Chương 16: Takamine Nagi thích đồ ngọt
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 88 chương · ~21 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Kaede. Cái đồ ngốc này.
Cậu định làm gì khi đột nhiên mất kiểm soát như vậy hả?
"Phù."
Một tiếng thở dài thoát ra qua kẽ môi tôi. Đó là vì ký ức về việc phải đổ mồ hôi hột để dàn xếp tình hình vừa rồi.
'Thật là hú vía.'
Dù có thể hiện những khía cạnh tốt đẹp nhất ra cũng chưa chắc đã đủ, vậy mà không ngờ cậu ta lại để lộ khía cạnh có thể gây mất điểm... ý tôi là, phương diện của một Otaku ngay tại đó.
Thật là cạn lời.
... Haizz.
Cũng may là Yuki đã phản ứng tích cực bằng cách hỏi: "Chị cũng thích Hina-chan ạ!?", nếu không thì bầu không khí chắc chắn đã chùng xuống thảm hại.
... Nhưng dù sao thì, tình hình cũng đã chuyển biến khá tốt đẹp theo cách này hay cách khác, chẳng hạn như việc bắt chuyện tự nhiên với Yuki.
Cứ coi như là cho qua vậy.
"Ừm."
Liệu tình trạng này có thực sự ổn không nhỉ? Mình đưa cậu ta đến đây là để chinh phục Arai, vậy mà đối tượng xây dựng tình thân lúc này không phải Arai mà lại là em gái cậu ấy, Yuki.
Hừm, có gì đó sai sai...
'Không sao. Hãy suy nghĩ tích cực đi. Tình hình cũng không hẳn là tệ.'
Sau khi gặm nhấm sự lo lắng và quan sát kỹ lưỡng, tôi xác nhận thấy Arai đứng bên cạnh đang vui vẻ nhìn hai người họ.
Phải rồi. Arai đã mỉm cười khi nhìn Kaede.
Cân nhắc đến việc ngay trước đó Arai vẫn còn cảm thấy ngượng ngùng với Kaede, thì đây là một tình huống chỉ có thể đánh giá là tích cực về nhiều mặt.
'Dù sao thì mối quan hệ cũng đã tốt lên theo cách riêng của nó, cứ coi như là một điều may mắn đi.'
Thân thiết với gia đình có thể là bàn đạp để tiến triển mối quan hệ sau này mà.
Hắng giọng. Dù sao thì, gác chuyện đó sang một bên đã.
Bây giờ hãy tập trung vào việc cắt chiếc bánh kem đã mang đến. Trong lúc mình ở trong bếp, biết đâu Kaede lại làm ra hành động đột phát nào đó như vừa rồi.
"... Chắc là đĩa để ở tầm này nhỉ? À, đúng là ở đây rồi."
Mở tủ bát ra, tôi thấy có những chiếc đĩa phù hợp. Tôi lấy chúng ra, rồi đặt những miếng bánh đã cắt thành kích cỡ vừa ăn lên đĩa.
Tiếp theo là phải tìm khay.
Khay chắc là ở quanh đây——
"Takamine?"
Đang xem xét căn bếp thì tôi nghe thấy tiếng nói từ phía sau. Một âm thanh vô cùng quen thuộc, là Arai. Vì vậy, tôi dừng động tác và quay nhìn về hướng phát ra âm thanh.
"Cậu về rồi à? Nhanh thật đấy. Chắc siêu thị ở gần đây không xa nhỉ?"
"... Cũng không xa lắm."
Arai đang thở dốc, hai tay xách túi nilon.
Cậu ấy bảo quên mua đồ uống tiếp khách nên sẽ đi mua ngay, tôi cứ ngỡ ít nhất cũng phải mất hơn 10 phút...
Nhưng cảm giác như chưa đầy 5 phút cậu ấy đã quay lại rồi. Nhìn bộ dạng này, có vẻ như cậu ấy đã chạy bộ.
"Cậu đang làm gì thế?"
"Tớ đang cắt bánh kem mang đến... À—, xin lỗi nhé, Arai. Đáng lẽ tớ phải xin phép mượn bếp trước mới phải."
"Không. Chuyện đó thì không sao. Ừm."
Arai bỏ lửng câu nói, vẻ mặt lộ rõ sự kỳ lạ. Liệu có phải hành động nào đó của tôi đã khiến Arai cảm thấy không thoải mái không?
Nếu vậy thì không ổn chút nào.
"Chỉ là tớ cảm thấy không đành lòng khi để khách phải làm việc thôi.... Dù sao thì để tớ giúp một tay."
À há. Hóa ra cậu ấy bận tâm chuyện đó. Chẳng cần phải để ý đâu mà. Có phải việc gì nặng nhọc đâu.
Để trút bỏ gánh nặng trong lòng Arai, tôi quyết định lên tiếng khi cậu ấy đang tiến lại gần.
"Không sao đâu. Tớ quen rồi. Nên cậu đừng bận tâm."
"Quen rồi sao?"
À.
"... Từ xưa tớ đã hay giúp đỡ việc nhà cho gia đình rồi. Vì thế nên mới vậy thôi. Ừm."
Tôi trả lời câu hỏi của Arai. Dù trả lời hơi vội vàng, nhưng tôi nghĩ lời nói của mình không hề chứa đựng sự dối trá.
Đối với tôi, Kaede giống như người thân trong gia đình vậy. Và sự thật là tôi đã chăm sóc cho cậu ấy cho đến tận bây giờ.
Nên có thể coi là tôi không nói dối.
... Ít nhất là tôi nghĩ như vậy.
"Ra vậy.... Đúng là một người con hiếu thảo nhỉ, Takamine."
"À, vâng. Tớ không nghĩ mình là người con hiếu thảo đâu."
Arai nở một nụ cười nhẹ. Biểu cảm đó khiến tôi liên tưởng đến một người lớn đang nhìn một đứa trẻ ngoan ngoãn.
Nhìn biểu cảm đó, cảm giác tội lỗi vì đã lừa dối Arai bỗng trào dâng trong lòng tôi.
Ừm.
Có vẻ như đã gây ra hiểu lầm không đáng có rồi.... Thôi kệ vậy. Tạm thời cứ để nó trôi qua đi. Thường thì nói dài sẽ dễ bị hớ mà.
"Mà này, cậu đang tìm gì thế?"
"... Cái khay. Tớ đang tìm khay."
"Vậy sao? Đợi chút. Tớ tìm cho. Chắc là nó ở quanh đây thôi. À, thấy rồi."
Arai đã tiến lại gần từ lúc nào, cậu ấy lục lọi trong bếp rồi tìm thấy một chiếc khay có kích thước vừa vặn đưa cho tôi. Tôi lẳng lặng nhận lấy, rồi đặt những chiếc đĩa đựng bánh lên khay.
Việc còn lại chỉ là rót đồ uống Arai mang về vào những chiếc cốc đã chuẩn bị sẵn.
'Arai mua loại đồ uống nào nhỉ?'
Tôi khá tò mò về gu chọn đồ của Arai. Vì bánh kem đã ngọt rồi nên đồ uống loại không ngọt sẽ tốt hơn.
Không biết Arai có cân nhắc đến điểm đó không?
"Đồ uống để tớ chuẩn bị cho."
"Cốc tớ chuẩn bị sẵn rồi đây."
"Cảm ơn cậu."
Liếc mắt nhìn sang, đúng lúc Arai đang lấy đồ uống ra khỏi túi nilon. Tôi chăm chú quan sát.
'Là hồng trà.'
Thứ Arai lấy ra là sản phẩm nổi tiếng của một thương hiệu chuyên về hồng trà, tôi nhớ mình cũng đã từng uống vài lần trước đây.
'Chắc chắn rồi, hồng trà hợp với hầu hết các món tráng miệng mà.'
Không tệ. May là Arai không phải người thiếu tinh tế. Tôi đã thầm lo lắng không biết cậu ấy có mua mấy thứ như nước cam không nữa.
Hóa ra chỉ là lo hão. Tôi ghi chú vào cuốn sổ tay trong tâm trí mình nội dung: 'Arai = Không thiếu tinh tế.'
Đúng lúc đó.
"Takamine, tay cậu dính kem tươi kìa."
Ế.
Giọng nói của Arai kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Nghe cậu ấy nói, tôi nhìn xuống tay mình.
Ừm. Đúng như Arai nói, trên ngón tay tôi có dính kem tươi.
Có vẻ như nó bị dính vào trong lúc cắt bánh hoặc lúc chuyển bánh sang đĩa.
Không ngờ mình lại mắc phải sai lầm cơ bản như thế này.
... Hơi xấu hổ một chút.
"Cảm ơn cậu đã nhắc."
Sau khi đáp lại Arai, tôi lại nhìn vào ngón tay mình. Vết kem tươi vẫn còn đó.
Tôi nhìn nó với một chút đắn đo, rồi ngay sau đó đưa ngón tay lên miệng. Và bằng một động tác tiếp nối, tôi dùng lưỡi liếm sạch vết kem dính trên đó.
Thực ra, nếu nghĩ đến thể diện, tôi nên rửa sạch kem bằng nước ở bồn rửa bát mới đúng.
Thế nhưng, lớp kem tươi dính trên tay tôi là của chiếc bánh trị giá tận một trăm nghìn Yên (khoảng 17 triệu VNĐ).
Dù tôi đang sinh sống cùng Kaede tại dinh thự của gia tộc Mochizuki, nhưng đó cũng chỉ là nương nhờ với thân phận người giúp việc mà thôi.
Thông thường, loại bánh kem xa xỉ như thế này...
Bình thường tôi không được ăn đâu.
Với một người thích đồ ngọt như tôi, đây quả là một chuyện đáng tiếc khôn cùng.
Vì vậy, lúc này thể diện hay gì đó không quan trọng, lựa chọn đúng đắn là tranh thủ cơ hội nếm thử dù chỉ một chút.
"Hừm~ ♪" Vị ngọt và hương thơm của kem tươi lan tỏa trong khoang miệng ngay khi nó tan chảy trên đầu lưỡi.
Để dư vị kéo dài hơn, tôi nhắm nghiền mắt, tập trung toàn bộ dây thần kinh vào vị giác. Bàn tay vô thức đặt lên má là một hành động đi kèm.
'... Ngọt ngào quá. Phải mau quay lại để ăn nốt phần còn lại mới được.'
Ngay sau khi thưởng thức xong lớp kem tươi, tôi mở đôi mắt đang nhắm chặt ra.
".........?"
Và cùng lúc đó, tôi chạm mắt với Arai.
Có lẽ cậu ấy đã quan sát tôi nãy giờ.
... Ừm, không hiểu sao ánh mắt cậu ấy nhìn tôi có chút kỳ lạ.
Vẻ mặt cũng đờ ra như thể hơi ngạc nhiên.
'Sao cậu ấy lại thế nhỉ?'
Chỉ là nhắm mắt lại rồi mở ra trong chốc lát thôi mà, hừm. Trong lúc đó chắc chắn không thể có chuyện gì xảy ra được.
Để tìm hiểu nguyên do khiến Arai có biểu cảm như vậy, tôi đã suy nghĩ trong khoảnh khắc.
Và rồi đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
'Hay là Arai cũng muốn ăn bánh kem?'
Đó là một giả định khá hợp lý. Bởi vì nhìn chiếc bánh kem này ngon đến thế kia mà.
Thấy tôi ăn kem tươi, cậu ấy nảy sinh sự tò mò hoặc thèm ăn cũng là chuyện hoàn toàn bình thường.
'Đành chịu vậy.'
Tôi cắt một miếng bánh nhỏ vừa miệng. Sau đó, tôi dùng chiếc nĩa mà Arai sẽ sử dụng để xiên lấy nó.
"Này. Arai. Phần của cậu đây."
"Hả?"
Khi tôi đưa miếng bánh lại gần miệng cậu ấy, Arai lộ vẻ lúng túng. Thực ra là cậu ấy không muốn ăn sao?
Để chắc chắn, tôi quyết định hỏi lại một lần nữa.
"Cậu ghét bánh kem à?"
"Không, không phải ghét... Ừm."
Arai ngập ngừng rồi nhìn luân phiên giữa tôi và miếng bánh. Và rồi như thể đã hạ quyết tâm, cậu ấy nhắm nghiền mắt, ngoạm lấy miếng bánh tôi đưa.
Nhai nhai.
Trái ngược với vẻ đắn đo lúc trước, Arai ăn miếng bánh tôi đưa rất ngon lành. Arai nhai miếng bánh trong miệng giống như tôi đã làm, rồi...
"Ngon quá!"
Cậu ấy lộ vẻ mặt hài lòng đến mức sự lo lắng trước đó trở nên vô nghĩa. Đồng thời, cậu ấy cũng thốt lên một tiếng cảm thán phản xạ như để chứng minh cho hương vị tuyệt vời của chiếc bánh.
Nhìn thấy dáng vẻ đó của Arai, tôi nở một nụ cười mãn nguyện. Vì tôi đã trải nghiệm hương vị đó trước nên tôi hoàn toàn đồng cảm với cảm xúc của cậu ấy.
'Dĩ nhiên là ngon rồi. Đây là hàng đặt trực tiếp từ đầu bếp nổi tiếng mà... Ơ?'
Arai, mặt cậu dính kem tươi kìa.
Thật là đoảng quá đi.
Tôi đưa tay ra lau vết kem tươi dính trên má Arai.
——Líếm.
"Ơ!? Hả? Ta-Takamine?"
"Hửm?"
Arai.
... Tớ chỉ lau vết kem tươi dính trên mặt cậu thôi mà.
Cậu làm quá lên rồi đấy.
Tớ đâu có làm gì kỳ lạ đâu chứ—— Ừm?
... Mà sao tự nhiên trong miệng lại thấy ngọt thế này?
"À."
Mình... vừa liếm sạch vết kem tươi dính trên má Arai mất rồi.
...... Ư. Xấu hổ chết đi được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn