Chương 151: Chương 150. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (12)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (12) Part 5 Hãy quay ngược thời gian lại một chút.
Rõ ràng là ta đã làm hòa với cô con gái rượu đáng yêu, và nhờ thế, ta đã ôm chặt con bé vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ.
Lúc đó tầm khoảng 10 giờ tối.
Xét đến việc giờ ngủ mùa hè của con bé thường là 8 giờ tối, thì 10 giờ tối chắc chắn là đúng rồi.
Và rồi, theo phản xạ tự nhiên, ta mở mắt tỉnh dậy vào lúc rạng sáng.
Lúc này là khoảng 4 giờ sáng.
Cuộc đời của một gã nông dân phải dậy sớm, cộng thêm thời gian tập luyện của ta, đã biến cơ thể này thành cái đồng hồ sinh học tự động bật dậy lúc 4 giờ sáng.
Vậy thì, tính từ 10 giờ tối đến 4 giờ sáng, ta đã ngủ được khoảng 6 tiếng.
Thế nhưng, trong 6 tiếng ngắn ngủi đó, một sự cố động trời đã xảy ra.
Lần đầu tiên ta nhận ra điều đó là nhờ một cảm giác mềm mại, núng nính đến lạ thường.
Kỳ lạ thật. Cực kỳ sai trái luôn.
Rõ ràng bên cạnh ta ngoài cô con gái rượu ra thì làm gì còn ai khác.
Vậy thì cái xúc cảm mềm dẻo này là cái quái gì đây?
Ngay khoảnh khắc cảm nhận được nó, trong đầu ta bắt đầu nảy số đủ mọi kịch bản.
Không lẽ con gái ta đột nhiên tăng cân?
Hay là qua một đêm mặt con bé bị sưng vù lên nên mới tạo ra độ êm ái cỡ này?
Hay là, giống như cái kịch bản ta từng lảm nhảm trước đây, ngủ dậy mở mắt ra thấy ngay bản mặt Hoàng nữ đang mỉm cười hỏi ta đã dậy rồi hả?
Không lẽ ta đã lụt nghề đến mức có người đột nhập vào nhà mà cũng không hề hay biết?!
Nghĩ ngợi lung tung một hồi, cuối cùng ta quyết định buông bỏ tất cả và mở mắt ra nhìn.
Và đập vào mắt ta là hình ảnh một người phụ nữ với thân hình cực kỳ bốc lửa, lạ hoắc lạ huơ đang ôm chầm lấy ta.
Quả thực là một người phụ nữ ta chưa từng gặp bao giờ.
Nhưng lại trông quen quen.
Mái tóc dài màu hồng này, cảm giác như đã thấy ở đâu đó rồi.
Cả cái khuôn mặt đang nhắm nghiền mắt ngủ say sưa trong vòng tay ta kia nữa, rõ ràng là lần đầu nhìn thấy, nhưng lại mang đến một cảm giác quen thuộc đến lạ.
Và cái giọng lầm bầm 'Bố ơi, bố ơi' phát ra từ miệng cô ta, dù là lần đầu nghe thấy, nhưng ta lại có cảm giác như đã nghe hàng vạn lần rồi.
"Thôi cái trò chối bỏ thực tại đi nhaá?"
Đang lúc ta còn kẹt trong mớ bòng bong suy nghĩ, giọng nói của Gậy sắt vang lên.
"Em và Chủ nhân là một thể! Chủ nhân đang nghĩ cái gì trong đầu, em thừa biết đâýy!"
"Không, không thể nào có chuyện đó được..."
"Hứ, rõ ràng trong lòng đã có đáp án rồi mà cứ thích chối bỏ thực tại aà."
Chỉ là nhìn quen quen thôi, chắc chắn là người mới gặp lần đầu.
Rõ ràng là vậy mà.
Người này, cái người này!
"Không thể nào là con gái ta được!"
Ta run rẩy vươn tay vén nhẹ tấm chăn lên.
Nhờ vào một "bộ phận đặc biệt" siêu to khổng lồ nào đó, mấy cái cúc áo ngủ đã bị bung chỉ bay đi đâu mất.
Một bộ áo ngủ vô cùng quen thuộc.
Thậm chí, vì đây không phải là loại quần áo co giãn được làm từ trái ác quỷ cao su, nên kích thước của nó vẫn y nguyên như cũ.
Dạo này ta thường xuyên phải khâu lại quần áo cho con bé, không lẽ đó là điềm báo trước cho chuyện này sao?
"Nếu đã như vậy thì..."
Giả thuyết thứ nhất. Hóa ra con gái ta là một tên điệp viên nằm vùng.
Nhưng cái đó...
"Bất khả thi nhaá."
Nếu nó là điệp viên và cố tình đội lốt trẻ con để khiến ta lơ là cảnh giác, thì đã bị bóc phốt ngay từ lần gặp đầu tiên rồi.
Bởi vì làm gì có kẻ nào ăn một gậy của Gậy sắt mà vẫn duy trì được lớp ngụy trang cơ chứ.
Nếu có tồn tại một sinh vật làm được chuyện đó.
"Thì chỉ có thể là Rồng..."
Những kẻ có khả năng biến hình hoàn hảo thành con người chỉ có đám quý tộc của Thú tộc, và loài Rồng sở hữu phép biến hình (Polymorph).
Thế nhưng Thú tộc thì chỉ có thể chuyển đổi giữa dạng thú và người, chứ không thể biến từ dạng trẻ con sang người lớn được.
Vậy nên, giả thuyết thứ hai: Hóa ra con gái ta là một con Rồng!
Thế thì từ giờ da dẻ ta sẽ đẹp lên, mắt sáng ra và não bộ cũng thông minh hơn sao!
Thậm chí còn cao ráo và đẹp trai hơn nữa chứ!
"Có làm thế thì Chủ nhân cũng U40 rồi. Vài năm nữa là cán mốc U50 đâýy."
"Khụ."
Câu chốt hạ sự thật phũ phàng của Gậy sắt khiến con tim ta nhói đau.
"Thêm nữa, nếu Chủ nhân mà trẻ ra thì mấy bà chị kia càng khoái chứ saò?"
"Không, bọn họ giờ đâu còn ở cái mức độ 'thích' bình thường nữa."
Chắc chắn đã từng có cái thời mà Sia hay Hoàng nữ chỉ đơn thuần là có tình cảm với ta.
Nhưng thời gian trôi qua, thứ tình cảm đó đã thăng cấp thành tính chiếm hữu, rồi biến chất thành sự ám ảnh điên cuồng.
Có lẽ mức độ ám ảnh đối với ta lúc này của bọn họ, cũng ngang ngửa với khát khao giành giật ngai vàng của đám Thái tử chứ chẳng đùa?
"Còn kinh khủng hơn đâýy chứ?"
Một Hoàng nữ sẵn sàng đá bay cái ngai vàng của Đế quốc Karuan - cường quốc số một đại lục, cùng với một con bé Sia mang trong mình sức mạnh tiềm ẩn nào đó cũng khủng khiếp không kém.
So với hai người đó, đám Thái tử Đế quốc chỉ là muỗi.
"Hả? Còn con mụ High Elf mê mệt Chủ nhân thì saoỏ? Bà chị đó thế nàò?"
"Cái con dở hơi cuồng tín số mệnh đó lại ám ảnh theo một kiểu khác."
Nghĩ theo cách bình thường thì cái con Elf điên đó ít đáng sợ nhất, nhưng xét ở một góc độ nào đó, cô ta còn kinh dị hơn cả Hoàng nữ hay Sia.
Cái trò sợi chỉ đỏ số mệnh đã lỗi thời từ đời nào rồi mà cô ta còn không biết.
Đúng là cái đám Elf cổ hủ, chậm tiêu.
"Mà nàỳ, câu chuyện đang đi quá xa rồi đâýy. Trông cô em gái kia có giống Rồng không vậỷ?"
"Cũng không phải là không thể."
Phải, không phải là không thể.
Biết đâu ta vô tình nhặt được một con Rồng bị thương nặng sau một biến cố lớn rồi mất trí nhớ thì sao.
"Nghe vô lý đùng đùng nhưng đi với Chủ nhân thì lại thành hợp lý đâýy."
"Đúng không? Dù ta nói ra nghe cứ như bốc phét, nhưng lại thấy khá khả thi đúng không?"
Thấy Gậy sắt gật gù, ta cũng gật gù theo.
Tuy là chuyện nhảm nhí, nhưng thực tại lúc nào chẳng ném vào mặt ta những tình huống xàm xí đú như thế.
"Nhưng dù có là Rồng thì cũng làm gì có lý do để tự nhiên lớn phổng phao như thế này. Với lại cái ngoại hình này..."
"Ngoại hình saò?"
"Nó y hệt như những ghi chép về một chủng tộc mà ta từng đọc hồi còn ở Đế quốc."
Nhìn lướt qua, ngoài cái cơ thể đã trưởng thành ra thì vẫn còn hai điểm cực kỳ bất thường.
Thứ nhất, hai cái sừng nhỏ nhắn nhưng nhô ra rất rõ trên đỉnh đầu.
Và thứ hai, một thứ gì đó thon dài đang cộm lên và ngoe nguẩy bên trong quần!
"Không lẽ con gái ta mọc ra 'của quý'!"
"Đồ ngốc, có cái chủng tộc điên khùng nào lại mọc 'của quý' ở ngay mông cơ chứ! Nhìn kiểu gì cũng ra cái đuôi mà, cái đuôi đâýy!"
Trong khoảnh khắc đó, ta lỡ mồm hét toáng lên với Gậy sắt, quên béng mất việc con gái đang ngủ.
Gì chứ, cái loài sinh vật dị hợm mọc 'cái đó' ở sau mông thì ta cũng chưa nghe tới bao giờ đâu nhé!
"Cái này chắc chắn... Chắc chắn là đặc điểm của Succubus (Mộng ma)."
Succubus.
Ở kiếp trước, chúng thường xuất hiện dưới dạng quái vật mang hình hài phụ nữ, chuyên nhắm vào những sở thích đen tối của cánh đàn ông.
Nhưng ở thế giới này, Succubus cũng thực sự tồn tại.
Chúng là một phân nhánh của Ma tộc sống ở Ma Đại Lục chứ không phải ở vùng đất của loài người, một chủng tộc chuyên thao túng giấc mơ.
Hiện tại, đây là giống loài duy nhất của Ma tộc đang đứng trên bờ vực tuyệt chủng.
"Thế quái nào một chủng tộc siêu hiếm như vậy lại là con gái rượu của ta?"
Rõ ràng ta nhớ trong sách có viết, Succubus là giống loài sắp tuyệt chủng tới nơi rồi mà.
Đầu tiên, cả cái chủng tộc này toàn là giống cái, hoàn toàn không có giống đực.
Vì vậy, chúng buộc phải kết đôi với các chủng tộc khác để duy trì nòi giống. Nhưng khổ nỗi, chỉ cần lăn lộn một đêm thôi là kẻ kia sẽ dính phải bùa mê đặc trưng của Succubus, bị hút cạn sinh lực rồi chầu ông bà luôn.
Hậu quả là, ngay cả trong nội bộ Ma tộc, Succubus cũng bị coi là cái thứ xui xẻo cần phải né xa. Và một chủng tộc ngoài trò quyến rũ với thao túng giấc mơ ra thì chẳng có kỹ năng chiến đấu nào khác, cứ thế lụi tàn dần cho đến khi cận kề bờ vực diệt vong. Nổi tiếng đến mức con người cũng nắm rõ chuyện này.
Thế nhưng. Tại sao một chủng tộc như thế lại chui rúc ở đây?
"Tại sao saò, tại vì Chủ nhân đang ở đây chứ saò."
"Thôi ngay cái kiểu phát ngôn nhảm nhí nhưng lại cực kỳ thuyết phục đó đi! Cô nói thế làm ta cảm giác như mọi chuyện đều do ta gây nghiệp vậy!"
Ta ôm chặt đầu bằng đôi tay run rẩy.
Thật sự là quá sức hoang đường.
Hoang đường đến cái mức, giống hệt như chuyện con gấu Bắc Cực đang bị đe dọa tuyệt chủng lại lết xác đến nhà ta, mở tủ lạnh ra rồi tu nước ngọt có gas ừng ực vậy.
Nói tóm lại, đó là chuyện bất khả thi 100%.
"Khoan đã, nếu không phải là Succubus thuần chủng thì chắc cũng có khả năng chứ nhỉ?"
Nghe đồn rằng cái giống loài sinh ra chỉ để vắt kiệt đàn ông như Succubus, hễ cứ qua tuổi lên 10 là sẽ tự động biến thành hình dạng người lớn sau 12 giờ đêm.
Nhưng ta đã ngủ chung với con gái suốt cả mùa đông vừa rồi, đây là lần đầu tiên ta thấy con bé phóng to kích thước như thế này.
Có nghĩa là, con bé không phải là một Succubus bình thường mà là...
"Mang dòng máu lai sao?!"
Nhưng khoan, Succubus làm quái gì có khái niệm con lai?
Theo ta biết thì nhờ vào cái bộ gen trội áp đảo và đặc tính chủng tộc bá đạo, mọi đặc điểm của kẻ làm cha đều bị xóa sổ, đứa con sinh ra mặc định sẽ thừa hưởng 100% dòng máu Succubus mà?
"Thế thì ông bố ruột của con gái ta phải là cái thể loại khủng bố cỡ nào chứ!"
Dám phá vỡ cả quy luật di truyền của Succubus để chèn mã gen của mình vào luôn!
"Thế rồi. Chủ nhân định tính sao với cô em gái nàỳ?"
"Ưm... Hay là vứt bỏ nhỉ?"
"Wa, nhìn cái nhân cách rẻ rách của Chủ nhân kìa..."
Ánh mắt của Gậy sắt lạnh đi trông thấy.
Đó là cái ánh mắt khinh bỉ đám cặn bã xã hội mà thỉnh thoảng cô nàng vẫn dành cho ta.
"Không, dù có thương con đến mấy thì ta cũng chẳng phải dạng siêu nhân có thể đập chết Ma Vương để bảo vệ con bé đâu!"
"... Chủ nhân aà, dù chúng ta có kết nối linh hồn và em có thể đọc vị được suy nghĩ của ngài đi chăng nữa. Thì việc ngài bất thình lình thốt ra mấy câu nhảm nhí thế này cũng làm em trở tay không kịp đâýy."
Hờ, nhảm nhí cái gì cơ chứ. Ta đang nói một sự thật hiển nhiên cơ mà.
"Này, nghe cho kỹ đây. Trong trường hợp tự nhiên nhặt được người nhà là Ma tộc, thì khả năng cực kỳ cao cái nhân vật mới xuất hiện đó sẽ có dây mơ rễ má với Ma vương."
"Một cái logic mà em mới nghe lần đầu trong đời luôòn?"
Nhìn cái điệu bộ nghiêng đầu khó hiểu của Gậy sắt, ta thấy não nề thực sự.
Cái motif rập khuôn này nó nhan nhản ra đấy cơ mà.
Từ cổ chí kim, cứ lảng vảng quanh quẩn cạnh Ma tộc thì ít nhất cũng phải nghi ngờ bọn chúng là tay sai của Ma vương, đó là điều hiển nhiên mà?
Không, làm tay sai thì lại phúc tổ quá. Cái kịch bản phổ biến nhất là 'Con gái Ma vương' hoặc 'Hóa ra kẻ đó chính là Ma vương' cơ.
"Trời đất, trên đời này làm gì có lắm Ma vương đến mức cứ nhặt đại một đứa trẻ thì trúng phóc Ma vương saò?"
Nhưng cái chân lý đơn giản ấy Gậy sắt lại mù tịt.
Nếu thế thì ta phải lấy ví dụ minh họa cho dễ hiểu mới được.
"Giải thích ngắn gọn nhé."
"Ưng."
Ta chỉ tay vào bức tường.
Chính xác hơn là hướng chỉ sang cái nhà của lão già Kiếm Thánh hàng xóm.
"Trên đời này có mấy cựu Kiếm Thánh?"
"Một ngườì."
"Ông ta sống ở đâu?"
"... Sát vách nhà mình."
Được rồi, lần này ta chỉ ngón tay vào con Rồng đang cuộn tròn ngủ say sưa bên cạnh con gái.
"Kiếm Rồng có dễ không?"
"Kha… khó?"
"Thế con này lòi đâu ra?"
"Bỏ 7 đồng bạc mua ngoài chợ phiên làng bên chứ đâù..."
"Ngươi nghĩ 7 đồng bạc mua được trứng Rồng ngoài đời thật chắc?"
"Không hả?"
Nhìn bộ dạng dần bị khuất phục trước lập luận không thể bắt bẻ của ta từ Gậy sắt, ta tung đòn chốt hạ, chỉ tay thẳng vào cô con gái... à không, Elis, người vừa biến đổi thành một cô đào quá đỗi bốc lửa.
"Một chủng tộc hàng hiếm đến mức Ma Đại lục còn đỏ mắt tìm không ra lại đang nằm chình ình ở đây. Ngươi còn dám mạnh miệng bảo kịch bản Ma vương là bất khả thi nữa không?"
"Co, có vẻ khả thi đâýy..."
Run rẩy một hồi, Gậy sắt cuối cùng cũng phải cay đắng thừa nhận sự thất bại trong tư duy của mình.
"Cái quái gì vậỷ, Chủ nhân. Cái xó nhà này giờ có Dũng sĩ huyền thoại lòi mặt ra cũng chẳng có gì lạ nữa luôòn!"
"Ta chịu! Ta cũng đang rét run đây này! Cái tình huống quỷ quái gì thế này!"
Nghe Gậy sắt nói vậy, ta chỉ biết ôm đầu rên rỉ đầy bất lực.
Nhưng ta cũng không dám làm ra hành động gì mạnh bạo, rủi mà đánh thức con gái dậy, rồi con bé nhìn thấy thân hình bị đột biến của mình thì chắc chắn cái nhà này sẽ loạn cào cào lên cho xem.
Dù bình thường con bé có ngủ say như chết đi chăng nữa thì lúc này cẩn thận vẫn hơn.
"Khốn nạn... Chết tiệt, giờ phải làm sao đây?"
Nếu là ngày xưa, à không, nếu cái đứa đang nằm đây là đám học trò lúc nào cũng trực chờ úp sọt ta, thì ta đã xách dép bỏ chạy không ngoảnh mặt lại rồi.
Nhưng đây là Elis. Là cô con gái rượu đáng yêu của ta.
Một cô con gái sở hữu sự đáng yêu và sức hút khác bọt hoàn toàn so với lũ tạ phiền phức kia.
"Thế mà mới nãy Chủ nhân còn định vứt bỏ cục cưng của mình đâýy, nhân cách tồi tàn thật saò."
"Á à, bớt phá game đi."
Cái khoảnh khắc thiêng liêng lúc ta đang gào thét nội tâm 'Nuôi hay không nuôi, đó là vấn đề!' đã bị Gậy sắt đạp đổ không thương tiếc.
"Hỏi thật nàỳ, tính bỏ cuộỏc saò?"
"Ưm..."
Cúi xuống nhìn, ta thấy bộ dạng cô con... gái đang ôm chặt lấy ta với biểu cảm cực kỳ mãn nguyện.
Chết tiệt. Rõ ràng lúc trước con bé chỉ mang thuộc tính dễ thương pha chút xảo quyệt thôi mà.
Giờ nó còn vơ vét luôn cả sự gợi cảm bốc lửa thế này, dù là con mình nhưng ta bắt đầu lo nơm nớp về số lượng đàn ông bu bám nó trong tương lai rồi đấy.
"Tuyệt quá còn gì. Bố thì đi lừa tình gái toàn đại lục, con thì đi rắc thính giai toàn cõi, hai bố con hợp bích kiến tạo hòa bình thế giới."
"Ta thà xách ngươi đi nện vỡ sọ từng đứa để tạo ra hòa bình thế giới cho lẹ."
"Tuyệt đâýy, duyệt luôn!"
Thấy Gậy sắt phấn khích ra mặt chỉ vì một câu nói đùa, ta không khỏi thở dài thườn thượt.
"Thật sự phải làm sao với con đây, con gái rượu."
Ta vươn tay ra, xoa xoa mái tóc của cô con... gái như một thói quen.
Đầu đã to ra một chút, tóc cũng dài hơn, nhưng cảm giác mềm mại thì vẫn y như cũ.
À, mà nhân tiện.
"Sẽ không có cái kịch bản Dũng sĩ lòi mặt ra ăn vạ thật đâu nhỉ?"
Ấy, chắc không đâu...
#15 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một Dũng sĩ nào đó.
"Hắt xì!"
"Ngài Dũng sĩ?"
Thấy Heal đang nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, tôi khua tay xua đi.
"Không, không phải cảm cúm đâu."
"Dù đang là mùa hè nhưng thời tiết vẫn khá se lạnh, ngài nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
"Ừm."
Nhìn biểu cảm đầy âu lo của Heal, tôi gật đầu trấn an cậu ấy.
Tôi đã bảo cậu ấy cứ nói chuyện thoải mái, không cần kính ngữ cho đỡ ngại, nhưng cậu ấy cứ kiên quyết từ chối và giữ khư khư cái điệu bộ trang trọng. Đúng chuẩn phong cách Tư tế.
"Bao giờ trời mới tạnh mưa đây."
Men theo lời sấm truyền mà Heal nhận được để lặn lội đến tận Vương quốc Belserk này thì cũng tốt thôi, nhưng từ lúc đó đến giờ chẳng có thêm bất kỳ chỉ thị nào nữa.
Dù đây chỉ là một vương quốc nhỏ bé, nhưng vì không biết rõ mục đích của lời sấm truyền là gì nên chúng tôi đành phải tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm. Cơ mà trời lại đổ mưa thế này.
"Nhưng mà, được như thế này cũng không tệ đâu nhỉ?"
Ít ra thì việc tận hưởng chuyến du hành thư thái bên cạnh đồng đội vẫn ăn đứt cái thời tôi còn ngụp lặn trong Tổ chức Hắc ám, hay phải đối mặt với lũ anh em ruột thịt luôn nhăm nhe cắn xé nhau vì quyền thừa kế gia tộc.
Thế nhưng.
"Sao trong lòng tôi cứ cồn cào bất an thế này..."
Càng nhìn màn mưa tuôn rơi ngoài cửa sổ, tôi lại càng cảm thấy bất an. Chắc chỉ là do tôi tưởng tượng thôi nhỉ?
Chắc là vậy thôi... nhỉ?
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn