Chương 24: Arai Shota ngoái đầu nhìn lại
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 88 chương · ~21 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Điều cậu lo sợ cuối cùng đã trở thành hiện thực qua lời thông báo của giáo viên chủ nhiệm trong giờ sinh hoạt lớp.
"Dạo này đang có dịch cảm cúm à?... Thật là. Lần này đến lượt Takamine bị cảm nên xin nghỉ rồi. Các em biết thế nhé."
Sau một tiếng cười khan, thầy chủ nhiệm vừa xoa xoa chòm râu lởm chởm vừa đưa mắt rà soát khắp lớp để điểm danh.
Bất chợt, ánh mắt thầy dừng lại ở một điểm. Nơi cuối tầm nhìn ấy chính là Shota.
"Ồ, Arai, hôm nay đi học lại rồi đấy à. Người ngợm thế nào, ổn chưa?"
"Vâng, em khỏi hẳn rồi ạ."
Ánh mắt chạm nhau, Shota nở một nụ cười để chứng minh mình đã khỏe mạnh. Tuy nhiên, vì vừa nghe tin về Takamine xong nên biểu cảm của cậu có phần gượng gạo hơn thường ngày.
"Hừm. Trông mặt mũi vẫn chưa tốt lắm đâu. Đừng có cố quá. Nếu thấy mệt thì xin về sớm ngay nhé."
"Vâng ạ."
Shota đáp lời. Lúc bấy giờ thầy chủ nhiệm mới rời mắt khỏi cậu. Chờ thầy quay đi, Shota mới gục đầu xuống bàn.
'... Takamine.'
Gương mặt Shota méo xệch vì tội lỗi. Một Takamine vốn luôn khỏe mạnh lại đột ngột đổ bệnh. Shota không ngốc đến mức không biết lý do tại sao.
Chắc chắn là trong lúc chăm sóc mình, cô ấy đã bị lây cảm rồi.
Shota khẽ xoay người, liếc nhìn về phía sau. Khác với mọi khi, chiếc bàn trống trải đập vào mắt cậu.
Rõ ràng mới cách đây không lâu, khung cảnh này chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt.
... Vậy mà giờ đây, khi không thấy mái tóc bạc quen thuộc ở đó, lòng cậu bỗng dâng lên một nỗi trống trải lạ thường. Một cảm giác nghẹn ứ, bức bối đè nặng lồng ngực.
Tất cả là do cảm giác tội lỗi vẫn đang ám ảnh tâm trí cậu.
'Đến thăm bệnh.'
Nhấm nháp những suy nghĩ nhuốm màu hối lỗi, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cậu.
Giống như cách Takamine đã đến chăm sóc mình, liệu cậu có nên đến tìm cô ấy không?
Ý nghĩ đó nhanh chóng được Shota cân nhắc theo hướng tích cực.
Nhưng rồi...
'Liệu có làm phiền cô ấy không nhỉ?'
Phải rồi, chắc chắn là có khả năng đó.
Không giống như cậu, Takamine có thể là người ghét việc bị thăm bệnh. Bởi lẽ trên đời luôn có những người không muốn bị ai làm phiền khi đang ốm yếu, họ cần không gian riêng tư.
Nếu đúng là như vậy, việc im lặng chờ đợi cô ấy bình phục có lẽ là quyết định sáng suốt hơn về nhiều mặt.
"Ư... hừm."
Trong đầu Shota hiện ra viễn cảnh Takamine tỏ vẻ khó chịu trước sự xuất hiện của cậu.
'Arai. Sao cậu lại ở nhà tôi? Đến đây làm gì?'
Đúng với biệt danh "Công chúa từ chối", ánh mắt Takamine đầy vẻ khó chịu. Cái nhìn sắc lẹm vốn chỉ dành cho người ngoài ấy giờ đây lại chĩa thẳng vào cậu.
Shota khẽ rùng mình trước trí tưởng tượng của chính mình. Gương mặt cậu nhăn nhó như thể vừa bị ong đốt.
Cậu cảm thấy bị tổn thương bởi một Takamine trong tưởng tượng.
Thậm chí, vết thương lòng ấy lớn đến mức khiến Shota rơi vào trầm tư, tự hỏi liệu việc đi thăm bệnh có thực sự đúng đắn hay không.
'Chắc là thôi vậy―― Ơ.'
Trong lúc đang rên rỉ đấu tranh tư tưởng, tầm mắt Shota lại va vào chiếc bàn trống không kia.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ ấy hôm nay sao mà hút mắt đến thế. Shota ngừng suy nghĩ, vô thức nhìn chằm chằm vào đó.
'Chào cậu.'
Cứ ngẩn ngơ nhìn như vậy, bỗng nhiên một ảo ảnh hiện lên đè chồng lên thực tại. Hình ảnh Takamine bắt gặp ánh mắt cậu và vẫy tay chào――.
Dù không hề nhắm mắt, nhưng hình ảnh ấy lại sống động đến lạ thường.
'Nhìn lên phía trước đi chứ, Arai.'
Takamine trong ảo giác mỉm cười, rồi dùng ngón tay thon dài gõ gõ vào khoảng không.
Một khung cảnh quá đỗi hài hòa với ánh nắng ngày hè, Shota hoàn toàn chìm đắm vào mộng tưởng đang len lỏi vào thực tại.
"........."
Nhấm nháp từng thước phim vừa hiện ra, cuối cùng Shota cũng đưa ra quyết định.
'Phải hỏi Mochizuki xem có muốn đi thăm bệnh cùng không mới được.'
* Giờ nghỉ trưa, vừa dứt tiếng chuông, Shota đã vội vàng đứng bật dậy. Cậu muốn hỏi Mochizuki địa chỉ nhà của Takamine – người bạn thân nhất của cô ấy.
Tất nhiên, cậu cũng có thể nhắn tin trực tiếp cho Takamine để hỏi. Nhưng đáng tiếc là từ sáng đến giờ, cậu chẳng nhận được hồi âm nào từ cô.
Vì vậy, Shota định thông qua Mochizuki để thực hiện ý định thăm bệnh.
'Liệu có ổn không đây.'
Dù dạo gần đây cả hai đã bắt đầu nói chuyện lại với nhau.
Nhưng mới chỉ cách đây không lâu thôi, vì những bất đồng quan điểm về tennis mà hai người cãi nhau liên miên, kết quả là Mochizuki đã quyết định phớt lờ Shota.
Hình ảnh cô ấy đột ngột thay đổi thái độ, ngó lơ rồi lườm nguýt, thậm chí run bần bật vì không kiềm chế được cơn giận vẫn còn in đậm trong ký ức cậu.
Một người như thế, liệu có chịu ngoan ngoãn trò chuyện khi không có Takamine ở bên cạnh không? Shota cảm thấy vô cùng lo lắng về điều đó.
'... Chắc là ổn thôi.'
Sau một hồi đắn đo, cậu quyết định tiếp tục kế hoạch ban đầu.
Dù mối quan hệ giữa hai người vẫn còn gượng gạo, nhưng nghĩ đến những biểu hiện của Mochizuki gần đây, cậu cảm thấy có lẽ sẽ không sao.
Mochizuki của hiện tại đã khác hẳn với một người hay gắt gỏng trước kia, hay một người luôn liếc xéo và phớt lờ cậu cách đây ít lâu.
Cô ấy đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Dịu dàng đến mức khiến cậu liên tưởng đến một chú chó nhỏ nhút nhát.
Nhìn cô ấy bây giờ, cậu đôi khi tự hỏi liệu những hành động quá khứ có phải chỉ là do một sự hiểu lầm nào đó hay không.
Dù sao thì, cậu cảm thấy ổn. Shota tiếp tục bước đi.
"Không biết Takamine có sao không nhỉ?"
"Ừ, tầm này chắc cậu ấy đang ở nhà một mình rồi."
Vừa đi ngang qua cửa lớp, tai Shota bỗng nghe thấy một cái tên không thể ngó lơ. Đó là tên của Takamine.
Bước chân cậu khựng lại. Cậu quay đầu về phía nơi cái tên Takamine vừa được nhắc đến.
'Koseki và Mizuki?'
Đó là những người bạn cùng lớp mà cậu biết mặt biết tên, nhưng chưa bao giờ thực sự trò chuyện.
'Takamine đang ở một mình...?'
Chuyện này là sao chứ?
Hai người họ đang nói về một chuyện mà cậu chưa từng nghe qua.
Shota cảm thấy vô cùng bận tâm. Dù biết là bất lịch sự, cậu vẫn quyết định đứng lại nghe lén cuộc trò chuyện của họ.
Cậu khéo léo chọn một tư thế đứng tự nhiên để không bị phát hiện.
May mắn thay, Koseki và Mizuki đều không nhận ra sự hiện diện của Shota. Họ vừa lấy hộp cơm từ trong cặp ra vừa tiếp tục câu chuyện.
"Lúc ốm mà ở một mình thì tủi thân lắm."
"... Ừm, đúng vậy. Với lại tớ còn lo chuyện khác nữa."
"Chuyện gì cơ?"
"Tớ sợ Takamine sẽ không chịu nghỉ ngơi mà lại lao vào làm việc mất. Lo quá đi."
"À, ừm. Tớ hiểu cậu đang nói gì rồi."
Đứng lặng lẽ nghe lén, gương mặt Shota bỗng đanh lại.
Càng nghe họ nói, cậu càng cảm thấy một cảm xúc khó diễn tả thành lời.
Cảm xúc này là gì đây?
Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tâm trí cậu như vết mực loang trong làn nước trong vắt. Shota ghét cái cảm giác đó, nên――
"Giá mà liên lạc được thì tốt biết mấy."
"H-Hay là lần tới mình xin Line của cậu ấy nhé?"
"Ừ, quyết định vậy đi. Cậu ấy còn tư vấn cho mình nữa, chắc sẽ không từ chối đâu――" Dù câu chuyện về Takamine vẫn chưa kết thúc, Shota đã rời khỏi chỗ đó.
"........."
Tạm thời, Shota vẫn hướng về phía Mochizuki. Cậu không ngừng bước, nhưng trong đầu cứ lặp đi lặp lại những từ vừa nghe được.
'Một mình.'
'Làm việc.'
'Tư vấn.'
Tất cả đều là những điều cậu không hề hay biết. Trừ khi họ là những kẻ tâm thần, nếu không thì chắc chắn họ đang nói dựa trên những sự việc có thật.
'Takamine, ngoài mình ra thì―' Dòng suy nghĩ của Shota đứt quãng. Thay vào đó, cậu siết chặt nắm đấm như tự trừng phạt bản thân.
Ngoài mình ra thì sao chứ?
Đôi mắt Shota dao động dữ dội.
Cậu cảm thấy lời độc thoại dang dở vừa rồi thật đê tiện. Bởi cậu biết rõ cảm giác thất vọng này bắt nguồn từ ý đồ gì.
Tiềm thức của cậu đã tự cho rằng mình là người được Takamine đối xử đặc biệt.
Cậu cứ ngỡ trong học viện này, người duy nhất cô ấy cho phép thiết lập mối quan hệ chỉ có Mochizuki và cậu. Cậu đã tận hưởng cảm giác đó. Một sự ưu việt, một sự độc chiếm, hay đại loại thế.
Để rồi chỉ vì vô tình nghe lén được vài câu mà nhận ra sự thật không phải vậy, rồi đâm ra nản lòng.
Thật nực cười làm sao.
'Takamine có quen biết ai thì liên quan gì đến mình chứ.'
Takamine không phải là một "món đồ" để cậu có thể độc chiếm cho riêng mình.
Dù một Takamine vốn luôn từ chối người khác từ trước đến nay có muốn kết duyên với ai, hay lại tiếp tục từ chối ai, đó hoàn toàn là quyết định của riêng cô ấy.
"Phù."
Vô tình nhận ra sự đê tiện nằm sâu trong gốc rễ tư duy của mình, cậu buông một tiếng thở dài mệt mỏi.
Thế nhưng, những bước chân hướng về phía Mochizuki vẫn không hề dừng lại.
Bỏ qua việc nhận ra bóng tối trong lòng, khao khát được đến bên Takamine vẫn không hề thay đổi.
Phải rồi, dù cậu có không được đối xử đặc biệt đi chăng nữa thì đã sao.
Ngay cả khi xóa bỏ những cảm xúc xấu xa đó khỏi ký ức về những ngày bên nhau...
... Thì cảm giác tuyệt vời của ngày hôm đó vẫn là sự thật.
'Thà rằng như thế này lại hay.'
Shota vừa đi vừa nghĩ.
May mà mình nhận ra điều này ngay lúc này.
Nếu cứ ôm khăng khăng cái suy nghĩ khó chịu đó mà tiếp tục gặp Takamine, chắc chắn một ngày nào đó – có thể là ngay hôm nay hoặc ngày mai – cậu sẽ phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn.
Cậu đã ngăn chặn được hành vi sai trái đó từ trong trứng nước.
Shota quyết định kết thúc cuộc tự kiểm điểm bất ngờ này bằng kết luận đó.
Và thay vào đó, Cậu vội vàng chọn lọc trong đầu xem nên nói gì với Mochizuki.
Ngay khoảnh khắc cậu sực tỉnh,
"A."
Bóng dáng Mochizuki đang rời khỏi lớp học đã lọt vào tầm mắt cậu. Nếu không giữ cô ấy lại ngay bây giờ, cậu sẽ phải đợi cho đến tận sau giờ học.
Shota bước nhanh về phía Mochizuki, người đang cầm trên tay túi đựng hộp cơm.
Với những bước chân dồn dập.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn