Chương 89: Chương 88. Veni, Vidi, Vici (Đã đến, đã thấy, đã chinh phục) (5)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~30 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 3 Veni, Vidi, Vici (Đã đến, đã thấy, đã chinh phục) (5) #10 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một cơ sở trị liệu nào đó.
"Thê thảm quá...."
"Thật sự thê thảm...."
"Bọn trẻ thời nay đáng sợ thật đấy."
Một trong những cơ sở trị liệu của Đế quốc.
Nhìn những người bị thương liên tục văng ra từ vòng tròn ma pháp đặc biệt, các pháp sư hồi phục và các trị liệu sư đến từ Thần điện tái mặt, bắt đầu công cuộc cứu chữa.
"Khuyếcccc!"
"Cố, cố lên! Hậu duệ của cậu vẫn có thể cứu vãn được!"
"Đúng vậy! Vẫn chưa vỡ! Vẫn chưa vỡ đâu!"
Nhìn khoảng chục nam sinh đang ôm chặt lấy hạ bộ, các nhân viên trị liệu với tư cách là những người đàn ông cũng cảm thấy đồng cảm sâu sắc, họ dốc toàn bộ ma lực, nỗ lực hết mình để cứu lấy "đời sau" của đám học sinh.
"A, lại ra nữa... ủa?"
"Ma pháp trận bị bạo tẩu sao? Tự nhiên học sinh văng ra liên tục thế này?"
"Không phải, tất cả đều trong trạng thái ngất xỉu.... Thêm vào đó, cả người ướt sũng!"
"Mau lấy khăn tắm tới đây! Bây giờ là năm... không, bảy, mười người? Cứ tăng lên liên tục thế này! Lấy hết khăn tắm ra đây!"
Nhìn ma pháp trận liên tục phát sáng và phun người ra ngoài, các trị liệu sư hoảng hốt, cuối cùng đành huy động toàn bộ nhân lực từ các trạm hồi phục lân cận để bắt đầu cứu chữa cho những người bị thương.
"Hửm? Chờ đã. Ngoài học sinh ra còn có những người mặc áo đen nữa kìa?"
"Đúng thật này? Hơn nữa tình trạng của bọn họ đặc biệt nghiêm trọng. Ma pháp phát động không đúng cách sao?"
"Hình như bọn họ không có ma đạo cụ thu hồi người bị thương thì phải?"
Sau khi bắt đầu kiểm tra những người mặc đồ đen, các trị liệu sư phát hiện ra:
"Chờ đã, đây là chứng nhận của Quân Phản Đế quốc mà?"
"Hả? Bên này cũng có!"
"Tên này cũng mang theo! Đám người này toàn bộ đều là Quân Phản Đế quốc!"
"Ai đó chạy ra ngoài gọi lính canh tới đây mau! À, nếu thấy Kỵ sĩ thì gọi luôn!"
"Đã quá! Một tên Quân Phản Đế quốc được thưởng tận 30 Vàng! Vụ này còn đậm hơn cả cá cược Lễ hội Đế quốc mà mình vừa chơi nữa!"
"Này, cậu bảo bỏ cờ bạc rồi cơ mà?"
"À, giữ bí mật với vợ tôi nhé?"
Thế là bọn họ đã bỏ túi một khoản tiền thưởng hậu hĩnh!
#11 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một học sinh nào đó.
"Đây là cái quái gì thế này...."
"Còn gì nữa, là sóng thần chứ gì!"
Nghe tiếng tôi lẩm bẩm, tên hậu bối bên cạnh hét lên.
Dòng nước xiết cuốn trôi vạn vật với tốc độ kinh hoàng.
Những học sinh khác vừa gào thét vừa bị dòng nước cuốn đi.
Tôi không hiểu tại sao trong mê cung lại có nước trào ra, nhưng có một điều chắc chắn.
"Toang thật rồi."
"Đừng bỏ cuộc, hãy làm gì đó đi chứ anh!"
Chính cậu ta cũng đang bị dòng nước cuốn đi mà vẫn còn sức hét lớn thế nhỉ.
"Người xưa có câu, vợ chồng cãi nhau như dùng dao chém nước."
"Tự nhiên anh lôi câu đó ra làm gì vậy tiền bối?!"
"Ý là vợ chồng cãi nhau thì chẳng giải quyết được gì. Người ta dùng hình ảnh 'dùng dao chém nước' để diễn tả điều đó."
"Chuyện đó thì em cũng biế... ọc!"
Hậu bối thời nay thật đáng nể.
Nước tràn vào mồm thế kia mà vẫn cố há miệng ra nói cho bằng được.
Đúng là một tên vô cùng dũng cảm hoặc vô cùng ngu ngốc.
"Nói cách khác, dù kẻ tạo ra thứ này là Marcis, Yugrasia hay Mercaria, thì một kẻ dùng kiếm như anh hoàn toàn bất lực trước nó!"
"Chết tiệt, ông anh này, hết cứu rồi!"
Hahaha! Tôi đang truyền đạt chân lý cuộc đời rằng cười và bỏ cuộc cho nhẹ lòng, nhưng có vẻ tên hậu bối non nớt này vẫn chưa thể hiểu được.
"Vì chiến thắng của Arcis, em nhất định không bỏ cuộ... ọc ọc?!"
"A, xin lỗi nhé!"
Thế nhưng, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết ấy đã không bao giờ cất lên nữa, sau khi cậu ta bị tông trúng bởi một con cá mập khổng lồ đang lao tới với tốc độ bàn thờ, trên lưng là một nữ sinh mặc đồng phục Yugrasia.
"Hậu bối? Hậu bối ơi? Cậu ngỏm rồi à?"
Tên hậu bối bị hất văng ra xa đã không thể ngoi lên mặt nước được nữa.
Chà, những người bị thương nặng sẽ tự động được triệu hồi ra ngoài nên chắc cậu ta không chết đâu.
"Trước mắt thì tôi cũng muốn được triệu hồi ra ngoài cho nhanh nhưng mà..."
Dù thời gian trôi qua, tốc độ dòng chảy và mực nước có giảm đi một chút, nhưng tôi vẫn chẳng thể làm được gì cả.
"Aizz~ Trông thấy rõ cảnh Hội trưởng đang làm loạn lên rồi."
Nhìn một học sinh Yugrasia khác vừa lướt qua trên lưng một con rùa, tôi đã chắc chắn được nơi nào gây ra cái trò điên rồ này.
Nói cách khác, nhà vô địch của sự kiện lần này chính là Yugrasia.
Nếu để Hội trưởng – người từng có tiền sử yêu đơn phương Phó Hội trưởng – biết được chúng tôi đã thảm bại trước Yugrasia, không biết cô ấy sẽ làm ầm ĩ đến mức nào với tôi đây...
Thế nhưng, rốt cuộc tôi chẳng hề nghe thấy bất kỳ lời phàn nàn nào từ Hội trưởng cả.
Bởi vì ngày hôm đó, Yugrasia đã vô địch tất cả các hạng mục thi đấu.
[Chuyện gì đang xảy ra thế này?] [Không ngờ họ lại mang đến một chiến thuật phi lý như vậy!] Bức tường vỡ nát, dòng nước trút xuống.
Lượng nước khổng lồ được triệu hồi bởi 90 học sinh đang vắt kiệt toàn bộ ma lực của bản thân.
Khoảnh khắc lượng nước bị nén đến mức cực hạn được giải phóng, một cơn sóng thần dữ dội bắt đầu càn quét mê cung.
"Thật sự... một chiến thuật quá mức phi lý... ngài thật tuyệt vời, Giáo quan Niserwin."
"Tất cả là nhờ Giáo sư Muam đã giúp các học sinh có sự hiểu biết sâu sắc về nước."
Chuyện này một phần cũng là nhờ công của Giáo sư Muam.
Những kẻ từng vô số lần chạm trán với Thủy Tinh linh vương đã học được cách sử dụng ma lực để bơi ngay cả trong nhà tù nước do chính ngài ấy tạo ra.
Đúng vậy, đám học sinh Yugrasia của chúng tôi chính là những kẻ có thể bơi lội tung tăng ngay cả trên dòng sông Styx dưới địa ngục!
Phải tận dụng sở trường đó của chúng, thế nhưng Lễ hội Đế quốc lại không có hạng mục thủy chiến.
Mẹ kiếp, trong mấy bộ tiểu thuyết Light Novel bình thường, kiểu gì cũng có một cảnh các nhân vật mặc đồ bơi để câu kéo độc giả nam cơ mà!
Một bức minh họa do họa sĩ tay vàng chắp bút!
Trang in màu đàng hoàng! Lại còn hai trang liền kề!
Thế mà thực tế thì làm quái gì có chuyện đó! Đào đâu ra một cuộc thi lột đồ giới quý tộc chứ!
Vì vậy, ý tưởng "Hãy dùng nước cuốn trôi tất cả như trận đại hồng thủy Salsu!" đã lóe lên, và kết quả thu được quả thực vô cùng mãn nguyện.
[A á á! Đã chinh phục mê cung thành công! Vị trí thứ nhất hiển nhiên thuộc về Yugrasia!] [Người thứ hai cũng đã đến đích, vẫn là Yugrasia!] [Khoan đã, hiện tại ngoài học sinh Yugrasia ra thì còn ai sống sót không vậy?] [Theo lời của ban quản lý Vượt Mê cung, tất cả những người khác đều đang hồi phục tại cơ sở trị liệu.] Cưỡi trên cơn sóng thần do 90 học sinh tạo ra, một nhóm nhỏ học sinh sử dụng các thú triệu hồi có tốc độ di chuyển nhanh dưới nước để tiến thẳng về phía cửa thoát nước.
Chiếm lấy vị trí thứ nhất bằng một phương pháp cực kỳ đơn giản nhưng mang lại hiệu quả thực chiến cao!
"Với kết quả này, người chiến thắng của cả năm sự kiện ngày hôm nay đã được ấn định rồi."
"Vâng, dù tất cả đều thuộc về chúng ta."
Người ta thường nói chưa đến ngày cuối cùng thì chưa biết ai thắng ai thua, nhưng việc vô địch toàn bộ các sự kiện trong ngày đầu tiên lẽ ra phải là một tin đáng mừng, thế mà phản ứng của các giáo sư lại vô cùng thờ ơ.
Thậm chí, có một vài giáo sư còn tỏ ra thất vọng ra mặt!
"Có vẻ như tụi nhỏ đang coi thường đối thủ quá mức."
"Dù trên thực tế phần lớn đều là những kẻ yếu kém, nhưng với màn trình diễn đó thì..."
"Thật đáng thất vọng."
Số lượng sự kiện mà một người có thể tham gia là có giới hạn.
Chính vì vậy, việc tung ra át chủ bài ở những sự kiện bắt buộc phải giành chiến thắng là điều hiển nhiên.
Dù các sự kiện ngày đầu tiên có điểm số thấp, nhưng để áp đảo đối thủ ngay từ vạch xuất phát, các học viện đều tung ra những nước cờ tốt nhất. Chính vì thế, một vài học sinh có thực lực tương đối yếu phe chúng tôi đã phải nếm mùi thất bại trước học viện khác.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là học sinh của học viện chúng tôi kém cỏi.
Chỉ đơn giản là thực lực của đối phương nhỉnh hơn mà thôi.
"Không ổn rồi... Muam này, nếu tụi nhỏ cứ giữ thái độ này, chúng ta có nên dọa rằng dù có vô địch Lễ hội Đế quốc thì cũng không bỏ giờ tự học buổi tối không?"
"Chị định đe dọa chúng rồi tự kết liễu cuộc đời mình luôn sao, Giáo sư Halian?"
Tôi chỉ mới bắt chúng tự học buổi tối có nửa năm thôi, rốt cuộc các người còn mong đợi ở một đẳng cấp nào nữa đây.
Tại sao lại không biết chứ? Tất cả chuyện này đều là do môi trường học viện mà chủ nhân đã tạo ra đấy! Môi trường điên rồ đến mức này thì các giáo sư cũng phải phát điên theo chứ sao!
Hửm? Ta chẳng hiểu ngươi đang nói cái gì cả.
Thử hỏi trên đời này tìm đâu ra một giáo sư luôn lo lắng cho học sinh như ta chứ, tên này toàn vu khống ta.
Vu khống? Đây là sự thật 100%! Có lẽ những đứa hôm nay thua cuộc đang bị phạt đằng kia kìa? Vì chủ nhân mà tụi nhỏ đã bước vào chế độ 'hardcore' đến mức nào cơ chứ!
Thôi đi, làm gì có chuyện...
Đã có những đứa lật ngược tình thế một cách không tưởng, cũng có những đứa bám trụ đến cùng để vắt kiệt thể lực của đối thủ mạnh hơn mình.
Rõ ràng là trong mọi trận đấu chúng đều đã nỗ lực hết mình, làm sao có chuyện cứ thua là bị phạt chứ?
Nghĩ vậy, tôi bước ra khỏi lều của giáo sư và tiến về phía lều của học sinh.
"Muốn chết hả?"
""""""Chúng em xin lỗi!""""""
Ta nói đúng không?
Khoảnh khắc vén bức màn lều lên, đập vào mắt tôi là cảnh tượng hàng chục học sinh đang chúi đầu xuống đất, hai tay chắp sau lưng.
"A, Giáo quan Niserwin."
Người vừa thản nhiên cất lời chào tôi giữa hiện trường của một vụ bạo lực học đường, dù đã bị giáo sư bắt quả tang, lại chính là Karen – một trong những Phó Hội trưởng của Hội học sinh.
"Chuyện này là sao đây, tiểu thư Karen?"
"Em đang dành ra một chút thời gian để răn dạy đám rác rư... à không, những học sinh đã thua cuộc ngày hôm nay."
Trông hoàn toàn chẳng giống răn dạy chút nào... Quân đội thời nay cũng chẳng phạt học viên kiểu này đâu?
"Thế nên... xin thầy hãy để em tự giải quyết chuyện này. Dẫu sao ngày mai vẫn còn các sự kiện khác, việc để đích thân Giáo quan Niserwin ra tay trừng phạt e là sẽ tạo áp lực quá lớn cho bọn chúng."
Không, ta đến đây là để khen ngợi tụi nhỏ làm tốt lắm cơ mà, sao cô lại nghĩ ta đến để trừng phạt chứ?
Còn vì sao nữa, tại cái nết bình thường của chủ nhân chứ sao!
Ta đã làm cái gì đâu!
Nhìn những ánh mắt bất an của đám học sinh đang chúi đầu xuống đất kìa! Tất cả đều đang nhìn chủ nhân với ánh mắt đó đấy!
K-Không thể nào!
Thế nhưng, những ánh mắt bất an đầy sợ hãi đang chĩa vào tôi kia thực sự đã mang lại một cảm giác bất an tột độ.
Phải làm sao đây? Bây giờ tôi nên làm gì?
B-Bọn chúng không nhìn ta đâu, bọn chúng đang nhìn ngươi đấy! Đ-Đúng vậy! Bọn chúng làm sao có thể sợ ta đến mức đó chứ!
Nực cười, nếu em là ác ma, thì ngài chính là hiện thân của ác thần đấy, biết không? Dù nghĩ thế nào thì ngài cũng là một đại ác nhân cao cấp hơn em nhiều!
Ta sẽ không phủ nhận việc mình là ác nhân, nhưng đây là kết quả của việc ta đã dốc hết sức với tư cách là một giáo sư!
Và kết quả là đám học sinh phải học tập trong cổng địa ngục đấy! Nữ thần Arcadia em đây xin lấy danh dự ra đảm bảo! Đối với đám học sinh, chủ nhân còn đáng sợ hơn cả ác thần!
Không ngờ tôi lại bị một tên như thế này nói những lời như vậy!
"Các em có thể dừng lại được rồi."
"Không được ạ! Chúng em là những kẻ thua cuộc rác rưởi! Chúng em cần phải bị phạt thêm nữa!"
Bọn chúng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sợ hãi, rốt cuộc thì tại sao chúng lại làm thế với tôi chứ.
Ánh mắt này... chẳng phải y hệt như ánh mắt của những đệ tử trong tổ chức sát thủ khi nghe thông báo "Buổi huấn luyện hôm nay kết thúc" hay sao?
Rốt cuộc thì tụi nó sợ hãi và bất an vì cái gì cơ chứ?
"Nếu các em đã nói vậy, ta sẽ phạt các em thật đích đáng."
Ừm. Dù Karen đã đứng ra nói vậy, nhưng dẫu cho có là Phó Hội trưởng Hội học sinh đi chăng nữa, cảnh tượng này vẫn không hay ho chút nào.
Không, chính vì là Phó Hội trưởng nên chuyện này lại càng tồi tệ hơn.
Nếu giáo sư trừng phạt thì có thể coi là đòn roi yêu thương để học sinh cố gắng hơn, nhưng việc học sinh tự trừng phạt lẫn nhau sẽ bị coi là một hành động phi lý tồn tại trong nội bộ học viện.
Đây là trung tâm thủ đô của Đế quốc, nơi phụ huynh có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Cho dù bọn chúng tự nguyện xin bị phạt thì cũng chẳng ai tin lời đó cả.
Không, nếu tin thì chẳng khác nào tin rằng con cái mình mắc chứng máu M (thích bị ngược đãi) nặng, và tất nhiên là chẳng phụ huynh nào muốn tin điều đó rồi.
Hết cách rồi. Vì tương lai của học viện, tôi đành phải đưa đám biến thái thích bị ngược đãi này trở lại trạng thái tỉnh táo.
Lên đi, Batty-mon!
Đến giờ của chúng ta rồi~
"Thế á? Lòng thành tâm của các ngươi tốt lắm. Vậy để ta ban phát hình phạt cho nhé?"
"Ngẫm lại thì, có vẻ hôm nay chúng em cũng đã chiến đấu rất dũng cảm rồi ạ."
"Đúng vậy, chúng em đã cố gắng hết sức nên hình phạt đến đây là đủ rồi ạ."
"Vâng, đúng vậy ạ! Xin tuân lệnh!"
Nhìn đám học sinh lập tức ngẩng đầu lên và chuồn lẹ với tốc độ ánh sáng, Batty vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt.
"Ngày mai mà còn thua nữa thì ta sẽ đích thân trừng phạt đấy nhé? Ta nhớ dai lắm đấy! Ta nhớ mặt từng đứa rồi!"
"Uoooooo!"
"Huấn luyện, đi huấn luyện thôi!"
"Dù có chết thì ngày mai cũng phải thắng! Nhất định phải thắng!"
Những kẻ thua cuộc của ngày hôm nay rời đi trong khi tỏa ra sát khí ngút trời.
Và vào ngày hôm sau.
Họ đã mang về cho Yugrasia một chiến thắng vô cùng áp đảo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn