Takamine Nagi vẫn chưa nhận được câu trả lời
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 88 chương · ~23 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Shota đang phân vân.
Tương lai chờ đợi cậu sẽ khác đi tùy thuộc vào lựa chọn mà cậu đưa ra.
Vì không biết tương lai nào sẽ mở ra, Shota không thể không thận trọng trong việc trả lời.
Dẫu vậy, theo dòng thời gian trôi qua, những suy nghĩ trong đầu cậu dần trở nên mạch lạc hơn.
Trước khi đưa ra kết luận cuối cùng, Shota muốn nhìn vào Takamine.
'A.'
Có lẽ thời gian cậu mải mê suy nghĩ một mình đã quá dài.
Ánh hoàng hôn đã biến mất từ lúc nào, khuôn mặt của Takamine vốn vừa mới đây thôi còn ửng hồng dưới nắng chiều, giờ đã nhuốm màu bóng tối.
Nói là không nhìn thấy gì thì cũng không hẳn.
Cậu vẫn có thể thấy lờ mờ dáng hình của Takamine. Tuy nhiên, vì bóng tối đã bao trùm khá đậm đặc, cậu chỉ còn thấy được những đường nét phác thảo của khuôn mặt cô.
'Ưm...'
Câu hỏi này có ý nghĩa gì chứ?
Nếu nghe xong câu trả lời của mình, cô ấy định sẽ làm gì?
Ngay trước khi trả lời, Shota định hỏi ngược lại cô trước. Cậu tính sẽ dựa vào phản ứng đó để quyết định câu trả lời của mình.
Thế nhưng, tình cảnh hiện tại lại không nhìn rõ mặt cô được nữa. Chỉ có thể nghe thấy tiếng nói mà thôi.
Mọi chuyện trở nên hơi rắc rối rồi. Bởi vì cậu không thể thu thập thêm manh mối nào từ biểu cảm thị giác nữa.
Nhưng dù sao, hỏi vẫn tốt hơn là không.
Shota mấp máy đôi môi rồi mở lời thật rõ ràng. Cậu đặt ra một câu hỏi để tiến gần hơn đến đáp án chính xác.
"... Tại sao cậu lại hỏi những câu như thế——"
"A...!"
Đáng tiếc thay, câu nói của Shota đã không thể hoàn thành.
Ngay trước khi cậu kịp kết thúc câu nói, một sự việc xảy ra đã thu hút toàn bộ sự chú ý của cậu.
Tại công viên giải trí, nơi ánh hoàng hôn – nguồn sáng mạnh mẽ nhất – vừa vụt tắt và chỉ còn lại những tia sáng mờ ảo rải rác.
Tạch!
Một tiếng động vang lên trong không gian tĩnh lặng. Lấy âm thanh đó làm điểm khởi đầu, những ánh đèn vốn đang ngủ say phía bên dưới bắt đầu lần lượt lộ diện.
Không một tiếng động, những ánh sáng cứ thế nối đuôi nhau nhân rộng số lượng.
Ngay lập tức, một bầu trời sao dưới mặt đất trải rộng ra dưới chân Shota.
"Ôi..."
Đúng vào thời điểm vòng quay đạt đến điểm cao nhất, toàn bộ hệ thống chiếu sáng đồng loạt bật lên.
Shota thốt lên một tiếng cảm thán trước cảnh đêm mà cậu vô tình được chứng kiến.
Một khung cảnh khiến người ta quên đi nỗi sợ độ cao, có lẽ là do sự đặc biệt của không gian này mang lại.
Lần đầu tiên trong đời, Shota nảy ra suy nghĩ rằng cảnh đêm thật đẹp. Vì vậy, cậu quên bẵng cả lời định nói, chỉ biết lặng nhìn những ánh đèn lung linh huyền ảo.
Khoảng mười giây trôi qua như thế.
Shota chợt nhận ra mình đang nói dở giữa chừng.
Ừm.
Cậu đã lỡ ngắt quãng câu nói vừa thốt ra. Liệu Takamine có cảm thấy khó chịu về điều đó không?
Suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu Shota.
Cảm thấy hơi ái ngại, Shota liền ngẩng đầu lên nhìn Takamine.
"Oa..."
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Shota nhận ra sự lo lắng của mình là thừa thãi.
Takamine đang thốt lên những lời trầm trồ chân thành.
Cũng giống như cậu lúc nãy, Takamine đang đắm chìm trong những ánh đèn rực rỡ thêu dệt nên mặt đất.
"......... Đẹp quá."
Cô quên mất cả việc mình vừa đặt câu hỏi, thậm chí quên luôn cả sự hiện diện của Shota, chỉ tập trung hoàn toàn vào việc ngắm nhìn cảnh đêm.
Hai bàn tay áp chặt vào cửa kính là minh chứng cho sự tập trung cao độ của cô.
Trong tình huống này, lẽ ra cậu có thể cảm thấy chút hụt hẫng, nhưng Shota không hề có cảm giác đó.
Bởi vì cũng giống như cô đang bị mê hoặc bởi cảnh đêm, cậu cũng đang mải mê ngắm nhìn cô.
Khuôn mặt của Takamine mà lúc nãy không nhìn rõ, giờ đây đã hiện ra.
Đó là nhờ những ánh sáng hắt lên từ mặt đất đã tô điểm cho gương mặt cô.
Giờ đây, không chỉ là đường nét phác thảo, mà khuôn mặt của Takamine đã hiện lên rõ mồn một.
Trong số đó, Shota nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô.
Đôi mắt màu lục bảo vốn hơi đục đi khi màn đêm buông xuống, giờ đây đang lấp lánh với đủ loại sắc màu.
Vẻ ngoài ấy quyến rũ đến mức Shota dồn hết tâm trí để nhìn Takamine.
Phải, Shota đang nhìn Takamine. Người mà cô đã nhắc đến...
... Người mà cậu đang bận tâm.
"........."
Vòng quay sau khi đạt đến điểm cao nhất, giờ đây bắt đầu hạ dần xuống mặt đất.
Phải mất vài phút sau khi đèn bật sáng, Takamine mới nhận ra sự hiện diện của Arai.
"... A. Xin, xin lỗi nhé. Tớ mải ngắm nhìn quá."
"Không sao đâu. Đừng bận tâm. Tớ cũng đang ngắm cảnh đêm mà."
Lời nói dối trôi chảy tuôn ra khỏi miệng, Shota tự ngạc nhiên với chính mình, nhưng cậu không để lộ điều đó lên khuôn mặt.
"... Vậy sao? Ừm. Thế thì tốt rồi. Bình thường tớ không hay quan tâm đến cảnh đêm lắm đâu... nhưng cái này đẹp quá đi mất. Arai cũng thấy vậy đúng không?"
"Ừ, đẹp lắm."
Shota trả lời ngay lập tức câu hỏi của Takamine. Tuy nhiên, thứ mà Shota đang khen ngợi lại khác với thứ mà Takamine đang chỉ vào.
Cậu thầm khen ngợi mà ngay cả chính chủ cũng không hề hay biết.
"Ừm ừm. Dù sao thì, lúc nãy cậu định nói gì thế?"
Ngắm cảnh đêm thêm một lát nữa, Takamine hắng giọng rồi yêu cầu cậu nhắc lại lời nói lúc nãy cô chưa nghe được.
Đó là câu hỏi đã nằm trong dự tính, Shota nói ra những lời mình đã chuẩn bị sẵn. Tuy nhiên, đó là một câu trả lời khác với những gì cậu định nói lúc trước.
"Nếu có thì sao?"
"... Thật sao!?"
Đôi mắt Takamine sáng rực lên. Rốt cuộc cuộc đối thoại này có ý nghĩa gì mà cô lại có phản ứng như vậy chứ?
Shota đang suy nghĩ về lý do đó thì Takamine nói thêm vào.
"Vậy thì liệu có phải—— ưm. Không, không có gì."
Takamine định hỏi thêm điều gì đó nhưng lại thôi. Tuy nhiên, cuộc trò chuyện luôn có mạch cảm xúc của nó.
Dù Takamine chưa nói hết câu, Shota vẫn hiểu cô định nói gì.
Chắc chắn cô định hỏi người mà cậu đang bận tâm là ai.
"...... Phải rồi."
Hỏi xem có người nào khiến cậu bận tâm không, khi nhận được câu trả lời là có, cô định hỏi đó là ai.
Shota tuy hơi chậm chạp trong chuyện tình cảm nhưng cậu không phải là kẻ ngốc. Vì vậy, cậu hiểu ý nghĩa hành động của Takamine.
Đó chính là, Takamine Nagi đang quan tâm đến chuyện yêu đương của Arai Shota. Nếu không phải vậy, Cô sẽ không hỏi những câu như thế này, và cũng không có phản ứng mãnh liệt như vậy khi nghe câu trả lời.
Thình thịch.
Tại sao Takamine lại dành cho mình loại quan tâm đó chứ?
Câu hỏi cuối cùng lại quay về điểm xuất phát, trước một vấn đề mà bản thân không thể tự tìm ra lời giải, Shota vô thức nhìn về phía Takamine.
Ánh mắt họ chạm nhau, đôi mắt mà cậu vừa khen ngợi đang nhìn thẳng vào cậu.
"........."
Shota mấp máy môi.
Trong lúc đó, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây trôi qua.
Thời gian cứ thế trôi, Shota càng nhìn cô lại càng bị thôi thúc bởi ý nghĩ muốn hỏi lý do.
"Takamine."
"Ơi?"
Khi Shota gọi, Takamine nghiêng đầu đáp lại. Có lẽ vì đang tâm trạng tốt nên phản ứng của cô khá rõ rệt.
Liệu tớ cũng có thể hỏi cậu một câu được không?
Đó là những lời thoáng qua trong đầu cậu. Nhưng cuối cùng, lời thốt ra lại là:
"Cảnh đêm đẹp thật đấy."
Một câu nói có phần hơi vô thưởng vô phạt.
Shota có một linh cảm. Cậu nghĩ rằng nếu bây giờ hỏi điều vừa nảy ra trong đầu, Takamine sẽ cảm thấy khó xử.
Và cậu cảm giác rằng dù cô có trả lời, mình cũng sẽ không nghe được đáp án chân thật. Đó là cảm giác cậu đã từng trải qua vài lần trước đây.
Vì vậy, Shota đã nói ra những lời khác với suy nghĩ của mình.
"Ừ. Đúng thế thật. Đẹp đến mức tớ muốn cứ đứng đây ngắm mãi thôi."
"Đến mức đó cơ à?"
"Ừ. Đến mức đó đấy. Nhìn xem, lung linh chưa kìa. Sáng thế này thì dù có ở một mình chắc cũng không thấy sợ đâu."
Trong câu trả lời phảng phất một sự thật hơi đượm buồn.
"Vậy thì cậu chụp ảnh lại đi."
"A, chụp ảnh. Ý kiến đó không tồi đâu. Cậu tinh tế thật đấy, Arai."
"Vậy sao?"
Cậu không nghĩ việc này lại được gọi là tinh tế.
Shota mỉm cười có chút ngượng ngùng.
"Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên tớ chụp ảnh đấy."
Chụp ảnh lần đầu tiên sao, đó không phải là lời thường nghe từ miệng các nữ sinh dạo gần đây.
Mà đúng thật, bình thường cô ấy cũng vậy mà.
Takamine là một cô gái mang lại cảm giác kỳ lạ, có lúc rất nữ tính nhưng cũng có lúc lại không.
Chuyện này chắc cũng là một phần trong số đó.
"Hừm."
Sau vài tiếng tách tách, Takamine phát ra tiếng hừ nhẹ trong mũi.
Chắc chắn cô đã chụp được bức ảnh mình muốn, nhưng vẻ mặt lại có chút gì đó tiếc nuối.
Takamine nheo nheo mắt, rồi khẽ thốt lên "A..." và nhìn về phía Arai.
Lần này lại là chuyện gì nữa đây.
Khi Arai thận trọng nhìn vào mắt cô, Takamine liền nói ngay mục đích của mình.
"Lại đây đi, Arai."
"Hả? Sao cơ?"
Takamine ngoắc ngoắc tay nói:
"Để chụp ảnh chứ sao, thường thì đến những chỗ thế này người ta hay chụp ảnh với bạn bè mà?"
"Thì đúng là vậy, nhưng..."
Ở trên vòng quay này, thường là những người có mối quan hệ khác chứ không hẳn là bạn bè...
"Cậu không muốn chụp à? Nếu ghét thì tớ chụp một mình vậy."
"A, không, không phải thế."
Gạt bỏ những quy tắc thông thường, Shota vội vàng đứng dậy. Rồi cậu ngồi xuống bên cạnh Takamine.
Bên trong vòng quay rung lắc theo chuyển động của cậu. Shota cảm thấy hơi sợ, nhưng khi khuôn mặt của Takamine tiến lại gần, cậu liền thấy ổn ngay.
"Vậy tớ chụp nhé."
"Ờ, ừ. Nhờ cậu đấy."
Shota tạo dáng theo lời Takamine. Còn Takamine thì vươn tay ra, căn chỉnh bố cục sao cho màn hình thu được cả cô, Arai và cảnh nền phía sau.
Loay hoay.
Để có được một bức ảnh đẹp, Takamine cứ nhấp nhổm, điều chỉnh góc độ hết bên này sang bên kia. Mỗi lần như vậy, Shota lại cảm thấy dưới mũi mình ngưa ngứa.
Có vẻ như những sợi tóc của Takamine đang trêu đùa nơi đầu mũi cậu.
'Ráng nhịn thôi, sắp xong rồi mà.'
Nếu bây giờ lỡ thay đổi tư thế, việc chụp ảnh sẽ càng mất thời gian hơn. Shota chọn cách nhẫn nhịn.
Và ngay sau đó, cậu đã phải nhận lấy kết quả cho lựa chọn của mình.
"Thế này chắc là đẹp rồi. Chụp nhé. Một, hai—— Á!"
"Hắt xì!"
Đúng khoảnh khắc bấm máy, cuối cùng cậu không nhịn được nữa mà hắt hơi một cái rõ to.
"A."
Sau đó, Takamine thốt lên một tiếng than vãn. Đó là vì hình ảnh hiện ra trên màn hình điện thoại trước mặt cô.
Do giật mình vì tiếng hắt hơi, góc chụp bị lệch đi và khuôn mặt của cả hai bị nhòe nhoẹt trông chẳng khác gì một bức ảnh panorama lỗi.
"Phụt."
Takamine nhìn bức ảnh rồi bật cười. Có vẻ như cô vẫn thích bức ảnh đó:
"Chà, thế này cũng có cái hay riêng của nó nhỉ."
Takamine lưu bức ảnh lại.
Không biết bức ảnh lộn xộn đó có gì khiến cô hài lòng đến vậy mà Takamine không hề có ý định chụp lại.
Shota cảm thấy hơi tiếc nuối trước hành động đó của Takamine.
Bởi vì trong thâm tâm, cậu có khao khát muốn được lưu lại trong album ảnh của cô với một dáng vẻ bình thường, chỉn chu.
Thế nhưng, Nếu Takamine vui như vậy thì thế này cũng đủ tốt rồi.
Và chắc chắn sau này sẽ còn cơ hội để chụp ảnh lại thôi.
Shota nghĩ vậy, và quyết định lúc này sẽ chỉ ngắm nhìn dáng vẻ của Takamine.
Thay vì bức ảnh không ghi lại được trọn vẹn hình ảnh của cô, cậu muốn dùng chính đôi mắt mình để ghi nhớ thật rõ nét.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn