Chương 141: Chương 140. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (2)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (2) Part 5
"Mùa mà thứ rác rưởi từ trên trời rơi xuống đã gõ cửa.
Đúng vậy. Bây giờ đã là mùa đông rồi đâýy.
Suốt thời gian qua quả thực đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Hàng loạt những đợt tấn công tới tấp của vô số nữ nhân tìm đến ta, và ta đã kiêu hãnh né tránh tất cả để bảo vệ chốn nàýy!"
"Á ui!"
"Đừng có chắp tay sau lưng lải nhải mấy cái lời dẫn truyện vớ vẩn nữa."
"Người ta đang chán màá~" Ta vung tay gõ thêm một phát rõ kêu lên trán con điên Gậy sắt đang càu nhàu.
Cái vụ 'rác rưởi từ trên trời rơi xuống' (tuyết) thì đúng là sự thật, nhưng mấy câu bốc phét phía sau thì sai bét.
Vẫn là những chuỗi ngày bình yên đến mức nhạt nhẽo trôi qua, hệt như vài năm gần đây.
À thì, nếu tính mấy cái rắc rối lặt vặt thì ngày nào chả bị nghiệp quật cho vài lần.
"Ba ơi~ Cơm~" Và rắc rối lại tìm đến rồi đây.
"Ư ư... Phiền phức thật."
Tiếng bụng sôi sùng sục đi kèm với giọng nói ngọt xớt của cô con gái rượu vang lên, khiến một cảm giác bất lực lập tức ập đến bủa vây lấy ta.
Khác với phần Đế quốc nằm ở trung tâm đại lục, nơi này là một khu vực nằm sát tít phía Bắc.
Dù vẫn vớt vát được bốn mùa rõ rệt, nhưng mùa đông ở đây lạnh đến mức Đế quốc xách dép theo cũng không kịp.
Nhờ vậy mà mọi ngôi nhà ở vương quốc này đều mặc định phải có lò sưởi!
Và khu vực quanh lò sưởi chính là thiên đường.
Vừa ấm áp vừa dễ chịu, chỉ cần trải thêm một tấm thảm rồi phủ chăn lên trên thì đúng là thiên đường tại hạ giới.
Thế nhưng, đây là lò sưởi chứ không phải máy sưởi.
Dù lò sưởi có ấm áp đến mức nào đi chăng nữa.
Cứ càng lùi ra xa thì lại càng lạnh buốt.
Thêm vào đó, muốn nấu cơm thì phải dùng nước, mà nước thì lạnh thấu xương.
Mỗi lần rửa bát, cái thứ nước lạnh ngắt đó chỉ khiến ta muốn đăng xuất khỏi Trái Đất cho xong.
Nhưng con người lại là loài động vật tồn tại chỉ để nhét đồ ăn vào mồm.
Rốt cuộc, ba lần một ngày, khoảng thời gian địa ngục lại tàn nhẫn gõ cửa.
"Ư ư ư..."
Ta múc phần nước đã trữ sẵn ra để chuẩn bị nấu súp.
Cho phần thịt khô đã thái sẵn vào trước, rồi lôi mớ rau củ ra.
"Hết sạch rồi..."
Nhưng, đống rau củ mang lên từ trước đã bị càn quét gần như toàn diệt.
Tức là điều này có nghĩa.
"Đây là ý trời bảo chúng ta nhịn đói rồi!"
"Là ý trời bảo ba mau lết xác xuống nhà kho lấy rau củ lên đâýy!"
Giọng nói lanh lảnh của Gậy sắt vang lên từ phía xa.
Đã cuộn tròn trong chăn chỉ thò mỗi cái đầu ra mà còn dám mạnh mồm cơ đấy.
"Ba ơi~ Nhanh lên~" Dù là mùa xuân, hạ hay thu thì cô con gái của ta luôn là người xông xáo làm nông hăng hái nhất, thế mà cứ đến mùa đông là lại biến thành một sinh vật lười biếng có thể sánh ngang với con lười.
Đặc biệt là từ sau cái vụ mua quả trứng kỳ dị với lý do 'nuôi gà', con bé lại càng ôm khư khư quả trứng trong lòng và cắm rễ luôn tại chỗ, không chịu nhúc nhích.
"Chẳng lẽ cái nhà này không có ai đứng về phe ta sao..."
Đó là một căn hầm chứa đồ mát lạnh đến mức ngay cả giữa mùa hè rực lửa vẫn có thể bảo quản rau củ và thịt ngon ơ.
Vậy thì đến mùa đông, cái chỗ đó sẽ ra sao?
"Có khác gì cái tủ lạnh cỡ lớn đâu cơ chứ."
Mỗi nhịp thở phả ra đều kèm theo làn sương trắng xóa, báo hiệu cho ta biết nhiệt độ dưới này khắc nghiệt đến mức nào.
"Khoai tây, cà rốt, bắp cải, ngô, và cả thịt nữa, phải ôm lên một thể thôi."
Với tốc độ bàn thờ, ta vội vàng vơ vét nguyên liệu nấu ăn thật nhiều vào giỏ.
Dù sao thì đang là mùa đông, vứt lăn lóc bên ngoài cũng chả hỏng được, vả lại, quan trọng nhất là lết xuống đây lần nữa quá sức phiền phức.
Cạch!
"Ư ư ư... Lạnh cóng."
Đóng sầm cánh cửa hầm lại và chạy vọt lên trên, ta mới mờ nhạt cảm nhận được chút hơi ấm phả ra từ lò sưởi.
Một niềm hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng cứ hễ ăn xong là cái 'thánh địa Avalon' này sẽ lại biến thành bãi chiến trường với những trò quậy phá cấp độ trẻ trâu.
"Phải xử lý cho lẹ thôi."
Trước tiên là rửa rau củ, gọt vỏ rồi thái nhỏ.
Lúc rửa củ đầu tiên, ta lại phải nghiêm túc tự hỏi xem tại sao cái cửa thần kỳ dẫn đến cái 'Nhà hàng Dị giới' có vẽ hình con mèo lại không chịu xuất hiện ở nhà ta.
Đến lúc rửa củ thứ hai, ta chợt nhận ra nếu mở cái dịch vụ giao đồ ăn tận giường ở thế giới này thì chắc chắn sẽ hốt bạc. Và khi chuyển sang rửa củ thứ ba, ta bắt đầu oán hận cái bản thân trong quá khứ đã lười biếng không chịu chẻ đủ củi để đun nước nóng, và sau đó thì trong đầu ta chỉ còn đọng lại một chấp niệm duy nhất: làm cho lẹ rồi chui lại vào cái Avalon ấm áp đằng kia.
"X-Xong rồi."
Đến lúc mười đầu ngón tay ướt sũng sắp bị cơn lạnh giá đóng băng hoàn toàn, cuối cùng ta cũng hoàn thành món súp nóng hổi và một dĩa salad đơn giản.
"Cơm tới rồi đây~" Cô con gái nhũn như con giun thò người ra khỏi chăn, rùng mình một cái rõ mạnh.
"Ba à, quả nhiên thế giới bên ngoài cái chăn toàn là hiểm nguy..."
"Ba đồng ý cả hai tay hai chân với con, con gái à."
Elis, người đang quấn chặt quả trứng và bản thân trong lớp chăn dày, cuối cùng cũng giành chiến thắng trong cuộc chiến với cái lạnh và ngồi yên vị trên ghế.
"Ba ơi, tại sao chúng ta không thể nằm ăn cơm nhỉ?"
"Lỡ tay làm đổ một phát là cái chăn cũng đi luôn chứ sao."
"Ư a~ Thế thì toang thật."
Đến lúc này ta mới thấm thía tại sao mấy bộ manga Nhật Bản cứ đến mùa đông là lại réo gọi cái bàn sưởi Kotatsu thần thánh.
Cứ mỗi lần phải chui ra ngoài chỉ để ăn cơm mà lại cực khổ thế này, thì ta phải nghiêm túc cân nhắc sắm một món đồ chơi giống cái Kotatsu vào mùa thu năm sau mới được.
"Mời cả nhà xơi cơm~"
"Ăn thôi nhaá~"
"Meow~" Theo chân cô con gái rượu, con điên Gậy sắt và con mèo vừa đáp xuống địa ngục từ Avalon cũng yếu ớt lên tiếng.
"Ngon quá đi..."
"Nhưng mà lạnh quá..."
"Meo~" Húp một ngụm súp nóng hổi bốc khói nghi ngút, cả đám lại rùng mình thêm phát nữa.
Chỉ khi ăn đồ nóng, việc ngồi ở chỗ lạnh cóng mới khiến món ăn có cảm giác ngon lành hơn gấp bội.
"Misha thấy ngon không?"
"Meow."
Nhìn con mèo đang liếm láp đĩa súp, con gái ta vui vẻ nhấc thìa lên.
Lúc đầu ta còn lo sốt vó vì chưa từng nghe ai cho mèo ăn đồ ăn của người thay vì hạt, nhưng thấy nó ăn cái gì cũng hăng hái nên cả nhà cứ thế cho nó ăn ké luôn.
Người ta đồn cho động vật ăn đồ ăn của người thì không tốt cho sức khỏe, nhưng lỡ nó có ngỏm thì đã có Gậy sắt ở đây lo, sợ gì chứ.
Thế nên cứ ăn nhiệt tình vào đi, nhóc mèo.
"Meoooow!"
"Misha?"
Đột nhiên, con mèo vàng chóe đó dựng đứng đuôi lên và gào lên một tiếng chói tai.
Cái điệu bộ dáo dác nhìn quanh quẩn của nó trông có vẻ bất an cực kỳ.
"Chén xong rồi đâýy!"
Trong khi đó, Gậy sắt với tốc độ càn quét thức ăn như bão táp đã vứt tọt bát đũa vào bồn rửa rồi lủi nhanh như chớp vào lại trong chăn.
"Á á! Chị!"
"Hihi! Chỗ phong thủy bậc nhất này giờ thuộc về chị nhaá!"
"Cái đồ...!"
Phần mặt thò ra ngoài của Gậy sắt, kẻ vừa chui tọt vào chăn với tốc độ bàn thờ, lại chễm chệ ngay vị trí sát lò sưởi nhất – tức là cái ghế VIP ấm áp số một.
"C-Chị! Koko của em cần phải ở chỗ ấm áp chớ!"
Cô con gái nãy giờ vẫn là chủ nhân của cái ghế VIP hốt hoảng hét lên.
Nói thêm chút, Koko là tên của quả trứng, bình thường người ta sẽ đặt là 'Cục Tác' hay 'Chíp Chíp' cho nó ra dáng gà con, nhưng có vẻ con gái ta ưu ái mấy miếng gà rán ngon lành hơn là mấy con gà con dễ thương.
"Thế thì chị ôm Koko cho cũng được màá."
"K-Koko là... đương nhiên người làm mẹ như em phải giữ rồi!"
Dù đã thổi phù phù đến mỏi cả mồm để ăn cho lẹ, nhưng tốc độ vơi đi của đĩa thức ăn chẳng khá khẩm hơn lúc nãy là bao.
Vốn dĩ con bé ăn uống đã chậm chạp, giờ lại còn phải dồn hết sự chú ý vào Gậy sắt nên tốc độ giảm xuống mức chạm đáy cũng là chuyện hiển nhiên.
Thậm chí đến cả con mèo cũng đã liếm sạch đĩa và rục rịch chui vào chăn.
"Đến cả Misha cũng..."
Chứng kiến cảnh con mèo chọn hơi ấm của lò sưởi thay vì cô chủ – à nhầm, con sen của nó, Elis tuyệt vọng đến mức tọng luôn thìa súp vào miệng mà quên cả thổi.
"Nóng quớ."
Con bé lập tức lè lưỡi ra và mếu máo.
"Trời ạ... Rớt ra ngoài hết rồi kìa."
"Cim mỗn ba."
Lưỡi của con bé còn nhạy cảm hơn cả lưỡi mèo nữa.
Vì trời quá lạnh nên ta đã phải lấy mấy cái nồi đất nung hiếm hoi trong nhà ra nấu thay vì dùng nồi sắt, thế mà con bé dám xơi với cái tốc độ tự hủy đó sao.
"Con gấp gáp quá rồi đấy."
"Nưng màá~" Vì cái lưỡi đang lè ra nên con bé nói năng chẳng rõ ràng gì sất, chỉ đành dùng tay chỉ thẳng vào Gậy sắt với một biểu cảm hệt như một vị trung thần đang dâng lời can gián lên bậc quân vương.
"Bất cộn vá!"
Tóm lại là trông con bé đang uất ức cực kỳ.
"Trước tiên cứ ăn salad đi đã."
"Vâng!"
Mặc kệ Elis đang nhai bắp cải nhồm nhoàm, ta lấy một cái đĩa gỗ múc bớt súp từ nồi đất của con bé ra để nó nguội đi nhanh chóng.
"Đồ nóng thì không ăn được, thế quái nào lúc đớp gà rán nóng hổi lại giỏi thế không biết."
"Gà rán thần thánh là một hệ tư tưởng khác hoàn toàn mà."
Có vẻ cái lưỡi bị phỏng đã đỡ hơn chút đỉnh, ánh mắt của cô con gái đang thong thả húp súp bỗng dưng lóe lên một tia sáng khác lạ.
Điềm báo toang đến nơi rồi.
"Ba ơi, b-bữa tối nay..."
"Tạm thời không có gà rán đâu."
"Hức..."
Y như rằng.
Ngay khi từ 'gà rán' vừa thoát ra, vẻ mặt của cô con gái định chớp thời cơ vòi vĩnh gà rán cho bữa tối lập tức xìu xuống đầy thất vọng, nhưng ta cũng đành bó tay.
"Ba cũng muốn làm gà rán cho Elis lắm chứ, ngặt nỗi..."
Ta đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ.
Thế giới bên ngoài cửa sổ đã trắng xóa một màu.
Độ dày của lớp tuyết ước chừng còn cao hơn cả đầu Elis.
Nghĩa là tuyết đã rơi dày hơn 1 mét rồi.
"Bây giờ mà lết xác đi mua con gà để làm gà rán, có khi ba mày đăng xuất trên đường đi khỏi về luôn đấy."
Ta không hề nói đùa đâu, muốn đi mua được một con gà thì ta phải vác xẻng xúc tuyết mở đường từ đây ra tận làng bên.
Dọn dẹp một mình thì bét nhất cũng tốn vài ngày cày cuốc, mà trong khoảng thời gian đó, ai dám bảo kê là tuyết sẽ không rơi tiếp chứ.
"Thế thì toang thật ạ."
"Đúng chưa?"
Nhìn Elis gật gù với ánh mắt tiếc nuối, đột nhiên trong mắt con bé lại bùng cháy một ngọn lửa ý chí mãnh liệt.
Chắc mẩm con bé đang tính toán rằng nếu tự tay cày cuốc nuôi nấng để có thể tự cung tự cấp thịt gà, thì dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo này vẫn có thể vô tư nốc gà rán chứ gì.
Đúng là tư duy ngây thơ đáng yêu của trẻ con.
'Tất nhiên là cái tỷ lệ một con gà con chui ra từ quả trứng đó là con số không tròn trĩnh rồi...'
Dù đây có là thế giới Fantasy đi chăng nữa, thì việc một con gà con chui ra từ cái quả trứng to gấp bét nhất 50 lần trứng gà bình thường đó là một hiện tượng quá sức tà đạo.
"Con ăn xong rồi ạ!"
Elis vừa chén sạch súp và salad đã lao thẳng vào chăn với tốc độ ánh sáng.
Chậc, tự dưng cảm giác cái vẻ mặt của ta lúc này giống hệt như khuôn mặt tuyệt vọng của Elis lúc bị chiếm chỗ hồi nãy.
"Biết làm sao được."
Dù là trẻ con nhưng trong bốn mùa, con bé đã xông xáo cày cuốc tận ba mùa, thôi thì cứ mắt nhắm mắt mở cho nó ăn không ngồi rồi vào mùa đông vậy.
Trong khi mấy đứa nhóc nhà khác ngày nào cũng trốn việc đi chơi, thì chỉ có con gái ta là xách cuốc bám riết lấy ta cày ải ngoài ruộng cơ mà.
"Thế nên cái màn rửa bát bằng nước đá này ta đành phải gánh vậy."
Mang theo một quyết tâm sắt đá, ta bước vào trận chiến hiệp 2 của ngày hôm nay.
Đôi tay ta lại tiếp tục đối mặt với làn nước buốt giá đến mức làm tê liệt mọi cảm giác.
Để nhanh chóng sủi bọt khỏi cái chốn địa ngục này, đôi tay ta vận công chà rửa như cái máy, và chẳng mấy chốc trận huyết chiến với đống bát đĩa đã kết thúc.
"Xong rồi!"
Thể diện của một người làm cha đã bị thổi bay theo cái rét từ đời thuở nào.
Ta lao thẳng vào cái chăn ấm áp trước lò sưởi, chui tọt vào trong và bắt đầu xoa xoa sưởi ấm đôi bàn tay cứng đờ.
"Thiên đường là đây..."
'Cảm giác cho dù có đăng xuất ngay lúc này cũng chẳng luyến tiếc gì bất chợt hiện lên.'
"Ba vất vả rồi ạ~" Một cục cựa quậy bên trong chăn và ngay sau đó, một khuôn mặt đáng yêu thò ra trước mặt ta.
Nhìn cô con gái đang cười tươi rói với biểu cảm ngọt ngào, mọi mệt mỏi nãy giờ như bốc hơi sạch sành sanh.
"Nhưng mà vẫn còn bữa tối nhaá. Ba ơi~"
"Mẹ kiếp..."
Trái ngược với con người phần lớn là nước, cái đứa phần lớn cơ thể là kim loại lại đi chiếm chỗ ấm nhất trước lò sưởi – Gậy sắt vừa thốt ra câu đó khiến mọi ý chí trong ta như tụt dốc không phanh.
"Con người tại sao cứ phải ăn mới sống được nhỉ... Hiệu suất sinh tồn phế vật quá đáng?"
"Ba à, nhưng nhờ là con người nên chúng ta mới được ăn gà rán đó."
Ta vươn tay xoa đầu cô con gái đang chuyển từ vẻ mặt ngọt ngào sang nghiêm túc, khiến con bé lại bắt đầu cười khúc khích.
Tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi hòa quyện cùng bầu không khí thanh bình và ấm áp.
"[Nhưng sự bình yên đó chẳng kéo dài được bao lâu đâýy.]"
"Ta đã bảo là đừng có chêm mấy cái lời dẫn truyện vớ vẩn vào cơ mà?!"
"Á ui?!"
Lười nhúc nhích nên ta dùng ngón chân ấn mạnh vào trán Gậy sắt để trừng phạt cái tội mồm mép.
Tuy nhiên, sự bình yên này quả thực chẳng trụ được bao lâu.
"B-Ba ơi!"
Bởi vì lời tuyên án kết thúc mọi sự bình yên đã chính thức được ban hành kèm theo tiếng hét đầy hốt hoảng của cô con gái rượu.
#1 Câu chuyện của họ: Nỗi lòng của những kẻ nọ.
Có những kẻ mang tạo hình cực kỳ phổ thông nhưng ai nhìn vào cũng thấy toát lên mùi mờ ám.
Đó chính là những gã đàn ông trùm áo choàng đen!
Cái cảnh một hai gã thì chớ, đằng này tụ tập đi chung thành nhóm bốn người thì ai nhìn vào mà chả thấy sinh nghi, nhưng may mắn thay, xung quanh bọn họ chẳng có lấy một bóng ma nào cả.
"Chỗ này cũng không có à?"
"Không có phản ứng."
"Chậc, phiền chết đi được. Đừng bảo là nó đang lẩn trốn bên phía Đế quốc đấy nhé?"
"Nếu là Đế quốc thì dù có là bọn mình cũng phải nhai hành một phen đấy..."
Bốn kẻ khả nghi nhìn nhau thảo luận và bắt đầu than vãn cho cái số phận hẩm hiu của mình.
"Chỉ vì đi tìm một tên con người rách việc mà cả bốn chúng ta phải đích thân lết xác ra đây."
"Mẹ kiếp, tao biết đây là chuyện hệ trọng, nhưng mà..."
"Dù vậy thì cũng quá đáng thật."
"Biết làm sao được. Tất cả là vì đại cục. Do đó Chủ nhân mới phái những kẻ đáng tin cậy nhất là chúng ta ra trận chứ."
Nghe một tên lên tiếng, những kẻ còn lại dù ngoài mặt vẫn gượng gạo nhưng cũng đành ngậm ngùi gật đầu.
Công việc bọn họ đang làm là vì đại nghiệp của Chủ nhân.
Bởi lẽ ngay khoảnh khắc nhiệm vụ này thành công, bánh xe lịch sử sẽ hoàn toàn bị rẽ hướng.
"Chịu thôi."
"Báo đáp lại lòng tin của Chủ nhân là vai trò của chúng ta."
"Là những món vũ khí tối thượng của Chủ nhân, chúng ta có nghĩa vụ phải dốc hết toàn lực."
"Đúng vậy. Đó là nhiệm vụ của chúng ta mà."
Cái bóng đen cất tiếng cuối cùng cảm nhận được sự bất mãn của đồng bọn đã vơi đi phần nào, bèn rút từ trong túi áo ra một tấm bản đồ và xòe ra cho những kẻ khác xem.
"Mục tiêu tiếp theo là Vương quốc Belserk. Một vương quốc nhỏ xíu, chắc sẽ chẳng tốn mấy thời gian cày cuốc đâu."
Địa điểm mà gã nọ chỉ vào chính là Vương quốc Belserk nằm ở phía Bắc đại lục.
Đó cũng chính là nơi tọa lạc của ngôi làng mà gã đàn ông mang tên Meln đang tận hưởng những ngày tháng bình yên bên cô con gái rượu.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn