Chương 22: Chương 21: Những hiểu lầm và sự thật (3)
Tự do rồi theo ta làm gì? · Mizu Vương(bị Tày) · 112 chương · ~41 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Web Novel Những hiểu lầm đau đớn nhất trên đời thường lại bắt nguồn từ những quan niệm sai lầm nhỏ nhặt nhất.
Dù quy mô của nó lớn hay nhỏ, nếu được phát hiện từ sớm, người ta hoàn toàn có thể hóa giải chúng bằng một nụ cười hay một lời phân trần nhẹ nhõm. Thế nhưng, điều gì sẽ xảy ra khi khoảng cách nhỏ bé ban đầu ấy không được cứu vãn, để rồi theo thời gian, nó âm thầm nới rộng thành một vực thẳm sâu hoắm, vĩnh viễn không thể san lấp?
Ví dụ, nếu một hành động tàn nhẫn mà bạn từng tin là sự ruồng bỏ tuyệt tình, thực chất lại là nỗ lực cuối cùng, tuyệt vọng nhất của một người để cứu lấy mạng sống của bạn thì sao?
Điều gì sẽ xảy ra nếu kẻ mà bạn đóng đinh làm mục tiêu trả thù duy nhất của cuộc đời, hóa ra lại đã chết từ lâu sau khi phải chịu đựng những màn tra tấn kinh hoàng, tàn bạo nhất đến từ những kẻ khác?
Điều gì sẽ xảy ra nếu trong những giây phút hấp hối ở ranh giới sinh tử, người đó đã phải cắn chặt môi đến ứa máu, cố bấu víu lấy chút tỉnh táo tàn dư chỉ để giữ gìn bí mật và níu giữ sự an toàn cho bạn dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi?
Và… điều gì sẽ xảy ra nếu người chịu đựng tất cả những điều đó chính là gia đình, là người cha ruột thịt của bạn?
Đến thời điểm mọi chuyện phơi bày, khoảng cách nhỏ bé kia đã biến thành một vực thẳm đen tối vô tận. Bạn sẽ bị giam cầm trong đó, vĩnh viễn không thể thoát ra.
Và rồi, bạn sẽ phải sống trong sự hối hận tột cùng.
Đến mức, bạn thầm ước rằng giá như mình chưa từng biết đến sự thật nghiệt ngã này.
"A… A…"
Đôi môi Mirabelle đóng mở một cách vô thức, những từ ngữ rời rạc, méo mó thốt ra khỏi cổ họng cô một cách không rõ ràng.
Nước mắt cô vỡ òa. Những giọt lệ nóng hổi, mặn chát liên tục lăn dài trên đôi má tái nhợt, nhòe đi trước khung cảnh trước mắt.
"Không còn nhiều thời gian nữa đâu… Làm ơn, con cầu xin ngài, hãy đưa Mirabelle rời khỏi Fracture. Con cầu xin ngài…"
Ngay trước mắt cô, linh hồn của Harold đang quỳ sụp xuống. Ông không màng đến tôn nghiêm của một người cha, khẩn khoản nài nỉ Karami bằng tất cả sự thành kính và van nài.
Mặc dù ông đã phải chịu đựng một cái chết khủng khiếp và đơn độc chỉ vì muốn bảo vệ cô.
Mặc dù ông vừa mới bị đánh thức dậy từ cõi chết, mang theo toàn bộ những ký ức đau đớn về những màn tra tấn dã man trong dòng thời gian của chính mình.
Mặc dù ông còn chưa có đủ thời gian để định hình và hiểu thấu cái thực tại kỳ quái mà mình đang hiện hữu.
Vậy mà, gạt bỏ tất cả những nỗi đau xác thịt và sự hỗn loạn đó sang một bên như những chuyện 'vụn vặt' không đáng bận tâm, điều duy nhất Harold làm ngay khi tỉnh thức là quỳ gối cầu xin cho sự an toàn của con gái mình. Chứng kiến cảnh tượng nghẹn ngào này, Mirabelle hoàn toàn đứng trân trân tại chỗ, không thể thốt nên lời.
Đây hoàn toàn không phải là hình ảnh của một người đàn ông máu lạnh, nhẫn tâm vứt bỏ khúc ruột của mình để tự cứu mạng.
Mà hoàn toàn trái lại.
Đây là một người cha yêu con gái mình đến mức tuyệt vọng, sẵn sàng đánh đổi cả linh hồn và thể xác. Harold hiện tại giống hệt như người cha trong những ký ức êm đềm thời thơ ấu của cô — người mà suốt bấy lâu nay, cô đã cố gắng hết sức để bóp méo, để hận thù và ép bản thân phải quên đi.
"Ư…"
Một cảm giác buồn nôn dữ dội từ dạ dày trào ngược lên tận cổ họng. Đột nhiên, đôi chân của Mirabelle mất sạch lực chiến đấu, khuỵu xuống nện chặt trên nền đá. Cô đổ sụp người, ôm lấy lồng ngực nôn khan một cách đau đớn. Cô cảm thấy ghê tởm, cực kỳ ghê tởm chính bản thân mình — kẻ đã ích kỷ chọn người cha tội nghiệp này làm mục tiêu trả thù suốt bao năm qua, trong khi bản thân lại mù quáng chẳng hề biết bất cứ điều gì về sự thật.
"Mi-Mirabelle! Có chuyện gì vậy con? Con thấy không khỏe ở đâu sao?!"
Harold hốt hoảng, vội vàng lao đến định kiểm tra tình hình của cô. Thế nhưng, Mirabelle hoàn toàn không có đủ can đảm để nhìn thẳng vào ánh mắt chất chứa đầy sự lo lắng, bao dung của ông. Cô nhắm chặt mắt, cúi gầm mặt xuống đất để trốn tránh.
Đúng như những gì Karami đã phân tích từ trước.
Linh hồn của cô bé nô lệ có lẽ đã tan biến từ lâu, hoặc là do bánh xe thời gian bào mòn, hoặc đơn giản là vì bản thân cô bé khi chết đi đã không còn chút luyến tiếc hay oán hận nào với thế giới này nữa.
Thế nhưng linh hồn của Harold, dù bị hành quyết cùng một ngày, vẫn còn nguyên vẹn và ngưng tụ đậm đặc đến kinh ngạc. Điều đó chứng minh rằng ông chắc chắn còn một sự luyến tiếc, một tâm nguyện vô cùng lớn chưa thể hoàn thành. Và sự luyến tiếc mãnh liệt có thể níu giữ một linh hồn tội nghiệp ở lại thế giới này… rốt cuộc là gì chứ?
…
Mirabelle không ngây thơ đến mức không thể nhận ra câu trả lời. Sự luyến tiếc duy nhất của ông, chính là cô.
"Ngài Harold, không cần phải hạ mình cầu xin như vậy đâu."
Karami thản nhiên lên tiếng, phá vỡ bầu không khí đặc quánh. Hắn khẽ nhếch môi:
"Ta luôn chăm sóc các nô lệ thuộc quyền sở hữu của mình cực kỳ chu đáo. Vả lại, Mirabelle của hiện tại đã không còn là cô bé yếu ớt, bất lực như trong ký ức ngày xưa của ông nữa rồi."
"Ý ngài… không còn bất lực là sao? Ngài đang nói gì vậy?" Harold ngơ ngác ngẩng lên.
"Giờ đây, con bé đã trở thành một Phù Thủy Bị Ruồng Bỏ thực thụ." Karami nhún vai, giọng điệu mang theo sự tán thưởng đầy thích thú.
"Một phù thủy vĩ đại sở hữu sức mạnh có thể dễ dàng san phẳng cả một vương quốc. Giờ đây, dù có đến hàng chục hiệp sĩ vũ trang đầy mình lao vào, bọn chúng cũng chẳng thể làm tổn hại đến một sợi tóc của con bé."
Harold bàng hoàng, ông xoay người nhìn Mirabelle với đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên và hoài nghi:
"Điều đó… điều đó có thật không con?"
Mirabelle do dự một lúc lâu. Giữa những giọt nước mắt, cô chậm rãi gật đầu thừa nhận.
"Con… con không bị thương chứ? Có phải vật lộn hay đau đớn lắm không?" Harold lo lắng gặng hỏi.
Gật, gật. Cô khẽ chuyển động đầu.
Nhìn thấy cái gật đầu của con gái, Harold bất ngờ thở phào nhẹ nhõm, gương mặt ông giãn ra.
"Ta hiểu rồi, vậy thì tuyệt quá… Ôi, ngày xưa khi Naredi thức chỉnh năng lực, mọi thứ xung quanh hỗn loạn vô cùng, điện giật cứ bay tứ tung khắp nơi."
Nghe thấy cái tên quen thuộc từ quá khứ, Mirabelle lập tức ngước mắt lên, thảng thốt:
"Mẹ… cũng từng như vậy sao…?"
"Đúng vậy." Harold gật đầu, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia hoài niệm dịu dàng.
"Khi các phù thủy mới thức tỉnh sức mạnh, họ hoàn toàn không thể kiểm soát tốt nguồn mana của mình. Con có tin được không, lúc đó cha thậm chí còn không thể nắm lấy tay bà ấy vì dòng điện giật. Nhưng Naredi thì cứ cố chấp đòi nắm tay cha cho bằng được, nếu cha rụt tay lại là bà ấy sẽ dỗi ngay. Thật là một phen vất vả, cha nói cho con biết đấy."
"Thật sao cha…?"
Harold mỉm cười ấm áp, khẳng định:
"Đúng vậy. Mirabelle, vậy không có chuyện gì kỳ lạ xảy ra khi con trở thành phù thủy sao?"
"Con… con đã gọi ra sấm chớp…"
"Haha, sấm chớp sao! Thật kinh ngạc làm sao. Nhưng có lẽ đó là điều đã được dự đoán trước rồi. Cha luôn biết rằng Mirabelle của chúng ta một ngày nào đó sẽ trở thành một phù thủy vô cùng phi thường."
"Thật sao cha…? Cha không nói dối để an ủi con chứ?"
"Cha chưa bao giờ lừa dối con cả. Ngay từ khi con còn ở trong bụng mẹ, lượng mana trong người con đã vô cùng dồi dào, đến mức đôi khi nó còn rò rỉ ra ngoài cơ. Một người quen cũ của chúng ta vốn là phù thủy đã từng xem qua và nói rằng, đứa trẻ này chắc chắn sẽ trở thành một phù thủy vĩ đại vào một ngày không xa. Và đó chính là khoảnh khắc cha đã quay sang nói với mẹ con rằng…"
Harold tiếp tục mạch truyện, đắm chìm vào việc hồi tưởng lại những kỷ niệm êm đẹp, hạnh phúc nhất của gia đình ba người ngày xưa.
"…Rằng đứa trẻ này sẽ tạo ra một thế giới mới, nơi chúng ta không còn phải trốn chui trốn nhủi trong sợ hãi nữa. Rằng con sẽ mang phép màu đến cho gia đình chúng ta. Một người tạo ra phép màu. Mirabelle, cái tên này vốn được lấy từ chữ 'Miracle' — nghĩa là phép màu đó. Con có nghĩ là cha đã đặt cho con một cái tên rất tuyệt vời không, Mirabelle?"
Nước mắt lại một lần nữa trào ra nơi khóe mắt của cô.
Khi toàn bộ tầm nhìn của cô nhòe đi hoàn toàn vì những giọt lệ sầu thảm…
"…Vâng."
Mirabelle khẳng định bằng một tông giọng nhỏ xíu, nghẹn ngào nơi cuống họng.
Những giọt nước mắt không cách nào kìm nén được nữa, thi nhau lăn dài trên má cô, rơi xuống đất.
Sau đó, Harold tiếp tục kể cho cô nghe những câu chuyện vụn vặt khác bằng một chất giọng vô cùng dịu dàng. Ông vừa nói vừa mỉm cười, còn Mirabelle thì ngồi thụp dưới đất, chăm chú lắng nghe, hai tai dựng đứng lên như sợ bỏ sót bất kỳ từ ngữ nào từ cha.
Khung cảnh ấy giống hệt như những đêm ngày xưa, khi ông ngồi bên giường kể chuyện cổ tích để dỗ dành đứa trẻ nhỏ đi vào giấc ngủ.
Ngay dưới bầu trời đêm đầy sao đang tỏa ra những ánh sáng dịu nhẹ của buổi bình minh.
…Thế nhưng, quy luật của thế gian vốn dĩ vô tình, cuộc đoàn tụ ngắn ngủi giữa người sống và người chết không thể kéo dài mãi mãi. Chẳng mấy chốc, hình hài linh hồn của Harold bắt đầu có dấu hiệu loãng đi và nhạt dần. Việc ông có thể duy trì được ý thức và tồn tại lâu đến mức này, phần lớn là nhờ vào kỹ năng ma thuật xuất chúng và lượng mana khổng lồ của Mirabelle đang liên tục duy trì giao ước.
"Chết thật, có vẻ như đã đến lúc phải chia tay rồi." Harold nhìn xuống đôi bàn tay đang dần trở nên trong suốt của mình.
"C-Cái gì…? Cha ơi?!" Mirabelle hoảng hốt.
"Thật tiếc khi chúng ta phải nói lời tạm biệt sớm như vậy, nhưng được nhìn thấy Mirabelle bình an vô sự và trưởng thành thế này là đã quá đủ đối với cha rồi. Giờ đây cha đã có thể ra đi thanh thản, vì cha biết rằng từ nay về sau, con gái của cha sẽ sống thật tốt."
"C-Con… con…"
Mirabelle cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng, cô muốn nói điều gì đó, muốn nói một lời xin lỗi, một lời yêu thương, nhưng vì tâm trí quá hỗn loạn và đau đớn, miệng cô chỉ có thể đóng mở liên hồi mà không thốt ra được một câu hoàn chỉnh.
Đầu óc cô đã hoàn toàn nổ tung để có thể thực hiện một cuộc trò chuyện bình thường.
Harold mỉm cười dịu dàng, ông bước lại gần và đưa tay đặt lên đầu Mirabelle. Dù bàn tay linh hồn không thể chạm hẳn vào thực thể, nhưng cử chỉ của ông chân thực đến mức cô cảm nhận được hơi ấm như thể ông đang thực sự vuốt ve mái tóc cô.
"Suốt thời gian qua, chắc hẳn con đã phải trải qua rất nhiều chuyện vất vả và cô đơn một mình đúng không? Cha xin lỗi… cha xin lỗi vì đã để con phải trải qua những điều đáng sợ như thế."
"C-Con không…"
"Sống dưới danh phận một phù thủy nghĩa là con sẽ phải đối mặt với rất nhiều chông gai và gian khổ trong tương lai. Nhưng cha tin chắc rằng Mirabelle của cha sẽ vượt qua được tất cả. Dù sao thì, con cũng là con gái của hai chúng ta mà."
Giọng nói của ông tràn đầy sự tự hào và lòng tin tưởng tuyệt đối.
Khi Harold nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp độc nhất đó, trong tâm trí Mirabelle, hình ảnh hiện tại đột ngột chồng lấp một cách hoàn hảo với một ký ức mà cô đã cố tình chôn sâu nơi đáy lòng.
Đó chính là ánh mắt của Harold khi ông đứng nhìn theo cô từ phía sau, khi cỗ xe ngựa nô lệ từ từ lăn bánh rời khỏi thành phố vào cái ngày định mệnh ấy — một ánh mắt chứa đựng sự đau đớn đến xé lòng nhưng cũng đầy kiên định.
Có một vực thẳm đen tối, nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ có thể chạm tới được.
Một khi đã sẩy chân rơi xuống đó, bạn không thể nào tự mình leo lên, và cũng chẳng có ai ngu ngốc đến mức chịu vươn tay cứu bạn. Bởi lẽ, họ biết rằng nếu cố gắng giúp đỡ, chính bản thân họ cũng sẽ bị kéo xuống luồng xoáy và lao đầu xuống vực sâu.
Những ai bị mắc kẹt dưới đáy vực cuối cùng đều sẽ từ bỏ hy vọng được nhìn thấy ánh mặt trời. Theo sau đó chỉ là nỗi tuyệt vọng vô tận ăn mòn linh hồn.
Thế nhưng, đôi khi trên đời này vẫn xuất hiện những kẻ ngoại lệ. Những người hoàn toàn không biết đến sợ hãi, sẵn sàng lao mình vào chính cái vực thẳm mà kẻ khác đã từ bỏ việc leo lên.
Và họ quyết liệt vươn đôi tay của mình ra, dùng chính mạng sống của mình làm bệ đỡ để kéo bạn từ bóng tối trở về với ánh sáng.
"Cha yêu con, con gái của cha. Dù thế gian này có quay lưng hay nói gì đi nữa, cha vẫn sẽ luôn ở bên cạnh Mirabelle."
Người đàn ông đó tên là Harold.
Và ông còn có một danh xưng thiêng liêng khác: Cha của Mirabelle.
Người ta gọi mối quan hệ không thể cắt đứt này bằng hai tiếng: Gia đình.
"Con có thể trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn không, con gái của cha?"
"Dạ."
Một câu trả lời ngoan ngoãn, ngây thơ như một đứa trẻ nhỏ trước mặt cha mình.
Harold mỉm cười một cách đầy mãn nguyện. Ông chậm rãi đứng thẳng dậy, quay người sang đối diện với Karami.
"Làm ơn… hãy chăm sóc tốt cho con gái tôi."
"Ông đúng là một kẻ kỳ quặc, lại đi gửi gắm con ruột của mình cho một tên buôn nô lệ khét tiếng." Karami nhún vai, buông một lời nhận xét đầy hờ hững.
"Chà, nhưng ta cho rằng đó là lý do vì sao ngày xưa ông lại cả gan lấy một Phù Thủy Bị Ruồng Bỏ làm vợ."
Dáng hình linh hồn vốn đã mờ nhạt của Harold lúc này bắt đầu chớp tắt liên tục một cách bất ổn. Mirabelle tuyệt vọng vươn cả hai tay ra cố giữ ông lại, nhưng mười đầu ngón tay của cô chỉ có thể xuyên qua hư không một cách bất lực. Thân hình ông hoàn toàn tan biến thành một làn sương trắng, tản mát vào không trung.
—Cha sẽ luôn dõi theo Mirabelle.
Cùng với lời từ biệt cuối cùng vang vọng trong tâm tưởng, linh hồn của Harold tan biến không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ngay cả khi Mirabelle hoảng loạn gào khóc, điên cuồng niệm chú thêm một lần nữa, không gian vẫn hoàn toàn im lặng. Ông đã không quay trở lại.
Như thể… tâm nguyện duy nhất của ông đã được hoàn thành, và ông không còn bất kỳ luyến lưu nào với trần thế nữa.
Tại quảng trường Fracture trống trải, nơi linh hồn của Harold vừa tan biến.
Mirabelle ngồi thu mình nhỏ bé bên cạnh một cây cột đá. Cô ôm chặt chiếc hộp sọ của cha mình vào lòng, nâng niu, che chở nó giống như đang ôm giữ báu vật vô giá duy nhất còn sót lại trên đời. Đôi mắt cô dán chặt xuống nền đất lạnh lẽo, hoàn toàn trống rỗng và vô hồn.
Giờ đây, cô không chỉ bàng hoàng trước sự thật vừa được phơi bày, mà tâm trí cô còn rơi vào một khoảng không lạc lối, hoàn toàn không biết mình phải làm gì tiếp theo.
Sự trả thù bấy lâu nay vốn dĩ là nguồn sống, là động lực duy nhất giúp cô trụ vững qua những ngày tháng địa ngục.
Và cha cô chính là cái đích, là mục tiêu tối thượng của mối thù sâu nặng đó.
Nhưng hóa ra, người cha mà cô căm ghét lại yêu thương cô hơn chính mạng sống của mình. Ông chưa từng bỏ rơi cô, mà đã chọn cách tự nguyện bước lên đoạn đầu đài, chấp nhận mọi sự tra tấn dã man để bảo vệ bí mật cho cô.
Ông chưa bao giờ là người mà cô nên tìm cách trả thù.
Vậy thì giờ đây, cô phải sống tiếp vì điều gì? Cô phải làm gì đây?
…Cô hoàn toàn không biết.
"Tại sao trông cô lại ủ rũ và thảm hại thế kia? Cha cô chẳng phải vừa mới nói rằng ông ấy sẽ luôn dõi theo cô đó sao?"
"C-Chủ nhân…"
Karami, kẻ nãy giờ vẫn thong dong đi dạo xung quanh quảng trường, chậm rãi tiến lại gần cô. Trên tay hắn đang cầm một hộp sọ khác — chiếc hộp sọ nhỏ hơn của cô bé nô lệ.
"Đó là…"
"Cô đang cảm thấy lạc lõng và mất phương hướng vì đến đây với mục đích trả thù, nhưng mọi chuyện xảy ra lại không giống như những gì cô mong đợi sao?"
"Phải… tôi không biết mình phải làm gì bây giờ nữa…" Mirabelle trả lời thành thật, giọng nói chất chứa sự bàng hoàng và bất lực.
Karami khẽ nhướng mày, hắn hỏi lại bằng một tông giọng bình thản như thể không thể hiểu nổi thái độ nhu nhược này của cô:
"Tại sao lại không cứ việc tiếp tục trả thù đi?"
"N-Nhưng cha tôi…"
"Nhất định cái đối tượng phải chịu sự trả thù phải là cha cô sao?"
"…Ý ông là sao?"
Với một nụ cười đen tối, quyến rũ tựa như một succubus bước ra từ vực thẳm ma giới, Karami bắt đầu buông lời dụ dỗ, rót mật đắng vào tai cô:
"Cô đã tận mắt nhìn thấy bọn chúng trong dòng ký ức của ông ấy rồi, đúng không? Những kẻ đã tự tay áp giải và tống ông Harold vào ngục tối. Những kẻ đã trực tiếp gây ra cái chết tổn thương và khiến ông ấy ra nông nỗi này."
Cô đã thấy bọn chúng.
Ký ức đẫm máu kia một lần nữa dội về trong tâm trí cô. Những kẻ mặc giáp hiệp sĩ sáng loáng của Giáo hội đã bắt giữ Harold. Những kẻ đã nhẫn tâm bẻ gãy từng đốt ngón tay ông, dùng kìm sắt nhổ sạch móng tay ông.
Những kẻ mà dù có chứng kiến ông oằn mình, gào thét trong những cơn đau đớn tột cùng, vẫn có thể lạnh lùng mỉm cười gằn giọng khi cắm từng lưỡi dao sắc nhọn vào da thịt ông.
"Cô không muốn trả thù bọn chúng sao?"
Cô muốn. Cô vô cùng căm hận bọn chúng.
Cô muốn giáng xuống đầu những kẻ đã hành hạ cha mình nỗi đau đớn tột cùng tương tự, gấp trăm, gấp ngàn lần.
"Vậy thì làm đi. Cô Mirabelle, giờ đây cô đã có quyền và sở hữu cả sức mạnh tối thượng để thực hiện điều đó."
Lời lẽ đầy mê hoặc, sắc bén của Karami luồn lách vào sâu trong tâm trí yếu đuối, đang bị tổn thương nặng nề của cô, dễ dàng ăn mòn đi chút lý trí và sự kháng cự cuối cùng còn sót lại.
…
Mirabelle, người nãy giờ vẫn ngồi bất động như một cái xác không hồn, lúc này chậm rãi đứng dậy.
Cô siết chặt cây trượng ma pháp trong tay, đôi mắt chìm ngập trong những suy nghĩ đen tối và cực đoan.
Ầm ầm…
Bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề và đặc quánh áp lực ma lực. Một chiếc hộp sọ đột ngột bay lơ lửng lên giữa không trung. Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, như thể thế giới đang gào thét trong kinh hoàng trước sự thức tỉnh của một thứ sức mạnh cấm kỵ.
Những ngôi sao vốn soi sáng bầu trời bình minh dịu nhẹ giờ đây lần lượt vụt tắt, bị che lấp hoàn toàn sau những đám mây đen đặc, cuồn cuộn đang điên cuồng tụ lại từ bốn phương.
Vút!
Từ trong hư không trống rỗng, một màn sương đen kịt, đậm đặc oán khí xuất hiện, xoáy cuộn dữ dội xung quanh bàn tay của Mirabelle. Lơ lửng ngay tâm vòng xoáy là cuốn Sách Phép Mẹo Hay Của Thầy Go — thứ ma đạo thư lẽ ra đã chẳng còn gì ngoài đống tro tàn, nay lại vẹn nguyên xuất hiện.
Khi Mirabelle mở mắt ra một lần nữa, đôi mắt cô không còn vẻ yếu đuối thường ngày mà rực lên một thứ ánh sáng hắc ám, lạ thường. Một luồng sáng cùng màu cũng bùng phát rực rỡ từ hai hốc mắt trống rỗng của chiếc hộp sọ lơ lửng, lấp đầy toàn bộ quảng trường Fracture bằng sự chói lòa, rợn ngợp.
Bộp.
Khi phần đuôi cây trượng ma pháp của Mirabelle nện mạnh xuống mặt đất, những cơn cuồng phong màu chàm cuộn lên dữ dội, bao trùm lấy toàn bộ chiếc hộp sọ. Đến khi cơn gió tan đi, một hình hài mới hoàn toàn đã xuất hiện để thay thế.
Lơ lửng giữa không trung, khoác trên mình chiếc áo choàng ma lực đen tuyền rách rưới cùng một chiếc lưỡi hái khổng lồ sắc lẹm trên tay, chính là thực thể của một Tử Thần.
Bàn tay của Thần Chết đã được triệu gọi.
Mirabelle, Phù Thủy Phán Xét, đã hoàn toàn thức tỉnh.
"Những kẻ đã làm tổn thương cha ta… Những kẻ tàn bạo không biết đến sự biết ơn và lòng trắc ẩn."
Nữ phù thủy từ từ ngẩng đầu, buông lời phán xét lạnh lùng vang vọng khắp không gian:
"Hãy xóa sổ tất cả bọn chúng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn