Chương 148: Chương 147. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (9)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~31 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (9) Part 5
"Haa… Haa… Haa……."
Thở hắt ra những hơi đầy mệt nhọc khi không khí nghẹn ứ tận cổ họng.
Tiết trời dù đã bớt đi chút giá rét nhưng vẫn chỉ mới chớm xuân.
Có những ngày gió lạnh vẫn rít gào buốt xương, nhưng tôi thì đang cởi trần.
Từ ngàn xưa đã có luật, tập thể dục là phải cởi trần!
Tại sao ư? Tôi chịu. Ông sư phụ kiếp trước cứ dạy thế thì biết thế thôi!
Lão ta bốc phét là để quan sát chuyển động cơ bắp chi tiết hơn, với cả chống mồ hôi dính dấp khó chịu, nhưng mà…….
Nhìn cái cách lão ưu tiên lột áo mấy thằng sư huynh đệ đẹp trai là tôi đã thấy bốc mùi lươn lẹo rồi.
Nhất là cái ánh mắt tự mãn của lão khi ngắm nhìn đám học viên nữ cúng tiền học phí giá cắt cổ nườm nượp kéo đến xin nhập môn…….
Dám cá mười mươi suy đoán của tôi là chuẩn phóc.
Cơ mà, thời thế thế thời, muốn lùa được học viên nữ vào cái võ đường tồi tàn xập xệ của lão thì cũng phải có tí "dịch vụ" câu khách.
Hơn nữa, võ đường toàn đực rựa nay có bóng hồng xuất hiện thì tinh thần anh em cũng quẩy bung nóc!
Và quan trọng nhất là lương dạy vỡ lòng của tôi cũng tăng vọt!
Một cái kết viên mãn cho tất cả!
"Ư ư ư……."
Nhưng tập xong rồi thì cái rét này đúng là buốt đến tận óc, không gồng nổi.
Ở cái thế giới mà tắm rửa là một thứ xa xỉ phẩm, quần áo dính đầy mồ hôi thì tởm lợm đừng hỏi.
Lý do mùa đông tôi đình công không tập tành một phần cũng vì muốn ủ một bộ quần áo mặc mấy ngày liền, đổ mồ hôi ra lại lằng nhằng rách việc.
Vừa để giữ vững triết lý của sư phụ, tiện thể chiều chuộng luôn cái tính lười biếng của bản thân, tôi đã lột áo tập luyện buổi sáng, nhưng mà công nhận là lạnh teo cả buồng phổi!
"Mấy lúc thế này có bọn Người lùn ở đây thì bá cháy."
Đến cái Tổ chức Ác đảng như Howling mà chế độ đãi ngộ lại ngon lành cành đào đến mức có cả phòng tắm vòi sen.
Đám quý tộc nhung nhúc trong Hoàng cung thì có hẳn khu tắm rửa xịn xò.
Thậm chí cái Học viện Yugrasia đắt đỏ, cơ sở vật chất cũng tỉ lệ thuận với học phí, có cả nhà tắm đàng hoàng.
Thế nhưng, đám thợ thuyền đủ trình độ xây mấy cái hệ thống đó thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bọn Người lùn.
Đào bới kỹ chắc cũng lòi ra vài gã thợ con người, nhưng mấy tay đó có rảnh đâu mà mò về cái vùng quê khỉ ho cò gáy này.
Tóm lại, ở cái xó xỉnh này muốn tắm thì cứ xác định ra hồ, lội suối hoặc nhảy xuống sông.
Tất nhiên, tắm trong cái thời tiết này thì nắm chắc một vé đăng xuất chầu ông bà!
"Cứ vắt chân lên cổ mà chạy thôi."
Càng chạy gió thổi càng buốt, nhưng bù lại rút ngắn được thời gian húp gió.
Nghĩ vậy, tôi cắm đầu cắm cổ phóng từ sân vào nhà, cảm nhận từng giọt mồ hôi nóng hổi đang đông cứng lại…….
Thế quái nào lại có người đứng đợi sẵn.
Bốp.
Suýt chút nữa thì tôi nổi gai ốc.
Con gái rượu của tôi đúng là đáng yêu hết phần thiên hạ.
Từ hồi ban bố lệnh cấm gà rán, con bé đang chiến tranh lạnh, cấm khẩu với tôi, thế mà vừa mở cửa đã thấy nó đứng đợi.
Lại còn chuẩn bị sẵn một cái khăn nóng hổi bốc khói nghi ngút nữa chứ!
Điểm ăn tiền ở đây là cái dáng vẻ ném toẹt cái khăn không nói một lời rồi lạnh lùng quay gót bỏ đi kìa.
Chà, con gái rượu lém lỉnh của tôi định sưu tầm bao nhiêu cái thuộc tính nữa đây?
Dám thêm cả thuộc tính Kuudere với Tsundere vào kho tàng Moe của mình nữa cơ!
Chưa biết là thằng ranh nào, nhưng mấy gã trai sau này mà đổ rạp trước con gái tôi thì xác định là ăn hành ngập mồm!
Với cái sự mặn mòi quyến rũ này, số lượng vệ tinh xin chết vì nó bèo cũng phải hai con số!
"Khà……."
Ấm quá.
Không chỉ là độ ấm của cái khăn, mà cái thực tế là một đứa chuyên ngủ nướng như con bé lại phải lết xác dậy sớm để hâm nóng nó khiến lòng tôi ấm áp vô cùng.
Đã từng có lúc tôi thót tim lo lắng.
Giờ nó 12 tuổi, à không, qua năm mới là 13 tuổi rồi.
Tính theo tuổi kiếp trước thì đang là học sinh lớp 6.
Chỉ 2 năm nữa là nó sẽ bước vào cái tuổi thức tỉnh căn bệnh Chuunibyou huyền thoại.
Cái thời kỳ giông bão tuổi dậy thì mà ai từng học trung học cũng phải rùng mình!
Với sự trưởng thành trước tuổi của nó, tôi cứ sợ cái thời kỳ dở dở ương ương đó sẽ ập đến sớm hơn, bắt đầu bằng mấy trò phản nghịch vặt vãnh rồi trượt dài vào con đường bất hảo.
Quả nhiên, con gái tôi đang lớn lên một cách cực kỳ chuẩn mực!
"Có cô con gái thế này thì phải tự giác mà chuẩn bị quà cáp thôi……"
Nếu hỏi 'Con thích gì nhất?', dám chắc 100% nó sẽ hét toáng lên 'Gà rán!'. Nên thôi, dẹp ý định hỏi han đi.
Sức cám dỗ của gà rán là một thứ ma lực vô cùng tàn bạo.
Đợi bao giờ tôi cày cuốc cơ thể về trạng thái hoàn hảo và duy trì được nó một thời gian, thì lâu lâu chiêu đãi một bữa cũng không sao, nhưng hiện tại thì bít cửa.
Chân lý ngàn đời: Cách duy nhất để chiến thắng cám dỗ là né xa nó ra.
Dù có nướng riêng cho con bé ăn một mình, cái mùi thơm nức mũi đó chắc chắn sẽ phong tỏa toàn bộ tầng một. Thử hỏi tôi có đủ bản lĩnh để kháng cự lại sự quyến rũ đó không?
Bằng sự tự giác hiểu rõ bản chất hèn mọn của mình, tôi có thể chốt một câu xanh rờn.
Dễ gì mà nhịn được!
"Nên là, cắn răng chịu đựng thêm chút nữa đi. Con gái rượu."
Mùa hè là mùa làm nông tơi bời khói lửa.
Cày cuốc sấp mặt ngoài đồng sẽ đốt calo với tốc độ bàn thờ, cực kỳ hiệu quả cho công cuộc độ dáng!
Đợi đến lúc đó, vì con gái rượu, bố mày sẽ bao trọn gói, muốn bao nhiêu gà rán cũng có!
#10 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một cô con gái.
Chuyện xảy ra vào một ngày của vài năm về trước.
Hồi tôi mới miễn cưỡng chấp nhận gọi ông bố này là "Bố".
Hồi mà màn đêm buông xuống vẫn là thứ gì đó đáng sợ.
Hôm đó, vì cứ trằn trọc mãi không ngủ được, tôi đã ôm gối mò sang phòng bố.
Đón tôi bằng nụ cười dịu dàng, bố cho tôi nằm cạnh rồi lải nhải đủ thứ chuyện trên trời dưới biển để dỗ tôi ngủ.
Và trong đống tạp nham đó, có một câu chuyện như thế này.
"Ngày xửa ngày xưa, Thần Mùa Hè và Thần Mùa Đông từng cá cược với nhau."
"Cá cược á?"
"Ừ. Để chứng minh ai bá đạo hơn, bọn họ đã lấy việc lột áo khoác của một gã lữ khách qua đường làm kèo."
Với nhận thức của một đứa trẻ, tôi đã nghĩ: 'Mấy lão thần này biến thái thật sự.'
Tự dưng đi lột đồ người đi đường.
Tội nghiệp gã lữ khách chắc phải hoang mang lắm?
"Thần Mùa Đông hống hách ra oai trước. Lão ta tính dùng bão tuyết gió rít để thổi bay cái áo khoác của lữ khách."
"Chắc lạnh lắm~"
"Đúng vậy, nhưng cái áo đâu có bay. Con thấy phương Bắc chỗ chúng ta lạnh cỡ nào rồi chứ? Lữ khách kia cũng bị cóng nên càng ôm chặt áo khoác, cuộn tròn người lại mà lết đi."
Chuẩn luôn rồi. Chuyện quá hiển nhiên.
Chỉ nội việc nằm ở phương Bắc thôi cũng đủ để mùa đông nơi này khắc nghiệt hơn bất cứ đâu tôi từng trải qua.
Vậy mà còn bị Thần Mùa Đông đích thân buff thêm gió lạnh thì tê tái đến mức nào?
"Thế là Thần Mùa Đông đành giơ cờ trắng, nhường sân khấu cho Thần Mùa Hè. Trái ngược hoàn toàn, Thần Mùa Hè chỉ rải những tia nắng ấm áp xuống. Thử đoán xem gã lữ khách đã nghĩ gì?"
"Thời tiết nay bị chập mạch rồi!"
"Ờ… ừm……. Chắc là vậy thật."
Giọng bố lúc đó run run, nghe vẻ xượng trân lắm.
Sao phải hoang mang cơ chứ? Câu trả lời hợp tình hợp lý thế cơ mà.
Đang gió lạnh mùa đông tự dưng quất luôn nắng ấm mùa hè.
Giờ nghĩ lại mới thấy, đám nông dân quanh đó chắc phải ôm mâm khóc ròng vì thời tiết biến đổi đột ngột.
"Khụ, tóm lại là. Lữ khách bắt đầu nới lỏng áo khoác ra. Và rồi, nhờ sự ấm áp của Thần Mùa Hè, gã đã tự lột bỏ áo khoác."
"Bố ơi, cỡ đó thì đâu phải là ấm áp nữa, là nóng bức ép người luôn rồi ấy chứ?"
Nếu là Thần Mùa Xuân thì còn nghe có mùi "ấm áp", đằng này lại là Thần Mùa Hè.
Ở cái xứ lạnh giá này mà mùa hè còn nóng chảy mỡ, thì thứ "ấm áp" mà Thần Mùa Hè rặn ra để ép người ta lột đồ liệu có đơn thuần chỉ là "ấm áp"?
Dám cá là gã lữ khách đã bị nướng chín trong cái nắng bạo chúa, nóng đến mức muốn lột sạch sành sanh mọi thứ trên người thì có.
Nhất là giờ nghĩ tới đám bần nông khu vực đó, chắc họ bị sang chấn tâm lý luôn rồi.
Hoa màu vốn mỏng manh nhạy cảm, vừa bị bão tuyết vùi dập xong lại bị đem ra rang dưới chảo lửa mặt trời.
Ai biết hai lão thần rảnh háng kia có bày trò nữa không, khéo đám dân đen còn chẳng dám chợp mắt.
"Thôi bỏ qua đi, thế túm cái váy lại là con có ngộ ra chân lý của câu chuyện không?"
"Theo lý lẽ của bố thì là: Hai lão thần cắn nhau, chỉ có gã lữ khách tép riu là ăn cám!"
"Ờ, ừm……. Chuẩn phóc luôn nên bố mày hết lời để cãi rồi."
Lần đó, bố chỉ im lặng vuốt ve đầu tôi một hồi lâu.
Xong rồi lão hắng giọng mấy cái, chữa thẹn bằng một câu sến súa:
"Bài học rút ra ở đây là, có những lúc dùng não để giải quyết vấn đề sẽ ngon ăn hơn là lao vào khô máu. Nói cách khác, dù đang có hiềm khích với ai đó, thay vì nhảy vào đánh nhau, tỏ ra thân thiện lươn lẹo chút khéo lại hiệu quả hơn."
"Ra là thế!"
Từng lời lải nhải kèm cái xoa đầu của bố, tôi ghim không sót chữ nào.
Lý luận của bố luôn luôn là chân lý.
Dĩ độc trị độc, dùng chính cẩm nang tà đạo của bố để công lược bố, phần thắng chắc chắn nằm gọn trong tay tôi!
"Ngon rồi!"
Nhìn cái mặt hớn hở của bố khi đang lau người, trực giác mách bảo tôi rằng ngày húp trọn đĩa gà rán đang đến rất gần.
Hồi mùa đông bố từng leo lẻo rằng: Nhìn nhận các mối quan hệ xã hội là phải có tầm nhìn xa trông rộng.
Chỉ một lỗi lầm bé tí tẹo cũng đủ để người ta xiên nhau, hoặc trở thành chiến hữu!
Dạo gần đây, tôi đã triệt để thi hành chính sách "cấm khẩu", coi ông ấy như người tàng hình.
Giữa cái không khí chiến tranh lạnh ấy, tự dưng thả thính bằng một hành động ân cần chăm sóc!
Đây chính là lúc lôi cái tuyệt kỹ Gap Moe mà tôi nhồi nhét suốt mùa đông ra xài.
Bình thường lạnh lùng xéo xắt, nhưng lâu lâu lại rải thính quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt!
Bố từng cấm tôi không được xài chiêu này vì sợ lũ con trai ngoài kia đổ rạp, nhưng mục tiêu là bố, mà bố thì không tính là "đàn ông" (?) nên chắc không sao đâu.
"Giờ sang bước tiếp theo……."
Tôi lẩm nhẩm rà soát lại mớ kịch bản lươn lẹo đã vạch sẵn.
Khô máu trực diện với lão cáo già đó thì tôi chỉ có nước bay màu.
Phải dùng chiêu nước ấm nấu ếch, từ từ gài bẫy, rải thính từng chút một để ông ấy tự hủy.
Phải ép bố tự giác cảm động rớt nước mắt mà mang đùi gà rán dâng lên tận miệng tôi.
Cho đến lúc đó, tôi sẽ gông cùm cái nết thèm ăn lại, ngậm chặt miệng, diễn tròn vai một mỹ nữ nông thôn lạnh lùng băng giá!
"A, phải đi lôi cổ Misha với KoKo dậy thôi."
Sắp tới giờ cho chúng nó ăn bữa sáng rồi.
Hôm nay là ngày trọng đại phải vác cuốc đi trồng mớ khoai tây quý giá, kiểu gì cũng sấp mặt từ sáng sớm.
Oáaáp.
Nhưng mà quả thật, lết xác dậy vào cái giờ thiêng này là một cực hình.
Vừa ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt sinh lý tôi vừa tứa ra.
Cơ mà biết sao được.
Tất cả vì đại cục.
Tất cả vì sự nghiệp cắn ngập răng miếng gà rán!
Dù mang trong mình dòng máu ngủ nướng, tôi quyết sẽ vắt kiệt sức lực của cái thân tàn này để hốt trọn ổ gà rán!
"Chắc chắn luôn!"
#11 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của những kẻ nào đó.
Bốn kẻ vẫn trùm kín mít trong bộ áo choàng đen đầy khả nghi đang đứng ở lưng chừng núi, ném ánh mắt nhìn xuống ngôi làng nhỏ.
"Cái vương quốc quái gì mà người lèo tèo mạt rệp thật."
"Đất đai thì cằn cỗi chó ăn đá gà ăn sỏi."
"Mục tiêu của chúng ta trốn ở cái xó xỉnh này thật đấy à?"
"Chính vì là xó xỉnh khỉ ho cò gáy nên mới dễ bề ẩn mình đấy."
Nghe đồng bọn càu nhàu, một gã thọc tay vào áo lôi ra thứ gì đó.
Lăm lăm nhìn vào một cái đĩa nhỏ trông y hệt hộp gương phấn mà mấy mụ quý tộc hay xách theo để trát phấn lên mặt, một lát sau, gã lắc đầu:
"Ít nhất là không có ở cái làng này."
"Tốn công vô ích. Phải lết xác lên tít phía Bắc nữa à?"
"Đất thì bé, người thì ít mà làng mạc thì thưa thớt gớm ghiếc. Đi lùng người thế này rách việc thực sự."
"Hay là chia nhau ra mà quét cho lẹ?"
"Nghe cũng không tồi đấy."
"Không được. Hàng họ rà soát chỉ có một cái, cộng thêm lệnh của Chủ công là cả đội phải đi cùng nhau để lôi cổ mục tiêu về phòng bất trắc. Bọn mày quên hết rồi à?"
Bị nhắc nhở, hai tên kia tặc lưỡi khó chịu.
"Chậc, biết rồi, không phải lải nhải."
Miệng thì bảo biết, nhưng cái bản mặt rõ ràng là cay cú. Gã vừa lên tiếng cản lại đành thở dài thườn thượt.
Bọn này tên nào cũng có tài, nhưng độ ảo tưởng sức mạnh và tham vọng thì cũng ngất ngưởng ngang ngửa kỹ năng.
Thà cứ lùa đại mấy thằng lính lác đi làm cho xong, đỡ phải cãi nhau đau đầu…….
Nhưng phi vụ lần này, bịt miệng được bao nhiêu hay bấy nhiêu mới là chân lý.
Nhỡ mà xôi hỏng bỏng không, để vuột mất mục tiêu vào tay kẻ địch thì xác định cả đám ăn cám.
Đó là lý do Chủ công cử nguyên một tổ đội tinh anh vừa mạnh vừa ngoan ngoãn dắt đi cùng một lúc.
Gã thừa hiểu lão sếp nhà mình đang mưu tính cái gì.
Nhưng mà.
"Đồ chết tiệt, tao chỉ muốn lao vào đập nát bét hết mọi thứ cho nhanh."
"Túm cổ vài mống dân đen làm con tin mà dọa, kiểu gì mục tiêu chẳng tự vác xác ra."
"Ồ ố ô, diệu kế đấy?"
Toàn mấy thằng ngáo đá ảo tưởng vào sức mạnh của bản thân.
Gánh cái tạ này đi phượt qua mấy quốc gia, giờ gã chỉ muốn gục ngã ôm mâm đi bán muối cho nhẹ nợ.
Nuốt cục nghẹn vào trong, ráng nhịn tiếng thở dài, gã hắng giọng chỉnh đốn bọn tạ đội:
"Tém tém lại đi. Cấm tuyệt đối trò xé lẻ bóp team, cứ phải rà quét cái quốc gia này với tốc độ bàn thờ. May là cái xó này cũng bé, kiểm tra một vòng chắc không mất nhiều thời gian đâu. Làm lẹ lên còn báo cáo với Chủ công."
"Biết sao được."
"Tất cả vì đại cục của Chủ công."
"Trải đường máu cho bá nghiệp thôi."
Được cái đám ranh này bị nhồi sọ lòng trung thành khá kỹ.
Cứ lôi cái mác "lệnh sếp" ra hù là lại răm rắp nghe lời.
'Cơ mà không biết trò gõ đầu này trụ được bao lâu.'
Trước khi đám điên này phá game, bằng mọi giá phải tìm ra mục tiêu.
Chốt hạ suy nghĩ, những bóng ma trùm áo choàng đen lại rảo bước trôi dạt về tít phương Bắc.
Tất cả chỉ để đánh hơi cho ra con mồi của mình.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn