Chương 130: Chương 129. Ngoại truyện - Ký ức của một Hoàng nữ (11)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 5 #14 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một ai đó.
Tự xưng là kẻ mạnh nhất vũ trụ.
Còn người đời gọi ông ta là một trong những kiếm sĩ mạnh nhất thế giới, lão thầy của tôi từng nói thế này.
"Mày đúng là cái thằng dở dở ương ương."
"Ở đời, làm người trung bình là tốt nhất mà."
"Đã là đàn ông thì phải nhắm đến ngôi vị mạnh nhất chứ!"
"Tôi cũng từng nhắm đến công việc mạnh nhất trần đời là làm công chức nhà nước rồi đấy chứ."
"Đời làm gì có chuyện dễ ăn thế đúng không?"
Nhìn lão thầy đang cười hì hì, tôi gật đầu cái rụp.
Đúng là đời chẳng có gì dễ ăn cả.
"Thế nên mày mới phải mạnh lên!"
"Tầm này thì tôi đã học hết mọi thứ có thể học từ người thầy tự xưng là mạnh nhất vũ trụ rồi còn gì."
"Phải. Những gì cần học thì mày học hết rồi. Thể xác, tinh thần, và cả hình (形) của kiếm thuật của ta, mày đều dung hợp hoàn hảo. Trong đám đệ tử, mày là đứa duy nhất thi triển được kiếm thuật của ta một cách hoàn mĩ nhất."
"Thế là đạt chỉ tiêu rồi nhé. Đệ tử mạnh nhất, giới hạn trong việc sao chép hình thái kiếm thuật. Trở thành kẻ mạnh nhất rồi nên giờ làm ơn để tôi yên đi. Tôi vẫn còn đống tiểu thuyết chưa đọc xong đây."
"Cái thằng này, thầy mày đang nói chuyện... Ê, từ từ. Dừng lại ngay. Cuốn đó ta vẫn đang đọc dở!"
Lão thầy luống cuống thò tay giật luôn cuốn tiểu thuyết mà tôi vừa định cầm lấy.
Khốn khiếp, với tốc độ đọc chậm rì của ông thầy thì chắc nửa ngày nữa tôi cũng chưa rớ tới cuốn đó được mất.
"Cuốn đó là tập mới nhất đấy, làm ơn đọc nhanh giùm con cái. Không gia hạn thời gian thuê được đâu."
"Chậc, biết rồi. Mà tập mới nhất hả? Bao giờ ra tập tiếp theo?"
"Cái đó ông đi mà hỏi nhà xuất bản ấy."
Nhìn lão thầy bắt đầu từ truyện tranh nay lại lún sâu vào con đường đam mê văn hóa 2D, tôi chỉ biết thở dài sườn sượt.
Vốn dĩ thời gian rảnh rỗi nhiều nên tôi mới mang một đống truyện về đọc, lão thầy thấy tò mò mượn đọc vài lần rồi bây giờ chuyển sang ăn cướp trắng trợn luôn.
"Chết tiệt, cuốn TempX tập 549 của tôi..."
Đang tới khúc gay cấn thằng cháu của nam chính trong thế giới thực tế ảo sắp tán đổ công chúa nước địch cơ mà.
Vừa càu nhàu, tôi vừa định vươn tay lấy cuốn tiểu thuyết khác thì lão thầy đã đập bốp vào tay tôi cản lại.
"Ê ê, bài giảng của ta vẫn chưa xong đâu nha!"
"... Ông bỏ cái cuốn truyện đang cầm trên tay kia xuống rồi hẵng nói chuyện tiếp đi."
"Hừm khụ."
Mặt hơi đỏ lên một chút nhưng tay ông ta vẫn ôm khư khư cuốn truyện nhất quyết không chịu buông.
Tiếc đứt ruột. Tôi tự tin mình chỉ cần 30 phút là cày xong cuốn đó rồi.
"Thằng ranh con. Yếu nhất trong đám học trò mà lại là đứa duy nhất không biết sợ ta là gì."
"Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mọi người lại phải sợ ông thầy cơ chứ?"
"Chậc, giá như mày mạnh hơn một tí, tự mình nếm thử uy lực kiếm thuật của ta thì mày sẽ hiểu ngay thôi. Tới lúc đó lòng tôn kính dành cho người thầy vĩ đại này sẽ tuôn trào..."
"Phụt."
"Ê, cái điệu cười đó là sao hả. Rốt cuộc mày coi người thầy này là..."
"Tên đ... điên..."
"Được rồi, dừng lại ở đó đi. Phần phía sau tôi sẽ coi như không nghe thấy để Vua Sejong ở dưới suối vàng khỏi phải khóc thét. Dù sao thì kiếm sĩ cũng có thể 'nói chuyện' bằng phương thức khác mà Vua Sejong không biết được cơ mà."
Nhìn lão thầy đút tịt cuốn sách vào ngực áo rồi rút kiếm ra, tôi lại thở dài một tiếng não nề.
"Đừng có làm ướt sách bằng mồ hôi như lần trước đấy nhé. Sách mới ra lò, lần này mà ướt nữa là bà chủ tiệm thuê truyện cấm cửa tôi thật đấy."
Dạo này tiệm cho thuê truyện khó kiếm lắm, bị cấm cửa là toang luôn.
"Thì tự đi mà mua."
"Ông biết lương của tôi bèo bọt cỡ nào mà. Với lại nhà nhỏ xíu, lấy đâu ra chỗ chứa sách."
"Thời buổi này người ta toàn đọc Ebook mà?"
"Cái đó thì tôi vẫn nạp tiền đều đều cho cái app màu vàng rồi, nhưng mùi giấy thơm phức của sách in thì làm sao mà bỏ được."
"Thế à? Ta sẽ nương tay vậy."
Miệng thì nói vậy nhưng tay chẳng chịu bỏ cuốn sách ra, kiếm cũng không thèm đặt xuống, nhìn cái điệu bộ đó của lão thầy khiến tôi buột miệng thở hắt ra thêm lần nữa.
Hết cách rồi. Phải chốt sổ thật nhanh trước khi ông thầy đổ mồ hôi thôi.
"Nào, đây là chiêu thức kiếm thuật ta mới sáng tạo ra. Trước khi cho đám ranh con kia xem, ta muốn dùng thử lên người mày trước."
"Miệng thì leo lẻo là chỉ dạy, hóa ra cuối cùng tôi vẫn chỉ là con chuột bạch thôi hả?"
"Hơ hơ! Cho mày xem tuyệt kỹ mạnh nhất đầu tiên mà dám kêu là chuột bạch à, có đứa chuột bạch nào sướng thế không!"
"Đừng bảo là ông lại bắt chước ba cái chiêu thức vớ vẩn trong truyện tranh như lần trước đấy nhé?"
Lần trước vác thanh kiếm lưỡi ngược kêu là đạo sát thủ không giết người gì đó như trong cái bộ manga võ sĩ đạo kia, đánh cho tôi một đòn Long Đoạn Thiểm suýt nữa thì chầu ông bà.
Nói là kiếm lưỡi ngược cho oai, chứ cứ thử tưởng tượng một cao thủ dùng toàn lực quất nguyên cây tuýp sắt vào người xem có đăng xuất luôn không!
Đúng thế! Cái trò dùng sống kiếm đánh không chết người trong manga toàn là cú lừa sấp mặt hết!
"Hừm hừm, cái đó chỉ có mỗi một lần đợt trước thôi."
"Thế trước đó, đọc cái bộ truyện tưởng người đánh quái vật ai dè toàn người chém người, ông xài chiêu Chém Trời gì đó làm tôi suýt bay lên chầu trời luôn thì sao?"
"Khụ khụ hừm."
"Rồi trước đó nữa, đú đởn xài Tam kiếm phái ngậm kiếm vào mồm, xong đau hàm quá rớt luôn thanh kiếm đâm suýt thủng mu bàn chân tôi thì sao?"
"Khụ khụ! Chuyện cũ bỏ qua đi, quên hết đi!"
"Vâng, tính mạng và thân thể con xém bay màu nhưng vì là lời của người thầy to như cái đình nên con đành chịu..."
"Ờ, cảm ơn nha."
Cái bản mặt ông ta nhìn chẳng có vẻ gì là biết ơn cả, nhưng chọc tức thêm nữa lỡ lão phát điên lên thì tôi cũng nguy to nên đành bấm bụng nhịn vậy.
"Chiêu này cũng là vì mày nên học cho tử tế vào. Nhớ được hình thái của nó thôi cũng khá là có ích đấy."
"Rồi học xong ông lại ném cho tôi đi dạy tụi đệ tử cấp thấp chứ gì?"
"Thì ta vẫn trả lương mà?"
"Tôi sẽ cống hiến hết mình để học."
Tiền lương lão thầy trả còn cao hơn cả thu nhập tôi kiếm bên ngoài. Cao hơn rất nhiều.
Thế nên dù có nhục nhã thì tôi vẫn bám trụ lại cái chỗ này.
"Nào, mở to mắt ra mà nhìn. Đây là kiếm thuật chứng minh người thầy này là kẻ mạnh nhất vũ trụ. Thanh kiếm cực hạn có thể nghiền nát cả hành tinh, Nguyệt Phá Kiếm Pháp!"
Lão thầy giương cao thanh kiếm.
Nhưng miệng tôi đã nhanh hơn một nhịp.
"Lão thầy, Nguyệt Phá Kiếm Pháp... là nghiền nát Mặt Trăng đúng không?"
"Hử? Đúng rồi thì sao?"
"Chẳng phải ông vừa bảo là thanh kiếm nghiền nát 'hành tinh' sao, lão thầy? Mặt Trăng là 'vệ tinh' chứ có phải hành tinh đâu?"
"……."
Lão thầy hóa đá luôn với tư thế giương kiếm lên trời.
Và 10 phút sau.
"A, má nó! Đé... à nhầm, không làm nữa!"
Vừa nhìn bộ dạng thẹn quá hóa giận bỏ chạy té khói của ông thầy, tôi vừa toan cầm nốt cuốn tiểu thuyết lên đọc.
"A, cuốn truyện XXX tập 549 của tôi..."
Lão thầy mà dỗi là phải kéo dài tận 3 ngày.
Mà thời hạn thuê cuốn truyện mới nhất đó chỉ còn đúng 2 ngày.
Lời đe dọa "Lần này mà còn trễ hạn nữa thì tự đi mà gánh hậu quả" của bà chủ tiệm lại văng vẳng bên tai.
"Lão thầy!"
Tôi cong mông chạy đuổi theo lão thầy, tốn biết bao nhiêu nước bọt bẻ lái rằng sao Thủy với Mặt Trăng kích thước xêm xêm nhau nên coi như là giống nhau mới dỗ dành được ông ta.
Từ đó, lão thầy cũng lẳng lặng gạch bỏ chữ "mạnh nhất vũ trụ" ra khỏi cái kiếm thuật này, thay bằng "Một trong những kiếm sĩ mạnh nhất thế giới".
#15 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của Công chúa Kiếm.
"Khốn kiếp."
Ngài Ast khẽ buông một tiếng chửi rủa.
Thế là công cuộc thực thi chính nghĩa hoàn hảo đã hoàn tất.
Từ nhỏ tôi đã nghe vô vàn giai thoại về Kiếm Thiên, người mang biệt danh Thanh Kiếm Của Bầu Trời, nhưng tôi chưa bao giờ nghe chuyện ông ấy đi vác kiếm đánh một kẻ tay không tấc sắt cả.
Theo một khía cạnh nào đó, Ngài Ast đúng là một nhân vật vô cùng vĩ đại mới ép ông ấy làm vậy được.
"Hả?"
Nhưng hóa ra Ngài Ast còn đỉnh hơn những gì tôi tưởng tượng.
"Lạc Nguyệt (落月)."
Một thanh dao găm nhỏ xíu trượt từ trong tay áo ra.
Thứ vũ khí nhỏ bé trông chẳng khác gì dao gọt hoa quả ấy lại gạt phăng đường kiếm của Kiếm Thiên một cách hoàn hảo.
"Kiếm thuật gì đây?!"
Một cao thủ kiếm thuật được cả đại lục công nhận.
Một Kiếm Thiên tự tin rằng chỉ xét riêng khoản dùng kiếm thì ngay cả Kiếm Thánh hay Kiếm Đế cũng không thể đánh bại ông, vậy mà đường kiếm của ông lại bị khống chế bởi thanh phi dao nhỏ xíu đó.
"Tuyệt Nguyệt (絶月)."
"Hự?"
"Lại nữa?"
Thanh kiếm của Kiếm Thiên vừa bị gạt xuống chưa kịp nâng lên để tấn công thì lại bị thanh dao găm của Ngài Ast chặn đứng một lần nữa.
Dù cho không sử dụng Kiếm Aura đi chăng nữa, thì bản thân Kiếm Thiên vẫn là kẻ vô địch nhờ vào kỹ năng kiếm thuật thuần túy cơ mà.
Ấy vậy mà người đàn ông đó không bị lép vế về sức mạnh, cũng chẳng bị áp đảo về ma lực, mà đang bị lép vế về chính đường kiếm của mình.
"Hả?"
Và cảnh tượng đó khiến cho vị Hoàng nữ Điện hạ suýt trở thành thành viên Hoàng tộc đầu tiên trong lịch sử chết vì... cười quá nhiều, cũng phải đứng hình.
"Này Leah. Ta không rành về kiếm thuật cho lắm... nhưng bây giờ Ast đang áp đảo là do ta bị ảo giác đúng không? Hay là ta vừa bị một lão già lừa đảo tự xưng là Kiếm Thiên lừa một vố? Hoặc trong lúc ta đang cười mờ mắt thì có một kiếm sĩ nào đó trông giống hệt Ast vừa nhảy vào thay thế?"
Những lời lẽ chẳng hề giống với phong thái thường ngày chút nào vừa thốt ra từ miệng Điện hạ.
Một người luôn chỉ tin vào những gì chính mắt mình nhìn thấy như Điện hạ mà phải thốt lên những lời đó, chứng tỏ cảnh tượng này khó tin đến mức nào.
Dùng một thanh dao găm thậm chí còn chả ra dáng một thanh dao găm cho đàng hoàng để chèn ép Kiếm Thiên.
Liệu có ai trên đại lục này dám tưởng tượng ra viễn cảnh đó không?
Phập-
"À. Đúng là Ast rồi. Vậy hóa ra lão già kia là kẻ lừa đảo hóa trang tài tình đến mức qua mặt được cả ta sao?"
"Rốt cuộc tại sao ngươi có kiếm thuật đỉnh cao thế này mà lại giở mấy đòn tấn công bẩn thỉu nhơ nhuốc như vậy!"
Khúc vĩ thanh của điệu múa kiếm ảo diệu vừa rồi đã sụp đổ hoàn toàn hệt như lâu đài cát, chỉ vì... mớ đất cát mà Ngài Ast vừa tiện tay bốc lên ném thẳng vào mắt đối thủ.
"A, tại sao chứ..."
Tôi bất giác thốt lên lời hờn dỗi.
Thân là một kiếm sĩ, tôi đang chìm đắm vào thế giới kiếm thuật sâu thẳm mà bản thân chưa thể chạm tới đó.
Chỉ cần được xem thêm chút nữa thôi... tôi linh cảm mình sẽ lĩnh ngộ được điều gì đó! Vậy mà đúng ngay lúc quan trọng nhất!
"Nguyệt Quang Phá Thiên Toái (月光破天碎)."
"Khứơc!"
Mặc kệ người khác nghĩ gì, Ngài Ast cứ thế tỉnh bơ lao vào chém bồi thêm nhát nữa.
"Ngươi rốt cuộc là ai!"
"Xin mạn phép hỏi người mang danh Bầu Trời Của Kiếm. Kiếm là gì?"
"Lại định giở trò gì đây?"
"Chỉ là một câu hỏi đơn giản thôi."
Ngài Ast vừa vung vũ khí một cách hờ hững, vừa liên tục chất vấn Kiếm Thiên.
"Kiếm là gì? Là thứ vật chất mang hình thái của một thanh kiếm sao? Là thứ đang cầm trên tay ngài? Hay là thanh kiếm trên tay Kỵ sĩ Leah? Hay là thứ nhỏ bé đang nằm trong tay tôi đây?"
"Tất cả đều là kiếm!"
"Đúng vậy. Thanh dao phay trong tay tên cướp mà tôi vừa nói lúc nãy cũng là kiếm."
"Ngươi lại đang lảm nhảm cái gì thế!"
Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh vang lên làm nền cho cuộc tranh luận của hai người họ.
Keng!
"Haaáp!"
Dù kiếm thuật có siêu việt đến đâu thì chênh lệch về chất lượng vũ khí vẫn là điều không thể bàn cãi.
Thanh dao găm nhỏ bé không được bọc ma lực của Ngài Ast cuối cùng cũng vỡ vụn trước thanh kiếm của Kiếm Thiên.
"Chậc. Đúng như nghĩa đen thôi. Hung khí dùng để làm hại con người, đó là bản chất của kiếm. Một vật sinh ra từ đầu đã mang sứ mệnh đoạt mạng người khác."
Nhưng Ngài Ast với một thao tác điêu luyện lại rút ngay một thanh dao găm khác từ trong tay áo ra.
"Kiếm không phải là thứ như vậy!"
"Không, thưa ngài. Con người là sinh vật luôn tìm kiếm sự tiện lợi. Mài đá, chặt cây, nung chảy đồng, nung chảy sắt để tạo ra kiếm. Tất cả là để giết những con thú mạnh hơn mình, quái vật, và cả kẻ thù."
"Không phải để giết. Là để không bị giết."
"Điều đó là do con người quyết định."
"Và kiếm thuật chính là thứ dạy cho con người đạo lý đó!"
Bài ca của đao kiếm lại một lần nữa vang lên rền rĩ.
"Không đâu. Kẻ truyền dạy kiếm thuật đó rốt cuộc cũng chỉ là con người. Trừ khi có vị Thần Kiếm nào đó giáng trần xuống dạy bảo, bằng không kiếm thuật cũng chỉ là sản phẩm phụ của thanh kiếm do bàn tay con người tạo ra mà thôi."
"Đúng thế. Nhưng điều đó thì có gì sai?"
"Tôi chưa từng nói nó sai. Như ban đầu tôi đã nói, tôi chỉ đang hỏi ngài xem 'Kiếm là gì' thôi."
"Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?"
"Đúng như những gì ngài nghe đấy. Kiếm là do con người tạo ra, kiếm thuật cũng là quy tắc do con người đặt ra. Vì vậy, định nghĩa về kiếm cũng là do con người quyết định. Vậy thanh kiếm của ngài là gì?"
"Thanh kiếm của ta ư..."
Nhìn Kiếm Thiên chìm vào suy tư, tôi cũng bất chợt tự hỏi lòng mình.
Đối với tôi, kiếm là gì?
'Là tất cả của tôi.'
"Kiếm là tất cả của ta."
Có vẻ Kiếm Thiên cũng suy nghĩ giống tôi. Mà không, có lẽ phần lớn những kẻ mang danh Kiếm sĩ đều nghĩ như vậy.
"Vậy thanh kiếm của ngươi... Mới đó mà?!"
Giờ thì chẳng buồn kinh ngạc nữa, nương theo ánh mắt cạn lời của Kiếm Thiên, tôi nhìn thấy Ngài Ast đã rút sẵn một thanh trường kiếm ra tự lúc nào.
"Tôi có cố gắng đến mấy cũng chẳng thu lại được gì. Muốn giành lấy thứ gì đó nhưng tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Thế nên, thanh kiếm ban đầu chỉ dùng để luyện tập cứ thế dính chặt vào tay tôi. Đối với tôi, kiếm chính là cuộc sống. Nhưng khác với các người sống vì kiếm, thanh kiếm chỉ là một công cụ giúp tôi duy trì cuộc sống này mà thôi."
"Ý ngươi là chúng ta khác nhau?"
"Vâng, khác chứ. Khác hoàn toàn với cái giống loài tự xưng là Kiếm sĩ, lúc nào cũng bán mạng vì kiếm. Thanh kiếm đối với tôi chỉ là công cụ để sinh tồn. Giống như dã thú dùng nanh vuốt để sống sót, tôi cũng chỉ cầm kiếm để giữ lấy cái mạng quèn này mà thôi."
"Không phải cuộc sống vì kiếm, mà là thanh kiếm vì cuộc sống..."
"Thế nên, dùng độc, phóng ám khí, ném cát vào mắt, đào bẫy hay lợi dụng địa hình xung quanh... tất cả những thứ đó đều là thanh kiếm của tôi."
"Quả là một thanh kiếm quái gở."
"Thì mạng sống của tôi vốn đã quái gở rồi mà."
"Ta sẽ không bao giờ hiểu được thanh kiếm đó."
"Thì tôi cũng có sống một cuộc đời để cầu mong người khác thấu hiểu đâu."
Một thanh kiếm quái gở và một cuộc đời quái gở.
Kiếm và cuộc sống hoàn toàn đồng nhất với nhau.
'Mình có đang sống như vậy không?'
Nhìn vào thanh kiếm của tôi, liệu có ai có thể thấu hiểu được cuộc đời của tôi không?
"Ra là vậy. Thảo nào nãy giờ ta không thể bắt bài được đường kiếm của ngươi. Thì ra tất cả những trò bẩn thỉu đó... đối với ngươi đều là một thanh kiếm."
Mặc cho Kiếm Thiên gật gù cảm thán, Ngài Ast chỉ chưng ra vẻ mặt dửng dưng vô vị.
"Sắp đến giờ ăn tối rồi nên chốt sổ nhanh gọn lẹ đi. Điện hạ mà ăn muộn là tôi bị bếp trưởng gõ đầu đấy."
"Đã đến giờ này rồi cơ à."
Nhìn bóng chiều tà đang dần buông xuống, Kiếm Thiên gật đầu rồi giương kiếm lên.
"Hãy nếm thử tuyệt kỹ mạnh nhất của ta đây. Đây chính là Thiên Lưu Kiếm Áo Nghĩa..."
"Lấy đâu ra thời gian mà nghe ngài lảm nhảm tên chiêu thức chứ! Vô Nguyệt (無月)!"
"Ngươi định khốn nạn đến phút cuối cùng luôn sao?!"
Và rồi... mang đúng chất riêng của Ngài Ast, tự tay phá hỏng mọi thước phim ngầu lòi nhất, ngài ấy đâm kiếm tới nhanh hơn đối thủ hẳn hai nhịp ngay khi Kiếm Thiên đang bận gào tên tuyệt kỹ.
"Ơ kìa?"
"Đùa nhau à!"
Và chính nhờ khoảng cách hai nhịp đâm đó.
"Khụ..."
Vượt ra ngoài mọi dự đoán của tôi và Điện hạ, Ngài Ast thực sự đã đánh bại Kiếm Thiên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn