Chương 11: Takamine Nagi muốn được trò chuyện
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 88 chương · ~21 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Nỗi trăn trở từ dinh thự đã theo chân cô đến tận học viện.
'Thật là...'
Thật quá đỗi vô lý.
Vừa mới nhận ra tình yêu xong, vậy mà lại vì xấu hổ đến mức không dám tiếp cận. Chuyện này rốt cuộc là thế nào chứ?
Dù có cố gắng thấu hiểu đến đâu, cô cũng không tài nào hiểu nổi.
"Hàaa."
Chỉ vì quá bí bách mà tiếng thở dài cứ thế tự nhiên thốt ra.
'Phải giải quyết vấn đề này thế nào đây.'
Tạm thời phải gác lại những lời than vãn về tình hình hiện tại đã.
Người đang gấp gáp là mình.
Dù không hiểu được Kaede, nhưng cứ để bản thân chìm đắm mãi trong sự bàng hoàng thì thật chẳng khôn ngoan chút nào.
Dù sao thì lúc này, gạt bỏ cảm xúc sang một bên và tìm kiếm giải pháp một cách lý trí mới là điều đúng đắn.
'Ưm... Nói thì nói vậy, nhưng thực sự phải làm sao đây. Cứ thế này thì lãng phí thời gian quá.'
Kể từ khi đến trường, cô đã không ngừng suy nghĩ. Cô gạt cả việc học sang một bên, chỉ tập trung duy nhất vào việc giải quyết vấn đề.
Làm thế nào để Kaede có thể đối xử với Arai một cách bình thường đây?
Cô đã trăn trở như vậy.
... Thực sự đã trăn trở rất lâu.
Nhưng đáng tiếc thay, cô vẫn chưa tìm thấy câu trả lời thỏa đáng. Dù có vắt óc suy nghĩ đi suy nghĩ lại, đáp án vẫn bặt vô âm tín.
Suốt một tiếng đồng hồ suy tư, trong đầu cô chỉ quanh quẩn duy nhất một từ: Tại sao? Đối với cô, vấn đề mà Kaede đang mắc phải nằm ngoài phạm vi thấu hiểu của mình.
'Có lẽ vì mình là đàn ông chăng.'
Sau một hồi lâu suy nghĩ, cuối cùng cô cũng đưa ra một kết luận. Có vẻ như sự khác biệt về giới tính chính là rào cản trong việc giải quyết vấn đề.
'Nghe cũng có lý đấy.'
Thực tế, dù vẻ ngoài có như thế này đi chăng nữa, thì bản ngã ngự trị bên trong vẫn là một người đàn ông. Và vấn đề Kaede đang gặp phải lại bắt nguồn từ khía cạnh "thiếu nữ" của cô ấy.
Đàn ông và phụ nữ vốn khác nhau. Chính vì vậy, tâm lý giữa hai giới tính chắc chắn sẽ có một khoảng cách lớn. Cô không phải không biết điều đó. Bởi lẽ, cô đã bị ép buộc phải sống như một người phụ nữ suốt mười năm qua.
'Chẳng lẽ với mình thì quá sức sao.'
Nhưng cũng không thể cứ để mặc như vậy được. Ừm... Phải làm sao đây.
"Nghe nói gần ga mới mở một tiệm đồ ngọt đấy. Đi thử không, Rin?"
'Hửm?'
Đang lúc khổ sở suy nghĩ, cô bỗng nghe thấy những giọng nói quen thuộc. Cô hướng mắt về phía đó và bắt gặp những gương mặt quen biết.
Đó là Koseki và Mizuki, những người cô đã từng trò chuyện khoảng vài tuần trước.
"À, tớ biết chỗ đó ở đâu rồi. Có lần đi ngang qua tớ đã thấy. Trông không gian có vẻ ổn lắm."
"Vậy là sẽ đi chứ?"
"Được thôi. Đi nào!"
Ừm. Có vẻ như họ đang định đi chơi ở đâu đó———— À.
Đứng từ xa quan sát hai người họ, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
'Thay vì cứ một mình khổ sở, hay là mình mượn sự trợ giúp của hai người họ nhỉ?'
Ý nghĩ đó bất chợt xuất hiện.
'Khá là ổn đấy chứ?'
Cũng phải thôi, mình chỉ là một kẻ giả mạo, một người đàn ông mang thân xác phụ nữ. Còn họ, ngay từ khi sinh ra đã là những cô gái thuần khiết, chưa từng bị pha tạp.
Dù nhìn thế nào, họ cũng có vẻ sẽ giúp ích được nhiều hơn mình.
'Nhất định phải nhờ họ giúp thôi.'
Cưới vợ phải cưới liền tay, cô quyết định hành động ngay lập tức.
Cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Và lần này, khác với trước đây, cô là người chủ động tiến về phía Koseki và Mizuki.
* Koseki Yuuna và Mizuki Rin đều ngỡ ngàng.
Khi họ đang định rời khỏi lớp để đi khám phá tiệm đồ ngọt như mọi khi, thì một nhân vật không ngờ tới lại đến bắt chuyện.
Đột nhiên cô ấy lại bảo muốn họ lắng nghe tâm sự của mình.
'Hả? Cái gì vậy? Thật sao? Ừm? Camera giấu kín à?'
Tại sao mình lại đang đối mặt với Takamine cùng với Mizuki thế này? Thậm chí bầu không khí còn có vẻ khá nghiêm trọng nữa.
Koseki thầm than vãn trong lòng vì tình huống khó xử. Rồi cô chậm rãi liếc nhìn sang Mizuki bên cạnh.
Qua ánh mắt chạm nhau và đồng tử đang run rẩy, có vẻ như Mizuki cũng đang có cùng tâm trạng.
"Mình bắt đầu nói nhé. Được chứ?"
"Ừ, cậ-cậu cứ tự nhiên nói đi."
"Ta-Takamine cứ làm theo ý cậu muốn là được."
Trước lời của Takamine, Koseki và Mizuki liên tục gật đầu. Takamine nhìn dáng vẻ của hai người họ, đôi môi khẽ mấp máy.
Dáng vẻ như đang đắn đo điều gì đó. Takamine chần chừ một lát, rồi như đã quyết tâm, cô mở lời.
"Đây là chuyện về một người bạn của mình..."
'Hả?'
Từ miệng Takamine thốt ra một đoạn mở đầu hết sức điển hình. Chẳng lẽ là... Trước khả năng vừa nảy ra, Koseki lại liếc nhìn sang bên cạnh. Và một lần nữa, cô lại chạm mắt với Mizuki.
'Cậu cũng đang nghĩ giống tớ đúng không, Rin.'
'Ừ. Có vẻ cậu cũng thấy vậy hả, Yuuna.'
Cả hai đều lộ rõ vẻ nghiêm túc trong ánh mắt trao cho nhau.
'Chắc chắn là cô ấy đang kể chuyện của chính mình rồi.'
Dù nói ra thì hơi có lỗi với Takamine, nhưng đối với Koseki, Takamine vốn là người có vẻ xa cách với hai chữ "bạn bè".
Cũng phải thôi, với lịch sử từ chối lừng lẫy đó, Takamine được các học sinh gọi là "Công chúa từ chối".
Và thực tế trong quá khứ, Takamine cũng đã từng từ chối lời mời của họ.
Vậy mà, một người như Takamine lại mượn danh "bạn bè" để đi tư vấn tâm sự.
Koseki chỉ có thể hiểu rằng vì quá xấu hổ nên Takamine mới phải mượn một nhân vật ẩn danh để nói ra nỗi lòng của mình.
"Ưm... Mì-mình nói tiếp được chứ?"
Trước thái độ thay đổi đột ngột và khí thế của hai người kia, Takamine bị áp đảo, lặng lẽ quan sát sắc mặt của họ.
"Tất nhiên rồi!"
"Nói mau đi! Có thế tụi mình mới giúp được chứ!"
"Hả? Ờ, ừm..."
Ánh mắt Takamine đảo liên tục từ trái sang phải. Trong thoáng chốc, nơi đáy mắt cô thoáng hiện lên sự hối hận.
"Mình có một người bạn..."
Takamine như đã buông xuôi, cô lại bắt đầu dẫn dắt câu chuyện.
"Ừ ừ! Rồi sao nữa!?"
"Có một người bạn thì sao?"
"............?"
Không hiểu sao không khí hào hứng của hai người kia bỗng tăng vọt, khiến Takamine tròn mắt ngạc nhiên như một chú thỏ bị giật mình.
"... Ờ, ừm. Có một người bạn."
Takamine nuốt nước bọt cái ực trước ánh mắt chằm chằm của hai người họ. Cảm thấy hơi sợ hãi trước sự chú ý đó, đôi môi cô run rẩy tiếp lời.
"Người bạn đó gần đây đã nhận ra tình cảm của mình rồ—"
"Tì-tình cảm!? Ý cậu là tình yêu ấy hả!!?"
"Hết hồn!"
Trước lời của Takamine, Koseki đập mạnh tay xuống bàn. Takamine giật mình vì hành động đó, thu mình lại.
Đột nhiên lại đập bàn, mì-mình đã lỡ lời gì sao? Takamine đưa mắt nhìn luân phiên giữa cái bàn và khuôn mặt của Koseki.
Trong khi đó,
'Tì-tình yêu!? Takamine hiện đang thầm thương trộm nhớ ai đó sao!?'
Koseki lúc này chẳng còn bận tâm đến dáng vẻ của Takamine nữa. Cô đang mải mê gặm nhấm sự thật gây sốc vừa rồi trong đầu.
'Khô-không ngờ Takamine lại biết yêu ai đó.'
Takamine vốn là người luôn tỏ thái độ hung dữ mỗi khi đối mặt với nam giới, đến mức từng có tin đồn rằng cô ấy gặp khó khăn trong việc tiếp xúc với đàn ông.
Vậy mà một người như thế lại đang yêu.
Thật sự quá đỗi kinh ngạc, chuyện này dù không muốn phấn khích cũng không được.
"Yuuna. Tự-tự trọng chút đi. Cậu làm Takamine sợ rồi kìa."
Thấy Koseki đang chìm đắm trong sự phấn khích, Mizuki huých khuỷu tay vào hông cô, kèm theo đó là một lời thì thầm.
"À."
Nhờ lời của Mizuki, Koseki mới nhìn thẳng lại phía trước. Đập vào mắt cô là một Takamine đang bối rối không biết phải làm sao.
Nhìn thấy dáng vẻ đó, Koseki nhận ra mình đã quá đà. Cô cảm thấy ngượng ngùng và đưa tay gãi má.
"Xi-xin lỗi nhé. Tại mình vốn rất thích mấy chuyện yêu đương nên hơi phấn khích quá."
"Khô-không sao.... Cậu bảo là thích, nên mình thấy tin tưởng hơn, cũng tốt."
"Ừ! Mình cũng coi như là chuyên gia tình yêu đấy! Có gì cứ hỏi đi! Mình sẽ trả lời thật lòng và hết sức mình!"
"À, ừm."
Koseki vừa vỗ ngực vừa thúc giục câu trả lời. Takamine nhìn dáng vẻ của Koseki với vẻ mặt hơi e dè.
Liệu có tin được không đây? Cô thầm đặt dấu hỏi trong lòng. Nhưng rồi nhận ra mình chẳng còn phương án nào khác, Takamine đành phải kể nốt câu chuyện còn dang dở.
"Thì như mình đã nói, người bạn đó đã nhận ra tình cảm của mình."
""Ừ ừ!""
"......... Ừm. Nhưng có vẻ chuyện đó lại trở thành vấn đề."
"Vấn đề là sao?"
"Ngay khi nhận ra mình yêu người ta, thì việc đối mặt với đối phương bỗng trở nên khó khăn? Kiểu như không thể đối xử bình thường như trước được nữa ấy. Thế nên gần đây thậm chí còn chẳng dám bắt chuyện luôn."
"Ôi trời, ôi trời."
Mizuki, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng đưa tay lên che miệng.
"Người bạn đó ấy. Đúng là một thiếu nữ chính hiệu nhỉ? Thời buổi này hiếm thấy ai như vậy lắm."
Mizuki nói, không quên liếc nhìn Takamine một cái.
Gật gật.
Takamine gật đầu lia lịa trước lời của Mizuki. Cô cảm thấy vui mừng vì như gặp được đồng chí có cùng suy nghĩ.
Ý kiến rất hợp nhau. Tầm này thì có thể tin tưởng mà hỏi được rồi đấy.
Takamine thầm nghĩ.
"Dù sao thì vấn đề này khá nghiêm trọng nên mình mới nhờ tư vấn. Chí ít cũng phải nói chuyện được thì mối quan hệ mới tiến triển hay gì đó chứ, đúng không?"
"Hửm. Đúng là vậy thật."
Cảm giác như ánh mắt của họ hơi quá mức. Ừm... Chắc là mình tưởng tượng thôi.
Xua đi cảm giác kỳ lạ, ánh mắt Takamine bỗng trở nên nghiêm túc. Và rồi,
"Các cậu ơi. Làm ơn giúp mình với. Mình muốn bằng mọi giá giúp tình yêu của bạn mình thành hiện thực! Chuyện này quan trọng với mình như mạng sống vậy. Thế nên xin hãy suy nghĩ thật kỹ và cho mình câu trả lời nhé!"
Cô thốt lên mong muốn của mình với giọng nói đầy sức thuyết phục.
"Ôi trời, ôi trời."
"Qu-quan trọng như mạng sống cơ à."
Đó là khoảnh khắc mà sự hiểu lầm càng thêm sâu sắc mà Takamine chẳng hề hay biết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn