Chương 70: Chương 69: Giải phóng là một điều tốt đẹp
Tự do rồi theo ta làm gì? · Mizu Vương(bị Tày) · 112 chương · ~29 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Web Novel
"Ta phải bảo con bao nhiêu lần nữa đây? Biến hình là yếu tố căn bản để trở thành một hồ ly thực thụ!"
"Rin không biết! Rin thích bản thân mình bây giờ nhất!"
"Đây không phải là chuyện con thích hay không thích!"
"Không biết! Rin không biết! Chết Rin cũng không làm đâu! Aaaaa—" Rin bịt tai lại. Đôi mắt nhắm nghiền, con bé lắc lư thân mình, không ngừng la hét để át đi giọng nói của Yuhwa.
"Chủ nhân! Bà già cứ bắt Rin biến hình! Chủ nhân có muốn xem không?"
"Có lẽ là có?"
"Vậy Rin sẽ làm!"
Sự kiên định vốn không hề lay chuyển dù đối mặt với cái chết của Rin, giờ đây lại xoay chuyển nhanh như một cái công tắc ngay khi Karami thốt ra những lời đó.
Yuhwa nhắm chặt mắt, ngửa đầu ra sau. Huyết áp của bà dường như đang tăng vọt.
"Chủ nhân, tại sao bà già lại tức giận thế?"
"Người ta khi có tuổi thường hay trở nên nhạy cảm với những chuyện nhỏ nhặt."
Rin tặc lưỡi, nhìn Yuhwa đầy vẻ thương hại.
"Chủ nhân, sau này lớn lên Rin sẽ không như vậy đâu."
"Ngừng nói nhảm và tập trung vào!"
"Vâng ạ~" Con nhóc hỗn xược đáng ghét này…
Tất cả là tại khế ước, khiến Yuhwa vô cùng bực bội vì đến cả việc cốc đầu dạy dỗ Rin bà cũng chẳng làm được.
Bài học tiếp tục với việc biến hình. Xét về ma thuật, nó tương tự như phép thay hình đổi dạng, một loại ma thuật biến hóa.
Đây là kỹ năng thiết yếu không chỉ cho hồ ly, mà cho bất kỳ yêu quái nào sở hữu nhan sắc, cho phép chúng mê hoặc kẻ khác và khiến họ tự nguyện dâng hiến tất cả những gì mình có.
"Ngay cả việc ngoại hình của ta trở nên trẻ trung thế này," Yuhwa nói, vẻ ngoài của bà dần trẻ lại y như lúc mới gặp Karami, "cũng có thể coi là một hình thức biến hình."
"Ồ?"
"Dù sau này Rin có lớn thế nào đi nữa, nếu con muốn, con vẫn có thể giữ nguyên vẻ ngoài hiện tại của mình."
Sống một cuộc đời gần như vĩnh hằng mà vẫn giữ được vẻ đẹp mãi mãi. Đây là một đặc ân mà bất cứ ai cũng khao khát.
Để đạt được điều đó, cần phải tiến bộ từng bước một.
"Tôi có thể hỏi một câu không?"
Karami, người đang nhàn nhã nhâm nhi trà trong lúc hai hồ ly tập luyện, giơ tay lên.
"Cứ hỏi đi."
"Tại sao cách nói chuyện của cô lại thay đổi?"
Yuhwa gật đầu. Bà đã tự hỏi khi nào câu hỏi này sẽ xuất hiện. Mọi thứ đều nằm trong dự đoán nên bà không chút do dự mà trả lời.
"Đó là về việc hòa làm một với hình dạng của mình. Khi con thay đổi ngoại hình, hành vi cũng nên thay đổi theo. Nếu không, hiệu quả của việc biến hình sẽ giảm đi đáng kể."
"Đó không phải là sở thích, đúng không?"
"Không phải."
"Tôi hiểu rồi, hóa ra là vấn đề về khái niệm. Tôi hiểu rồi."
Karami gật đầu, tự mình thông suốt. Vì nếu bà có giải thích thêm thì hắn cũng chẳng buồn nghe, Yuhwa quyết định phớt lờ hắn.
Về việc biến hình mà Yuhwa đang dạy Rin, việc biến ngay lập tức thành một hình dạng hoàn toàn khác là vô cùng khó khăn. Ngược lại, hình dạng càng gần với linh hồn và hình hài thực tế của người sử dụng thì tỷ lệ thành công càng cao.
Hồ ly là thú nhân, nửa hồ ly nửa con người. Nói cách khác, hình dạng dễ nhất để Rin biến thành chính là một con cáo.
Vút.
Với một cú lộn vòng, Yuhwa lập tức biến thành một con cáo trắng như tuyết. Bà toát ra một luồng khí huyền bí có thể mê hoặc bất cứ ai tình cờ gặp bà trên núi.
"Thử đi. Hãy hình dung hình dáng con mong muốn bên trong hồ cầu của mình."
Rin gật đầu rồi tập trung, tay giữ chặt hồ cầu. Linh lực của con bé chảy vào quả cầu, nó hấp thụ sức mạnh đó và phát ra ánh sáng bao bọc lấy con bé.
Khi ánh sáng nhạt dần, dáng hình của Rin chẳng thay đổi là bao. Chỉ có bàn tay và bàn chân là được bao phủ bởi lớp lông màu hồng.
"Kyaaaaa! Rin biến thành cục bông rồi!"
* Bài học hôm nay đã kết thúc. Sau một loạt những lần thử sai, cuối cùng Rin cũng nắm bắt được nghệ thuật biến hình.
Giờ đây, trong hình dạng một con cáo nhỏ đáng yêu, Rin đã cuộn mình bên trong lớp áo của tôi. Con bé ngọ nguậy một cách thỏa mãn trong vòng tay tôi, thò cái đầu bé xíu ra ngoài.
"Chủ nhân. Ở đây ấm quá đi."
"Vậy sao?"
"Ưm. Còn thơm mùi của chủ nhân nữa. Hi hi."
Viện lý do đó, Rin chẳng hề có ý định nhúc nhích dù chỉ một li. Nhìn con bé hạnh phúc đến thế, tôi chẳng thể nào nỡ đuổi nó ra. Tôi coi đó là phần thưởng xứng đáng cho sự nỗ lực của con bé.
"Chúng ta ghé vào quán cà phê mèo trên đường về nhé?"
"Rin không thích ở đó. Rin không thích mấy con meo meo."
"Tại sao?"
"Mấy con meo meo lúc nào cũng quấn lấy chủ nhân rồi để lại mùi của chúng trên người chủ nhân. Rin không thích điều đó."
Tôi biết cáo là loài động vật có tính lãnh thổ, nhưng liệu đây có phải là do con bé cảnh giác với mùi hương của các loài vật khác không nhỉ? Có lẽ con bé cọ người vào tôi là để để lại mùi của chính mình.
Dù quán cà phê mèo mang lại lợi nhuận khá ổn, nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ là công việc kinh doanh phụ. Nếu Rin không thích, tôi cần phải kiềm chế lại.
"Được rồi. Vậy hôm nay chúng ta bỏ qua nhé, đi mua ít thịt mà Rin thích. Chúng ta cũng sẽ mua vài xiên thịt mà Seira thích."
"Yay!"
Chúng tôi ghé qua chợ để mua nguyên liệu làm bữa tối.
Trên đường về nhà, Rin ngủ say sưa bên trong lớp áo của tôi, kiệt sức sau những hoạt động cả ngày. Tôi lặng lẽ đi bộ qua những con hẻm một mình.
Nhà của Seira nằm ở ngoại ô thành phố. Ở đó ít người qua lại, cơ sở vật chất cũ kỹ và an ninh thì chẳng lấy gì làm đảm bảo.
Mặc dù Seira đủ mạnh để tự bảo vệ mình, nhưng đó không phải là nơi tôi muốn khuyên người khác ở.
Tại sao đột nhiên tôi lại suy nghĩ về điều này? Bởi nguy hiểm có thể rình rập ở bất cứ đâu, vào bất cứ lúc nào.
"Chà chà, chúng ta có ai ở đây nhỉ? Chẳng phải là ông chủ tiệm cà phê mèo nổi tiếng đây sao?"
Một giọng nói xa lạ vang lên trong con hẻm vắng.
Chặn đường tôi với dáng điệu khom lưng và đôi tay đút trong túi quần là một thú nhân linh cẩu chột mắt.
Tôi cũng cảm nhận được những kẻ khác ở phía sau mình, và khi quay lại, tôi thấy thêm nhiều con linh cẩu nữa xuất hiện từ hư không, chặn đường thoát của tôi trong khi cười cợt đầy hiểm ác.
Seira từng đề cập rằng linh cẩu, giống như những người mèo đường phố, là một trong số những kẻ gây rối trong thành phố, thường được gọi là bọn Nhặt Rác.
Cô ấy đã cảnh báo tôi vài lần phải đề phòng bọn họ, nói rằng con người không phải thú nhân nên sẽ là mục tiêu hàng đầu.
"Chà chà, ngọn gió nào đưa ông chủ quán cà phê đến cái nơi tồi tàn này thế này? Mà lại còn xách đầy những món ngon trên tay nữa chứ."
"Hắn là con người và nuôi một con cáo hồng, sếp ạ. Chắc không dễ gì tìm được chỗ ở đâu. Hắn ta chắc chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc mò đến cái khu vực hẻo lánh này."
"À, phải rồi. Suýt nữa thì tôi quên mất chuyện đó."
Tên linh cẩu một mắt được gọi là "Sếp" vỗ tay vào nhau, cười cợt nhả như thể vừa nhận ra một điều mà hắn đã bỏ sót.
Sau đó, tiếng cười vang vọng khắp con hẻm nhỏ dần rồi tắt hẳn. Đôi mắt của gã linh cẩu vẫn cong lên như đang cười khi nhìn tôi, nhưng tôi không cảm thấy là hắn đang cười thật lòng.
"Vậy, dạo này công việc làm ăn thế nào?"
"Ồ, cũng tạm ổn."
"Kya~ tôi ghen tị quá đấy. Ông biết không, tôi cứ lo mấy đứa bạn mèo của mình bỗng dưng biến mất, tưởng chúng nó ăn phải bả chuột mà chết rồi chứ. Ai ngờ lại đang làm việc ở quán của ông? Tôi ngạc nhiên quá đi."
"Tất cả bọn họ đều đang làm việc rất chăm chỉ. Tôi rất biết ơn vì điều đó."
Gã linh cẩu tiếp tục câu chuyện như thể chúng tôi là bạn thân vậy.
"Này, ông đã bao giờ nghĩ đến việc thuê bọn Kẻ Nhặt Nhạnh chúng tôi chưa?"
"Rất tiếc, tất cả các vị trí nhân viên của chúng tôi đều đã kín chỗ rồi."
"Ai nói là thuê làm nhân viên chứ? Ai cũng có vai trò của riêng mình mà, ông biết đấy."
Gã linh cẩu kín đáo để lộ mục đích thực sự. Ý đồ tiếp cận tôi của bọn chúng đã quá rõ ràng đến mức đau lòng.
"Đi thẳng vào vấn đề đi. Ông muốn nói gì?"
"Kya~ Đúng là ông chủ có khác. Tôi thích sự thẳng thắn của ông đấy. Chúng tôi sẽ bảo vệ cửa hàng cho ông. Tôi nghe nói dạo này bọn tộc chó đang làm loạn lắm phải không? Chúng tôi sẽ đuổi cổ hết mấy con chó hoang đó đi. Bọn tôi cũng chẳng ưa gì chúng nó đâu."
Mặc dù linh cẩu trông như vậy, nhưng thực chất chúng gần gũi với họ mèo hơn là họ chó, thuộc phân bộ Thú dạng mèo. Chúng giống mèo hơn là giống chó.
Những gì hắn nói nghe có vẻ khá hợp lý.
"Còn cái giá thì sao?"
"Không quá nhiều, cũng chẳng quá ít. Chỉ cần đưa chúng tôi một nửa lợi nhuận của ông thôi. Kya~ Thế là còn nể ông lắm đấy, đúng không? Các cậu có thấy thế không?"
Đám linh cẩu bắt đầu xì xào với nhau.
Một nửa lợi nhuận ư?
Đùa tôi đấy à.
"Với số tiền đó, tôi có thể thuê bảo vệ chuyên nghiệp rồi. Tại sao tôi lại phải thuê bọn Kẻ Nhặt Nhạnh chứ?"
"Hừm, tôi đang cố tử tế với ông đấy. Chẳng phải cuộc đời của một thương nhân là phải biết đọc tình thế sao? Nhưng xem ra ông thiếu kỹ năng đó rồi. Ông không muốn làm ăn ở khu vực này nữa à?"
Đột nhiên, gã linh cẩu bắt đầu liếm láp móng vuốt của mình.
Đó là một lời gợi ý không mấy tinh tế về việc phải biết "đọc bầu không khí".
"Tôi hiểu rồi. Quả thật là tôi đã thiếu tinh tế."
"Đúng thế, phải không? Biết nhận ra sớm còn kịp đấy."
"Tôi đã quên mất là có một công việc phù hợp hơn với bọn linh cẩu."
Một công việc hoàn toàn phù hợp với linh cẩu chợt lóe lên trong đầu tôi.
"Các người có thể phụ trách việc dọn sạch thức ăn thừa của chúng tôi. Vì tôi sẽ cho các người ăn, nên không cần trả thêm tiền lương nữa."
"Mày nói cái gì, thằng khốn kia?"
Biểu cảm của gã linh cẩu, vốn đang đeo một nụ cười gượng gạo, lập tức trở nên hung dữ.
Hắn có vẻ đang cố đe dọa tôi, nhưng tôi chẳng hề sợ hãi chút nào. Dù trông chúng có vẻ hung tợn, nhưng thân hình chúng lại gầy gò so với kích thước thật.
Cơ thể trơ xương của chúng chỉ gợi lên sự thương hại mà thôi.
"À, nhưng tôi không nhận nô lệ nam. Có nữ linh cẩu nào ở quanh đây không? Nếu có nữ nào có thể xử lý đống thức ăn thừa ở quán tôi, tôi sẽ rất cảm kích nếu được giới thiệu. Tất nhiên là tôi sẽ trả một khoản phí tìm kiếm nho nhỏ."
Vai của gã linh cẩu run lên vì cơn giận đang dâng trào, tỏa ra hơi nóng.
"Thằng chó này điên thật rồi. Kiếm được tí tiền mà mày quên mất mày đang ở đâu sao? Mày nghĩ đây là thành phố của con người à? Mày nghĩ lũ lính canh sẽ làm gì cho mày chắc?"
Gã linh cẩu đưa mắt nhìn quanh.
"Lần này mày không mang theo con cáo hồng đó đi cùng à? Trước đây bọn tao không dám đụng vào mày vì vận xui đó, nhưng hôm nay chắc là ngày may mắn của bọn tao rồi."
Tin chắc rằng con cáo hồng không có ở đây, miệng gã linh cẩu toác ra một nụ cười rộng hoác. Hắn nhe bộ nanh ố vàng ra đe dọa rồi tiến về phía tôi.
Ngay khi tình hình sắp bùng nổ, Rin thò đầu ra từ trong áo tôi.
"Chủ nhân, ở đây hôi quá ạ."
"C-Cáo hồng?"
"Chủ nhân, mấy tên lốm đốm này là ai vậy ạ?"
"Bọn chúng là người xấu, đang cố cướp bữa tối của Rin đấy."
"Cái gì?! Ai dám cướp bữa tối của Rin!"
Rin đột nhiên lao ra khỏi vòng tay tôi, tiếp đất trong hình dạng thú nhân của cô bé với tư thế của một người hùng.
"Ngay cả chủ nhân mà cướp đồ ăn của Rin thì Rin cũng không tha đâu nhé!"
Rin lao thẳng vào lũ Kẻ Nhặt Nhạnh đang ngơ ngác.
Một loạt tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp con hẻm.
* Sau khi dễ dàng đánh bại bọn Kẻ Nhặt Nhạnh, chúng tôi an toàn trở về nhà.
Trong khi Seira chuẩn bị bữa tối, tôi đặt Rin, lúc này đã trở lại hình người, lên đùi mình.
Đây là thời điểm hoàn hảo.
Kể từ khi nghe được cái quan niệm gây sốc rằng giải phóng nô lệ được coi là sự ruồng bỏ, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.
Là một người sớm muộn gì cũng phải giải phóng cho Rin và rời khỏi Vestia, tôi lo lắng về tương lai rằng mình có thể bị níu chân sau khi trả tự do cho cô bé.
"Rin à, làm nô lệ không tốt đâu."
"Nô lệ ạ?"
Vậy nên tôi đã nghĩ đến việc tẩy não Rin. Không, không phải từ đó. Nó dễ bị hiểu lầm lắm. Những gì tôi đang làm là cấy vào đầu cô bé những lẽ thường tình đúng đắn.
Tôi muốn Rin hiểu rằng nô lệ là xấu và tự do là một điều tốt đẹp. Rin vẫn còn nhỏ, độ tuổi mà nhận thức đúng sai chưa được hình thành vững chắc.
Tôi đang dạy cô bé những giá trị đạo đức bình thường để cô bé không đi vào vết xe đổ với những quan điểm lệch lạc của lũ thú nhân kỳ quặc kia.
"Hiện tại, Rin là nô lệ của ta. Nô lệ có thân phận thấp kém, và mọi người thường coi thường hoặc bắt nạt họ."
"Nhưng chủ nhân đâu có làm thế?"
"Đó là vì ta là một tay buôn nô lệ tử tế. Không phải ai trên đời cũng giống như ta đâu. Nhớ mấy tên linh cẩu lúc nãy không?"
Khi tôi so sánh với bọn linh cẩu, Rin dường như hiểu ra và gật đầu.
"Mặt khác, giải phóng nghĩa là thoát khỏi những điều đó. Đó là một điều rất tốt."
"Ưm?"
"Mục tiêu của ta là giải phóng Rin và giúp em có được tự do. Giải phóng không phải là ruồng bỏ, đó là tự do. Em hiểu chứ?"
"Rin hiểu rõ lắm ạ!"
Chẳng phải lần nào không hiểu em cũng đều nói y như vậy sao?
Nhưng cũng chẳng sao cả. Nếu ta cứ kiên trì củng cố ý niệm này, thì khái niệm giải phóng là một điều tốt đẹp cuối cùng cũng sẽ bén rễ trong tâm trí em.
"Vậy nên, sau này em không được tìm cách trả thù ta đâu đấy, biết chưa?" (Trans: Vãi đỉnh cao thao túng tâm lý từ nhỏ....)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn