Chương 26: Takamine Nagi muốn ăn kem. (2)
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 88 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Bầu không khí tĩnh lặng như thể sự náo loạn của khoảng một tiếng trước chỉ là một lời nói dối.
Tôi đưa thìa kem đầy ắp vào miệng.
Măm.
Kem do đám Nguyệt Lang (Wol-rang) – những kẻ đã cưỡng ép lôi tôi đi – mang đến, cảm giác cứ thiếu thiếu cái gì đó.
Hình như nó không được ngọt cho lắm.
Nếu hỏi là có dở không thì cũng không hẳn.
Nhưng mà, nó không ngọt như tôi kỳ vọng.
"Hừm."
Một tiếng rên rỉ thoát ra vì sự tiếc nuối. Tôi bĩu môi trước lượng đường không mấy thỏa mãn này.
"Này, ngươi đang lơ là nhiệm vụ đấy à? Sao lại không ngọt thế hả?"
Tôi lườm cái bát thủy tinh bằng đôi mắt híp lại như trăng khuyết, nhìn những tàn dư của kem đang tan chảy ra như nước khi đã ăn gần hết.
"Đã là kem thì phải ngọt đúng chất một khối đường đông lạnh chứ―― ầy. Thôi bỏ đi."
... Kem ơi. Cái đồ đáng tiếc này.
Phải rồi, ngươi thì có lỗi gì cơ chứ.
Lỗi là ở cái lưỡi đã trở nên tê liệt vì cảm lạnh của ta thôi.
Nên là, lần này ta tha cho đấy. Ừm―? Mà tha thứ có đúng không nhỉ? Khi mà tất cả đã nằm gọn trong bụng ta rồi.
Dù sao thì, Cạch.
Tôi gạt bỏ sự tiếc nuối, đặt chiếc ly thủy tinh đang cầm lên bàn cạnh giường.
Ít nhất thì đúng như dự tính, tôi đã thành công trong việc trấn tĩnh lại tâm trí đang hoảng loạn.
Hiệu quả của đường khá là tuyệt vời, lý trí đã bắt đầu trở lại trong cái đầu vốn đang bị bủa vây bởi sự hỗn loạn.
Nhìn quanh quất.
Tôi quan sát xung quanh. Việc này nhằm mục đích vừa thám thính vừa sắp xếp lại tình hình hiện tại.
Liếc mắt một cái―.
"Trước hết, không thấy đám Nguyệt Lang đâu."
Tôi nhanh chóng quét qua những nơi có thể có người hoặc chỗ có thể ẩn nấp. Không cảm nhận được hơi người nào cả. Đúng như tôi nói, chắc chắn đám Nguyệt Lang đã rút lui hết rồi――
"……Không có ai thật đúng không?"
Không có tiếng trả lời.
Quả nhiên là không có ai thật.
Ừ, cứ nghĩ như vậy đi.
Vì như thế tâm hồn sẽ thoải mái hơn.
"Ư ư. Mà khoan đã, đây là đâu nhỉ."
Và làm sao mà mọi chuyện lại thành ra thế này?
Dù nhìn về hướng nào, một không gian xa lạ cũng đang chào đón tôi.
Đó là vì đây chính là nơi mà đám Nguyệt Lang đột ngột tìm đến và lôi tôi đi khi tôi đang nghỉ ngơi.
'Tại sao chúng lại đưa mình đến đây?'
Chắc chắn đám Nguyệt Lang đã nói gì đó với tôi, nhưng vì cơn cảm lạnh khiến đầu óc mụ mẫm nên tôi không tài nào nhớ nổi lời đó.
Chỉ nhớ mang máng hình ảnh đôi môi khô khốc mấp máy.
Hình như có nói gì đó về việc 'chuyển nhà'.
"…Có vẻ mình không nghe nhầm rồi."
Trong không gian xa lạ, thấp thoáng những món đồ quen thuộc lọt vào tầm mắt tôi. Đồ nội thất, hay những món đồ dùng yêu thích. Có vẻ như tất cả đều là đồ đạc trong phòng tôi.
Xem chừng, theo tình hình này thì đám Nguyệt Lang đã cưỡng ép chuyển nhà cho tôi rồi.
'Tại sao chứ?'
Vì lý do gì, và có nhu cầu gì mà phải làm vậy?
Một tình huống thật khó hiểu, hay là trong căn phòng này có ẩn chứa ý đồ gì khác chăng? Tôi quyết định quan sát xung quanh kỹ lưỡng hơn lúc nãy.
Ừm, có vẻ không có gì đặc biệt được giấu giếm cả.
Dù có xoay đầu như một con cầy mangut đang cảnh giác bốn phương tám hướng, tôi cũng chẳng thấy điểm gì kỳ lạ. Chỉ có khung cảnh bên trong của một gia đình bình dân cực kỳ bình thường đang hiện ra trước mắt.
"…Thử kiểm tra Line xem sao."
Nghĩ lại thì từ lúc ngủ thiếp đi vào buổi sáng mà không hay biết, tôi vẫn chưa kiểm tra điện thoại.
Kaede chắc chắn không đời nào làm chuyện này với tôi mà không có lời giải thích, hẳn là cô ấy đã để lại tin nhắn nào đó.
Chắc chắn khi kiểm tra xong, tôi sẽ hiểu được tình huống vô lý này.
Tôi dời tầm mắt, tìm kiếm chiếc điện thoại đang ở đâu đó.
"A. Kia rồi. Ư... ư...!"
Một tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng tôi. Đó là vì chiếc điện thoại đang nằm ở vị trí mà tôi phải vươn tay hết mức từ chỗ đang ngồi mới chạm tới được.
Một cảm giác vừa tê tái vừa sảng khoái như thể đang vươn vai. Tôi dùng đầu ngón tay khều khều chiếc điện thoại, và cuối cùng cũng thành công cầm được nó trong tay.
"Hây da―― ặc."
Ngay sau khi kiểm tra điện thoại, một tiếng than vãn thốt ra. Bởi vì dù tôi đã nhấn nút nguồn ở cạnh bên, màn hình vẫn không sáng lên.
"Hết pin rồi."
Tối qua mình đã không sạc pin sao. Lại mắc phải cái lỗi cơ bản này nữa. Ư ư. Sao dạo này mình cứ liên tục mắc những lỗi chưa từng phạm phải thế này.
"Hàa."
Tôi ném chiếc điện thoại đang cầm lên một góc giường.
Kể từ tối qua sau khi bị cảm, chẳng có việc gì ra hồn cả.
"Ầy."
Sự bất lực bao trùm toàn thân sau chuỗi sự việc liên tiếp, tôi không cưỡng lại được cảm giác rệu rã đó mà cứ thế nằm vật ra giường.
Trong tình cảnh không thoải mái cả về thể xác lẫn tinh thần, tôi muốn tìm kiếm sự an ủi từ sự êm ái của chiếc giường cảm nhận được sau lưng.
"Phùuu."
Nhờ có rèm chắn sáng nên dù là giữa trưa, bên trong vẫn khá tối, và tiếng ồn vọng lại cũng vừa phải, nghe rất dễ chịu.
Xét về nhiều mặt, đây là môi trường rất thích hợp để đánh một giấc trưa.
Có lẽ vì vậy mà khi vừa nằm xuống, một cái ngáp dài đã tự nhiên thoát ra.
"Hàmmm."
Sau những tiếng thở dài liên tiếp, tôi lấy lòng bàn tay vỗ nhẹ lên môi.
Hay là nhân tiện cứ ngủ trưa một giấc nhỉ……?
Nghĩ kỹ lại thì đó cũng không phải là một ý kiến tồi.
Bởi vì, Kaede chắc chắn sẽ không làm điều gì xấu với tôi cả.
Hẳn là phải có lý do gì đó cô ấy mới đưa tôi đến đây vào cái ngày tôi bị cảm thế này.
Ừ.
Chắc chắn là vậy rồi.
Nên là cứ ngủ trưa một lát, rồi chờ Kaede – người chắc chắn sẽ tìm đến vào lúc nào đó trong ngày hôm nay.
Nghĩ vậy, tôi từ từ nhắm mắt lại.
*
"……Là ở đây sao?"
Dưới sự dẫn dắt của Kaede, Shota đã đến trước nhà của Takamine, cậu lộ rõ vẻ mặt ngơ ngác.
Đó là vì khung cảnh hiện ra trước mắt thật khó tin.
'Takamine mà lại sống ở một nơi như thế này sao?'
Shota đứng hình vì bàng hoàng, cậu chậm rãi quan sát cảnh tượng trước mặt từ dưới lên trên.
"……."
Hiện ra trước mắt là một tòa chung cư cũ nát, xuống cấp không tránh khỏi sự tàn phá của thời gian. Đó là kiểu kiến trúc điển hình thường được dùng làm bối cảnh trên truyền thông khi muốn làm nổi bật tầng lớp nghèo khó.
Một nơi ở mang bầu không khí hoàn toàn trái ngược với hình ảnh thanh cao, quý phái của Takamine.
Một khung cảnh quá đỗi lạc lõng. Vì vậy Shota tự hỏi liệu có phải Kaede đã nhầm đường hay không.
"……Này, Mochizuki―――…"
Shota vừa lên tiếng vừa quay đầu lại phía sau. Lời nói của cậu nghẹn lại giữa chừng.
Bởi vì ở nơi cậu quay đầu lại, một cảnh tượng gây ngỡ ngàng khác cũng đang chờ đợi cậu.
"Rốt cuộc thì cách làm việc kiểu gì――…"
Kaede, người vừa nãy thôi còn cười nói hớn hở, giờ đây mặt mày đã tái mét.
Shota nhìn thấy dáng vẻ đó của cô thì bỗng cảm thấy có chút gì đó quen thuộc.
Khuôn mặt mà Kaede đang thể hiện lúc này….
Rất giống với lúc cô ấy nghiêm mặt vì bất đồng ý kiến khi cả hai cùng đánh đôi trong trận tennis trước đây.
"Chậc. …Arai-kun?"
"…Ơ, ơ hả? Sao thế."
"Cậu lên trước được không? Hình như tớ có chút việc đột xuất. Cậu cứ lên đó chờ đi, lát nữa tớ sẽ theo sau."
"K-Khoan đã――"
"Cửa không khóa đâu. Nên là cứ lên trước đi nhé. Rõ chưa? ……Arai-kun?"
"À, ừ, tớ biết rồi," Shota gật đầu trước lời của Kaede. …Cậu không còn cách nào khác. Bởi vì từ ánh mắt của Kaede đang nhìn mình, cậu thấy tỏa ra một khí thế của mãnh thú, một hào quang như loài sói.
"Cảm ơn cậu."
Sau câu nói đó của Kaede, Shota dời bước chân vốn đã khựng lại. Và cứ thế, băng qua cây cầu cứ mỗi lần giẫm lên lại phát ra tiếng kêu kẽo kẹt vì rỉ sét, cậu đã đến trước nhà của Takamine.
'Đúng là trên biển tên có ghi chữ Takamine.'
Nếu vậy thì chắc chắn là chỗ này rồi. Phù, Shota hít một hơi thật sâu để nén lại sự bất an đang dâng trào, rồi gõ cửa.
Cộc cộc, ―cộc cộc. ―cộc cộc.
Dù đã gõ cửa tổng cộng ba lần nhưng vẫn không có phản ứng gì. …Hay là cô ấy không có nhà? Không, chắc không phải đâu. Kaede đã nói là cô ấy có liên lạc trong lúc đang đi bộ tới đây mà.
Vậy thì tại sao lại không có phản ứng gì? Shota cảm thấy hơi lo lắng.
―Cửa không khóa đâu.
Đang đứng ngẩn ngơ trước cửa, Shota chợt nhớ lại lời Kaede vừa nói. Có thật không nhỉ? Cậu đặt tay lên nắm cửa. Và khẽ xoay.
Ngay lập tức, một tiếng ma sát kẽo kẹt vang lên và cánh cửa mở ra.
"………."
Bên trong căn nhà tối om lộ ra qua khe cửa hở,
"Xin thất lễ."
Cậu đấu tranh với đạo đức nội tâm một lát rồi bước chân vào bên trong.
"………."
Đặt chân vào nhà của một người bạn cùng lứa, lại còn là con gái. Một sự căng thẳng kỳ lạ đến từ sự thật đó. Shota nuốt nước bọt cái ực, rồi lén lút quan sát xung quanh.
Căn nhà có cấu trúc 1DK (1 phòng ngủ, 1 bếp) tách biệt.
Cậu từng nghĩ vẩn vơ rằng nếu sau này độc lập, có lẽ mình sẽ sống một mình trong một căn nhà như thế này vào thời gian đầu mới ra đời.
Không ngờ lại được trải nghiệm trước theo cách này.
"………?"
Shota, người vừa vô thức đảo mắt nhìn quanh bên trong nhà, bỗng nheo mắt lại vì cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.
'Chẳng giống nơi có người ở chút nào.'
Nếu là nơi có người ở, lẽ thường phải cảm nhận được dấu vết của sự sinh hoạt. Ví dụ như đồ đạc không được sắp xếp ngăn nắp, hay mùi nhà cửa được tạo nên từ hơi người.
Nhưng ở đây không cảm nhận được những điều đó. Cứ như thể cho đến tận vừa rồi vẫn không có ai sống ở đây vậy.
'Chuyện này mà cũng khả thi sao.'
Dù là sống một mình đi chăng nữa thì―――a.
Chính lúc đó.
"Liệu có ổn không nhỉ? Takamine ấy."
"Phải đấy, giờ này chắc cậu ấy đang ở một mình."
Trong đầu cậu hiện lên những lời nghe lỏm được từ Koseki và Mizuki.
Một mình, công việc, tư vấn.
Và môi trường sống có vẻ tồi tàn mà cậu đang chứng kiến lúc này.
Những từ khóa tập hợp lại cuối cùng đã khiến Shota đi đến một kết luận.
'Nagi đang cô đơn.'
Shota độc thoại.
Ý nghĩa của từ 'một mình' mà cậu nói là một sự giảm nhẹ cho một từ ngữ nào đó mà cậu không nỡ thốt ra.
"………."
Những suy nghĩ khiến lòng trĩu nặng. Shota nghiền ngẫm một lát rồi ngẩng cái đầu đang cúi gằm lên. Thế rồi, cậu nhìn thấy một cánh cửa trông có vẻ cô quạnh.
Có lẽ, sau cánh cửa mỏng manh kia chính là Takamine.
Một cô gái đang tủi thân vì chỉ có một mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn