Chương 403: Hai đứa vừa làm cái gì về đấy?
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Tôi và những người còn lại tập trung ở phòng khách của nhà trọ, cùng nhau giết thời gian chờ những người ra ngoài quay về.
Lacy giống như một hướng dẫn viên du lịch, không ngừng tuôn ra những lời giải thích về Thánh quốc cho tôi nghe, còn Lana thì với vẻ mặt như thể đã biết hết mọi chuyện, rúc vào lòng tôi nhấm nháp bánh kẹo.
Nigel và Leonor lúc đầu còn tỏ ra hứng thú lắng nghe, nhưng khi câu chuyện dần trở nên tẻ nhạt, họ liền ngồi xuống một chiếc sofa và bắt đầu chơi bài với nhau.
À không, có lẽ chỉ có Leonor là đang tận hưởng thôi.
Vì cứ mỗi khi chồng bạc trước mặt Leonor cao lên thì đầu của Nigel lại càng cúi thấp xuống.
Đã không biết rõ luật thì chơi bài làm cái gì không biết.
Đúng là kiểu người mà nếu vào sòng bạc thì chắc chắn sẽ tán gia bại sản.
"Lãnh thổ của Thánh quốc bao gồm sáu đại đô thị, tính cả thủ đô Alhebron, và vô số các thành phố quân sự nhỏ khác. Năm đô thị lớn sẽ do hai trong số các giáo hội (ngoại trừ chúng tôi) cùng thiết lập chi nhánh và đồng quản lý, tùy thuộc vào giáo hội nào quản lý mà mỗi thành phố sẽ hình thành nên những nền văn hóa khác nhau. Như thành phố này chẳng hạn… là do Giáo hội Ma Pháp và Trí Tuệ cùng Giáo hội Cái Chết và An Nghỉ quản lý."
"Nói tóm lại, đây là thành phố của trí tuệ, ma pháp, đất đai và cái chết chứ gì?"
"Nếu diễn đạt một cách trực diện thì đúng là như vậy ạ."
Hèn chi cái ngõ hẻm kia nó lại nát như thế.
Một bên là vị thần của lũ ma pháp sư – những kẻ vốn dĩ đa phần là ích kỷ, tội phạm và điên khùng, còn bên kia lại là vị thần cai quản cái chết.
Đúng là một thành phố mà ngay từ sáng sớm, hai tên du côn đã có thể giết nhau để trở về với cát bụi.
Lacy dường như chỉ chờ đợi khoảnh khắc này để tuôn ra hàng loạt kiến thức nền tảng về Thánh quốc.
Nghe cô ấy nói mà tôi cứ cảm giác như đang đọc một cuốn sách bối cảnh vậy, cũng khá thú vị nên tôi thỉnh thoảng lại hưởng ứng vài câu và chăm chú lắng nghe.
"Các vấn đề liên quan đến đại đô thị và các làng phụ cận sẽ do giáo hội phụ trách quản lý toàn bộ, nhưng trường hợp của thủ đô Alhebron thì hơi khác một chút. Việc vận hành thành phố do giáo hội chúng tôi đảm nhiệm, nhưng việc xử phạt tội nhân sẽ do giáo hội mà kẻ đó thuộc về thực hiện theo giáo lý riêng của họ."
"Nghĩa là cùng một tội nhưng tùy theo giáo hội mà hình phạt sẽ khác nhau sao?"
Cái này không phải là chủ nghĩa lãnh thổ hay chủ nghĩa cá nhân, mà chắc phải gọi là chủ nghĩa giáo hội mất.
"Vâng. Một vụ việc mà Giáo hội Ngôi Sao và Định Mệnh chỉ xử phạt tù, thì Giáo hội Trật Tự và Công Lý có thể sẽ tuyên án tử hình. Hay như tội ngoại tình, Giáo hội Chiến Thần có thể phán quyết bằng một cuộc quyết đấu giữa vợ chồng, nhưng Giáo hội Tình Yêu và Sắc Đẹp lại có thể thi hành hình phạt thiến hoặc khóa trinh tiết tùy theo giới tính."
"Đúng là kỳ lạ thật. Vậy nếu tội nhân không tin vào vị thần nào thì sẽ bị xử phạt theo tiêu chuẩn của giáo hội nào?"
Chẳng lẽ thi hành cả 11 loại hình phạt cùng một lúc sao?
"Tội nhân không tin vào vị thần nào sao, ngài lại nói một điều kỳ lạ rồi. Khái niệm đó không thể tồn tại được. Kẻ không tin vào thần linh thì không phải là con người, nên từ "tội nhân" không thể áp dụng cho họ."
Lacy mỉm cười dịu dàng nhưng lại thốt ra những lời đầy sát khí.
"Những kẻ đó vốn dĩ "ngay từ đầu" đã không tồn tại. Chẳng lẽ ngài lại nghĩ rằng ở Thánh quốc có thể tồn tại kẻ vô thần sao?"
Đúng là cái kiểu báo cáo 1000 ngày không có tai nạn của đơn vị vận tải mà.
Nghĩa là nếu xuất hiện kẻ vô thần thì sẽ bị xử hình phạt xóa sổ sự tồn tại chứ gì?
"... Elpinel vạn tuế."
"Hì hì. Chúng tôi không cưỡng ép đức tin của mình lên người nước ngoài đâu nên ngài cứ yên tâm."
Lacy khẽ cười, vuốt lại mái tóc trắng muốt.
Bảo là người nước ngoài thì không sao, nghĩa là nếu tôi chuyển sang Thánh quốc mà không cải đạo thì cũng sẽ trở thành đối tượng bị xóa sổ sự tồn tại chứ gì.
Bels quay trở về khi giờ ăn trưa vừa trôi qua một lúc.
Ngay khi vừa về tới nhà trọ, Bels đã tìm gặp Lacy với sắc mặt u ám hơn hẳn lúc đi.
Như thể cô ta vừa mang về một tin chẳng lành.
"... Sự rạn nứt giữa các giáo hội còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng. Tôi đã đi quanh thành phố, các tư tế thậm chí còn tránh né việc đứng cùng một không gian, còn các thánh hiệp sĩ thì cũng nảy sinh xích mích khắp nơi, từ những tranh chấp nhỏ cho đến cả quyết đấu."
Đúng là loạn cào cào.
Lacy dường như cũng cùng tâm trạng, cô ấy khẽ nheo mắt lại.
"Vậy sao…. Đó đúng là chuyện lớn. Dù đối với tôi thì có lẽ là điều may mắn, nhưng nghĩ đến những khổ nạn mà các tín hữu phải gánh chịu vì sự tranh chấp của họ…… quả nhiên tôi không thể vui mừng được. Còn việc yêu cầu tiếp kiến thì sao rồi?"
"... Cả hai giáo hội đều từ chối. Họ bảo trước khi buổi thanh trần chính thức kết thúc, Lacy tiểu thư vẫn mang thân phận tư tế bình thường nên việc tiếp kiến riêng là hành động vi phạm quy định."
Bels tức tối nắm chặt nắm đấm đến mức run rẩy.
"Hừm…. Thôi, đó cũng là chuyện đã lường trước được rồi. Ngay từ đầu tôi cũng không kỳ vọng gì nhiều vào phía đó. Vất vả cho cô rồi."
"Thật xin lỗi vì đã làm tiểu thư thất vọng…!"
"Làm gì có chuyện đó. Bels chưa bao giờ khiến tôi phải thất vọng cả. Chuyện lần này… chỉ là chuyện đương nhiên phải xảy ra đã xảy ra thôi. Đừng bận tâm quá mà hãy nghỉ ngơi đi."
Lacy dùng giọng điệu dịu dàng an ủi Bels đang đầy vẻ hối lỗi.
Nhìn dáng vẻ đó thì đúng là ra dáng một ứng cử viên Thánh nữ thật… nếu không vì cái tư tưởng cực đoan kia thì chắc cô ấy đã sớm trở thành Thánh nữ rồi không chừng.
Dù sao thì, đúng như cô ấy nói, xác suất việc tiếp kiến thành công ngay từ đầu đã rất mong manh.
Những người chịu trách nhiệm của thành phố, vốn chỉ là cấp Đại chủ giáo, làm sao dám làm trái ý của Hồng y giáo chủ để tiếp xúc với Lacy chứ.
Ngược lại, phía nào đồng ý tiếp kiến và tỏ ra thân thiện mới là phía đáng nghi.
Vì khả năng cao đó là một cái bẫy để dụ chúng ta vào rồi ra tay.
"Hashal, tụi tôi về rồi đây!"
Milia và Damian quay về vào khoảng chiều tối.
Ngay trước mặt chúng tôi, những người đang định xuống nhà hàng để dùng bữa tối, Milia xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, hai tay ôm đầy đồ ăn.
Damian cũng đang xách mấy túi đồ, nhìn qua thì có vẻ là quần áo hoặc quà lưu niệm gì đó.
Cũng có cả những vật dụng cần thiết để tiêu thụ trong lúc di chuyển đến thành phố tiếp theo.
"Đang định hỏi bao giờ hai người mới về. Nhìn qua là biết đi chơi rất vui vẻ rồi nhỉ?"
"Xin lỗi nhé, mải đi dạo quá nên về hơi muộn một chút."
"Không có chuyện gì là tốt rồi. Ban ngày thì không sao chứ mặt trời lặn rồi thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra ở cái xóm này đâu."
Cũng đã vài ngày kể từ khi chúng tôi đặt chân tới Thánh quốc, tin tức về việc chúng tôi nhập cảnh chắc hẳn đã lọt tới tai các Hồng y giáo chủ.
Nếu có kẻ nào không muốn chúng tôi tới được thủ đô, thì đây chính là lúc chúng bắt đầu hành động.
"Cũng có chuyện xảy ra đấy chứ…?"
Damian gãi gãi má với vẻ hơi khó xử, lẩm bẩm.
Gì thế, hai đứa vừa gây ra cái họa gì rồi à?
"... Có chuyện gì mà lại có phản ứng đó. Tốt nhất là nên tự thú trước khi tôi bắt đầu "thẩm vấn" đấy."
Nếu tự thú ngay bây giờ, tôi sẽ tha thứ bằng cách chỉ bắt luyện tập 24 giờ liên tục thôi.
"Chuyện là… lúc về tụi tôi lỡ đi nhầm đường nên chui vào khu ngõ hẻm một chút. Đó là một khu vực khá tệ hại. Đám đàn ông thì cứ lôi kéo Milia, còn đám phụ nữ thì cứ bám lấy tôi."
"Một nơi thật khó chịu."
Milia dường như vừa nhớ lại chuyện đó, sắc mặt cô ấy tối sầm lại giống hệt lúc nghe tin tôi và Damian đi tắm chung.
… Nhìn mặt là biết chuyện gì đã xảy ra rồi.
"Dùng sức đẩy họ ra thì cũng hơi khó nên đang lúng túng, thì Milia đã cắm phập một mũi tên vào hàm dưới của gã đàn ông đang định ôm vai cô ấy. Mũi tên xuyên qua đỉnh đầu luôn."
"Đàn ông gì chứ, đó là một con Kobold. Đúng không Damian?"
Milia cười khẩy, tiến lại gần sát mặt Damian.
Đôi đồng tử thu nhỏ lại, dường như có một luồng quỷ khí kỳ lạ đang tỏa ra.
… Nghĩ lại thì, trước đây tôi từng nói thế nhỉ.
Nếu cảm thấy áp lực khi phải giết những kẻ ác cũng là con người, thì hãy coi chúng như một loài Kobold nào đó. Hóa ra cô ấy vẫn còn làm theo à.
"Kobold sao…?"
Lacy không hiểu ý của Milia nên nghiêng đầu thắc mắc.
"Vâng, Hashal đã nói vậy mà. Những sinh vật làm điều ác theo dục vọng của bản thân thì không phải là người mà là Kobold. Đúng không Hashal?"
"À… thì đúng là tôi có nói thế thật…?"
Tôi chỉ nói thế để cô ấy không bị sốc sau lần đầu giết người thôi mà.
"À, hóa ra là ý đó sao. Kobold, Kobold à…."
Lacy lẩm bẩm một mình, rồi một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô ấy.
"Đúng vậy. Đó là một tâm thế vô cùng đúng đắn. Quả không hổ danh là Mũi tên của Imela, Milia tiểu thư cũng sở hữu sự thành tín và chính nghĩa không thua kém gì một thánh hiệp sĩ đâu."
Làm gì có chuyện đó.
"Tôi là thánh hiệp sĩ sao? Không, không đến mức đó đâu."
"Không cần phải ngại ngùng đâu ạ. Khinh bỉ cái ác, căm thù cái ác, không tha thứ cho cái ác và tiêu diệt tận gốc cái ác chính là những đức tính căn bản mà một thánh hiệp sĩ cần có. Milia tiểu thư đang sở hữu một tinh thần chính trực như vậy đấy. Dù vị thần chúng ta thờ phụng khác nhau, nhưng chắc chắn Elpinel cũng sẽ yêu quý tiểu thư thôi."
Lacy có vẻ rất tâm đắc với lý thuyết Kobold của Milia.
Cụ thể là cái điểm coi kẻ ác không phải là con người ấy.
Đặc biệt là cái phần dù biết đối phương là người nhưng vẫn coi kẻ đó không có tư cách làm người, thậm chí tiến xa hơn là về căn bản không thèm nhận thức đối phương là con người luôn.
"... Dù sao thì, sau khi một tên chết—"
"Là một con chứ, Damian?"
"... Sau khi một con chết, đám Ko…bold xung quanh đều lao vào. Thậm chí, cả đám Kobold đang bám lấy tôi cũng rút dao ra xông tới. Nhưng Milia đã giết sạch bọn chúng."
… Nghĩa là cô ấy đã biến cái ngõ hẻm đó thành một biển máu chứ gì.
Làm tốt lắm. Theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
"Chắc khoảng hai mươi con gì đó…?"
"Hai mươi lăm con. Tôi đã đếm kỹ rồi. Hay là tôi nên cắt tai chúng mang về nhỉ…? Nghe bảo các mạo hiểm giả thường cắt tai Kobold để làm bằng chứng thảo phạt mà. Biết thế tôi cũng mang về cho mọi người xem."
… Nếu cô mang theo hai mươi lăm đôi tai người đi lung tung thì chắc đã bị bắt trước khi về tới nhà trọ rồi.
Dù sao thì, đám du côn đó cũng có vẻ trọng nghĩa khí gớm nhỉ.
Không phải một hai tên, mà tận hai mươi lăm tên lao vào cho đến khi bị giết sạch cơ mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn