Chương 3: Takamine Nagi đã nỗ lực hết sức mình
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 88 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Tiểu thư đã vào rạp rồi ạ."
"Rõ rồi. Chúng tôi sẽ tiếp tục cảnh giới xung quanh."
"Vâng. Vất vả cho các anh quá."
Chiếc bộ đàm nhỏ phát ra tiếng rè rè rồi tắt ngóm sau câu nói của tôi. Tôi quan sát xung quanh một lượt rồi nhét đại chiếc bộ đàm vào túi quần.
'Hộ vệ không có gì bất thường. Cho đến giờ mọi thứ vẫn đúng như kế hoạch.'
Thật may mắn làm sao.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vuốt ngực trấn tĩnh. Ánh mắt tôi đảo qua đảo lại, quan sát khung cảnh xung quanh. Trước mắt tôi là một rạp chiếu phim đông đúc điển hình vào ngày cuối tuần.
Và rải rác khắp tòa nhà là lực lượng cảnh vệ của gia tộc Mochizuki.
"Hì hì."
Tôi nở một nụ cười mãn nguyện trước thành quả mình tạo ra. Cảm giác như những khổ cực trong mấy ngày qua cuối cùng cũng được đền đáp.
'Thật là sát sao.'
Vốn dĩ lịch trình của Kaede được ấn định trước theo đơn vị cơ bản là một tháng. Điều này nhằm tạo điều kiện cho những người giúp việc trong gia tộc lệ thuộc vào cô ấy có thể sắp xếp công việc.
Thế nhưng, dù đã có sự đồng ý của Kaede, nhưng thực tế tôi đã tự ý đột ngột thêm mục 'đi xem phim' vào lịch trình.
Chính vì vậy, tôi đã phải đứng ra chịu trách nhiệm điều phối lịch trình của những người giúp việc. Thực ra đến bước này thì vẫn còn có thể xoay xở được. Nhưng đáng tiếc là vẫn còn việc khác cần phải xử lý.
Mục đích của tôi đâu chỉ đơn thuần là để Kaede đi xem phim.
Vì vậy, tôi đã phải chắt bóp quỹ thời gian vốn đã ít ỏi để đi gặp trước những người có liên quan ở rạp chiếu phim. Tất cả là để đảm bảo rằng hôm nay Kaede có thể ngồi vào chiếc ghế ngay cạnh Arai.
'Dù sao thì mình cũng đã làm được.'
Qua trải nghiệm mấy ngày nay, tôi đã hiểu thế nào là cảm giác máu trong người khô héo dần theo thời gian thực.
Trong dòng thời gian trôi đi không ngừng nghỉ, dù tôi đã xử lý khá nhanh nhưng núi hồ sơ vẫn còn đó.
Dưới áp lực từ hai sự thật đó, tôi đã phải vừa làm việc vừa nuốt nước mắt, cắt xén cả thời gian ngủ.
Nếu có thể, tôi không bao giờ muốn trải nghiệm điều đó lần thứ hai. Trước khi quay về thế giới cũ mà đã chết vì làm việc quá sức thì mọi nỗ lực từ trước đến nay đều đổ sông đổ biển hết.
……Nhưng mà.
Kaede đã thực sự rất hào hứng.
Khi đang gặm nhấm nỗi khổ của lao động, hình ảnh Kaede trước khi vào rạp chiếu phim chợt hiện lên trong đầu tôi.
'Cảm ơn cậu, Takamine. Tớ biết mấy ngày qua cậu đã vất vả rồi. …Tớ không muốn để nỗ lực đó trở nên vô ích. Thế nên tớ nhất định sẽ đạt được kết quả!'
Chỉ là đi vào rạp phim thôi mà cô ấy làm như sắp ra chiến trận không bằng.
Kaede. Cái đồ đáng yêu này.
Đúng như những gì cô ấy nói, tôi đã chịu khổ rất nhiều rồi. Hy vọng cô ấy sẽ giành được kết quả tốt đẹp.
Nếu không thì thực sự tôi…
……Sẽ thấy hụt hẫng lắm đấy.
"Hừm."
Khi sự căng thẳng vơi bớt, một tiếng rên rỉ khẽ thoát ra. Cảm nhận được cơn mệt mỏi ập đến, tôi quyết định ngồi nghỉ một lát.
Cứ ngồi chờ ở chiếc ghế gần đây cho đến khi Kaede ra là được nhỉ.
Tôi nhìn quanh, tìm kiếm một chỗ thích hợp để ngồi nghỉ.
Đúng lúc đó.
"………Hửm?"
Trong khi đang quan sát bên trong rạp phim, tầm mắt tôi bỗng bị khựng lại ở một điểm, giống như bị mắc vào mạng nhện vậy.
'Có một đứa trẻ đang ở một mình.'
Một bé gái có mái tóc màu bạc giống hệt tôi đang ngồi trên ghế. Hơn nữa, ánh mắt con bé còn lộ rõ vẻ nôn nóng, đầu không ngừng ngoảnh sang trái sang phải.
Một cảnh tượng mà ai nhìn vào cũng thấy không tự nhiên. Có lẽ nào con bé bị lạc mất gia đình khi đi chơi rạp phim cùng nhau không?
'Trẻ lạc sao?'
Để chắc chắn, tôi đã quan sát thêm khoảng 10 phút nhưng con bé vẫn ngồi đó một mình. Có vẻ đúng là trẻ lạc thật rồi.
Nhìn dáng vẻ của bé gái, bất chợt một ký ức hiện về trong tôi. Đó là khoảnh khắc mười năm trước, ngay sau khi nhập xác, tôi đã lững thững bước đi trên con đường công viên mờ tối trong hình hài một đứa trẻ.
'Lúc đó mình đã rất sợ hãi.'
Đột nhiên biến thành một bé gái và bị ném vào một môi trường xa lạ. Trong tình cảnh đó, tôi đã phải vội vã bước đi trong đêm tối để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Liệu có ai đó mang ác ý sẽ làm hại mình không? Liệu mình có bị bắt cóc không? Ngay cả khi không có chuyện đó, liệu mình có bị chết cóng vì lạnh không?
Cứ mỗi bước đi, những khả năng đó lại hiện lên trong đầu. Tôi đã phải chiến đấu với những tưởng tượng ấy để tìm người giúp đỡ.
Nghĩ lại thì, trải nghiệm lúc đó là thứ mà ngay cả một người đàn ông trưởng thành có 'cái tôi' vững vàng cũng khó lòng chịu đựng nổi.
'Chắc là con bé sợ lắm.'
Nỗi sợ hãi lúc đó là một cảm xúc quá sức chịu đựng ngay cả với một người lớn như tôi. Vậy thì một bé gái mười tuổi chưa lớn hẳn sẽ cảm thấy thế nào?
Tình cảnh hiện tại chắc chắn là rất đáng sợ. Chắc chắn con bé đang mong chờ sự giúp đỡ của ai đó.
Vì vậy, tôi quyết định bắt chuyện với đứa nhỏ trông có vẻ như đang bị lạc kia.
"Này bé. Em ở một mình à?"
"Dạ?"
Khi tôi bắt chuyện, cô bé chậm rãi ngước nhìn tôi. Và rồi, đôi mắt lấp lánh tuyệt đẹp như mặt biển phản chiếu ánh mặt trời chào đón tôi.
Lại gần mới thấy rõ.
Đứa trẻ này sau này chắc chắn sẽ trở thành một mỹ nhân.
Tất nhiên, hiện tại vẫn còn lớp mỡ trẻ con và vóc dáng đặc trưng của một đứa trẻ nên còn quá sớm để bàn về vẻ đẹp.
Dù vậy, trong ấn tượng đáng yêu đó, những đường nét rõ ràng trên khuôn mặt đã hé lộ một phần sự kiều diễm trong tương lai.
'Quả nhiên để con bé một mình thì nguy hiểm thật.'
Hoa đẹp thì thường có ong bướm vây quanh. Đáng tiếc là tôi biết rõ điều đó qua kinh nghiệm của bản thân. Cơ thể xinh đẹp vô ích này đã mang lại cho tôi những trải nghiệm như vậy.
Nhớ lại thì, với tư cách là một người đàn ông, đó là những khoảnh khắc vô cùng khốn khổ.
"…Chị là ai ạ?"
Giọng nói của cô bé kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Một âm thanh rất phù hợp với vẻ ngoài đáng yêu.
"Chị thấy em ở đây một mình từ nãy đến giờ…. Có phải em bị lạc không?"
"Không phải đâu ạ. Em không có bị lạc."
Một câu trả lời nằm ngoài dự tính. Dù nhìn kiểu gì cũng thấy giống trẻ lạc, vậy mà con bé lại bảo không phải. Chẳng lẽ tôi hiểu lầm sao?
—Không, cũng có khả năng con bé sợ người lạ nên phản xạ tự nhiên là phủ nhận.
Phải tiếp cận một cách cẩn thận hơn mới được.
"Người bị lạc là anh trai em cơ."
"Hả?"
Đang định tìm cách tiếp cận khác thì đứa trẻ lại thốt ra một câu xanh rờn.
Anh trai bị lạc sao?
…Đó lại là chuyện gì nữa đây.
Tạm thời thì tôi đã biết con bé đến rạp phim chơi cùng anh trai.
Tôi nhìn đứa trẻ chằm chằm với vẻ mặt yêu cầu một lời giải thích.
"Đang đi thì bỗng nhiên em thấy bắp rang bơ trông ngon quá nên đứng lại xem một chút, thế là anh ấy biến mất tiêu luôn. Anh trai em thật là đoảng quá phải không chị?"
"À. Ra là vậy."
Tôi đã hiểu đại khái rồi.
Con bé bị thu hút bởi thứ gì đó nên dừng bước giữa chừng, còn người anh thì không nhận ra điều đó mà cứ thế đi tiếp.
"Nên em ngồi đây đợi anh trai đến tìm đúng không?"
"Vâng. Ở trường em được dạy là những lúc thế này thì đừng có đi lung tung mà hãy ngồi yên một chỗ ạ."
"Ừ. Thông minh lắm."
"Đúng rồi ạ. Em thông minh lắm! Không giống như ông anh ngốc nghếch bị lạc kia đâu."
Vừa khen một câu là con bé đã vênh mặt lên ngay. Trông thật đáng yêu.
Thực lòng tôi rất muốn xoa đầu con bé nhưng đành kìm lại. Lỡ như con bé nảy sinh cảnh giác thì mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp.
"Chị ngồi cạnh em một lát được không?"
"Dạ? Để làm gì ạ?"
"Em không thấy buồn sao? Chị cũng đang buồn đây. Trong lúc chờ anh trai đến tìm, em làm bạn trò chuyện với chị nhé?"
"Bạn trò chuyện ạ?"
"Phải. Bạn trò chuyện."
Trước khi đưa ra câu trả lời, đôi mắt cô bé đảo qua đảo lại. Có vẻ như con bé đang cân nhắc khả năng tôi là kẻ khả nghi.
"Được ạ. Chị ngồi đi. Vì chị giống Hina-chan nên em đặc biệt cho phép đấy."
Trong lúc tôi đang lo lắng vì nghĩ con bé có thể từ chối, thì thật may là đã nhận được sự đồng ý.
Bộp bộp.
Đứa trẻ nhấc mông dịch sang bên phải rồi dùng tay vỗ vỗ vào chỗ trống.
"Ừ. Cảm ơn em."
Dù chẳng biết Hina-chan là cái quái nào, nhưng có vẻ nó đã có tác dụng trong việc giúp con bé mất cảnh giác.
Thấy mọi chuyện tiến triển tốt, tôi nở nụ cười rạng rỡ rồi ngồi xuống cạnh đứa trẻ.
"Em đi xem phim với anh trai à?"
"Vâng. Có bộ phim hoạt hình em hay xem mới ra bản điện ảnh ạ. Thế nên hai anh em mới cùng đi xem."
Đứa trẻ dùng đầu ngón tay chỉ về một hướng. Nơi con bé chỉ có một tấm biển quảng cáo của một bộ phim hoạt hình đang thịnh hành gần đây.
Nhìn kỹ thì trên tấm biển có hình một thiếu nữ xinh đẹp tóc bạc đang cầm gậy phép trong tư thế biến hình. Có vẻ thiếu nữ trong tranh chính là Hina-chan mà con bé nhắc tới.
"Anh trai em tốt thật đấy."
"Anh trai ngốc thì có ạ. Bị lạc nên cuối cùng chẳng xem được phim luôn. Quá giờ chiếu phim rồi còn đâu."
Giọng nói hờn dỗi, có vẻ như kỳ vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Mà cũng đúng thôi, nếu là tôi, mong đợi một thứ gì đó suốt mấy ngày trời mà đến phút cuối lại không xem được vì sự cố thì cũng nản lòng lắm.
"Ừm. Vậy thì phải mau chóng tìm thấy anh ấy để còn vào xem giữa chừng chứ nhỉ?"
"Thôi ạ. Xem giữa chừng thì mất mạch phim mất. Em không xem nữa đâu."
Dỗi thật rồi đây.
Ừm. Cái ông anh kia.
Sẽ khổ sở lắm đây.
Tất nhiên đó không phải việc tôi cần bận tâm.
"Em có biết anh trai bị lạc từ khoảng khi nào không?"
"Anh ấy ấy ạ?"
"…Ừ. Anh trai em ấy."
Biết đâu lát nữa lại cần đến sự giúp đỡ của cảnh sát. Những thông tin cần thiết thì nên hỏi trước.
"Khoảng hai mươi phút rồi ạ."
"Ra vậy. Có vẻ anh trai em không có khiếu tìm người cho lắm nhỉ."
"Chắc là vậy ạ? Em cũng không rõ nữa. Đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra mà."
Đứa trẻ nhún vai.
Chẳng thấy một chút cảm giác nguy hiểm nào cả. Ước gì con bé sớm nhận thức được thực tế là chính mình mới là người đang bị lạc.
Nhìn dáng vẻ kia thì chắc là vô vọng rồi.
"Tên em là gì?"
"Tên ạ? ……Để làm gì ạ?"
Trước câu hỏi mang tính chất thẩm vấn tiếp theo, đứa trẻ nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Đúng là một câu hỏi đột ngột thật. Tôi vội vàng chọn lọc lời lẽ trong đầu để chống chế.
"Thì sao chứ, chúng ta là bạn mà?"
"……Bạn ạ?"
"Phải. Chẳng phải chúng ta là bạn trò chuyện sao? Vậy thì là bạn rồi. Mà bạn bè với nhau thì trao đổi tên là chuyện bình thường mà?"
Vì vội vàng đưa ra lời bào chữa nên lý lẽ có phần hơi gượng ép. Dù vậy, lời đã nói ra thì không thể rút lại được.
Tôi vừa quan sát sắc mặt con bé vừa chờ đợi xem lời nói của mình có được chấp nhận hay không.
"Đành chịu vậy ạ. Bù lại, chị xinh đẹp phải nói tên mình trước đi."
"……Hì hì. Được rồi. Chị sẽ cho em biết. Tên chị là Takamine Nagi. Không khó nhớ đúng không?"
Dù không mấy hài lòng với tính từ "xinh đẹp" đi kèm, nhưng dù sao tôi cũng đã đạt được kết quả mong muốn. Vì vậy, tôi giấu đi sự khó chịu tức thời và nói ra tên mình ngay lập tức.
"Tên đẹp quá ạ. Nghe vần điệu giống Hina-chan vậy."
"……Ừ. Cảm ơn em. Vậy giờ đến lượt em đấy."
"Vì là bạn nên em mới nói cho chị biết thôi đấy nhé."
Khi tôi hỏi, đứa trẻ gật đầu.
Cuối cùng con bé cũng chịu nói rồi.
Phù. Nghe được cái tên sao mà gian nan quá.
Tôi vểnh tai lên chờ đợi lời tiếp theo của đứa trẻ.
Lỡ như nghe nhầm thì phiền phức lắm.
"Tên em là Arai Yuki ạ."
"…………Hả?"
Một cái tên mang lại cảm giác quen thuộc dù đây là lần đầu tôi nghe thấy. Tôi nhận ra nguyên nhân nằm ở cái 'họ' mà đứa trẻ vừa tiết lộ.
Arai.
Cái họ quen thuộc khiến cái tên 'Shota' tự động hiện ra trong đầu.
Một cảm giác bất an trỗi dậy.
'Chẳng lẽ không phải chứ?'
…Làm ơn.
Hãy nói là không phải đi.
Mấy ngày qua tôi đã thực sự vất vả lắm rồi.
Vì Kaede, tôi đã cắt xén cả giấc ngủ để chuẩn bị cho sự kiện này.
"Yuki!!!"
"A."
Giọng một người con trai vang lên từ đâu đó.
Một giọng nói quen thuộc.
Làm sao tôi có thể không biết được chứ.
Ngày nào ở học viện tôi cũng phải chú tâm lắng nghe giọng nói của người đàn ông đó mà.
"Ơ? ………Takamine?"
Tôi quay đầu về phía phát ra giọng nói.
Đúng như dự đoán, người xuất hiện là…
"……Chào cậu. Arai-kun."
Đáng tiếc thay, đó chính là Arai Shota.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn