Chương 10: Takamine Nagi đang lâm vào tình cảnh tuyệt vọng
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 88 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Cuộc gặp gỡ tại quán cà phê kết thúc cũng là lúc cô phải chia tay Shota.
Thật lòng mà nói, cô rất muốn giữ cậu lại thêm chút nữa. Thế nhưng, cảm nhận được bầu không khí gượng gạo đang bao trùm giữa hai người, cô chẳng còn đủ can đảm để mở lời.
Dù có chút tiếc nuối, nhưng để mưu cầu cho tương lai, việc để Shota ra về và chờ đợi cơ hội tiếp theo là quyết định hoàn toàn đúng đắn.
"Vậy nên, tiểu thư có thể giải thích một chút được không?"
Tại dinh thự sau khi mọi chuyện đã ổn thỏa, tôi lên tiếng hỏi Kaede khi cô ấy đang ngoan ngoãn chuẩn bị đi ngủ. Vì không hài lòng với tình huống ngày hôm nay nên giọng điệu của tôi có phần hơi gay gắt.
"…Chuyện, chuyện đó là thế này."
Thấy tôi gặng hỏi, Kaede khẽ gãi má.
Kaede, cái đồ đáng yêu này.
Nhưng lần này tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.
Bởi vì đây là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Cuộc đời tôi đang đặt cược vào việc em có yêu đương thành công hay không đấy. Nếu em thất bại trong tình yêu, tôi sẽ phải kẹt lại thế giới này mãi mãi mà không có cách nào thoát ra được.
Sống vĩnh viễn trong cái thế giới giả tạo này với thân xác phụ nữ mà mình không hề mong muốn sao?
Nếu chuyện đó xảy ra, cái tôi quý giá của tôi chắc chắn sẽ dần bị vấy bẩn bởi thực tại và xác thân này. Rồi đến một ngày nào đó, tôi sẽ buông xuôi và từ bỏ việc là chính mình.
Tôi không hề mong muốn một cuộc sống như vậy.
Kaede, vì tôi, em nhất định phải hạnh phúc.
Em phải giữ nguyên vẹn lòng ái mộ dành cho Arai, sử dụng tất cả những gì mình có để chinh phục trái tim của nam chính 'Arai Shota'.
Có như vậy, chúng ta mới đạt được cái 'Ending' với điều kiện viển vông kia. Vì một 'Happy Ending' cho cả hai.
Thế nên, Kaede à. Cái dáng vẻ yếu đuối trong tình yêu như hiện tại, rồi cái mối quan hệ chẳng rõ nguyên do mà lại trở nên xa cách thế này, tôi tuyệt đối không thể chấp nhận được.
"Đừng có lấp lửng nữa, tiểu thư."
"…Ức. Chị, chị biết rồi."
Thấy tôi bồi thêm một câu, cô ấy mới miễn cưỡng định mở lời, xem ra đúng là định tìm cách thoái thác rồi. Thật là đáng trách mà.
Đã tự xưng là 'chị' mà lại định lừa gạt đứa em này sao. Thật là quá quắt.
"Ưmmm. Thì đúng như em nói đó, chị đã nhận ra tình cảm của mình rồi đúng không?"
"Vâng, đúng vậy. Phải mất đến tận mấy tháng trời cơ đấy."
"Ức. Dù, dù sao thì!"
Bị tôi không nương tình mà chỉ ra sự thảm hại trong quá khứ, cô ấy cũng biết ngượng mà đỏ bừng cả mặt.
Đúng chuẩn dáng vẻ của một thiếu nữ đang yêu. Nhìn thấy cảnh này, thắc mắc trong tôi lại càng lớn hơn. Tại sao mối quan hệ với Arai lại trở nên tồi tệ hơn cơ chứ?
Thật không thể hiểu nổi. Rốt cuộc thời gian qua cô ấy đã làm ăn kiểu gì vậy?
Tôi cố gắng gạt bỏ sự bực bội và tuyệt vọng trong ánh mắt đang hướng về Kaede. Cầu mong cô ấy đưa ra được một lời bào chữa có thể chấp nhận được.
"Sau khi nhận ra rồi… thì, chị cứ bị để ý quá mức ấy? Cứ như thể trên đời này chỉ còn lại hai người thôi, rồi tim cứ đập loạn xạ cả lên. Mặt thì nóng bừng như bị bỏng lạnh, đầu óc thì mông lung như đang bị cúm nặng vậy. Nói chung là——"
"……Chẳng lẽ nào. Tiểu thư."
"…Vì xấu hổ quá nên chị không dám bắt chuyện. Ừm."
"Hầy."
Tôi đã nghi nghi rồi, không ngờ lại là cái lý do trẻ con thế này.
Kaede à. Đúng là không hổ danh nữ chính truyện hài lãng mạn. Hóa ra bấy lâu nay em toàn làm những chuyện khiến người ta nghẹn họng như ăn phải khoai lang sống vậy.
Hừ, tôi đã quá chủ quan. Tôi cứ ngỡ một khi đã nhận ra tình cảm, cô ấy sẽ tự mình thúc đẩy mối quan hệ với Arai dù chỉ là một chút.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại.
Tôi đã quá xem thường thế giới quan của thể loại hài lãng mạn này rồi.
"Vì xấu hổ mà không dám bắt chuyện sao? Tiểu thư là học sinh tiểu học đấy à?"
"Ư hự. Chị, chị phải làm sao đây. Vì căng tay quá nên không thốt nên lời được! Tất cả là tại em đó. Tại em cứ bảo yêu với đương, nên mới thành ra thế này chứ bộ!"
"……Cuối cùng lại là lỗi của tôi sao."
Kaede cứng họng không đáp lại được lời tôi. Thay vào đó, cô ấy kéo chiếc chăn đang đắp ở chân lên che kín tận dưới mắt.
"………."
Kaede trốn sau làn chăn như một đứa trẻ, đôi mắt cứ chớp liên hồi. Rõ ràng là chủ nhân mà lại phải đi dò xét sắc mặt của hầu gái.
Đúng là chủ tớ đảo lộn hết cả rồi.
'Kaede à. Nhận ra tình yêu xong là biến thành đồ ngốc luôn sao.'
Nhưng dù sao nhờ vậy mà tôi cũng được rửa mắt, cũng không đến nỗi tệ.
Khà, thôi bỏ qua chuyện đó đi.
Ngay sau đó, tôi chào một tiếng rồi rời khỏi phòng Kaede. Tôi biết một khi cô ấy đã rơi vào trạng thái đó thì việc tiếp tục trò chuyện là điều bất khả thi.
"Ừm. Phải làm sao đây nhỉ."
Tôi lẩm bẩm một mình khi bước đi dọc hành lang mờ tối. Đó là lời thốt ra vô thức trong lúc tôi đang xem xét lại tình hình hiện tại.
'Truyện hài lãng mạn thường có nhiều tình tiết gây ức chế mà.'
Bởi vì nếu nam nữ chính đến với nhau sớm quá thì tác phẩm sẽ chẳng còn gì để triển khai nữa.
'Nhưng dù thế thì cái sự vụng về kia cũng quá mức rồi.'
Nhận ra tình yêu xong là không thể đối xử với nhau như trước được nữa sao. Đúng là tâm hồn thiếu nữ quá đi mất.
Ừm. Thông thường chẳng phải vì muốn giành lấy tình yêu mà người ta sẽ tiếp cận đối phương tích cực hơn sao?
Không phải vậy à? Hay là vì vẻ ngoài là nữ nhưng bên trong lại là đàn ông nên tôi mới nghĩ thế? Tôi cũng chẳng rõ nữa.
Nhưng có một điều chắc chắn là, nếu tôi là Kaede, tôi sẽ không làm như vậy.
'Là tôi thì tôi đã tấn công dồn dập rồi.'
Chẳng phải sao, tôi đâu có thiếu thốn thứ gì? Từ ngoại hình, tài sản cho đến cả nhân vọng. Nói thẳng ra, nếu tôi đã quyết tâm thì có thể hớp hồn hầu hết bất cứ ai.
Vì thế, nếu tôi thực sự khao khát tình yêu, tôi sẽ chủ động tấn công đối phương.
Bởi tôi biết đó là phương pháp hiệu quả nhất.
'Hầy. Giá mà Kaede cũng suy nghĩ được như vậy thì tốt biết mấy.'
Nếu thế thì dù chưa đạt được Ending ngay, tiến độ chắc cũng đã được đẩy nhanh đáng kể. Tất nhiên, trong quá trình đó, những khoảnh khắc ngọt ngào và thanh khiết đặc trưng của truyện hài lãng mạn sẽ biến mất.
Mà thôi. Liên quan gì đến tôi chứ.
Nếu thấy không vừa lòng thì cứ thử xuyên không vào đây như tôi đi rồi biết.
*
"Anh hai. Cảm tưởng của anh về ngày hôm nay thế nào? Vui chứ?"
Vừa tắm xong, đang dùng tay lau qua loa mái tóc ướt, Yuki đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách bỗng cất tiếng hỏi.
Nghe câu hỏi của Yuki, Shota đang định đi về phòng liền chuyển hướng bước chân về phía em gái.
"Yuki, anh vì em mà——" Nhắc đến chuyện hôm nay, Shota nhớ lại những gì đã xảy ra. Đang định lên tiếng phàn nàn thì cậu bỗng ngập ngừng.
Bởi cậu vừa chứng kiến một cảnh tượng hết sức ngớ ngẩn.
"Nhoàm ♪" Tiếng ngân nga phát ra từ sự ngọt ngào nơi đầu lưỡi. Shota tận mắt thấy cô em gái mình đang xúc kem ăn ngon lành.
Đã thế còn vừa ăn vừa xem bộ phim hoạt hình đang hot dạo gần đây nữa chứ.
"Suỵt."
Cảnh tượng trước mắt khiến Shota nhận ra ngay lý do tại sao sáng nay Yuki lại bị đau bụng.
"Hầy."
Nhận ra sự thật, một tiếng thở dài thoát ra khỏi kẽ môi. Shota cảm thấy thật cạn lời, cậu nhìn Yuki với ánh mắt phức tạp. Và phải mất một lúc sau, Yuki mới nhận ra ánh mắt đó.
"Anh hai. Sao đang nói lại thôi thế? Nói mau đi. Bây giờ đang là cảnh Hina-chan tỏa sáng rực rỡ đấy."
Yuki liếc nhìn Shota rồi nói.
Chẳng phải chính em là người bắt chuyện trước sao. Thái độ trơ trẽn của Yuki khiến câu nói đó tự động hiện lên trong đầu Shota.
Shota thấy cô em gái này thật đáng ghét. Thế là, cậu quyết định thực hiện một hình phạt nho nhỏ.
"Hửm?"
Đang vừa ăn kem vừa xem hoạt hình thì Shota lẳng lặng tiến lại gần. Khoảng cách đã trở nên rất gần, khiến cô bé không thể chỉ tập trung vào màn hình TV được nữa.
Vì vậy, Yuki ngước mắt lên nhìn Shota đang ở ngay sát bên.
Chính lúc đó.
Cánh tay của Shota lướt qua tầm nhìn của Yuki. Và cùng lúc đó, bàn tay cô bé bỗng cảm thấy trống trải.
"?"
Yuki nhìn xuống tay mình. Que kem lẽ ra phải ở đó đã biến mất. Chẳng lẽ…, Yuki lại nhìn về phía Shota. Trên tay anh trai cô chính là que kem cô đang ăn dở.
"Hả!"
Hành động của anh trai khiến Yuki muộn màng nhận ra sự việc. Để giành lại niềm hạnh phúc của mình, Yuki vội vàng vươn dài tay ra. Đó là một cuộc tập kích bất ngờ.
Tuy nhiên,
"Không được."
Shota nhanh nhẹn hơn nhiều. Cậu lập tức bắt bài chuyển động của Yuki và rụt tay lại phía sau. Đưa que kem đến vị trí mà tay Yuki tuyệt đối không thể chạm tới.
"Anh, anh hai!! Trả đây cho emmm! Đồ ngốc này!!"
"Lại muốn bị đau bụng nữa à? Không được."
Phẫn nộ vì bị cướp mất niềm hạnh phúc, Yuki vùng vẫy kịch liệt. Shota vừa cười vừa nhìn dáng vẻ đó của em gái, rồi quay người đi.
Và cứ thế, cậu bước đi không chút luyến tiếc. Trên tay vẫn cầm que kem mà Yuki đang ăn dở.
"Trả lại cho emmm! Anh đi đâu đấy!!"
Mặc cho tiếng la ó trách móc của em gái từ phía sau, Shota hoàn toàn phớt lờ. Thậm chí cậu còn thong dong thưởng thức que kem và đi về phòng.
"Hừ!"
Đặt que kem lên bàn, Shota vươn vai một cái thật dài để xua tan mệt mỏi tích tụ cả ngày. Cảm giác sảng khoái lan tỏa từ bả vai xuống tận cánh tay.
Tận hưởng cảm giác ngọt ngào đó một lát, cậu cầm que kem rồi leo lên giường nằm.
"Một mình mà ăn nhiều thế này. Bảo sao chẳng đau bụng."
Nhìn kỹ thì que kem đã vơi đi mất một nửa. Không hiểu với cái dáng người nhỏ nhắn kia, làm sao con bé có thể ăn hết một nửa chỗ này được.
Shota vừa nghĩ vừa cho phần kem còn lại vào miệng.
"Ừm."
Vừa nhấm nháp vị ngọt, cậu chợt nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm nay. Hình ảnh Mochizuki và Takamine vui sướng khi đứng trước món parfait.
Không ngờ hai người họ lại là bạn của nhau.
Đã thế, cơ duyên khiến họ thân thiết lại là từ quán cà phê hầu gái.
'Ừm. Dù sao thì quán cà phê hầu gái vẫn có gì đó hơi kỳ quặc.'
Nhưng vì chính chủ đã khẳng định như vậy nên cũng chẳng còn cách nào khác. Tạm thời cứ chấp nhận vậy đi.
Dù sao thì.
"Mochizuki. Chẳng lẽ cô ấy không ghét mình sao."
Hôm nay vô tình mà họ đã có một cuộc gặp gỡ khá dài. Và trong khoảng thời gian đó, dù vẫn còn gượng gạo nhưng cậu không hề cảm nhận được cảm giác 'ghét bỏ' từ phía Mochizuki.
Chỉ là cả hai đều cảm thấy ngượng ngùng với nhau mà thôi.
'Là mình hiểu lầm sao?'
Cũng không rõ nữa. Điều duy nhất có thể biết là cô ấy không hẳn là ghét cậu. Bởi nếu ghét, cô ấy đã chẳng ngồi ăn parfait trước mặt một người như vậy.
"Đúng là một ngày kỳ lạ."
Nhờ Yuki mà cậu đã có dịp nói chuyện riêng với Takamine, rồi sau đó Mochizuki cũng gia nhập và trò chuyện cùng.
Cậu đã dành thời gian với tận hai nhân vật nổi tiếng của Học viện Seio.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ.
Nằm trên giường, Shota cứ mải mê với những thắc mắc của mình. Rồi cơn mệt mỏi ập đến khiến cậu bắt đầu chớp mắt liên hồi.
Hòa cùng nhịp chớp của hàng mi, ý thức của Shota dần trở nên mơ hồ.
Trong lúc ý thức đang lịm đi vì cơn buồn ngủ, Shota lẩm bẩm một mình.
"……Nhắc mới nhớ, hôm nay Takamine trông cũng đáng yêu thật đấy——" Đặc biệt là cái dáng vẻ vừa dè chừng vừa gọi món parfait đó, đúng là rất đáng yêu—————Zzz

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn