Chương 158: Chương 157. Bùng cháy (7)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 6 #1 Nỗi lòng của họ: Kẻ mất đi giấc mộng điền viên (Ast) Một ngày thật là sảng khoái.
Ta đã vác xác đi sang làng bên cạnh với tâm thế chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị đánh úp.
Một chuyến đi mà ta đã tính đến mọi kịch bản, từ nhẹ nhàng là lũ sơn tặc quấy rối cho đến kèo căng cực là màn úp sọt của Hoàng nữ.
Để hạn chế tối đa việc dính líu vào mấy vụ rắc rối, ta đã bôi trơn bằng cách xì thêm tiền, yêu cầu giao hàng với tốc độ bàn thờ.
Nhờ thế, chưa kịp đến bữa trưa thì ta đã chốt đơn xong xuôi toàn bộ vật phẩm.
Đã vậy, ta còn tiện tay "bón hành" luôn cho cái gã bán trứng – kẻ dám bán quả trứng Rồng cho cô con gái rượu đáng yêu của ta.
Thành thật mà nói thì ta đâu có dám khai thật là trứng nở ra Rồng, ta chỉ bốc phét rằng nở ra một con quái vật hệ bọ làm con gái ta bị thương nặng, rồi sau đó trút cơn thịnh nộ bằng những cú nện chí mạng của Gậy sắt.
Gã đó bị đánh cho thừa sống thiếu chết, thoi thóp van xin bồi thường cho ta một vỉ trứng gà để tạ lỗi nhưng ta đã từ chối thẳng thừng.
Bởi vì ngay khoảnh khắc đó, não ta tự động nảy số ra cái viễn cảnh 30 quả trứng kia sẽ nở ra 30 con Rồng.
Gậy sắt gào lên bảo ta bị hoang tưởng nặng rồi, nhưng gã bán trứng đã thú nhận:
"Cái, cái quả trứng đó hử? Tôi... tôi vô tình nhặt được nó trên núi trong lúc đi buôn... Á hự!"
Bị Gậy sắt nện cho nhừ tử mới chịu ói ra thì chắc chắn đó là sự thật.
Gã bán trứng ngu ngốc này thật sự chỉ tình cờ nhặt được trứng Rồng trên đường.
Nhưng lỡ đâu ma xui quỷ khiến, xác suất cả cái vỉ trứng đó là 30 quả trứng Rồng tàng hình thì sao!
31 con Rồng cơ đấy.
Lũ Rồng có mở đại hội võ lâm thì cũng chưa chắc gom đủ 31 mống tụ tập cùng một lúc.
Sau khi dành sương sương 30 phút để tẩm quất gã bán trứng và gom đủ đồ, ta lên đường về làng với tâm lý nơm nớp: 'Kiểu gì trên đường đi cũng sẽ bị úp sọt một vố cho xem...'. Ấy thế mà, cho đến lúc về sát cửa làng, ta chẳng bị ma nào hỏi thăm.
Chắc nhờ mấy thanh niên sát thủ Goblin chăm chỉ cày cuốc quá nên mấy vụ Goblin tập kích lẻ tẻ cũng tuyệt tích luôn.
Ta vác cái tâm trạng hớn hở 'Năm nay lại trót lọt bình an vô sự rồi...' để lết về đến gần làng thì...
"Chủ nhân, kia không phải là khói saoo?"
Gậy sắt - cô nàng luôn được ta để ngồi ngay ghế phụ để sẵn sàng bật mode chiến đấu mọi lúc - vừa chỉ tay về hướng ngôi làng.
Từ phía đó, một cột khói đen đặc đang cuồn cuộn bốc lên.
"Có nhà nào đang đốt đồng à?"
Việc châm lửa đốt đồng sau vụ thu hoạch là chuyện cơm bữa.
Mục đích là để dọn dẹp đống gốc rạ, thiêu rụi côn trùng, sâu bọ với trứng của chúng. Mọi người vẫn thường xuyên làm thế.
"Nhưng mà Chủ nhân, cái trò đó chỉ làm khi mùa vụ đã kết thúc chứư. Hơn nữa còn phải gọi cả Pháp sư đến tận nơi nưã."
"... Đúng vậy."
Dù kiếp trước ta từng nghe nói việc đốt đồng ở thế giới hiện đại chẳng mang lại hiệu quả gì mấy, nhưng chi tiết ra sao thì ta mù tịt.
Nên ta chỉ mang tư tưởng 'Ờ, chắc là thế...' rồi mặc kệ cho người ta đốt.
Những lúc như vậy, Lãnh chúa kiểu gì cũng sẽ phái một hai Pháp sư xuống giám sát để đề phòng ngọn lửa lan ra thành cháy rừng.
Vương quốc này trời sinh đã là một quốc gia lạnh cóng.
Gỗ củi vào mùa đông là thứ bắt buộc phải có để sinh tồn.
Nó quý giá đến mức mỗi năm quốc gia đều tổ chức hẳn một chiến dịch trồng cây, vì nếu thiếu củi thì chỉ có nước chết cóng.
Thế nên chẳng có lý nào vương quốc lại làm ngơ trước nguy cơ cháy rừng - thứ sẽ thổi bay một lượng lớn gỗ.
Luật pháp nước này quy định cực kỳ gắt gao: hễ đốt đồng là phải điều động Pháp sư trực thuộc Lãnh chúa xuống tận từng làng để quản lý.
Ai không tuân thủ sẽ bị vã cho cái án phạt tiền khổng lồ, còn lỡ làm cháy rừng thì xác định lên đoạn đầu đài.
Do đó, trưởng làng phải lên danh sách những hộ muốn đốt đồng trước tận một tuần.
Ta chỉ mới rời làng vào tờ mờ sáng nay.
Trừ khi ta bị mù, chứ làm gì có chuyện làng có lịch đốt đồng mà ta lại không biết.
"Nếu vậy thì... kịch bản hợp lý nhất là có nhà nào đó vụng về làm cháy nhà đúng không?"
"Đúng rồi đâýy! Nhưng mà kia là ngôi nhà Chủ nhân đang ở! Vậy điều đó có nghĩa là saoo?"
"Sao ta cứ có linh cảm cái nơi đang bốc cháy chính là nhà mình thế nhỉ?!"
"Không hề nhaá, Chủ nhân! Em cũng thấy cái xác suất nhà mình đang hóa thành đuốc là cực kỳ cao luôòn!"
Ta vung roi quất thật mạnh vào con ngựa kéo xe.
Giật mình bởi tiếng roi, con ngựa chồm lên, kéo theo cỗ xe lao đi vun vút.
Ngôi làng ngày càng gần hơn. Đồng thời, tọa độ chính xác của cột khói cũng dần lộ diện.
Và đúng như dự đoán.
"Chắc ông lão kia lâu ngày không nấu nướng nên nổi hứng vào bếp rồi thiêu rụi cái nhà luôn rồi đúng không?"
"Chủ nhân, anh đâu cần phải thốt ra cái suy nghĩ bốc phét tự an ủi bản thân như thế làmm gì?"
"Khốn kiếp."
Không trượt đi đâu được, khói bốc lên từ ngay tọa độ nhà ta.
Tên lính gác ít ỏi của ngôi làng đang túc trực ở cổng nhìn thấy ta thì làm ra vẻ mặt hoảng hốt tột độ.
"Meln! Chỗ nhà cậu vừa xảy ra một vụ nổ kinh hoàng lắm!"
"Những người khác sao rồi anh?"
"Rất xin lỗi, nhưng vì quá nguy hiểm nên không ai dám mò tới gần nhà cậu cả. À không, chính xác thì toàn bộ dân làng đã di tản hết rồi."
"Không sao đâu. Có ông lão Steon ở ngay sát vách thì chắc chắn sẽ không có rắc rối gì lớn xảy ra cả."
"Cảm ơn cậu."
Ta gật đầu đáp lại tên lính đang bày ra bộ mặt áy náy khôn tả.
"Tôi phải vào đó xem sao."
"Dù biết là nguy hiểm nhưng tôi cũng không cản cậu được. Nhưng hay là cậu cứ để bé Are lại đây cho tôi trông hộ?"
Đúng là tình làng nghĩa xóm.
Nhưng cái đề nghị của tên lính chẳng khác nào muốn tước đi món vũ khí VIP nhất của ta.
"Cháu cũng phải đi tìm em gái cháu nên không sao đâu, chú yên tâmm!"
"Are à, trong đó nguy hiểm lắm cháu."
Nguy hiểm cái mốc xì. Cái đồ điên này còn dư sức gạ kèo solo khô máu với Ác Thần – kẻ từng suýt hủy diệt thế giới, mà tỷ lệ thắng còn chưa biết nghiêng về ai cơ.
Nếu con nhỏ này mà gặp nguy hiểm thì ta xác định nắm chắc tấm vé chầu ông bà rồi.
"Cháu ổn màá!"
"Meln..."
"Không sao đâu anh."
Tên lính gác nài nỉ thêm vài lần bảo ta để Gậy sắt ở lại nhưng ta chỉ kiên quyết lắc đầu.
"Thôi thì đành vậy... Chúc cậu bình an vô sự."
Ngay khi lính gác vừa mở đường, ta quất ngựa phi nước đại.
Việc dân làng đã di tản sạch sẽ có vẻ không phải là bốc phét. Dọc khu phố ngày thường tấp nập nay chẳng bới ra nổi một mống người.
"Đường trống thế này thì đạp lút cán được rồi."
"Chủ nhân, quất đi chớờ!"
Híiiii!
Bị quất không thương tiếc, con ngựa hí lên một tiếng thê thảm rồi cuồng loạn phi tới trước.
"Ơ kìa? Chỗ kia trước đây là một cái đồi mà đúng không Chủ nhân? Cảm giác của em chắc chắn không sai đâuu?"
"Có. Hơn nữa còn là một cái đồi khá to nữa kìa."
Liếc nhìn theo hướng Gậy sắt chỉ, ta đành bất lực lắc đầu ngao ngán.
"Chuồn lẹ thôi, cứu được Elis là xách dép lên mà chạy."
Tuy không cao bằng núi nhưng cái đồi đó cũng khá đồ sộ, thế mà giờ nó bốc hơi không còn một dấu vết.
Cái điềm này đúng là thối không ngửi nổi.
"Chủ nhân, Chủ nhân! Ruộng của anh bắt đầu ló dạng rồi kìaa!"
"..."
Ngoảnh mặt lại nhìn, ta cạn lời.
Khung cảnh phơi bày trước mắt thực sự là một cú sốc hủy diệt tinh thần.
"Ruộng của ta..."
Cả thửa ruộng đang chìm trong biển lửa ngùn ngụt.
Cánh đồng lúa mì sáng nay còn óng ả sắc vàng, nay đã hóa thành tro bụi.
"Ta với con gái đã phải cày cuốc sấp mặt nhọc nhằn thế nào mới nuôi lớn được đám lúa đó cơ chứ..."
Bất chấp trời rét căm căm, hai cha con vẫn chạy đôn chạy đáo đi đạp lúa.
Mùa hè nóng đổ lửa, ta vẫn còng lưng nhổ từng ngọn cỏ dại không dám duỗi thẳng eo lấy một lần.
Thế mà... thế quái nào bao nhiêu tâm huyết mồ hôi nước mắt lại tan thành mây khói hết thế này!
"A..."
Đi thêm chút nữa, bãi khoai tây cũng đã bị cày nát bét không còn lấy một tấc đất nguyên vẹn.
Con gái cưng của ta còn háo hức chờ mùa đông đến để nướng khoai ăn bên lò sưởi cơ mà...
"Ngô ơi... Cả các em nữa ư..."
Thửa ruộng bắp ngô cao ngút ngàn cũng đang bị bà hỏa thiêu rụi.
Năm nay ta còn đang mong chờ thu hoạch được giống ngô làm bắp rang bơ nữa chứ.
"Khốn kiếp..."
Cảm xúc uất ức dâng trào làm hốc mắt ta cay xè, suýt chút nữa thì nước mắt sinh lý tuôn rơi.
"Chủ nhân, anh khóc đâý à?"
"Tại sao... Tại sao cái thế giới này cứ thích phá game, không để cho ta được yên cơ chứ!"
'Ta đã làm gì sai!'
"... Ngó qua cái đống tàn tích này thì có tính sát thương cũng vô ích thôi nhỉ?"
"Tất cả là do cái thế giới rác rưởi này có vấn đề! Ta chỉ muốn làm một gã bần nông bám đất bám làng qua ngày thôi mà!"
Tức ứa máu.
Ngay từ đầu, cái lý do khiến ta gia nhập Tổ chức hắc ám Howling cũng là vì cái tên Lãnh chúa ngu độn đã biến làng ta thành biển lửa.
Nếu ta được sống trong một lãnh địa bình yên, có khi ta đã cuốc đất làm ruộng, lấy một cô thôn nữ bình thường rồi an nhàn sống hạnh phúc đến già rồi.
"Mấy lời đó nghe hư cấu quá mức quy định nên em chả tin nổi một chữ nàoo..."
"Không hề, nếu không có đứa nào chọc ngoáy thì chắc chắn ta đang tận hưởng cuộc đời của một bần nông hạnh phúc rồi!"
"Anh có nhận ra là mấy lời bốc phét đó của anh chả có chút trọng lượng nào khôngg?"
Tần số cạn lời từ Gậy sắt đang dội thẳng vào não ta.
Cái đồ điên này, rốt cuộc cô ta đánh giá nhân phẩm của ta dưới đáy xã hội đến mức nào vậy!
"Chắc em không cần phải dùng lời nói để xát muối thêm đâu nhỉ?"
"Ta không có lỗi gì hết!"
Híiiii!
Dồn hết sự điên tiết vào đòn roi, con ngựa lại càng lao đi điên cuồng hơn.
"Chủ nhân, nếu theo đúng quy trình lươn lẹo của anh thì con ngựa này sẽ lao thẳng vào biển lửa đâý?"
"Nếu thế thì ta sẽ ôm đám nông sản như con đẻ của mình cùng bốc cháy luôn!"
"Chủ, Chủ nhân điên mất rồii!"
Mặc kệ tiếng gào thét của Gậy sắt, ta cứ thế phi xe thì bỗng phát hiện ra một bóng người đang ngồi bệt dưới đất ở phía xa xa.
"Có ai đằng kia kìaa?"
"Nhìn là biết thuộc phe phản diện rồi. Yahh!"
Híiii!
"Kẻ thản nhiên ngồi nghỉ ngơi giữa đống hoang tàn cháy rụi nhà người khác thì chắc chắn 100% là kẻ thù!"
"Ế? Lỡ, lỡ không phải thì saoo?"
"Thì ngậm ngùi xin lỗi chứ sao!"
"Anh chả có cái phương án dự phòng nào ra hồnn!"
Nhưng xét theo lẽ thường tình, làm quái gì có ai lang thang giữa tâm điểm vụ hỏa hoạn nhà người khác.
Thế giới này làm gì có lính cứu hỏa, nên cái tên kia chắn chắn là rác rưởi cần dọn dẹp.
"Tới luôn, tung skill xe điên tông người!"
"Ư aaaaa!"
Ta dùng hết bình sinh giã roi liên tỏi.
Đánh ngựa cũng phải đánh vừa phải thì nó mới nghe lời, chứ vụt như kẻ thù thế này thì chỉ có nước kích hoạt mode bạo tẩu của nó thôi.
Mặc kệ cỗ xe ngựa đang phát điên lao thẳng một đường, ta túm lấy Gậy sắt rồi phi thân nhảy ra ngoài thoát hiểm.
"Đồ chết tiệt!"
"Híiiiiiiiiii!"
Khoảnh khoắc con ngựa bạo tẩu tông sầm vào cái bóng mờ ám kia, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, cỗ xe nát vụn thành từng mảnh.
* Tội nghiệp con ngựa quá!
* Đừng quên là tụi mình cũng suýt chút nữa tan tành giống vậy đấy!
"Khốn khiếp! Lũ con người rác rưởi cứ thích làm phiền!"
Một giọng nói chứa đầy sự cuồng nộ vang lên ngay sát bên.
"Đâu lòi ra cái tên đầu chó thế này."
"Cái gì?!"
Tên đầu chó bị cỗ xe tải húc thẳng vào mặt làm mù tầm nhìn, hoảng hốt quay đầu lại nhưng...
"Á hựựựựự!"
Ta đã tóm gọn hắn và bắt đầu nã liên hoàn nện rồi.
"Sừng à? Hóa ra là Ma tộc? Thằng khốn Ma tộc rác rưởi nhà ngươi mắc cái mớ gì mà dám tới phóng hỏa nhà ta!"
"Khục? Ặc? Từ, từ đã! Lửa... Hự ặc tụi tao..."
"Tụi mày phóng hỏa đúng không? Ta thừa biết!"
"Khoan đ... Á ặccc!"
"Khoan cái con khỉ."
Lúc đầu nhìn thấy cái đầu chó, ta còn phân vân không biết là Thú tộc hay Ma tộc, nhưng nện vài phát thì cặp sừng trên đầu hắn đã rõ mồn một.
Thế này thì 100% mục tiêu của đám này không phải tên Mèo Vàng mà là nhắm vào con gái cưng của ta.
"Nào, khai ra! Khai mau! Mục đích mày lết xác tới đây là gì!"
"Á hự hự! Thì, thì mày cũng phải chừa cho tao cái khe hở để nói chứ, thằng con người khốn kiếpppp!"
"Dừng lại để cho mày có cơ hội bật ulti phản công à, tao đâu có ngu?"
"Ặc! Hự! Thế, thế thì mày đừng có... á hự hự! Bắt tao khai..."
Nghe cái giọng thoi thóp dần đều của hắn, ta lại càng tăng nhịp độ nã Gậy sắt lên tốc độ bàn thờ.
"Trâu bò phết nhỉ. Để tao xem mày ăn đòn được bao lâu!"
"Á hựựự! Tao, tao chưa..."
Ta giáng thẳng đòn vào cái mõm chó đang cố ngụy biện của hắn.
Đánh, đánh nữa, đánh mãi mà cơn thịnh nộ trong lòng ta vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Đúng rồi đấy, lửa giận cứ bốc lên ngùn ngụt hệt như đống nông sản đang cháy rụi của ta!
"Càng nghĩ lại càng thấy cay."
"Á hựựự!"
Ta nhìn xuống gã Ma tộc đang gào thét dưới đất, tay vẫn không ngừng bón hành bằng Gậy sắt.
"4 năm trước, tao dọn tới cái làng này chỉ để bám đất làm nông... Tụi mày nhất thiết phải bóc lột tao thế à? Làm vậy là sai trái lắm đấy... Lại còn thiêu rụi cái thửa ruộng quý giá của tao mới vừa lòng tụi mày đúng không!"
Ta có cả rổ từ ngữ muốn mắng chửi, nhưng sự phẫn nộ bùng nổ quá mức khiến ta không biết diễn tả sao cho ngầu.
Thế là cái miệng tự động nảy số bật ra mấy câu thoại sến súa trong phim mà kiếp trước ta hay cày.
"Tao... Á..."
Ở đây chẳng có nhân vật quần chúng nào cản đường để ta phải nể nang.
Nên ta cứ thế mà tẩm quất thôi.
"Tao không rảnh nghe mày văn vở. Ói hết những gì mày biết ra thì tao cho mày đăng xuất êm ái."
"Á hựựựự!"
Thấy thái độ chưa đủ thành khẩn, ta chốt thẳng một gậy vào bộ phận hiểm yếu nhất của đàn ông, và hắn lập tức cho ra một phản ứng mới toanh.
"Hô, phản hồi sinh động phết!"
"Thằng, thằng ác quỷ này! Khục! Mày, mày sẽ bị dính nguyền rủa của ác quỷ, chết một cách thê... khục hự thảm..."
"Ừ, hồi trước tao từng dính một nháy rồi mà có thấy hiệu ứng gì đâu."
Hồi xưa lúc cày cuốc bào sức đám Pháp sư bên Hoàng gia, ta từng bị tụi nó lén cài mấy quả bom nguyền rủa giẻ rách để trả thù.
Tất nhiên là sát thương bằng không.
"Cái, cái thằng tín đồ của Ác thần rác rưởi nhà mày!"
"Ừ, bài ca này tao cũng nghe mòn lỗ tai rồi. Không có văn nào mới mẻ hơn à?"
Những kẻ bị Gậy sắt nện thường có kịch bản thoại na ná nhau.
Từ 'đồ Ma tộc tàn ác', 'Thần linh sẽ trừng phạt mày', 'mày sẽ dính lời nguyền ác quỷ', rồi xổ ra một tràng chửi thề, và cuối cùng thì 100% đều quy chụp ta là tay sai của Ác thần.
Sau những lời đó, kịch bản sẽ bước sang giai đoạn:
"Làm, làm ơn giết tao đi..."
"Ừ, mày không nói thì cái kết cũng là chầu ông bà thôi, nên khôn hồn thì phọt hết thông tin ra!"
Câu van xin đòi được đăng xuất sớm.
"Nào nào, lẹ lẹ khai sạch ra đi rồi tao cho đăng xuất trong bình yên. Con gái đáng yêu của tao đâu rồi. Ông lão hàng xóm ra sao rồi. Và điểm yếu của lũ đồng bọn tạ đội của mày là gì."
Thấy tên này trợn trắng mắt sắp hẹo, ta lập tức kích hoạt chế độ thẩm vấn.
"Lên nào, đã lâu không xài tuyệt kỹ tẩm quất."
"Yahh yahh!"
Gậy sắt hưng phấn vì lâu ngày mới được bung lụa bạo lực, liền nhảy chồm lên người tên Ma tộc và bắt đầu nã liên hoàn nện, còn ta thì lôi vài món nông cụ và vật dụng thiết yếu từ đống đổ nát của cỗ xe ra, đặt cạnh cái đầu chó để chuẩn bị thi công.
"Đỡ này, Cuốc thần thánh!"
"Á hựựự!"
Cái cuốc vừa cắm phập vào mạn sườn, một tiếng thét chói tai xé rách bầu không khí.
Tất nhiên, cái làm hắn đau đớn không phải sát thương vật lý từ cái cuốc, mà là sát thương kinh hồn từ hai nắm đấm của Gậy sắt đang giã liên tục vào mặt hắn.
"Khó cắm phết nhỉ."
Mũi cuốc kẹt lại ở lớp cơ bắp săn chắc, ta nhổ lên rồi bổ xuống một nhát nữa.
Sát thương của cái cuốc chỉ là muỗi.
Cái quan trọng là Gậy sắt sẽ bơm năng lượng chữa trị vào vết thương để hồi máu, rồi tiếp tục nã sát thương không giới hạn!
"Á hựự! Tao, tao khai sạch!"
"Tốt, ói ra mau!"
"Á hự hự! Khai, khai thì mày phải ngưng đánh chứ!"
"Bớt nói nhảm lại."
Đầu thì hình con chó nên mồm cũng chỉ biết sủa bậy.
Vậy là sau 10 phút chìm trong combo cuốc đất đầy phẫn nộ và màn tẩm quất đẫm máu của Gậy sắt.
Ta đã ép hắn nôn ra mọi thông tin mật mà hắn cất giấu.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn