Chương 453: Suy đoán mơ hồ
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Đám thánh kỵ sĩ… bị chẻ sạch rồi kìa."
Cửa hàng quần áo đang bốc cháy hừng hực và sụp đổ. Xung quanh đó chẳng còn một giáo đồ nào sống sót.
Chỉ có những thánh kỵ sĩ bị chẻ đôi cả người lẫn giáp, những giáo sĩ bị vặn đứt đầu, và những cái xác đầy lỗ thủng nằm la liệt khắp nơi.
Cảnh tượng cứ như một bức tranh tôn giáo vẽ về cuộc thánh chiến vậy.
Hơn nữa, đó là một bức tranh bi kịch vẽ cảnh các giáo sĩ thất bại trước ác quỷ. Dù thực tế thì lũ đó mới là ác quỷ.
Nhìn dấu vết thì có vẻ cũng có vài thánh kỵ sĩ và giáo sĩ cao cấp lẫn trong đó, nhưng tất cả đều đã bị tàn sát không nương tay.
Với chuyện này, có thể nói giáo hội Grimnir đã diệt vong hoàn toàn không còn đường cứu vãn.
"Chẳng còn cách nào khác. Bọn chúng đột ngột đốt cửa hàng quần áo và tấn công mà không có bất kỳ cuộc đối thoại hay thương lượng nào cả…."
Lacy thở dài, lắc đầu như thể không ngờ mọi chuyện lại rối tung lên thế này.
"À không, ta không trách gì đâu. Lũ này đúng là đáng chết thật."
"Vậy sao…?"
Tôi ngồi bệt xuống một mảnh vỡ, vừa hút thuốc vừa quan sát diện mạo của đồng đội.
Damian đang thản nhiên lau vết máu và thịt vụn bám trên thanh đại kiếm, còn Milia thì đang đi quanh thu hồi những mũi tên còn nguyên vẹn.
Agnes có vẻ là lần đầu trải qua trận chiến với nhiều người như vậy nên đang ngồi bệt xuống cạnh Lacy với vẻ mặt mệt mỏi.
Và Lana thì….
"Chị ơi, chị có đau không? Trời đất ơi…! Sao người chị lại ra nông nỗi này…!"
"Không sao đâu. Nhìn thế thôi chứ chị không bị thương nặng lắm đâu."
"Không nặng lắm cái gì mà không nặng lắm!"
Cô bé đang đứng cạnh tôi với khuôn mặt mếu máo, thi triển kỳ tích trị thương.
Ánh sáng màu cam quen thuộc bao phủ lấy tôi, xoa dịu cánh tay trái bị gãy và cơ thể đầy vết bầm tím.
Một hơi ấm bình yên và ấm áp như mặt trời buổi trưa. Lớp da bị rách bắt đầu lành lại một cách thần kỳ.
Tốc độ hồi phục nhanh đến mức hơi ngạc nhiên đấy.
Dạo này nghe nói em ấy đang luyện tập chăm chỉ, không ngờ tiến bộ nhanh thế.
Giờ thì trình độ trị thương của em ấy chắc cũng ngang ngửa Lacy rồi.
"Cảm ơn em, Lana. Nhờ em mà chị hết đau rồi nè?"
Tôi xoa đầu Lana để dỗ dành.
Có phải bị đứt lìa tay chân gì đâu mà em khóc lóc ghê thế.
"Sau này chị đừng để bị thương như thế này nữa nhé…."
…Cái đó thì thú thật là chị không hứa chắc được đâu.
Chị cũng muốn thế lắm chứ… nhưng chuyện đời mà, chẳng có cái gì diễn ra theo ý mình cả.
"Vậy rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra thế?"
"Nói ra thì hơi dài, chuyện là thế này…."
Tôi giải thích cho Lacy những gì tôi đã thấy và trải qua ở thánh đường.
Những viên đá ma lực chất đống ở tầng ba. Cái bẫy chờ sẵn dưới hầm. Cả quyền năng phản hồn thuật dùng hồn của người nghèo để đổi lấy ma lực nữa.
Khuôn mặt Lacy đanh lại khi nghe chuyện đó.
"Phản hồn thuật…! Một ma pháp bất kính xúc phạm đến sự an nghỉ của người chết và đi ngược lại quy luật của thế gian, vậy mà những kẻ mang danh 11 Chủ thần giáo lại dám…! Đó là một hành động cực kỳ ghê tởm, đáng bị thiêu cháy ngàn lần!"
"Thì… đúng là vậy nhỉ?"
Xin lỗi nhé Lacy.
Thật ra dưới trướng ta cũng có một ma pháp sư dùng phản hồn thuật đấy.
Vì cô ta không vượt quá giới hạn nên ta mới để yên thôi.
"Ban cho một quyền năng tà thuật như thế… dù ta vốn đã thấy cái danh hiệu thần ma đạo có chút bất ổn, nhưng không ngờ lại đến mức này. Sau này khi quay về thánh đô, ta phải đề nghị tước bỏ thần cách của Grimnir mới được. Vì giáo hội đã sụp đổ hoàn toàn nên chắc cũng chẳng có ai phản đối đâu."
Vậy là 11 Chủ thần giáo sẽ trở thành 10 Chủ thần giáo sao?
Đúng là một đại sự kiện đáng ghi vào sử sách đấy.
"Tước bỏ thần cách à… tiếc thật. Đáng lẽ Lubitz phải được thấy cảnh đó mới đúng. Không ngờ hắn lại tự làm nổ tung đầu mình để tự sát."
Cái tên lì lợm đó, đến cuối cùng vẫn chẳng nói được câu nào ra hồn mà đã chết rồi.
Tại sao lũ cuồng tín lại thích tự sát và tự bạo đến thế không biết. Ít nhất tôi cũng muốn biết lý do tại sao chúng lại tấn công chúng tôi.
Dù có thể cứ thế mà bỏ qua, nhưng nhìn việc chúng giết hàng ngàn người nghèo để giăng bẫy giết chúng tôi, chắc chắn phải có một lý do cực kỳ cấp bách nào đó.
Dù giờ đây chẳng thể nào biết được nữa.
Thế nhưng, khác với tôi, Lacy dường như đã đoán ra được điều gì đó, cô ấy gật đầu.
"Cách tự sát bằng việc làm nổ tung đầu mà không có bất kỳ điềm báo nào… nó rất giống với cách mà Đại chủ giáo Trier đã chết. Dù có vẻ tên này tự nguyện làm điều đó chứ không giống ông ta."
"Ơ… nghe cô nói thì đúng là vậy thật?"
Đại chủ giáo Trier.
Vị tuyển hầu tước xuất thân từ giáo hội Elpinel, người bị nghi ngờ là đã nhận được tin báo về việc phái Hội Tông đồ Mật tử đạo từ một ai đó trong Thánh quốc để báo cho Isabella.
…Nghĩ lại thì, hình như ông ta cũng chết vì nổ tung đầu thì phải.
Vì là chuyện nghe loáng thoáng nên tôi đã quên bẵng đi mất.
"Có lẽ chúng đã sử dụng cùng một loại thuật thức. Vì cách tự sát kiểu đó không phải là phổ biến."
"Nghĩa là có mối liên hệ nào đó giữa hai tên rác rưởi đó sao? Hoặc có lẽ chính Lubitz là kẻ đã yểm lời nguyền lên Đại chủ giáo Trier. Nghĩ như vậy thì mọi chuyện có vẻ rất khớp…."
Nếu Lubitz là một Hồng y có liên quan đến Isabella, thì việc hắn liều mạng muốn giết chúng tôi cũng là điều dễ hiểu.
Một lũ ma pháp sư dùng tà thuật và một mụ phù thủy đã sống hơn trăm năm, nhìn qua là thấy gu của bọn họ có vẻ rất hợp nhau rồi.
Cả hai đều là lũ dùng ma pháp tà ác mà.
"Ta cũng nghĩ vậy. Dù không có bằng chứng nên chỉ là suy đoán… nhưng chắc chắn là đáng để điều tra."
Lacy quay đầu lại, nhìn chằm chằm về phía thánh đường Grimnir với đôi lông mày nhíu chặt.
Ánh mắt tràn đầy sự ghê tởm và khinh bỉ. Trông cô ấy như muốn san bằng nơi đó thành bình địa ngay lập tức vậy.
Sau đó, Lacy bày tỏ ý định sẽ ở lại Nasiriyah cùng với Lana để kiểm tra thánh đường.
Vì lực lượng còn lại trong thánh đường chẳng đáng là bao, nên cô ấy muốn nhân cơ hội này điều tra thật kỹ lưỡng.
Tất nhiên, trong số những người đi đến thánh đường cũng có cả Hush.
Dù cô ta trông như sắp ngất xỉu khi nghe tin phải đi cùng Lacy, nhưng vì cô ta đã thể hiện khả năng điều tra và thâm nhập vượt ngoài mong đợi nên đây là kết cục tất yếu.
Ai nhìn vào cũng thấy rõ là một mình Hush sẽ tìm thấy nhiều manh mối hơn cả trăm tên Damian cộng lại.
"Hầu tước Median cứ nghỉ ngơi đi. Vết thương đã được chữa lành nhưng khí lực của ngài vẫn chưa hồi phục hoàn toàn mà? Greta sẽ dẫn ngài đến một nơi nghỉ ngơi thích hợp."
"Được thôi. Ta đã tiêu diệt gần hết các giáo sĩ rồi, nhưng vẫn phải cẩn thận đấy. À, và như ta đã nói lúc nãy, Hush đã giúp ích rất nhiều trong chuyện này, gần như là đã cứu mạng ta đấy. Thế nên đừng có ức hiếp cô ta quá."
Tôi vẫy tay chào Lacy đang chuẩn bị lên đường đến thánh đường, đồng thời tiện thể nói đỡ cho Hush một câu.
Nếu cứ thế mà để cô ta đi, có khi Lacy sẽ quay về với một cái xác và nói: "Hush… cô ấy trượt chân ngã cầu thang nên mới ra nông nỗi này…." không biết chừng.
"Vậy sao…? Nếu Hầu tước Median đã nói vậy thì ta sẽ nương tay cho cô ta."
Lacy có vẻ không hài lòng lắm nhưng khi tôi đã nói đến mức đó thì cô ấy cũng gật đầu chấp nhận.
Với mức độ này thì chắc Hush sẽ không phải quay về trong tình trạng đầu bị nghiền nát đâu.
Tôi mỉm cười với Hush đang mếu máo, rồi cùng Lana đi đến nơi nghỉ ngơi mà Greta dẫn đường.
Cũng chẳng phải nơi ẩn náu bí mật gì của Đặc vụ Thánh chiến đoàn, chỉ là một nhà trọ bình thường thôi.
"Ơ, mờ, mời, mời vào ạ…!"
Chủ nhà trọ tái mét mặt mày, cúi gập người chào đón chúng tôi.
Dù thái độ hơi khúm núm quá mức… nhưng đó là phản ứng có thể hiểu được.
Ngay giữa thành phố vừa mới xảy ra những tiếng nổ như chiến tranh và những tiếng thét kinh hoàng, vậy mà một vị khách lại thản nhiên tìm đến nhà trọ của mình thì chắc chắn không thể là một khách trọ bình thường được.
Chắc ông ta hiểu lầm tôi là một tên sát nhân hàng loạt có vũ trang nào đó rồi.
Tôi vừa nằm xuống giường là ngủ thiếp đi suốt mười tiếng đồng hồ, và khi tỉnh dậy thì mọi cuộc điều tra đã kết thúc.
Lacy đã lục soát kỹ lưỡng tòa tháp của thánh đường Grimnir và tìm thấy bằng chứng cho thấy chúng đã sử dụng người nghèo để thực hiện đủ loại thí nghiệm ma pháp phi đạo đức, ngoài ra còn phát hiện ra không ít cuốn sách ma pháp thuộc hàng cấm thư.
Chỉ cần công bố những thứ này thôi là giáo hội Grimnir chắc chắn sẽ bị trục xuất khỏi 11 Chủ thần giáo.
"Con nhỏ bán tinh linh đó… đúng là có năng lực thật."
Lacy có vẻ rất ấn tượng với năng lực của Hush.
"Thật đáng tiếc là không tìm thấy bằng chứng hợp tác với mụ phù thủy… nhưng nhờ cô ta mà chúng ta đã thu thập được những căn cứ cho thấy giáo hội Grimnir đã mục nát tận gốc rễ."
Không chỉ tìm ra những cánh cửa bí mật hay không gian ẩn giấu, mà ngay cả những tài liệu mật được che giấu bằng ma pháp, cô ta cũng tìm ra hết chỉ bằng trực giác rằng có gì đó khả nghi.
Nếu không phải là một chủng tộc dị hình xuất thân từ Mộng Huyễn Lạc Viên Hội, chắc Lacy đã muốn tuyển mộ cô ta vào Đặc vụ Thánh chiến đoàn luôn rồi.
"Dù sao thì đó cũng là một giáo hội coi như đã diệt vong, nhưng với chuyện này thì giờ đây chúng sẽ không bao giờ có thể ngóc đầu dậy được nữa. Đến tận hôm qua ta vẫn không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này… nhưng đây cũng là sự dẫn dắt của ngài Elpinel. Ít nhất chúng ta cũng đã nhổ tận gốc được một khối u của Thánh quốc."
"Phải. Đó là một chuyện tốt."
Dù không thể nói là mọi chuyện đã kết thúc, nhưng dù sao thì vụ mất tích ở Nasiriyah cũng đã được giải quyết.
Cùng với kết quả là sự diệt vong của một giáo hội.
…Cảm giác như mỗi khi Lacy tìm đến một Hồng y nào đó là kẻ đó lại gặp kết cục thảm khốc thì phải.
Không biết trong mắt người khác cô ấy có bị coi là kẻ sát nhân hàng loạt chuyên nhắm vào các Hồng y không nữa.
"Cuối cùng, thật đáng tiếc là chúng ta vẫn không thể làm rõ lý do tại sao Lubitz lại làm chuyện này."
Giá mà có thể tìm thấy một manh mối quyết định nào đó thì tốt biết mấy.
Chẳng hạn như một bức thư liên quan đến Isabella, hay một thần vật liên quan đến tà thần.
Dù tâm chứng đã rõ ràng nhưng không có vật chứng nên thật là bực mình.
"Đúng vậy. Ta đã tìm thấy và đọc nhật ký của Hồng y Lubitz… nhưng trong đó chỉ ghi chép về sự ca tụng ma đạo và những nghiên cứu cá nhân, chứ chẳng có bằng chứng nào cả. Những gì có thể biết được từ nhật ký chỉ là việc hắn có một niềm đam mê điên cuồng như một kẻ tâm thần đối với việc tìm kiếm tri thức ma đạo. Đến mức không từ thủ đoạn nào."
Thì hắn là giáo sĩ thờ thần ma đạo mà.
Chắc hắn cho rằng cảnh giới ma pháp càng sâu thì càng gần gũi với thần linh hơn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn