Chương 120: Chương 119. Chừng nào chưa kết thúc thì vẫn chưa phải là kết thúc (9)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~36 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 4 #12 Nỗi lòng của họ: Câu chuyện của một nữ kỵ sĩ nào đó.
"Chuẩn bị xong hết rồi chứ?"
"Vâng, thưa ngài Iris!"
Đế quốc được mệnh danh là cường quốc mạnh nhất lục địa.
Trong số đó, những nhân tài được đánh giá là mạnh nhất đang bao vây một cái hang động nhỏ bé.
Lý do họ bao vây hang động này, ngoài mặt thì bảo là đang huấn luyện.
Nhưng sự thật là có tới hàng vạn người đang chằm chằm nhìn vào cái hang động này chỉ để bắt giữ duy nhất một người.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.
Mục tiêu là kẻ đã từng có tiền án lừa gạt tất cả những người ở đây và bỏ trốn thành công vào một năm trước.
Đặc biệt, người đã phạm phải sai lầm chết người tạo cơ hội cho hắn tẩu thoát không ai khác, chính là tôi.
Chính vì vậy, tôi đang ra sức phong tỏa xung quanh một cách hoàn hảo, không để lọt dù chỉ là một kẽ hở nhỏ.
"Mất bao lâu để kích hoạt thứ đó?"
"Có lẽ sẽ mất khoảng 10 đến 15 phút ạ."
"Tốt. Bố trí toàn bộ Ma đạo sĩ đang bay trên không trung lui về phía sau. Và yêu cầu các Pháp sư chuẩn bị ma pháp cảm ứng."
"Vâng, đã rõ thưa ngài."
Nhờ sự giúp đỡ của Điện hạ, tôi đã có được Rein, nhưng cũng chính vì tôi mà Điện hạ đã để vuột mất người ngài ấy hằng khao khát suốt bao lâu nay.
Dẫu vậy, Điện hạ vẫn bao dung tha thứ cho tôi.
Tất nhiên... tôi đã phải chịu một hình phạt khủng khiếp đến mức thà chết đi còn sướng hơn.
Thế nhưng, nhờ trải qua hình phạt đó mà tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn bội phần.
Tôi thậm chí đã đạt đến cảnh giới Swordmaster, niềm ao ước của mọi kiếm sĩ!
Nhờ vậy, tôi đã được thuyên chuyển từ vị trí Phó Đoàn trưởng Đệ Tam Kỵ sĩ đoàn của Điện hạ sang một Kỵ sĩ đoàn khác, nhưng tôi không hề hối hận.
Vì Đoàn trưởng của Kỵ sĩ đoàn ấy chính là ngài Leah, người tôi đã vô cùng kính trọng từ thuở bé.
'Giá như cái tên Kỵ sĩ đoàn được đổi đi một chút thì tốt biết mấy.......'
Tôi khẽ đỏ mặt khi nghĩ đến cái tên Kỵ sĩ đoàn - vết nhơ duy nhất của nó, nhưng chuyện đó cũng sẽ kết thúc vào ngày hôm nay.
Chỉ cần qua hôm nay thôi, mọi thứ sẽ trở nên hoàn hảo.
Tên Kỵ sĩ đoàn sẽ được đổi, và tôi cũng không còn phải nghe Hoàng nữ điện hạ cằn nhằn mỗi khi diện kiến ngài ấy nữa.
Và tôi sẽ lại được đoàn tụ với Rein, người tôi đã không thể gặp mặt suốt một thời gian dài chỉ để đi tìm kẻ kia.
"Vậy thì, bắt đầu ngay đi."
Nghe lệnh tôi, các Pháp sư xung quanh lập tức đứng dậy và di chuyển về vị trí của mình.
Chỉ cần có thứ này, thì tên Ast kia cũng đành bất lực bó tay mà thôi.
Dù hắn có chiến tích tẩu thoát khỏi tay Hoàng nữ điện hạ tới hai lần, nhưng đó là chuyện của trước khi thứ này ra đời.
Với sự trợ giúp của thứ được Hoàng thất hoàn thiện nhờ sự chung sức của tộc Dwarf và Elf này, dù có là Kiếm Thánh đi chăng nữa cũng đừng hòng chạy thoát.
"Nhờ cậu chỉ huy nhé."
"Ngài đi sao ạ?"
Tôi khẽ gật đầu nhìn người hậu bối đã thay tôi đảm nhận chức vụ Phó Đoàn trưởng mới của Đệ Tam Kỵ sĩ đoàn.
Lúc này, tất cả thành viên trong Kỵ sĩ đoàn của tôi đều đã tản ra ngoài để thực hiện tác chiến.
Trong tình huống ngài Leah và các thành viên khác đã di chuyển để xâm nhập vào Yugrasia, tôi ở lại đây mang tiếng là để chỉ huy, nhưng thực chất nhiệm vụ của tôi là đích thân ra tay tóm gọn hắn.
Đó chính là,
"Việc mà một thành viên của Kỵ sĩ đoàn Bắt Giữ Ast phải làm."
Đúng như cái tên của Kỵ sĩ đoàn, bắt giữ kẻ mang tên Ast.
Tôi hoàn tất mọi sự chuẩn bị và bước về phía cái hang động.
Tôi thẫn thờ nhìn những vầng Kiếm Khí rực sáng đủ màu đỏ, xanh dương, xanh lá, trắng lấp lánh trước mặt.
Mười Swordmaster.
Cái khung cảnh này khiến người ta dễ dàng tin rằng họ đã lôi toàn bộ Swordmaster của một quốc gia đến đây luôn rồi.
"Điện hạ... không phải là 'mang đến'... mà là 'chế tạo ra'... sao?"
Tôi cạn lời đến mức không thể thốt ra một câu trọn vẹn.
'Đế quốc có bao nhiêu Swordmaster nhỉ?'
'Tôi nhớ mang máng là chỉ hơn 50 người một chút, thế quái nào ở đây lại thò ra thêm mười gương mặt lạ hoắc vậy?'
"Ừ, ta đã chế tạo ra họ đấy. Quà dành riêng cho anh đó. Thế nào, vui không?"
'Nghe khúc này thì giống hệt một thiếu nữ bẽn lẽn tặng socola Valentine cho người mình thầm thương trộm nhớ vậy.'
'Cơ mà nếu nắm rõ toàn bộ ngữ cảnh thì đúng là lời lảm nhảm vô lý bậc nhất thiên hạ.'
'Cái quái gì vậy. Swordmaster là hàng sản xuất hàng loạt trong nhà máy chắc? Muốn là đúc ra một lần mười người được luôn?'
* Chủ nhân? Chủ nhân cũng biến học sinh học viện thành Swordmaster được mà? Lại còn chỉ mất có nửa năm đâýy? So với chuyện đó, thì mấy chú kỵ sĩ Đế quốc với mấy chị gái làm việc chăm chỉ đột nhiên trở thành Swordmaster cũng đâu có gì kỳ lạ đâu nhaá?
'Không, ta dùng Gậy sắt như một nguồn động lực to lớn cộng thêm phương pháp đặc biệt được đích thân Công chúa Kiếm thuật truyền thụ mới làm được cơ mà!'
'Còn bên kia đâu có mấy thứ đó!'
"Tất cả là nhờ cây gậy gỗ này đấy. Ta gom những kỵ sĩ có tiềm năng trở thành Swordmaster lại, rồi đưa gậy cho Leah, bảo chị ấy nện cho đến khi nào họ đắc đạo thì thôi, thế là có kha khá người tiến cấp với tốc độ bàn thờ."
* Chủ nhân, bên đó cũng có động lực to lớn và sự chỉ đạo đặc biệt từ Công chúa Kiếm thuật kìa?
*... Công nhận.
'Đó là cây gậy gỗ thần thánh mà hồi trước ta dùng để thuần hóa lũ học trò quái vật ngoan ngoãn như những chú cún con.'
'Và giờ, nó được một Swordmaster, lại còn là Công chúa Kiếm thuật - một trong những nữ kiếm sĩ mạnh nhất lục địa - tự tay cầm lên để tẩn người.'
'Tới mức đó thì đúng là việc đẻ ra được Swordmaster cũng hợp lý đấy.'
'Không ngờ cây gậy gỗ mình cho Rein mượn lại làm nên chuyện lớn thế này.......'
"Th, thật thất vọng quá Điện hạ. Không ngờ Điện hạ lại là loại người đi cướp đoạt đồ của người khác."
'Trước tiên phải câu giờ đã.'
'Mọi kế hoạch từ nãy đến giờ đều là để hạ gục duy nhất một Swordmaster.'
'Nhưng bây giờ số lượng Swordmaster cần đối phó là tận 11 người.'
'Cái quái gì thế này?'
'Trừ phi lôi được một Grand Swordmaster huyền thoại nào đó tới đây, chứ kiểu thì chả còn hy vọng rồi!'
"Thời tôi còn làm quản gia riêng của Điện hạ, tôi đâu có dạy ngài như thế!"
"Chà, tuy có rất nhiều điều muốn nói nhưng anh đừng quá lo. Ta đã trả tiền để thuê nó từ chủ nhân của nó rồi. Bằng vũ lực."
'Thế thì đích thị là ăn cướp chứ còn gì nữa!'
"Điện hạ, dù có là vậy thì......"
"Hah. Một Ast lừng lẫy thiên hạ sao tự dưng nay lại lắm lời thế? Nếu rén quá thì ngoan ngoãn làm người của ta đi."
'Định đánh trống lảng một chút, ai dè cô ta vứt thẳng cái lời thoại ngày xưa ta hay xài vào mặt ta luôn.'
'Chết tiệt. Hồi xưa ta nói câu này với sứ giả nước địch, cô ta còn cười bò ra cơ mà.'
'Giờ thì nó vận vào người ta mất rồi.'
"Có vẻ anh đang tính câu giờ nhỉ, nhưng ta đâu có ngu? Anh nghĩ ta sẽ trơ mắt đứng nhìn anh tẩu thoát chắc? Cứ ngoan ngoãn để bị tóm đi Ast, về Hoàng thất rồi ta sẽ từ từ nghe anh lảm nhảm."
Cùng lúc với lời tuyên bố của Hoàng nữ, đám kỵ sĩ bắt đầu chầm chậm áp sát.
'Phía sau chẳng còn đường nào để lui.'
'Họ sẽ không rảnh rỗi đứng chờ ta leo ngược lên trần phòng đâu, mà dù có leo lên được thì hàng trăm kỵ sĩ khác vẫn đang đợi sẵn bên trên.'
'Vậy kết luận cuối cùng vẫn là tới công chuyện với Gậy sắt thôi.'
"Này, mấy người kia. Các người học kiếm bằng cách ăn gậy đúng không? Vậy thử đoán xem cái ta đang cầm trên tay là gì?"
"Đừng nghe hắn nói, bắt lấy hắn!"
Mặc cho tiếng thét của Hoàng nữ, ánh mắt của lũ kỵ sĩ vẫn cứ vô thức dán chặt vào cây Gậy sắt trên tay tôi.
* Haa, haa... a-anh em đang nhìn chằm chằm vào em kìa! Ngại quá đii!
"Ư ực......."
Nhìn đường cong nuột nà bắt đầu từ phần đầu tròn trịa thon dần xuống phần tay cầm để tạo cảm giác vừa vặn cho người sử dụng của Gậy sắt, một tên kỵ sĩ bất giác rên rỉ.
"Tên của cô nàng này là, Gậy sắt."
* Úi! Em có cái tên sang chảnh là Nữ thần Arcadia cơ mà! Giới thiệu em là ngài Ar đii! Gọi Gậy sắt nghe phèn quá nhaá!
'Mặc kệ Gậy sắt đang gào thét phản đối cái tên của mình, cô nàng sinh ra đã mang tên Gậy sắt rồi.'
'Với lại giới thiệu là Gậy sắt thì lũ đằng kia mới dễ hình dung được độ thốn!'
"Cô nàng chính là phiên bản nâng cấp của cây gậy gỗ đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho các ngươi đấy."
"Kh, không thể nào!"
Những ánh mắt run rẩy bần bật hướng thẳng vào Gậy sắt.
Bỏ ngoài tai con ả biến thái đang sướng rơn người vì được nhìn ngắm, tôi nở một nụ cười tà ác và giơ cao Gậy sắt lên.
"Các người rất muốn tin đó là lời nói dối đúng không? Nhưng thực lòng thì các người thừa biết mà?"
"Kh, không biết!"
"Vậy sao? Cơ mà cơ thể các ngươi chắc chắn vẫn còn nhớ rõ nỗi đau da thịt mà gậy mang lại đấy!"
Mười vị Swordmaster đồng loạt lùi lại một bước.
'Rude cũng vậy, và Sia cũng thế.'
'Cho dù có đạt tới cảnh giới Swordmaster đi chăng nữa, thì nỗi ám ảnh mang tên 'gậy gỗ' cũng đâu dễ gì bị xóa nhòa.'
'Ta phải khơi dậy sự sợ hãi gậy đang tồn tại sâu thẳm... à không, cũng không sâu lắm trong tâm trí bọn họ mới được.'
"Nào, còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhào vô. Nhào vô đây! Tên nào xông lên đầu tiên, ta sẽ cho nếm mùi của Gậy sắt để biết thế nào là nỗi đau biến gậy gỗ thành trò trẻ con!"
Trước tiếng gầm của tôi, đám Swordmaster lại tiếp tục lùi thêm một bước nữa.
'Ngon rồi, cứ thừa thắng xông...'
"Hyaaaa!"
Thế nhưng, cái khí thế hừng hực đó đã vỡ vụn khi một nữ kỵ sĩ hét lên một tiếng đau đớn như rên rỉ và ngã gục xuống.
"Ta đã bảo là đừng nghe hắn nói và tiến lên bắt hắn rồi cơ mà? Các người dám phớt lờ mệnh lệnh của ta sao?"
"Kh, không phải vậy thưa Điện hạ."
"Không phải cái gì. Rõ ràng là kỵ sĩ của ta, thế mà lại dám lùi bước."
Nghe những lời của Hoàng nữ, sự nhục nhã bắt đầu trào dâng trên khuôn mặt của đám kỵ sĩ.
'Mười Swordmaster hợp sức lại mà vẫn phải lùi hai bước trước một kẻ hoàn toàn không có ma lực như ta.'
'Chưa nói đến mác Swordmaster, chỉ riêng thân phận kỵ sĩ thôi mà gặp cảnh này thì nhục nhã đến mức có tự sát cũng chẳng ai thấy lạ.'
"Từ giờ trở đi, đứa nào dám lùi dù chỉ nửa bước, ta sẽ đích thân dùng gậy phang cho nhừ xương."
'Lại còn thêm màn củng cố tinh thần hoàn hảo luôn kìa.'
* Mấy người đó cũng tội nghiệp ghê.
'Phía trước Gậy sắt, phía sau Gậy gỗ.'
'Có rơi vào đường cùng bế tắc thì cũng chẳng áp lực bằng cái tình cảnh khốn nạn này.'
"Hô, vậy là hết sợ Gậy sắt rồi à?"
'Thật ra người sợ vãi đái đang là tôi đây, nhưng dĩ nhiên là tôi không thể hiện ra mặt rồi.'
'Bị tóm là ít nhất cũng phải đính hôn với Hoàng nữ.'
'Dù đó có là ý nguyện của Hoàng nữ đi nữa, thì đám quý tộc cũng chẳng đời nào muốn một tên ất ơ xuất thân không rõ ràng leo lên đầu lên cổ chúng ngồi.'
'Vốn dĩ Đế quốc đã là nơi mà việc trở thành quý tộc cấp cao còn khó hơn hái sao trên trời, thế thì bọn chúng cay cú đến mức nào chứ.'
'Tôi có thể mường tượng rõ cảnh bọn chúng vì ghen ăn tức ở mà hằng ngày phái sát thủ tới ám sát, hạ độc vào thức ăn, hay giả vờ "ối tay lỡ trượt" rồi phi một thanh kiếm bọc đầy Kiếm Khí về phía tôi.'
* Nhưng mà em thấy mấy cái đó đâu có đáng sợ bằng việc chín Swordmaster đang hùng hổ lao vào đòi bắt Chủ nhân đâu nhỉ?
* Thế à?
'Nhìn thứ sức mạnh được ví như biểu tượng của sự hủy diệt, có thể chém đứt mọi thứ, là cảnh giới tối thượng mà mọi kiếm sĩ đều khao khát mang tên Kiếm Khí đang lởn vởn ngay trước mắt, quả nhiên dũng khí của tôi lại bắt đầu tụt dần đều.'
"Chúng tôi là thanh kiếm của Điện hạ."
"Chỉ cần là ý nguyện của Điện hạ, dù có phải vào sinh ra tử chúng tôi cũng cam lòng."
'Những lời lẽ sặc mùi lý tưởng cao đẹp của kỵ sĩ.'
'Thế nhưng, tôi đã không bỏ lỡ sơ hở của bọn họ.'
"Nói hay thế sao vẫn chưa chịu nhào vô?"
"……."
"Các người cũng biết mà đúng không? Chết là hết, nhưng ăn gậy thì sống không bằng chết đấy nhé?"
Tôi khẽ đung đưa Gậy sắt trên tay, những ánh mắt ngập tràn sự hoang mang cũng dao động theo nhịp của cô nàng.
"Hyaaa!"
"Lên."
Nhìn Hoàng nữ phang gậy gỗ vào cô nàng kỵ sĩ đang nằm gục trên đất với ánh mắt vô hồn, lũ kỵ sĩ mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy tiến lên từng bước.
"Ngài Ast, tôi vẫn luôn một lòng ngưỡng mộ ngài."
"Tôi cũng vậy. Khi các chỉ huy khác luôn tìm cách tranh công thì ngài lại sẵn sàng xả thân vì cấp dưới. Hành động đó thực sự là tấm gương sáng cho mọi kỵ sĩ noi theo."
"Ngài đích thị là người đàn ông xứng đôi vừa lứa nhất với Hoàng nữ điện hạ!"
'Cái bọn kỵ sĩ, lại còn là Swordmaster mà sợ quá hóa rồ mất rồi, thi nhau lảm nhảm cái quái gì vậy.'
"Người kia là Đoàn trưởng hả?"
Tôi bắt chuyện với tên nam kỵ sĩ đã đứng ra đại diện từ nãy đến giờ, tên đó lắc đầu đáp lại.
"Không phải. Tôi là Phó Đoàn trưởng của Kỵ sĩ đoàn này. Đoàn trưởng của chúng tôi là ngài Leah."
'Vậy là ngài Leah - người chỉ phụ trách hộ tống Hoàng nữ - lại chính là Đoàn trưởng sao.'
'Cô ả này đầu tư ác liệt gớm, chỉ để tóm một mình ta mà làm cái đội hình này.'
"Được rồi, Phó Đoàn trưởng. Các người cũng thảm thật đấy. Cầm cự ở giữa Gậy sắt và Gậy gỗ. Chắc khổ tâm lắm. Vậy cho ta hỏi một câu."
"Hỏi gì cơ......."
"Nào, thử tưởng tượng xem. Sáng sớm tinh sương các người vừa thức dậy. Bật dậy khỏi chiếc giường êm ái, các người khẽ quay đầu sang ngang."
Tôi liền kể cho cái tên Phó Đoàn trưởng đang nghiêng đầu thắc mắc một câu chuyện kinh dị còn khủng khiếp hơn bất cứ câu chuyện ma quỷ nào.
"Và bên cạnh giường, người đang nở nụ cười rạng rỡ chào buổi sáng bằng câu 'Anh tỉnh rồi à?' chính là Hoàng nữ điện hạ."
"……."
Tôi nở nụ cười khinh bỉ nhìn tên Phó Đoàn trưởng... à không, là toàn bộ thành viên Kỵ sĩ đoàn đang hóa đá tại chỗ.
"Vào tay các người thì có nuốt nổi không?"
Đám kỵ sĩ đồng loạt ngậm chặt miệng.
'Chuẩn. Nếu bọn mày vẫn còn chút lương tâm của con người thì đừng có mà xạo chó thốt ra mấy lời dối trá phổ cập kiến thức tình yêu cho ta nữa.'
"Chuyện đó thì đúng là thế nhưng......."
"Chúng tôi bắt buộc phải phục tùng mệnh lệnh."
Sau khi nhận ra bản thân vừa xúi dại một chuyện rợn tóc gáy đến mức nào, đám kỵ sĩ hít một hơi thật sâu, chấn chỉnh lại tinh thần rồi đồng loạt nâng kiếm.
'Nói thế rồi mà bọn mày vẫn tính đem ta đi hiến tế đấy à?'
'Thật sự luôn? Ta đã cố nói cho dễ hiểu vậy rồi mà chúng mày vẫn nhẫn tâm thế sao, lũ ác ôn kia!'
"Thành thật xin lỗi, ngài Ast!"
"Sự hy sinh cao cả của ngài, chúng tôi sẽ mãi ghi nhớ!"
Tên Phó Đoàn trưởng và một nữ kỵ sĩ đứng cạnh gã phóng ra những tia Kiếm Khí chói lóa rồi lao sầm sập về phía tôi.
Và rồi.
"Kyaahaha!"
"Hả?"
"Làm cái quái gì thế?"
Tên Phó Đoàn trưởng hung hăng lao lên đầu tiên bỗng dưng thu hồi luồng Kiếm Khí lại, và ăn trọn một cú phang từ Gậy sắt, gã gào thét thảm thiết rồi gục ngã cái rầm.
"Cái gì cơ?"
"T, tại sao ma lực lại......."
Kế tiếp, những thanh kiếm của những kẻ đang đứng xếp hàng chờ đến lượt ở phía sau cũng dần dần tắt ngúm Kiếm Khí.
"Ast. Anh vừa làm cái trò gì vậy!"
Ngay cả Hoàng nữ cũng trố mắt nhìn tôi với vẻ mặt hoang mang tột độ.
'Ta á? Ta đã làm gì đâu?'
"Điện hạ!"
Đúng vào lúc đó, nhân vật nắm giữ lời giải đáp cho thắc mắc của tất cả chúng tôi đã xuất hiện.
"Iris?"
"Điện hạ! Trừ Kỵ sĩ đoàn ra, tất cả lực lượng đã tập hợp đông đủ và hoàn tất việc phong tỏa khu vực xung quanh. Đồng thời, tôi đã kích hoạt thành công thiết bị ức chế ma lực trong phạm vi này rồi. Giờ thì tên Ast... hết đường thoát thân rồi!"
Nhìn cô nàng nữ kỵ sĩ oai phong lẫm liệt rút kiếm ra dõng dạc tuyên bố, tôi nở một nụ cười rạng rỡ ngập tràn hạnh phúc và khẽ cúi đầu tạ ơn.
"Đội ơn cô."
"AI MƯỚN NGƯƠI LÀM CÁI TRÒ ĐÓ!"
"Điện hạ?!"
Cô nàng nữ kỵ sĩ ngớ người ra, bàng hoàng hứng trọn lời cảm ơn chân thành từ tôi và cơn thịnh nộ lạnh thấu xương tủy từ Hoàng nữ.
"Iris. Mau tắt ngay cái thiết bị ức chế ma lực đó đi!"
"Hyaa!"
Cùng lúc với tiếng thét chói tai của Hoàng nữ, một âm thanh không rõ là tiếng rên rỉ hay tiếng gào thét xé ruột xé gan vang lên từ miệng của nữ kỵ sĩ vừa lao lên cùng Phó Đoàn trưởng.
"Điện hạ? Hắn chỉ có một mình thôi mà! Cho dù không có ma lực đi nữa, thì những kiếm sĩ trình độ Swordmaster cũng......."
"Aaaaa!"
"Aaaa!"
Trong khi nữ kỵ sĩ kia vẫn đang ngơ ngác nhìn hai đồng đội của mình bị tẩn sấp mặt chỉ trong nháy mắt, Hoàng nữ tức tốc lao về phía tôi và hét lớn.
"Mục tiêu của các ngươi là kẻ đã từng dùng kiếm đánh bại cả Kiếm Thiên. Tất cả chiến đấu với tinh thần quyết tử cho ta!"
Nhưng mà, ngay tại khoảnh khắc Hoàng nữ thốt ra mệnh lệnh đó thì...
"Khặc!"
"Còn lại 5 mạng."
... Phân nửa số lượng Swordmaster đã chầu ông bà rồi.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn