Chương 413: Cuộc thẩm vấn ngắn ngủi
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Nếu anh chịu hợp tác thì tôi sẽ rất cảm kích đấy. Tôi không có nhiều thời gian đâu."
Tôi tiến về phía gã thủ lĩnh đang run rẩy lùi lại.
"Ha, ha ha! Đừng có xạo chó...! Ngài Dermont này mà lại sợ mấy cái trò đe dọa đó mà mở miệng sao!"
"Ừ."
Nhìn cái điệu bộ này chắc chưa đầy năm phút là khai hết thôi.
Cái dáng vẻ cố gắng chĩa thanh hắc thiết trường kiếm đã gãy về phía tôi trông thật thảm hại, nực cười không chịu được.
"Loại như ngươi thì đừng hòng biết được bất cứ—"
"Đợi chút đã. Muốn trò chuyện chân thành thì trước tiên phải điều chỉnh tầm mắt cho bằng nhau đã chứ."
Tôi nhớ lại câu chuyện thần thoại Hy Lạp đã đọc hồi nhỏ và nhìn vào cổ chân của hắn.
Ngày xưa ở một ngọn đồi tại Athens có một gã tên là Procrustes, sở thích duy nhất trong đời của hắn là mời những người khách qua đường vào nhà và chiêu đãi nồng hậu.
Hắn tử tế đến mức không chỉ mời rượu và yến tiệc mà còn sẵn sàng chuẩn bị cả chỗ ngủ, vấn đề duy nhất là chiếc giường còn lại trong nhà hắn chỉ là di vật của đứa con trai đã mất.
Một chiếc giường có kích thước lỡ cỡ, hơi nhỏ đối với người lớn nhưng lại hơi lớn đối với trẻ con.
Bất cứ ai nằm lên cũng đều cảm thấy khó chịu.
Không muốn những vị khách cất công tìm đến phải cảm thấy bất tiện như vậy, Procrustes đã nảy ra một ý tưởng thiên tài.
"Nếu kích thước giường không vừa với cơ thể nên thấy khó chịu, thì chỉ cần điều chỉnh cơ thể của khách cho vừa với kích thước giường là xong!"
Thế là một tên đồ tể cổ chân ra đời.
Hắn tận tình cắt bớt cổ chân của những vị khách chê giường quá nhỏ, và kéo giãn cơ thể của những đứa trẻ chê giường quá lớn cho đến khi đạt được kích thước hoàn hảo.
Tay nghề của hắn hoàn hảo đến mức không một vị khách nào cảm thấy không hài lòng với sự tiếp đãi đó, tất cả đều ở lại nhà hắn cả đời mà không ai rời đi.
Anh có hiểu được bài học rút ra từ câu chuyện này không?
- Phập!
"Gào á á á á!"
Nghĩa là nếu gặp kẻ nào cao hơn mình thì cứ chặt cổ chân nó trước đã.
Một đường cung xanh trắng lướt qua sát mặt đất.
Hai cổ chân bị chém đứt cùng lúc, khiến chiều cao của tên Dermont giảm đi hẳn một gang tay trong nháy mắt.
Nghĩ đến sự ám ảnh về chiều cao của đàn ông thì đây đúng là một bi kịch kinh khủng nhỉ.
"Ngươi, con khốn này...!"
"Tầm mắt thế này là tương đối bằng nhau rồi... giờ thì phải dọn dẹp mấy thứ trông có vẻ nguy hiểm đi chứ nhỉ?"
Hai nhát chém. Hai bàn tay bị đứt lìa bay lơ lửng trên không trung.
Máu tươi tuôn ra xối xả từ tứ chi của hắn.
"Ặc—! Tay tôi! Tay tôi—!"
"Bình tĩnh đi nào, tí nữa nối lại là được mà?"
Tôi nhìn xuống tên Dermont đang ngã lăn ra la hét om sòm, rồi dùng Nghiệp Hỏa đốt cháy các vết cắt.
- Xèo xèo!
"Gào á á á á!"
Cơn đau rát khi bị đốt cháy cổ tay cổ chân cùng lúc khiến hắn quằn quại dữ dội.
Với bộ dạng như một con lợn bị chùy sắt đập vào đầu.
Sau khi xác nhận máu đã ngừng chảy, tôi tắt Nghiệp Hỏa và ngồi xổm xuống trước mặt hắn.
"Hộc hộc... chết... tiệt...!"
Dermont co giật bần bật.
Khi mắt chạm mắt, đồng tử màu nâu của hắn co giãn liên tục, giật giật.
Đó là một ánh nhìn đầy rẫy sự sợ hãi, đau đớn và thù hận.
"Chuẩn bị xong xuôi rồi đấy. Giờ trò chuyện được chưa?"
Tôi kéo một cái xác đã nát bấy lại làm ghế ngồi, bắt đầu cuộc thẩm vấn chính thức.
Nội dung tôi muốn nghe rất đơn giản.
Chỉ với mười thằng như bọn chúng chắc chắn không thể phát tán ma túy ra khắp nơi này được.
Xác suất cao là bọn chúng chỉ là một phần của tổ chức ma túy. Nhìn cái điệu bộ tự phụ về tài múa kiếm thì chắc hẳn là bộ phận hành động rồi.
Vậy nên giờ là lúc để khai thác mọi thông tin về tổ chức của bọn chúng.
"Câu hỏi đầu tiên. Lũ nào đã phát tán LSD vào khu ổ chuột này? Không phải mấy thằng tép riu bán lẻ kiếm bạc lẻ, mà là lũ cung cấp ma túy ấy. Phải đi đâu mới gặp được bọn chúng?"
"Hộc hộc... Ne, mi...!"
Dermont khó khăn thốt ra từng lời một cách yếu ớt.
"Nemi...? Cái gì thế. Tên tổ chức à? Hay là tên người?"
"Là mẹ mày đấy con khốn...!"
Dermont nghiến răng cười khẩy.
Đúng là cái thói hư trương thanh thế của lũ du côn ngõ hẻm, tôi chỉ biết cười trừ.
"Cái thằng này, vẫn chưa nhận thức được tình hình nhỉ."
- Phập!
Tôi dùng móng tay cào nát nhãn cầu bên trái của hắn như đang vẽ bậy.
Giác mạc bị rách toạc trong nháy mắt, thủy tinh thể nát bấy chảy ra ngoài.
"Gào á á á á!"
Dermont gào rú như lợn bị chọc tiết.
Kết thúc bằng việc móc hẳn con mắt của hắn ra bóp nát, tôi kiên nhẫn đợi cho đến khi hắn bình tĩnh lại.
"Tỉnh táo lại chưa? Đã muốn trả lời chưa?"
"Hộc hộc...!"
Dermont run rẩy, nước mắt máu chảy ròng ròng.
Tôi vỗ vỗ vào đầu hắn, tiếp tục đặt câu hỏi.
"Tôi hỏi lại lần nữa, phải đi đâu mới gặp được bạn bè của anh? Trước khi mất nốt con mắt bên này thì nói cho tôi biết đi."
"... Ở... bên trong... tìm... đi..."
Dermont thở dốc một hồi lâu rồi cuối cùng cũng mở miệng.
Dù giọng hắn lí nhí khiến tôi không nghe rõ hắn đang nói gì.
"Nói cho rõ ràng vào. Ở đâu cơ?"
"Ở trong mẹ mày ấy, vào mà tìm...!"
... Hà, cái thằng này.
Có vẻ anh thích mẹ người khác quá nhỉ.
[Ta còn phải nghe mấy lời nhảm nhí này đến bao giờ nữa?] Hersella liên tục hậm hực trong đầu tôi.
Dù cô ấy biết rõ đó không phải là lời chửi rủa nhắm vào mẹ mình.
[Đừng có đùa giỡn nữa mà hãy phô diễn sở trường của ngươi đi. Để ta xem cái thằng sâu bọ này còn có thể thốt ra mấy lời rác rưởi đó đến bao giờ.]
"Sở trường của tôi?"
[Là tra tấn ấy, tra tấn. Bình thường ngươi toàn tháo rời người ta ra cơ mà, sao lần này chỉ dừng lại ở việc móc mắt thôi vậy? Chỉ bấy nhiêu đó thì làm sao mà bắt hắn mở miệng được.] Thì đó là vì bình thường có linh mục đi cùng hoặc có sẵn thuốc hồi phục nên mới làm thế được chứ.
Nếu một mình tôi mở lò mổ ở đây thì chưa kịp biết được gì hắn đã tắt thở mất rồi.
"Làm gì thế, chẳng phải bảo không có thời gian sao...! Mau đi mà tìm mẹ mày đi chứ! Có cần tôi chỉ chỗ cho không? Lúc nãy tôi thấy bà ấy ở ổ điếm đằng kia kìa, đang mòn mỏi tìm đứa con gái làm đĩ bỏ nhà đi đấy...!"
Dermont chắc hẳn tưởng rằng sự im lặng của tôi là do tức giận nên càng được đà lấn tới.
Bị chặt tay chân, móc một mắt mà vẫn còn có thể sủa ra được mấy lời này, đúng là cũng có bản lĩnh đấy.
"Cố gắng gớm nhỉ. Anh tưởng làm thế thì tôi sẽ giết anh một cách dễ dàng sao?"
Tôi nhìn thấu tâm can của hắn.
Hắn đang mong đợi tôi nổi trận lôi đình mà từ bỏ thẩm vấn rồi lỡ tay giết chết hắn chứ gì.
Anh tưởng tôi chưa gặp loại người như anh bao giờ chắc.
"......!"
Có vẻ bị nói trúng tim đen nên Dermont thoáng giật mình.
"Có vẻ anh không muốn trò chuyện với tôi rồi, vậy thì được thôi. Chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé. Khoảng năm phút nữa."
Tôi nhét miếng thịt vụn vốn là con mắt của hắn vào mồm để hắn câm miệng lại, rồi từ mười đầu ngón tay tôi mọc ra những sợi chỉ Sát Nghiệp.
Không biết có thành công không nữa...
Nhưng dù sao cũng đáng để thử một lần.
[Ngươi định làm gì thế?]
"Cứ xem đi rồi biết."
Tôi túm cổ áo Dermont ném xuống sàn, rồi đặt đầu ngón tay lên tấm lưng trần của hắn.
- Phập!
Những sợi chỉ Sát Nghiệp mọc ra từ đầu ngón tay biến thành những cây kim sắc nhọn đâm sâu vào cơ thể hắn.
Cụ thể là đâm thẳng vào các dây thần kinh kết nối với tủy sống.
Tôi đã đâm trực tiếp những cây kim đang ngọ nguậy vào dây thần kinh của hắn.
"Ư ư ư! Gào á á á á!"
Dermont co giật và gào thét như một con thú bị sét đánh, nhưng hắn không thể thắng nổi sức mạnh đang đè nén của tôi, nên tất cả những gì hắn có thể làm chỉ là giãy giụa như một con cá mắc cạn.
- Rắc rắc!
"Gào á á á á!"
Đó là một phương pháp tra tấn cực kỳ hiệu quả.
Vì lượng máu mất đi không lớn nên nguy cơ đối tượng tử vong là rất thấp, trong khi cơn đau cảm nhận được từ các dây thần kinh bị cào xé lại vượt xa nỗi đau do bị chặt đứt hay bỏng gây ra.
Dù tiếc là không thể truyền điện vào, nhưng bù lại tôi có thể đốt cháy Nghiệp Hỏa ở đầu kim Sát Nghiệp để nung chảy dây thần kinh.
Tôi đã hành hạ dây thần kinh của hắn như thế trong khoảng bốn phút.
Trong một phút cuối cùng, tôi làm cho tay chân hắn ngắn thêm một chút nữa, và móc nốt con mắt còn lại để tạo sự đối xứng.
Năm phút sau.
Dermont chảy đủ thứ dịch từ mọi lỗ trên cơ thể, chỉ còn thốt ra được những tiếng rên rỉ như kẻ mất hồn.
"Gi... giết tôi đi...! Làm ơn... xin hãy giết tôi đi...!"
"Đáng thương quá. Tôi cũng muốn làm thế lắm, nhưng không được. Anh vẫn chưa nói cho tôi biết gì mà? Nếu muốn chết đến thế thì anh phải trả lời thật lòng những gì tôi hỏi chứ, đúng không?"
Dermont gật đầu lia lịa như điên.
Sau năm phút nỗ lực của tôi, hắn đã trưởng thành từ một đứa trẻ bám mẹ luôn miệng gọi mẹ thành một người lớn thực thụ biết bán đứng bạn bè.
Hắn đã hợp tác cực kỳ suôn sẻ trong cuộc thẩm vấn tiếp theo, và tôi đã tặng cho hắn cái chết như một phần thưởng.
Tôi đã đốt một đống lửa nhỏ rồi treo hắn lên trên đó, hắn sẽ bị nướng chín từ từ cho đến chết.
Nếu may mắn mà lửa cháy to lên thì có khi sẽ bị thiêu chết nhanh hơn một chút.
"Vậy thì, vĩnh biệt nhé."
"Ư ư ư!"
Tôi chào tạm biệt tên Dermont đang giãy giụa rên rỉ rồi rời khỏi quán rượu.
Trong túi tôi đầy rẫy những vật chứng thu được từ việc lục soát các xác chết.
Dermont đúng như tôi dự đoán, hắn biết khá nhiều thứ.
Từ tên và cấu trúc của tổ chức thống trị thế giới ngầm ở Holon, cho đến vị trí các khu vực mà chúng dùng làm căn cứ.
Mộng Huyễn Lạc Viên Hội.
Đó chính là tên của tổ chức đã phát tán ma túy vào khu ổ chuột ở Holon.
Dưới trướng một lão đại không rõ tên tuổi hay mặt mũi là ba vị 간부, mỗi vị 간 bộ điều hành các thuộc hạ theo hình thức tổ chức tế bào để quản lý thế giới ngầm...
... Tôi không ngờ lại nghe thấy cái tên đó ở đây.
Chỉ cần nghe tên thôi tôi cũng có thể đoán sơ qua được danh tính của lão đại.
Vì Mộng Huyễn Lạc Viên Hội là một tổ chức xuất hiện trong nguyên tác.
Tất nhiên, vì cốt truyện nguyên tác đã bị xáo trộn lung tung từ lâu, nên tôi không thể khẳng định chắc chắn 100%.
Cả thời điểm xuất hiện lẫn địa điểm ẩn náu đều hoàn toàn khác so với nguyên tác mà.
Dù sao thì, Dermont vốn là thuộc hạ của vị 간 bộ phụ trách võ lực - tức là kẻ mà bọn chúng vừa gọi là "người đó".
Hai vị 간 bộ còn lại lần lượt phụ trách mảng dược phẩm và mảng tài chính... nói cách khác, một thằng bán thuốc và một thằng xoay tiền.
Dermont cũng không biết danh tính thực sự của các vị 간 bộ là ai, hay mục đích của bọn chúng khi gây ra chuyện này là gì.
Phải rồi, một tên thuộc hạ cấp thấp như hắn thì làm sao biết được những thông tin đó.
Dù sao thì tôi cũng đã nghe được thông tin quan trọng nhất nên cũng chẳng quan trọng.
Vị trí nơi vị 간 bộ phụ trách võ lực đang trú ngụ. Chỉ riêng điều đó thôi thì Dermont cũng biết rất rõ.
Cứ đến đó mà hỏi là được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn