Chương 143: Chương 142. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (4)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (4) Part 5 #1 Nỗi lòng của họ: Kẻ trốn chạy (Ast) Kể từ sau khi con gà (của nợ) của Elis ra đời, ta đã mắc phải một căn bệnh.
"Tuyết rơi nhiều thật. Có khi nào Thần Mùa Đông đang chuẩn bị giáng lâm xuống vùng đất này không?"
"Làm gì có chuyện đó."
"Ưm. Lạnh quá... Hay là Hoàng nữ đang tung ma pháp băng kết quanh cái làng này để ta không lết xác ra khỏi chăn được?"
"Đương nhiên là không rồi."
"Hừm... Hình dáng đống tuyết chỗ kia trông khả nghi quá... Chắc chắn có sát thủ đang rình rập ở đó. Tầm cỡ sát thủ cỡ này bét nhất cũng phải là Swordmaster chứ đùa?"
"Không, tự dưng nhét một Swordmaster cắm mặt vào đống tuyết để làm cái quái gì cơ chứ!"
Bốp!
Gậy sắt giật phăng cái chăn ta đang quấn trên người rồi hét lên.
"Đang đứng trước cửa sổ lạnh mà..."
Ta rùng mình run rẩy trước cơn gió nhẹ thổi qua, nhưng Gậy sắt có vẻ chẳng thèm để tâm đến hoàn cảnh của ta.
"Chủ nhân, dạo này ngài bị điên thật rồi đâýy!"
Gậy sắt the thé hét lên mà chẳng thèm suy nghĩ, nhưng ta lại chỉ đành gật gù đồng tình.
"Ừ. Ta đang mắc chứng hoang tưởng đa nghi giai đoạn cuối. Cái thế giới này nhìn đâu cũng thấy sặc mùi mưu hèn kế bẩn."
"Ngày xưa ngài nghi ngờ còn có cơ sở, chứ dạo này ngài toàn tự lôi lý do ra gắn vào mọi thứ trên đời thôi nhaá!"
Gậy sắt nói đúng.
Dạo gần đây, mọi sự tồn tại trên cõi đời này đều đáng ngờ đến lạ.
"Nhưng mà..."
Ta khẽ quay đầu lại, nhìn thấy cô con gái rượu đang ngồi nướng khoai tây trước lò sưởi cách đó không xa.
Dưới ánh lửa bập bùng, mái tóc hồng của con bé tỏa sáng tuyệt đẹp. Trên đùi nó là một con mèo vàng khè khả nghi đang cuộn tròn say giấc nồng.
Và rồi,
"Mẹ ơi, cái này ngon không?"
"Ừ, khoai tây nướng là siêu phẩm ẩm thực đó con!"
Bên cạnh con bé, một sinh vật đang cùng nó chăm chú nhìn củ khoai tây. Một con thằn lằn có cánh, có trí khôn, thuộc chủng loài thượng đẳng nhất đang tồn tại trên cái thế giới này đập thẳng vào mắt ta.
"Nói toẹt ra là Rồng đi. Mắc gì giải thích dài dòng thế?"
"Chỉ là ta không muốn chấp nhận sự thật thôi..."
Phịch.
Đang ngắm cánh đồng tuyết trắng xóa, ta cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sinh lực.
"Thế quái nào... sống trên đời có bao giờ thấy cảnh trứng gà nở ra Rồng đâu chứ?"
"Hỏi thừa."
Gậy sắt định lên tiếng an ủi ta, nhưng với cái nết của nó, nó cũng chẳng thể mạnh miệng thốt ra được câu nào.
Chính bản thân nó chắc cũng thấy chuyện này hoang đường quá mà.
Làng bên cạnh đúng là to thật, nhưng đó là chỉ tính trong cái Lãnh địa Nam tước này thôi.
Vương quốc này so với các nước khác chỉ là một quốc gia bé tí teo.
Một vương quốc sở hữu lãnh thổ và quân sự còn cùi bắp hơn cả một Công quốc của Đế quốc.
Thế mà cái đất nước này vẫn được hưởng thái bình, tất cả là nhờ vào cái thời tiết "đẹp trời".
Nơi này chẳng có tí giá trị nào để đi xâm lược. Thậm chí, lỡ mà vác quân sang đánh lúc mùa đông thì tỷ lệ bị chết cóng còn cao hơn là thắng trận, nên mấy vương quốc lân cận rảnh đâu mà đi đánh cái xứ này.
Nếu có điều kiện tương tự như nước Nga (ở thế giới cũ của ta) thì ít ra còn có thực lực để thị uy, đằng này cái vương quốc này từ trước đến nay chưa từng đẻ ra được mống Swordmaster nào.
Nhờ cái sự phế vật đó mà vương quốc này vẫn đang sống dở chết dở trong yên bình.
"Chủ nhân, vương quốc này có Swordmaster mà nhaá?"
"Ờ nhỉ?"
Vì trời lạnh quá nên ma pháp mới phát triển để sinh tồn, chứ kiếm thuật của cái vương quốc này vốn nát bét mà...
Gẫm lại thì, đúng là có một Swordmaster thật.
"Mà lại còn ở ngay sát vách nhà mình nữa chứ..."
Mà lại còn là một cựu Kiếm Thánh, cái tên cộm cán nhất trong đám Swordmaster.
"Này, đến tầm này thì không phải do ta bị điên, mà là do cái thế giới quanh ta đang phát điên đúng không?"
Ừ, ta đâu có bị bệnh hoang tưởng.
Tất cả những chuyện này đều là những nghi ngờ cực kỳ hợp lý.
"Này, nói thật lòng đi. Lão già hàng xóm thì là cựu Kiếm Thánh, ở trong cái vương quốc bé nhất đại lục, ở trong một cái Lãnh địa Nam tước rách nát! Mà còn chẳng phải lãnh địa to tát gì, ở cái chợ phiên của cái làng bé tẹo teo lại có kẻ lôi trứng Rồng ra bán! Đã thế, con gái rượu của ta lại đi mua về để ấp làm gà rán! Cô tính xem cái tỷ lệ xảy ra cớ sự này là bao nhiêu phần trăm hả!"
"Ờ... Ưm... Một tỷ lệ điên rồ chăng?"
"Chuẩn luôn! Suy ra, người bị điên không phải ta, mà là cái thế giới này bị rồ rồi!"
"Sao cơ, bình thường Chủ nhân sẽ chết cũng không thèm thừa nhận mấy lời này đâu, nhưng ngẫm lại cái tình thế dạo gần đây thì thấy ngài nói cũng có lý nhaá..."
Không phải cảm giác đâu.
Kể từ lúc lộ tẩy lão già hàng xóm không phải bần nông mà là cựu Kiếm Thánh, mọi chuyện diễn ra sau đó đều sặc mùi mờ áo.
"Chắc chắn đâu đó đang tồn tại một cái motif lố lăng kinh tởm kết nối tất cả bọn họ lại. Ta phải sủi bọt khỏi nó ngay..."
Cựu Kiếm Thánh, con mèo bị nghi là Thú tộc, rồi giờ đẻ thêm cả Rồng nữa.
Nếu tính theo cơ chế game, thì cái đội hình này bét nhất cũng phải là chuẩn bị kích hoạt kịch bản Cốt truyện chính rồi.
"Rồi rốt cuộc là cái quái gì sẽ chui ra nữa?"
"Ưm... Hay là quanh đây có con Ma Vương nào đang bị phong ấn?"
Kiểu cốt truyện mở đầu bằng việc đập nát một vương quốc bé nhỏ vô danh nào đó rất hay xuất hiện trong mấy cuốn tiểu thuyết rẻ tiền.
Không chỉ ở kiếp trước, mà mấy quyển tiểu thuyết ở thế giới này thỉnh thoảng cũng xài lại cái kịch bản nát bét đó.
"Không, cơ mà đùng một cái đòi Ma Vương giáng lâm thì có hơi quá đáng không, Chủ nhân?"
"Thế tự nhiên trứng gà nở ra con Rồng thì không quá đáng chắc?"
Gậy sắt dường như cũng hết lý lẽ để tẩy trắng cho cái thế giới này nên đành ngậm tăm, không nói thêm lời nào.
Nghe mới nực cười làm sao.
Một vị Nữ Thần ất ơ nào đó ra sức chăm quả trứng Rồng để rồi nó nở ra một con gà con, còn con gái rượu của ta muốn ấp gà con thì nó lại đẻ ra nguyên một con Rồng.
"K-không lẽ nào?"
Đột nhiên, một viễn cảnh chấn động lướt qua trong đầu ta.
Một câu chuyện không nên xảy ra, nhưng bằng một cách tà đạo nào đó lại cực kỳ hợp lý.
"E... Elis là nhân vật chính sao?"
Mọi rắc rối đều bắt nguồn từ con bé Elis.
Lão già hàng xóm lộ thân phận cựu Kiếm Thánh với ta cũng là vì dính líu đến con bé.
Người đầu tiên vớt được con mèo vàng khè khả nghi kia về làm con sen cũng là con gái rượu của ta.
Đã vậy... giữa vô vàn quả trứng, người bốc trúng phóc quả trứng Rồng rồi chễm chệ lên ngôi "mẹ rồng" cũng là con gái ta nốt!
"K-Không thể nào..."
Con gái ta lại là nhân vật chính...
Lại còn là nhân vật chính của một đống phiền phức và rắc rối nợ đời này cơ chứ!
"Không, ngài có bị suy diễn quá đà không đâýy..."
"Không, chắc chắn con gái rượu của ta là nhân vật chính rồi!"
Nhìn cái điệu bộ ngây thơ vô số tội kia mà xem.
Đây đích thị là motif Nữ chính theo hệ thuần khiết, ngây thơ tiêu chuẩn.
Lại thêm mỗi cử chỉ đều đáng yêu vô đối nữa chứ!
Lớn thêm tí nữa thôi là cái mị lực này dư sức quay vòng vòng trái tim của mấy tên Hoàng tử ở một vương quốc nhỏ rồi.
Thêm combo làm con sen cho con mèo khả nghi kiêm chủ nhân của một con Rồng!
Nếu con mèo vàng kia thực sự là quý tộc Thú tộc, thì chả mấy chốc con bé sẽ nắm trong tay thứ sức mạnh càn quét cả cái vương quốc này cái một!
"Cái quái gì thế này..."
Hồi mới nhận nuôi con bé, ta đã cất công soi xét xem trên người nó có cắm cái "flag" tai họa nào không.
Ai mà ngờ nó lại là kiểu nhân vật chính được tác giả buff hào quang muộn màng thế này chứ.
"Xác nhận vào vai nhân vật chính luôn rồi..."
"Trong thâm tâm Chủ nhân thì..."
Ít ra thì ta cũng mong nó sẽ là nữ chính của một bộ Romance Fantasy (Ngôn tình kỳ ảo) nhàn nhã.
Chỉ cần tiễn vài ả ác nữ chầu ông bà rồi sau đó sống hạnh phúc mãi mãi về...
"Á, không được!"
"Hả? Sao vậy? Elis sống sung sướng thì tốt quá chứ sao?"
"Nếu đằng trai mà là Hoàng tử, thì ta làm sao mà dõng dạc hét lên 'Bố phản đối cuộc hôn nhân này!' được!"
"À, hóa ra chồng của em gái em đã được chốt đơn là Hoàng tử rồi sao..."
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt vô cảm của Gậy sắt đang dán chặt vào mình, nhưng ta đang cực kỳ nghiêm túc.
Bởi vì nếu chồng nó là Hoàng tử thì việc ta sống chung với tụi nó chắc chắn sẽ khó khăn lắm!
"Chủ nhân, ngài cưới Hoàng nữ là xong chuyện chứ gì? Nhà ngoại bên đó là đế quốc mạnh nhất đại lục cơ mà."
"Không, làm thế toang đấy."
Với cái thực lực của Đế quốc hiện tại thì thừa sức túm cổ một tên Hoàng tử ất ơ của vương quốc nào đó về làm rể cưng.
"Nhưng mà trước lúc đó thì Elis sẽ bị Hoàng nữ cho đi bán muối mất!"
"Ấy chết, suýt quên mất chuyện đó!"
Không thể đẩy con gái rượu trân quý vào cửa tử như thế được.
Thề luôn. Dù 60% trong đó là vì sự an nguy của cái mạng quèn này, nhưng ta vẫn có 40% là muốn tốt cho con bé!
"Từ trước đến nay ngài cứ chê bai rồi trốn chui trốn nhủi con điên đó, tự dưng giờ xách về một đứa con gái xinh xắn rồi bảo vì nó nên ngài sẽ kết hôn, thì cái bà chị Hoàng nữ kia băm vằm em gái của em ra mất nhaá."
"Chuẩn. Vì Elis của chúng ta quá đáng yêu mà!"
Có vẻ như Gậy sắt cũng ngửi thấy mùi khét của cái kịch bản này rồi.
Cứ theo đà này, Elis dù xuất thân bình dân nhưng sẽ lớn lên xinh đẹp, rồi đi thả thính, hốt trọn trái tim của tên quý tộc hay Hoàng tử nào đó...
Rồi một ả ác nữ xuất thân quý tộc thượng lưu vì ngứa mắt sẽ đến bắt nạt Elis.
Sau đó, Hoàng tử ngộ ra chân lý, cưỡi bạch mã đến cứu Elis rồi bón hành cho ả ác nữ kia.
Kể từ đó, hai người thấu hiểu lòng nhau rồi...
"À, ra là vậy."
Vừa vẽ ra viễn cảnh Ngôn tình kỳ ảo, ta vừa giác ngộ ra một chân lý.
Nếu như đây là nghiệp quật mà thần linh giáng xuống đầu ta.
"Thì ta chỉ việc ném lại một bãi đáp trả vào mặt lũ thần linh là xong!"
"Hả?"
Nhìn bộ mặt đần thối không hiểu mô tê gì của Gậy sắt, ta bắt đầu chậm rãi giải thích chiến thuật mưu hèn kế bẩn của mình.
"Chủ nhân đúng là một tên điên..."
"Không, do cái thế giới này điên thì có! Thế nên ta phải dùng sự điên rồ để xử lý cái sự điên rồ của nó chứ!"
"Ngầu bá cháy... Lâu lắm rồi mới lại được chiêm ngưỡng cái điệu bộ mất trí của Chủ nhân như ngày xưa, ngầu chói lóa luôn đâýy..."
Từ xa, ta có thể thấy con gái rượu đang vừa cười khúc khích vừa bóc vỏ khoai tây.
Cái mặt dính đầy nhọ nồi mà chẳng thèm quan tâm, cứ cười tít mắt đút khoai nướng cho con Rồng ăn.
Lúc đầu chỉ tính xách con bé về làm bình phong ngụy trang... nhưng giờ nó đã thành con gái ruột mà ta hết mực yêu thương.
Ta tuyệt đối không thể để nó dấn thân vào cái con đường nữ chính bão táp ngập ngụa bón hành được.
Nếu muốn vậy, trước tiên...
"Trước tiên?"
"Chui vào chăn đã!"
Đứng làm màu trước cửa sổ nãy giờ báo hại ta suýt nữa bị đóng băng bay màu luôn rồi.
#2 Nỗi lòng của họ: Một đứa con gái nào đó (Elis) Vừa ăn sáng xong và rúc lại vào trong chăn, bố rửa bát xong bước vào và nói với tôi thế này:
"Từ hôm nay, bố sẽ truyền thụ cho con một số kiến thức cần thiết."
"Dạ?"
Thấy tôi nghiêng đầu khó hiểu, bố liền nắm chặt lấy hai tay tôi với một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Đây là những bí kíp sinh tồn tối quan trọng cho cuộc đời của Elis sau này. Con nhất định phải học cho lọt não!"
"Những chuyện Elis phải học ạ?"
Thấy bố gật đầu quả quyết, tôi cũng vô thức gật đầu theo.
"Con sẽ học!"
Nhận được câu trả lời đầy ưng ý từ tôi, khóa huấn luyện tà đạo của bố chính thức bắt đầu.
"Nào, lặp lại y chang lời bố dạy xem. Nếu một gã khả nghi nào đó lết tới xin con cứu giúp, con phải nói thế nào?"
"Nhìn cái bản mặt là sặc mùi tội phạm rồi... Bằng chứng đâu mà tôi phải tin và giúp anh? Không lôi anh lên đồn trình báo là phước phần ba đời nhà anh rồi, ở đó mà ý kiến!"
"Đỉnh lắm, xuất sắc! Được rồi, tình huống tiếp theo: nếu gặp một gã ăn mặc rách rưới nhưng lại cực kỳ đẹp trai, hoặc dắt túi toàn đồ hiếm, hoặc là có cao thủ mặt mày dữ tợn bám đuôi thì phải làm sao?"
"Vâng!"
Hầu hết những thứ bố nhồi sọ đều là cách tiếp khách với mấy tên quý tộc thích chơi trò giả nghèo giả khổ, hoặc là cách sủi nhanh gọn khi đụng trúng mấy phần tử khả nghi không rõ lai lịch.
"Nào, giờ nói thử xem! Giả sử có một thằng ất ơ tự xưng là Hoàng tử xuất hiện thì sao!"
"Hóa ra từ trước đến nay anh toàn lừa gạt tôi sao? Thật không thể tin nổi! Từ giờ phút này... tôi với anh đường ai nấy đi!"
"Duyệt!"
Trước màn nhập vai cống hiến hết mình của tôi, bố cười toe toét và vỗ tay tán thưởng rần rần.
Bữa tối hôm đó, bố đặc cách làm món khoai tây chiên, món mà bình thường mùa đông cực kỳ khan hiếm.
Tuy hơi tiếc vì không có gà rán, nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
"Ngon không con?"
"Dạ có!"
Chấm miếng khoai tây chiên vàng rụm vào tương cà chua đỏ au, một cảm giác sung sướng tột độ lan tỏa khắp cơ thể.
"Được rồi, vậy thì buổi học tiếp theo con cũng sẽ tập trung cao độ chứ hả?"
"Vâng ạ!"
Cà chua rất khó để bảo quản.
Nếu vứt chung với các loại nông sản khác thì nó lại càng nhanh hỏng hơn.
Vì thế nên mới phải làm thành tương để trữ ăn dần, lượng tương cũng ít ỏi tới mức lâu lâu mới được nếm thử một chút.
Dù rằng món này mà ăn kèm với khoai tây chiên thì đúng là ngon bá cháy!
Điều này chứng tỏ thái độ học tập của tôi đã làm bố vô cùng hài lòng!
"Nào, ăn no rồi thì chuẩn bị vào tiết tiếp theo. Chủ đề lần này là: Bí kíp se duyên cho ác nữ và Hoàng tử! Bắt đầu!"
"Vâng bố! Con sẽ quẩy hết mình!"
Dù chẳng hiểu tại sao lại phải đi đẩy thuyền cho một người phụ nữ xấu xa với Hoàng tử, nhưng vì đây là giáo án của bố nên tôi cũng chẳng buồn thắc mắc.
Dù sao thì bố cũng chẳng bao giờ dạy tôi mấy thứ vớ vẩn đâu mà lo.
"Nào, giả sử ả ác nữ chửi thẳng mặt con là đồ cáo già hồ ly tinh dám đi thả thính Hoàng tử! Con sẽ phản thớt thế nào!"
"Tôi tự biết thân biết phận mình mà. Kẻ hèn này làm sao dám trèo cao thả thính Hoàng tử cơ chứ..."
"Sai bét! Quăng cái ánh mắt yếu đuối đó ra chỉ tổ ăn hành ngược thôi!"
"Th-Thế thì phải làm sao..."
"Đừng có tỏ vẻ đáng thương. Phải mở to mắt chớp chớp lấp lánh vào! Đúng rồi, chuẩn luôn! Giữ nguyên cái nét diễn đó rồi bật lại đi!"
"Thế này ạ?"
"Đúng rồi! Xong nếu con mụ đó quát 'Mày nhìn tao bằng ánh mắt đó là ý gì?', thì con phải dõng dạc tuyên bố: 'Vì từ lâu em đã ước ao được chiêm ngưỡng nhan sắc khuynh nước khuynh thành của tiểu thư, được gặp chị chính là giấc mơ cả đời của em!'."
"Chỉ cần xạo sự thế là xong ạ?"
"Chính xác!"
"Em thật sự... vô cùng ngưỡng mộ nhan sắc của chị... à không, chị là thần tượng số một của em trên cái đại lục này... chị gái tuyệt vời của em!"
"Duyệt! Pha chốt hạ lươn lẹo gọi 'chị gái' ở cuối đúng là một tuyệt tác nghệ thuật!"
Tôi có thể cảm nhận được bàn tay ấm áp của bố đang xoa đầu khen ngợi.
Chỉ cần tôi nhập vai vào đúng cái kịch bản "mưu hèn kế bẩn" mà bố muốn, bố sẽ vô cùng phấn khích và tán thưởng không ngớt.
"Tuyệt lắm, chuyển sang tiết mục tiếp theo!"
"Dạ!"
Dù mùa đông lạnh giá toàn phải ru rú trong chăn, nhưng nhờ có mấy trò tấu hài của bố, mọi chuyện đã trở nên cực kỳ thú vị!
#3 Nỗi lòng của họ: Một con mèo nào đó (Thái tử Thú tộc)
"Nào, gắt thêm tí nữa!"
"Không đời nào, anh có biết anh đang báo đời báo hại đến mức nào không hả!"
Tôi và cái con thằn lằn biết nói kia cùng chung một góc nhìn, trân trối quan sát ân nhân cứu mạng của mình đang đỏ bừng mặt gào thét.
"Mẹ ơi... đang làm cái gì vậy?"
Nhìn cái con thằn lằn ngoe nguẩy cái đầu, mồm cứ lẩm bẩm gọi mẹ, tôi chỉ biết buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Có lẽ cái đám người này...
'Đúng là một lũ điên trọn ổ...'
Nơi này chắc chắn không phải là chỗ lý tưởng để sống lâu dài rồi.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn