Chương 77: Chương 76: Ba Chị Em Lợn
Tự do rồi theo ta làm gì? · Mizu Vương(bị Tày) · 112 chương · ~26 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Web Novel
"Ừm, có vẻ như không còn dấu hiệu phát triển thêm nữa."
Đây là lời lầm bầm của Yuhwa khi cô kiểm tra tình trạng của Rin trong buổi tập luyện thường ngày.
Kể từ khi mọc chiếc đuôi thứ năm, Rin không còn cho thấy bất kỳ sự phát triển rõ rệt nào như trước nữa. Ngay cả việc hấp thụ tinh hoa của những con quái vật mạnh mẽ cũng không thay đổi được điều này.
Cứ như thể cô bé đã đâm sầm vào một bức tường lớn vậy. Giống như trong những cuốn tiểu thuyết võ hiệp, nơi người ta cần một kiểu khai sáng nào đó để thăng lên cảnh giới tiếp theo.
Yuhwa dường như cũng không thể nắm bắt được sự khai sáng đó. Mặc dù có thể chỉ là do tôi tưởng tượng, nhưng tôi cảm thấy cô ấy còn lo lắng hơn cả tôi về sự chững lại của Rin.
"Có chuyện gì không ổn sao?"
"Công chúa Hilde vừa mới ghé qua gần đây."
"Cái kẻ điên đó á?"
"Chắc anh là người duy nhất trên thế giới này dám gọi Công chúa Hilde là kẻ điên đấy."
"Họ có thể không nói ra, nhưng họ đều nghĩ thế."
Từ việc nhổ lông của những thú nhân chim khi đi ngang qua, cho đến việc thiêu rụi kho dự trữ hạt dẻ của thú nhân sóc, và thậm chí là lật ngửa thú nhân rùa để chúng không thể đứng dậy được.
Tất cả những việc đó đối với cô ta vẫn còn được coi là nhẹ nhàng. Đôi khi khi cảm thấy buồn chán, cô ta còn ra ngoài vương quốc để gây rối.
Ngay cả khi chơi game, khoảnh khắc bạn nhìn thấy dòng thông báo 'Đã gặp Hilde, Nữ Sư Tử của Vestia' trong lúc đang khám phá, bạn không thể không nghĩ, 'Chết tiệt, con mụ này lại tới rồi!'
Thật dễ dàng để mặc định rằng bạn đã tiêu đời khi chạm trán cô ta. Việc tôi cảm thấy lo ngại khi nghe tin con mụ điên đó ghé thăm là điều khó tránh khỏi.
"Tại sao cái kẻ điên đó lại tới đây?"
"Hình như là để xem bói, nhưng cô ta nghi ngờ Rin có thể là một gumiho. Tôi đã xoay xở để đuổi cô ta đi bằng vài câu trả lời mơ hồ, nhưng sớm muộn gì họ cũng sẽ gặp nhau thôi. Sợi chỉ định mệnh đã kết nối họ rồi."
"Chúng ta không thể cắt nó bằng kéo sao?"
"Định mệnh không phải thứ mà anh chỉ cần cắt nhẹ một cái là xong… Haizz."
Cái gì? Sao cô lại thở dài? Đừng có bỏ cuộc chứ.
Tôi đã nghĩ đó là một ý tưởng khá sáng tạo, nhưng Yuhwa lại thở dài thườn thượt như thể không muốn nói thêm gì nữa và nhấp một ngụm trà để làm dịu cổ họng khô khốc.
"Đừng lo, Chủ Nhân. Rin sẽ dạy cho cô ta một bài học."
"Đó sẽ là kết cục tồi tệ nhất có thể xảy ra…"
Một con cáo năm đuôi thì chẳng thấm tháp vào đâu. Rin phồng má hỏi tôi có phải không tin tưởng cô bé hay không, nhưng trên đời này có những thứ không thể vượt qua chỉ bằng niềm tin.
Cô bé cần phải trở thành một con cáo chín đuôi.
Cô bé vẫn còn thiếu hai chiếc đuôi nữa.
"Chúng ta nên đến Thung lũng Bạch Vân."
"Tại sao lại đến đó?"
"Vì sự phát triển của em đã bị chững lại."
Những nô lệ trong TOS, mỗi người với một câu chuyện riêng, không phát triển vô hạn chỉ bằng việc tập luyện lặp đi lặp lại. Để đạt đến cấp độ cao hơn, mỗi người trong số họ đều có những hoàn cảnh riêng cần phải giải quyết.
Điều đó cũng tương tự với Mirabelle và Harold, và nỗi đau của Alfia.
Sự giải phóng khỏi những xiềng xích trói buộc họ. Sự phát triển và giải phóng gắn bó chặt chẽ với nhau.
Trong trường hợp của Rin, đó là Bộ tộc Cáo ở Thung lũng Bạch Vân. Những sợi xích đã hành hạ cô bé suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng không sao kể xiết cần phải bị đập tan.
Ngoài ra còn có một thứ khác chúng ta cần lấy ở đó nữa.
Cuộc gặp gỡ tình cờ sâu trong hang cáo sẽ đẩy nhanh sự phát triển của cô bé.
Nhưng kể từ khi tôi đưa ra ý tưởng trở về Thung lũng Bạch Vân, Rin đã kịch liệt bày tỏ sự phản đối.
"Rin ghét họ. Rin thậm chí không muốn nhìn mặt họ. Họ có thể sống ở đó mãi mãi, em chẳng quan tâm."
Tôi hiểu mà. Rin không còn là con ếch ngồi đáy giếng hay con cáo trong thung lũng nữa.
Ngày trước, có lẽ cô bé đã hạnh phúc chỉ với việc ăn khoai tây, nhưng giờ đây khi đã ra ngoài thế giới và được ăn thịt, chắc hẳn cô bé đã nhận ra môi trường cũ của mình khắc nghiệt đến mức nào.
Nếu chỉ có thế thì cũng không sao. Họ thậm chí còn đuổi cô bé đi để làm mồi cho yêu quái. Thật đáng khâm phục khi cô bé không lập tức quay lại trả thù sau khi có được sức mạnh.
"Đó chính xác là lý do tại sao chúng ta nên đi. Em không muốn quay lại với đầy thịt và cho họ thấy, 'Nhìn xem những thứ các người không có này,' giống như cách họ đã làm với em sao? Chẳng phải điều đó sẽ khiến em cảm thấy dễ chịu hơn sao?"
"…Anh nghĩ vậy sao?"
"Tại sao em phải tránh mặt họ khi em chẳng làm gì sai? Hãy cùng đi và cho họ thấy em đang sống tốt như thế nào."
"Nếu là vậy thì…"
Rin có vẻ đã miễn cưỡng đồng ý.
Cô bé có thể chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng đừng lo. Khi chúng ta đến nơi, cô bé sẽ phải ngạc nhiên cho xem.
* Mặc dù đã lên kế hoạch, nhưng có vẻ vẫn còn hơi sớm để rời đi ngay lập tức. Tôi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, và một chuyến đi bằng xe ngựa ngay sau khi tỉnh dậy dường như không phải là một quyết định khôn ngoan.
Vì vậy, tôi nghĩ dù sao thì chúng ta cũng nên tận hưởng một vài hoạt động văn hóa trong lúc tôi hồi phục. Dù sao thì tôi cũng đang ở một thế giới khác, thật lãng phí nếu chỉ vội vã lao đi mà không ngó nghiêng xung quanh, phải không?
Đôi khi việc đi đường vòng là cần thiết.
"Ra ngoài ngay trước khi ta thổi bay ngôi nhà của ngươi!"
Và thế là chúng tôi thấy mình đang ở trong một nhà hát.
Trên sân khấu tối tăm, một thú nhân lợn đang ló đầu ra từ một tấm ván dựng hình ngôi nhà, trong khi một người sói đứng ở cửa.
Vở kịch hôm nay là câu chuyện Ba Chú Heo Con vô cùng quen thuộc.
Chú heo thứ nhất và thứ hai xây những ngôi nhà tạm bợ bằng rơm và gỗ, nói rằng làm nhiều hơn thì quá phiền phức.
Nhưng khi con sói tới, nhà của chúng dễ dàng bị phá hủy, và chúng chạy trốn sang nhà của chú heo út.
Không giống như các anh mình, chú heo út đã dành thời gian để xây một ngôi nhà gạch vững chắc, thứ mà con sói không thể phá hủy.
Đó là một câu chuyện cổ tích với bài học đạo đức rằng chúng ta nên chuẩn bị cho tương lai giống như chú heo út. Câu chuyện mà tôi nhớ từ những cuốn sách thiếu nhi hồi nhỏ đang được các thú nhân diễn lại.
Nhưng tại sao chú heo út lại xuất hiện đầu tiên?
Tấm ván được dựng hình giống như một ngôi nhà gạch. Chủ nhân của nó là Popo, chú heo út.
Trong câu chuyện Ba Chú Heo Con, chẳng phải người có ngôi nhà gạch phải xuất hiện cuối cùng sao? Thế mà chú heo út lại xuất hiện trước.
"Này ông chú~ Nếu ông nghĩ mình có thể thổi bay nó, thì cứ thử xem sao?"
Chú heo út khiêu khích con sói. Con sói, hừ mũi với vẻ giận dữ rõ rệt, bắt đầu đào xới ngôi nhà gạch bằng một chiếc cuốc chim. Một bên ngôi nhà hoàn toàn bị hở ra và sụp đổ.
"Kyaaaa! Nhà của tôi!"
Cô heo cái Popo chui ra từ ngôi nhà bị sập và chạy biến đi, những cái chân nhỏ xinh xắn vung vẩy khi cô bé bước vào ngôi nhà thứ hai được dựng bằng ván gỗ.
Con sói, đuổi theo heo con, tất nhiên đã đến được căn nhà gỗ.
"Lũ heo nhỏ nhanh nhẹn kia! Mở cửa ra, trước khi ta xé xác cái thân hình mập mạp của các ngươi!"
"Căn nhà này được làm bằng gỗ chắc chắn đấy, ông thấy không? Không cái cuốc nào phá nổi đâu, cứ để chúng tôi yên đi!"
Sau đó, con sói bắt đầu châm lửa. Đây không phải là con sói ngu ngốc chỉ biết thổi hơi mà tôi từng biết. Đương nhiên, ngôi nhà cháy rụi và lũ heo chạy thoát.
Lũ heo trốn trong túp lều rơm của cô heo đầu tiên. Nó rõ ràng là tồi tàn hơn những ngôi nhà trước đó. Với việc chúng túm tụm lại với nhau ở đó, có vẻ như hôm nay con sói sẽ có một bữa tiệc linh đình.
"Hộc… hộc… Ra đây… ngay lập tức…"
Con sói thở dốc, dường như mệt mỏi vì phải phá nhà và đuổi theo lũ heo. Rồi, tấm rèm rơm vốn chẳng khác nào một cánh cửa mở ra, và cô heo đầu tiên bước ra.
"Cuối cùng cũng bỏ cuộc rồi sao…?"
Nhưng có điều gì đó không ổn về vẻ ngoài của chúng. Cô heo thứ hai và thứ ba ngập ngừng xuất hiện phía sau cô thứ nhất. Tất cả chúng đều mặc những bộ trang phục thiếu vải, quyến rũ khoe ra những thân hình đầy mê hoặc.
Cô heo đầu tiên tiếp cận con sói với một nụ cười cám dỗ. Cô hơi cúi người về phía trước, nhấn mạnh vào khe ngực ở một góc độ hoàn hảo.
"Ngài Sói, trông ngài mệt mỏi quá. Tại sao không vào trong và nghỉ ngơi một chút?"
"Hửm?"
"Ngài không muốn thưởng thức vài con heo mọng nước, béo ngậy sao?"
Cô heo đầu tiên giơ ngón tay lên để trêu chọc bộ lông của con sói. Gần như dụ dỗ nó. Cô thì thầm vào tai con sói, hơi thở nóng hổi của cô khiến nó ngứa ngáy.
"Đây là cơ hội để làm chuyện bốn người với các chị em, ngài không nhận ra sao?" (T:?)
"…!"
Vai trò của kẻ săn mồi và con mồi đã bị đảo ngược. Như bị thôi miên, con sói bị lũ heo dẫn vào túp lều nhỏ xíu, và vở kịch kết thúc.
Bài học hôm nay: Dù bạn có lười biếng, bạn vẫn có thể sống sót nếu biết lắc mông đúng cách. (T: Đcm thực tế quá) Tiêu đề: Ba Chị Em Heo.
…
Tôi vừa xem cái gì thế này?
Thứ này khác xa với những gì tôi nhớ. Chẳng phải nó nên mang tính hy vọng hơn, thứ gì đó có thể mang lại bài học cuộc sống cho trẻ em sao?
Lũ heo đi đâu mất rồi, và tại sao lại có những kẻ ăn thịt người?
Tôi tự hỏi liệu có phải mình tôi thấy chuyện này kỳ lạ không, khi khán giả xung quanh đang đứng dậy vỗ tay tán thưởng cuồng nhiệt.
Rin chắp tay lại với vẻ mặt say mê và bắt đầu hí hoáy ghi chép vào quả cầu cáo của mình.
"Trong thời khắc khủng hoảng, một giống cái chỉ cần vẫy đuôi là có thể quyến rũ một giống đực đáng khao khát. Ghi chú cho bản thân…"
Tôi quyết định không nhìn xem cô bé đang viết gì.
*
"Master, vở kịch vừa rồi thật tuyệt vời. Hóa ra đó là cách mà ta nên sống trên thế giới này. Có thể nói là em đã rút ra được một cái nhìn sâu sắc với tư cách là một con cáo?"
"Vậy sao…"
Quan điểm của mỗi người khác nhau rất nhiều ngay cả khi nhìn vào cùng một sự việc, và sự khác biệt giữa ấn tượng của Rin và của tôi đặc biệt rõ rệt.
Không giống như tôi, người đang cố hết sức để xóa đi ký ức vì nghĩ rằng thà không xem còn hơn, Rin lại đang tận hưởng ký ức đó, nói rằng cô bé sẽ không bao giờ quên vở kịch vừa xem.
"Vở kịch tiếp theo là về Cậu Bé Quàng Khăn Đỏ và Chị Sói. Nhất định phải đi xem nhé." (T: Tôi đã biết trước nội dung trc khi xem nó....) Tại sao lại là cậu bé mà không phải cô bé?
Và Chị Sói là sao?
Tôi quyết định không suy nghĩ quá sâu về nó.
Tôi tưởng mình đã thích nghi với Vestia khá tốt, nhưng có vẻ như tôi vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
"Vì Master đã cho Rin xem thứ gì đó thú vị, lần tới chúng ta hãy đi đến nơi Master muốn nhé?"
"Thật sao?"
Một bất ngờ dễ chịu. Thật ra, có vài nơi tôi muốn đến thăm.
"Vậy Rin này, có một nơi ở đằng kia tên là Thỏ Trong Trăng…"
"Đó là loại nơi nào vậy ạ?"
"Đó là một quán bar."
Bản thân quán bar không quan trọng. Như bạn có thể đoán từ cái tên, điểm thu hút chính là các thú nhân thỏ làm nhân viên ở đó.
Chúng là những cô gái thỏ thật sự, không phải cosplayer!
Nhảy lên nào!
"Không được."
"Hả?"
Nhưng Rin từ chối thẳng thừng.
Cô bé nhìn tôi lạnh lùng.
"Chẳng phải vừa rồi Master nói chúng ta có thể đi đến nơi em muốn sao…?"
"Master, ý ngài là ngài muốn đến một quán bar mà không có Rin? Ngài muốn Rin nhìn ngài chảy nước miếng trước mấy con thỏ sao?"
"Vậy chúng ta nên…"
"Một nơi không có thú nhân. Nếu không, không được phép."
Một nơi không có thú nhân ở Vestia ư?
Làm gì có nơi nào như vậy tồn tại.
"Thôi cứ về nhà đi…"
"Ồ? Chúng ta có thể đi xem thêm chút nữa nếu ngài muốn. Nhưng nếu Master khăng khăng, Rin sẽ nghe theo. Đi thôi, Rin sẽ làm một chiếc gối đuôi chỉ dành riêng cho Master."
Cuối cùng tôi đã chạm vào đuôi của cô bé rất nhiều.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn