Chương 71: Chương 70: Sai lầm hay Bất Hạnh? (1)
Tự do rồi theo ta làm gì? · Mizu Vương(bị Tày) · 112 chương · ~28 phút đọc · Tạo 11/08/2026
(1) Web Novel Chúng tôi ghé thăm Thiên Giới Các mỗi ngày, và ngoài thuật biến hình, Rin cũng học thêm được vài thủ thuật ma thuật khác.
Khi đã học được một kỹ năng, thứ bạn cần chính là kinh nghiệm. Chúng tôi chuẩn bị ra ngoài với ý định tích lũy thêm kinh nghiệm thực chiến.
"Hai người định đi đâu à?"
"À, tôi định đưa Rin vào rừng. Cô có muốn đi cùng không, cô Seira?"
"Đúng vậy, tôi định đưa Rin vào rừng. Cô có muốn đi cùng không, cô Seira?"
Seira không còn bám lấy tôi như trước nữa. Cô ấy còn những nhiệm vụ khác, và tôi cũng không còn là mục tiêu giám sát hàng đầu của cô ấy nữa.
Tôi đã nghĩ đó là lý do cô ấy không đi cùng, nhưng Seira lại nói đến một vấn đề hoàn toàn khác.
"Hôm nay là đêm trăng rằm. Vào những đêm trăng rằm, thú nhân sói được nghỉ phép đặc biệt."
"Cô bị ốm hay gì à?"
"Bản năng hoang dã của chúng tôi trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Đặc biệt là nếu ngửi thấy mùi máu. Chúng tôi có thể kiểm soát nó ở một mức độ nào đó, nhưng tốt hơn hết là nên thận trọng. Tôi định ở trong phòng hôm nay, nên đừng tìm tôi. Không, tuyệt đối đừng đến."
"Tôi hiểu rồi. Vậy chúng tôi đi đây, cô hãy nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Với cái vẫy tay tiễn biệt của Seira, chúng tôi rời thành phố.
Chúng tôi hướng về phía vùng đầm lầy mà mình vẫn thường lui tới.
Những con Slime đang bò lổm ngổm trên mặt đất.
Đứng giữa đầm lầy là Rin, với quả cầu hồ ly đang lơ lửng trên không.
"Phì phì, lũ Slime xấu xa kia. Sau bao lâu phải chịu đựng, cuối cùng thời cơ phục thù đã tới!"
"Dù sao thì chúng cũng đâu có làm gì em đâu."
"Đừng ngắt lời Mastah."
Có vẻ như con bé đã thực sự nhập tâm vào vai diễn của mình.
Vì con bé đang say sưa như thế, tôi quyết định không can thiệp nữa.
Rin tập trung cao độ, sử dụng ma thuật học được từ Yuhwa. Ánh sáng chập chờn trong quả cầu hồ ly.
Vút.
Ba ngọn lửa hồ ly màu xanh lam xuất hiện.
"Amaterasu."
"Em học từ đó ở đâu thế?"
"Mastah chứ đâu." (Trans: Dạy hư r) Thở dài. Chắc hẳn tôi đã vô thức nói về những thứ đó trong lúc nuôi dạy một gumiho.
Có vẻ đã quá muộn, nhưng từ giờ tôi nên cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình mới được.
Những ngọn lửa hồ ly của Rin bay về phía lũ Slime. Chúng bám chặt lấy những cơ thể đang quằn quại chậm chạp kia và thiêu rụi chúng.
Lũ Slime co giật như thể đang gào thét trong câm lặng. Chẳng mấy chốc, toàn bộ chất lỏng của chúng bay hơi hết và chúng biến mất không dấu vết.
Rin lắc đầu mạnh, mái tóc bay tán loạn.
"Ha, ta đã trở nên quá mạnh mẽ rồi. Mastah thấy sao? Rin chẳng phải rất ngầu sao?"
"Ừm, ít nhất thì em sẽ không bị bẩn nữa. Anh đoán là chúng ta không cần phải mua thêm váy áo gì nữa rồi."
"Đó không phải là vấn đề! Lẽ ra Mastah phải khen em ngầu chứ!"
"Em siêu ngầu luôn."
"Muộn rồi!"
Rin khịt mũi rồi quay mặt đi chỗ khác.
Vùng ven rừng không còn là mối đe dọa với Rin nữa. Chúng tôi quyết định đi sâu hơn một chút để rèn luyện linh lực và tích lũy thêm kinh nghiệm thực chiến.
Tôi đi theo sau Rin, con bé đang vừa đi vừa cầm quả cầu của mình.
"Em lúc nào cũng phải mang theo quả cầu hồ ly đó à?"
"Không đâu. Gwanny đã dạy em cách cất nó đi rồi."
Rin nắm chặt tay lại, và quả cầu hồ ly biến mất với một âm thanh khẽ khàng. Khi con bé mở tay ra, nó lại xuất hiện trở lại. Như vậy thì con bé sẽ không làm mất nó nữa.
Ngay lúc đó, Rin đang đi phía trước bỗng khịt khịt mũi.
"Mastah, em ngửi thấy mùi máu. Có thứ gì đó ở phía trước."
Đúng như lời Rin nói, thứ xuất hiện trước mắt là một bầy sói.
Nhưng chúng to lớn đến lạ thường.
Bộ lông của chúng có màu nâu đỏ sẫm gợi nhớ đến những vết máu khô. Mỗi con có bốn con mắt, và miệng chúng toác ra một cách quái dị, để lộ toàn bộ nanh vuốt.
"Á! Mastah, đó là Sewa!"
"Đừng nói vậy trước mặt Seira. Không phải con sói nào cũng là Seira đâu."
Chúng là những yêu quái được xếp vào loại Huyết Lang. Vì Vestia là vương quốc của thú nhân, hầu hết các quái vật xuất hiện đều ở dạng động vật.
Huyết Lang khá khó đối phó. Vì là loài sói, chúng di chuyển theo bầy đàn, và chúng đang ở trong trạng thái cuồng nộ khiến chúng rất khó bị hạ gục.
Rin, với tư cách là một hồ ly ba đuôi, lẽ ra có thể thắng dễ dàng, nhưng chúng tôi không nên lơ là cảnh giác.
"Rin, cẩn thận nhé. Chúng khác với những thứ em từng đối mặt trước đây đấy."
"Lo lắng ư? Không hề. Chỉ cần cổ vũ cho Rin là được!"
Với những lời tự tin đó, Rin xòe ba cái đuôi ra rồi lao vào.
Đã trở nên thành thạo trong việc sử dụng linh lực, giờ đây Rin có thể sử dụng nhiều kỹ thuật khác ngoài ma thuật.
Rin lao tới, vung vuốt xé toạc không trung. Những vết chém sắc bén hình móng vuốt trút xuống lũ Huyết Lang. Lũ sói bị cắt đứt cùng với cả cây cối xung quanh.
Một loạt vết chém liên tiếp theo sau. Lũ Huyết Lang gục xuống, bị cắt thành từng mảnh.
"Chà chà, buồn chán quá đi mất."
"Vẫn chưa kết thúc đâu."
"Hửm?"
Những xác chết bị chia cắt của lũ Huyết Lang bắt đầu co giật và từ từ đứng dậy.
Đây là khả năng bị động của Huyết Lang.
Chúng hồi sinh một lần sau khi chết.
Như thể mỗi phần cơ thể bị cắt rời đều có sự sống riêng, phần thân dưới di chuyển mà không cần phần trên, máu và nội tạng tràn ra từ mặt cắt.
"Áaaa! Mastah! Rin không thích thế này!"
"Chẳng phải em thích ăn thịt sao? Đây là thịt tươi đấy."
"Mastah bị điên rồi à?! Đó không phải là thịt!"
Tôi phải thừa nhận rằng, ngay cả với tôi thì cảnh tượng này cũng thật kinh tởm.
Trong trò chơi, chúng hồi sinh về dạng ban đầu ngay cả sau khi chết, nhưng giờ đây khi trở thành hiện thực, chúng lại di chuyển trong khi vẫn là xác chết. Đó thực sự là một cảnh tượng vô cùng quái gở.
Rin, vì không muốn dù chỉ một giọt máu chạm vào mình, đã triệu hồi lửa hồ ly để thiêu cháy lũ Huyết Lang. Tiếng xèo xèo và mùi thịt cháy nồng nặc lấp đầy không khí.
Trong khi Rin đang thiêu rụi lũ Huyết Lang, tôi nhìn quanh.
Chúng tôi đáng lẽ không nên đi sâu đến mức này để lũ Huyết Lang xuất hiện.
Huyết Lang thường xuất hiện ở khu vực Rừng Đêm Đỏ. Đó là một khu vực nguy hiểm nơi những con sói chết hồi sinh trong một khu rừng ngập tràn mùi máu.
Nhưng đây vẫn là một khu rừng xanh tươi. Chúng tôi đáng lẽ phải ở rất xa nơi lũ Huyết Lang xuất hiện mới đúng.
Hừm…
Tôi có linh cảm không lành về chuyện này.
"Rin, chúng ta quay về thôi."
"Không, Mastah. Rin vẫn ổn mà."
"Không cần phải cố quá đâu…"
"Mastah không tin tưởng Rin sao?"
Rin hỏi bằng giọng nghiêm túc, rũ bỏ vẻ đùa nghịch thái quá thường ngày. Đây không chỉ là một câu hỏi đơn thuần; nó chạm đến lòng tin giữa chúng tôi.
Điều đó khiến tôi khó lòng mà nài nỉ quay về được.
"Haah, được rồi. Đi sâu thêm chút nữa chắc cũng không sao vì đã có Rin ở đây. Nhưng chúng ta sẽ quay về trước khi mặt trời lặn."
"Dạ! Rõ ạ!"
* Khi họ tiến sâu hơn vào trong, họ đụng độ nhiều quái vật hơn, nhưng Rin đều dễ dàng giải quyết chúng mà không gặp chút nguy hiểm nào.
Chỉ với một cái phẩy tay từ ngọn lửa hồ ly của cô, lũ quái vật đã bị thiêu rụi một cách bất lực, mùi thịt cháy át đi mùi hương của rừng già.
Đó là một vòng lặp sức mạnh bất tận: tiêu hao linh lực để đánh bại quái vật, rồi hấp thụ tinh hoa của chúng để tái nạp lại chính nguồn năng lượng đó. Đắm chìm trong sức mạnh của bản thân, Rin thậm chí bắt đầu ngân nga hát.
Hành trình của họ diễn ra suôn sẻ, ngoại trừ việc thể lực của Karami dần cạn kiệt do thiếu rèn luyện.
Chúng ta thực sự nên quay về bây giờ.
Khi màn đêm buông xuống, không khí trong rừng bắt đầu thay đổi.
Đã đến lúc các loài dã thú và quái vật ăn đêm hoạt động. Do ở gần Rừng Đêm Đỏ, làn sương mù đỏ bao phủ tạo nên một bầu không khí đầy điềm gở.
Karami không thích những thứ đáng sợ.
"Rin, chúng ta về thôi."
"Sao cơ ạ?"
"Mặt trời sắp lặn rồi. Với lại anh cũng đang mệt."
"Chủ nhân nên tập thể dục nhiều hơn đi ạ!"
"Thay vì tập thể dục, ta nên giải cứu càng nhiều nô lệ càng tốt thì hơn. Hoặc không thì em cõng ta đi, Rin."
Rin nhìn Karami với vẻ mặt như thể anh thật thảm hại.
Nếu là người khác làm vậy thì ta còn hiểu được, nhưng em thì không nên nhìn ta bằng ánh mắt đó. Em chẳng có tư cách gì để thở dài với người khác cả.
Karami nghĩ vậy, nhưng quyết định làm người lớn và hào phóng bỏ qua.
"Đi thôi. Nếu về muộn, Seira sẽ lo lắng đấy."
"Vâng ạ."
Cả hai quay người và bắt đầu đi ngược trở lại con đường cũ.
Awoooooo.
Tiếng hú của một con sói vang vọng khắp cánh rừng. Hàng chục cặp mắt thú hoang lóe lên trong bụi rậm tối tăm.
Sau đó, từ trong bóng tối, những con Huyết Lang từ từ lộ diện.
"Rin?"
"Hửm?"
"Em không nhận ra chúng ta đã bị bao vây sao?"
"Ưm… mũi em bị đau do mùi khét nên em không để ý ạ."
"Haah…"
"N-Nhưng không sao đâu ạ! Mọi chuyện sẽ kết thúc trong tích tắc thôi, chỉ một tích tắc!"
Vút!
Lửa hồ ly của Rin bay về mọi hướng, nhắm thẳng vào lũ Huyết Lang. Tưởng chừng chúng sẽ bị thiêu rụi dễ dàng như trước, nhưng điều bất ngờ đã xảy ra.
Một con Huyết Lang lao lên chắn trước ngọn lửa hồ ly. Không chỉ vậy, nó còn chạy quanh với những ngọn lửa xanh bao quanh cơ thể, cố tình chặn đứng tất cả những đòn tấn công của Rin.
Thông thường, động vật rất sợ lửa, nhưng lũ này lại không hề tỏ ra sợ hãi, thậm chí còn chẳng có vẻ gì là đau đớn.
"Rin, đừng dừng lại, cứ bắn tiếp đi!"
"D-Dạ vâng."
Rin lúng túng triệu hồi một lượng lớn lửa hồ ly và phóng ra. Lũ Huyết Lang cố gắng ngăn chặn chúng bằng cách dùng chính cơ thể mình để hứng lửa, nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì. Linh lực của Rin là vô tận.
Sự hồi sinh của lũ Huyết Lang cũng vậy. Chúng vẫn đang bốc cháy khi tái sinh và lập tức biến thành tro bụi. Họ đã có thể quét sạch chúng mà không gặp mấy khó khăn.
Tuy nhiên, có lẽ vì hoảng loạn, Rin đã không kiểm soát được sức mạnh và phóng ra lượng lửa hồ ly quá mức. Ngọn lửa lan ra khắp khu rừng, bao trùm nó trong những đốm lửa xanh.
Những ngọn lửa xanh bốc lên tận trời cao.
Đầu ngọn lửa dường như đang hướng về một thứ gì đó—về phía mặt trăng tròn.
Với làn sương máu đóng vai trò như một bộ lọc, mặt trăng trông tựa như một vầng trăng đỏ thẫm.
Và hôm nay chính là đêm trăng tròn.
Ánh trăng tròn làm tăng thêm sự hung bạo của lũ sói.
Họ hiện đang ở gần Rừng Đêm Đỏ, nơi những con Huyết Lang xuất hiện.
Vút!
Đó là lúc mùi máu nồng nặc sộc lên.
Thứ xuất hiện đúng như dự đoán, chính là một con Huyết Lang. Nhưng con này có sáu con mắt thay vì bốn như thường lệ. Hơn nữa, nó đứng bằng hai chân, và dù cái lưng gù xuống, nó vẫn cao dễ chừng 2, 5 mét.
Đó là quái vật trùm của Rừng Đêm Đỏ, Huyết Lang Nhân.
"C-Chủ nhân. Lần này đúng là Sewa thật rồi ạ."
"Không phải tất cả người sói đều giống nhau đâu."
Mặc dù cả Seira và Huyết Lang Nhân đều là người sói, nhưng chúng hoàn toàn khác biệt. Đây là một con quái vật.
Cái này hơi rắc rối đây.
Huyết Lang Nhân đang ở ngưỡng giới hạn tối đa mà một hồ ly ba đuôi như Rin có thể đối phó mà không gặp khó khăn. Nhưng bây giờ lại là đêm trăng tròn. Chỉ số của Huyết Lang Nhân đã tăng vọt một cách đáng kể.
"Rin, không cần phải chiến đấu đâu. Chúng ta rút lui thôi. Làm ơn cõng ta đi."
"Không. Đây là vấn đề về lòng tự trọng. Quay lưng lại sẽ là nỗi nhục nhã của loài hồ ly. Lúc này đây, Rin là vô địch."
Hoàn toàn phớt lờ lời Karami, Rin triệu hồi lửa hồ ly và ném về phía Huyết Lang Nhân.
Huyết Lang Nhân hạ thấp cơ thể. Trên cả bốn chi, nó vào tư thế săn mồi. Hai chân sau của nó gồng lên rồi đạp mạnh xuống đất.
Nó di chuyển với tốc độ mà Karami, một kẻ nghiệp dư về chiến đấu, không thể đuổi kịp bằng mắt thường. Ngay cả những đốm lửa hồ ly cũng không theo kịp tốc độ của Huyết Lang Nhân và chỉ biết đuổi theo cái đuôi của nó.
Huyết Lang Nhân gầm rú lao qua khu rừng. Bất thình lình, nó dừng lại trước một cái cây rồi phóng khối cơ thể nặng nề như một quả cầu sắt về phía Rin.
Rầm!
Những cái cây bị nghiền nát. Bờm đỏ như máu của nó quất mạnh trong không khí. Trong chớp mắt, nó đã rút ngắn khoảng cách và vung cái móng vuốt gớm ghiếc lên.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Rin đối mặt với một đòn tấn công mang sát ý thực sự. Dù có thể đôi chút bối rối, phản ứng của cô vẫn rất nhanh nhẹn. Cô nhẹ nhàng né tránh với sự linh hoạt của một con hồ ly.
Sau đó Rin nắm chặt tay, bao bọc linh lực mực đen quanh bàn tay phải. Nén linh lực vào nắm đấm, cô tung một cú đấm thẳng.
Bằng!
Cơ thể Huyết Lang Nhân, bị trúng đòn trực diện vào bụng, nổ tung như một quả bóng, máu và thịt văng tung tóe khắp nơi.
Chỉ một đòn.
Một đòn là đủ.
Sức mạnh của Rin, được cường hóa nhờ trở thành nô lệ, đã vượt quá mong đợi của Karami.
"Dù sao thì! Chủ nhân lo xa quá rồi!"
Rin quay đầu lại, đầy phấn khích khi nghĩ đến việc được khen ngợi, rồi cô nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Karami.
"Hả?"
Karami loạng choạng, rên rỉ. Anh khom người, hai tay ôm lấy bụng, nơi một chiếc móng vuốt lớn đang găm sâu vào đó.
Đó là móng vuốt của tên Người Sói Huyết. Vì nằm ở vị trí xa điểm va chạm nhất, bàn chân này vẫn giữ được hình dáng nguyên bản hơn so với các phần cơ thể khác.
Thật không may, bàn chân đó lại bay về phía chỗ Karami đang đứng.
Rõ ràng đó là một điều bất hạnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn