Chương 147: Chương 146. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (8) Part 5 Keng! Keng! Keng!
Tiếng búa nện vào sắt đều đặn vang lên từ đây, chính là lò rèn duy nhất trong làng.
Tôi đã giao phó thứ binh khí tối thượng của mình ở nơi này.
"Xong hết chưa ông anh?"
"A, Meln đấy à?"
Vừa mở cửa bước vào, người thợ rèn nhận ra tôi chỉ qua giọng nói là một người đàn ông trung niên nhỉnh hơn tôi vài tuổi.
Điểm quan trọng ở đây là ông chú thợ rèn này thuộc độ tuổi trung niên chứ không phải một lão già khú đế.
Sự thật này vô cùng quan trọng nên có nhấn mạnh thêm cũng chẳng thừa!
"Đồ của cậu ở bên phải đấy. Tự lấy đi."
"Vâng."
Dạo này công việc ngập đầu nên có vẻ ông chú bận rộn lắm, chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái mà vẫn cắm cúi đập sắt.
Thực ra, việc một ngôi làng hẻo lánh thế này có lò rèn vốn đã là chuyện không bình thường.
Thợ rèn biết luyện sắt là nguồn nhân lực cực kỳ quý giá.
Dù ở cái đất nước thanh bình hiếm khi xảy ra chiến tranh này, thì đối với các Lãnh chúa, thợ rèn vẫn là những báu vật không thể dễ dàng từ bỏ.
Nói thẳng ra, nếu mấy ông thợ rèn này mà nổi hứng tuồn vũ khí ra ngoài thì có xảy ra bạo loạn cũng là chuyện thường tình.
Nhưng ở cái thế giới ngập tràn Lãnh chúa ác độc, Lãnh chúa của chúng tôi lại là một người tốt hiếm hoi, sẵn sàng cho phép các thợ thủ công đến tuổi nghỉ hưu được về quê dưỡng lão.
Nhờ thế mà những thợ thủ công hồi hương đã dùng tay nghề của mình để giúp đỡ làng mạc, giống như cơn mưa rào cứu rỗi những kẻ đang sống trong môi trường khắc nghiệt như chúng tôi vậy.
"Để xem nào, cái này à?"
Ngắm nhìn bàn tay tài hoa của người thợ rèn đang miệt mài gõ búa, tôi lôi thứ vũ khí bí mật của mình từ trong góc ra và săm soi đủ kiểu.
"Ồ ồ..."
"Dụng cụ của cậu thiết kế dị thật đấy, lúc làm cũng thấy bõ công."
Tiếng lẩm bẩm cảm thán của tôi bị cắt ngang bởi giọng điệu đều đều của ông chú thợ rèn.
Nhưng mà tôi thừa biết chứ.
Sự ngạc nhiên bị giấu nhẹm trong cái giọng điệu đó!
Hồi bé, lúc theo bố mẹ ra đồng, tôi đã bị sốc đến mức nào cơ chứ.
Cái thế giới này thế mà lại không có Homi - một trong những nông cụ tối thượng của Hàn Quốc!
Cái cuốc Homi (Ho-Mi)!
Đó là tên của món nông cụ tối thượng đã vươn tầm thế giới.
Thân hình nhỏ bé nhưng vừa có thể đào đất, san phẳng mặt bằng, nhổ cỏ dại, lại còn dùng để thu hoạch khoai tây được luôn.
Nói cách khác, nó vừa là xẻng, vừa là bay xúc đất, vừa là máy cắt cỏ lại kiêm luôn công cụ thu hoạch.
Một món đồ thần thánh như thế đã xuất hiện từ thời Tam Quốc (Hàn Quốc), thế này thì dù có bị chửi là ngạo nghễ, ảo tưởng sức mạnh thì tôi cũng tình nguyện u mê thôi.
Homi không chỉ tiện lợi, dễ sản xuất đại trà, mà theo thông tin tôi biết, chỉ với một cái Homi loại tiêu chuẩn, một nam thanh niên trưởng thành có thể làm cỏ sạch bách 300 pyeong (gần 1000m2) ruộng trong một ngày, đúng là một món vũ khí hack sức lao động.
Và ưu điểm tuyệt vời nhất là gì? Đó là cô con gái rượu đáng yêu của tôi có thể sử dụng nó dễ dàng mà ít có nguy cơ bị thương!
"Ông anh làm chuẩn xác như đã hứa luôn này."
"Ừ, phải vừa cứng cáp lại vừa không được quá sắc nhọn. Nghe bảo làm cho bé gái dùng nên ta đã đặc biệt dồn nhiều tâm huyết đấy."
"Cảm ơn ông anh."
"Không cần cảm ơn. Đó là công việc của ta mà."
Hình ảnh người thợ rèn lầm lì gõ búa càng làm tăng thêm độ uy tín.
Đây mới chính là tinh thần nghệ nhân!
"Hết bao nhiêu thế ông anh?"
"10 đồng bạc."
Chậc... Đang say mê cái tinh thần nghệ nhân thì lại bị cái giá tiền làm cho tỉnh cả ngủ.
10 đồng bạc. Tức là 10 Silver, một số tiền cũng hơi xót ruột đối với dân thường, nhưng chưa đến mức cạn kiệt gia sản.
Hơn nữa, nếu là đồ liên quan đến sắt thép thì mức giá này còn được coi là hời.
Tất nhiên, vì đây không phải là làm mới hoàn toàn mà là nấu chảy mấy nông cụ mẻ lưỡi hoặc sắt vụn ra để đúc lại nên chi phí vật liệu gần như bằng không. Dù vậy, thợ rèn đa phần đều được coi là những nghệ nhân có tay nghề cao.
Nếu tính luôn cả tiền công của họ thì 10 Silver quả thực là một món hời lớn.
Nhất là khi đây còn là hàng thiết kế riêng như cuốc Homi và vài nông cụ khác nữa!
"Cứ dùng thoải mái đi."
Ông chú thợ rèn này thậm chí chẳng thèm kiểm tra số tiền, hay nói chính xác hơn là từ lúc tôi bước vào, ổng chưa một lần ngoảnh lại nhìn mà cứ thế thản nhiên tiễn tôi về.
Mà cũng phải, những người xác định sống lâu dài ở đây thì chẳng ai dại gì mà đi đắc tội với ông ấy cả.
"Tiền đây nhé."
Tôi đặt túi tiền xu xuống đất, vác bao tải chứa nông cụ lên vai.
Trông thì có vẻ nặng, nhưng cơ thể này đã được tôi rèn suốt hàng chục năm trời đấy!
Bởi vậy, ba cái đồ quỷ này tôi gánh nhẹ như lông hồng.
"Hử?"
Tuy nhiên, vừa bước ra khỏi lò rèn được vài bước, tôi lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn.
"Gì thế này? Mình kiểm tra nhầm à?"
Số lượng nhân công làm nông vẫn giữ nguyên từ đầu, nên số lượng nông cụ cũng đâu có tăng lên.
Vì thế, trọng lượng của cái bao tải này lúc nào cũng chỉ chừng đó...
"Sao tự nhiên thấy nặng hơn thế nhỉ?"
Tôi đặt cái bao tải đang đè nặng đến đau cả vai xuống đất và bắt đầu kiểm tra lại đống nông cụ.
"Đúng chuẩn mà..."
Đúng rồi. Số lượng vừa y như những lần mua trước.
Kích thước cũng tương đương.
Nghĩa là, trọng lượng của cái bao tải này hoàn toàn không thay đổi.
Nếu vậy thì...!
"Không thể nào."
Chỉ còn duy nhất một khả năng, nhưng tôi muốn phủ nhận nó bằng mọi giá.
Dù cả mùa đông tôi có sống buông thả lười biếng đến mức nào, thì những gì tôi đã cày cuốc trước đây vẫn còn đó cơ mà!
"Cơ bắp cuồn cuộn của tôi!"
Nhũn...
"Hừm..."
Tôi đưa tay bóp thử bắp tay mình.
Bình thường cơ bắp này phải cứng như thép nguội nhờ được rèn luyện liên tục, thế mà bây giờ, cơ thì vẫn còn nhưng sờ vào lại thấy nhũn nhũn mềm xèo.
"Cái bụng sáu múi đâu rồi?!"
Tôi vạch áo lên nhìn bụng.
Phẳng lì.
Dấu tích của cơ bắp vẫn còn lờ mờ, nhưng cái bụng sáu múi ngày xưa nay đã bốc hơi đi đâu mất dạng.
"Sao lại ra nông nỗi này..."
Dù tôi có lười biếng thật đi chăng nữa, thì cớ sao chút xíu cân nặng này lại khiến tôi cảm thấy nặng nề được chứ!
"Kh-Không thể nào như thế được!"
Tôi lại xách cái bao tải lên và gồng hết sức vác lại lên vai.
"Nặng gãy lưng."
Không đến mức là không vác nổi.
Nếu vác cái thứ này trên vai mà đi bộ về nhà thì chắc sẽ mệt bở hơi tai, nhưng cũng chẳng phải là không làm được.
Chỉ vừa đúng mức đó.
Cơ thể tôi đang cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch trọng lượng ở mức độ đó.
"Nhưng mà..."
Sự chênh lệch này cũng đồng nghĩa với việc cơ thể tôi năm ngoái và cơ thể tôi hiện tại đã hoàn toàn khác biệt.
Thứ mà đến tận năm ngoái tôi vẫn xách đi nhẹ tênh, giờ lại bắt đầu mang đến cảm giác nặng nề hơn một chút.
Nói cách khác, tôi đã yếu đi.
Đối với một kiếm sĩ, thể chất suy giảm là một đòn chí mạng.
Đặc biệt là với những người sử dụng kiếm thuật ở cảnh giới cao, điều này lại càng chí mạng hơn nữa.
Cái kiểu chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp hay thể lực trâu bò để chiến thắng chỉ dành cho lũ hạ đẳng gà mờ.
Giao tranh giữa các cao thủ đòi hỏi vô số kỹ thuật và tư duy chiến thuật.
Nghĩa là phải dùng kỹ năng và chiến thuật để bù đắp sự chênh lệch về thể chất.
Thoạt nhìn, kiểu chiến đấu thuần sức mạnh có vẻ sẽ thiệt thòi hơn nếu thể chất suy giảm, nhưng thực tế, kẻ dùng kỹ năng mới là đối tượng bị ăn đòn nặng nhất.
Phong cách chiến đấu chỉ tin vào sức mạnh cơ bắp đơn giản là bị giảm sát thương đầu ra.
Nhưng với phong cách chiến đấu bằng kỹ năng, sẽ xuất hiện tình huống bạn không thể làm được những việc trước kia mình vẫn làm.
Thứ nhắm mắt cũng né được giờ không né nổi, đòn có thể gạt phăng đi giờ gạt không kịp, và thứ thừa sức chặn đứng giờ lại đâm xuyên qua hàng phòng ngự.
Những người chiến đấu bằng kỹ xảo hầu hết đều lợi dụng sức mạnh của đối phương để tung đòn phản công, khoảnh khắc việc tính toán lực sai, họ sẽ tự rước họa vào thân.
Chỉ cần một động tác vốn dĩ đã thành bản năng bị giới hạn thể chất cản trở, thì cái chết sẽ gõ cửa kiếm sĩ theo hệ kỹ xảo ngay lập tức.
"Mình chưa muốn đăng xuất đâu."
Đang tận hưởng hương vị cuộc sống nhờ cô con gái rượu đáng yêu, tôi tuyệt đối không thể để mình chầu ông bà thế này được.
Dù tôi không chắc ở cái ngôi làng thanh bình này sẽ có bao nhiêu nguy cơ đe dọa đến tính mạng, nhưng với cái thực tế là có cả một cựu Kiếm Thánh, một con Rồng, và một con mèo lai lịch bất hảo đang tụ tập ở đây, cộng thêm cô con gái tôi rất có tiềm năng làm Nữ chính ngôn tình, thì dù ngày mai có xảy ra chuyện quái quỷ gì cũng chẳng có gì lạ.
Vậy thì muốn giữ mạng, tôi phải làm gì?
Câu trả lời cho vấn đề này vô cùng đơn giản.
#8 Nỗi lòng của họ: Cô con gái
"Hả?"
Trong khoảnh khắc, thời gian như ngừng trôi.
Nội dung câu nói ấy gây sốc đến mức chiếc cốc gỗ trên tay tôi tuột xuống lăn lóc trên sàn, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến nó nữa.
"Bố nói thế là sao hả bố?"
Đứng trước lời tuyên bố không thể nào tin nổi và tuyệt đối không muốn tin của bố, tôi ngước đôi mắt tha thiết lên nhìn.
"Kể từ hôm nay, cấm tiệt món gà rán."
Nhưng hiện thực tàn khốc chẳng hề xoay chuyển.
Tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?
Mới lúc nãy thôi tôi còn bám lấy bố – người vừa xách một con gà về – để nằng nặc đòi ăn gà rán, thế mà giờ đây bố lại lạnh lùng tàn nhẫn phán một câu xanh rờn là từ nay sẽ không có món gà rán nào nữa.
"Nhưng tại sao chứ?!"
Thật không thể hiểu nổi.
Chính bố cũng mê gà rán mà.
Không, nói đúng hơn thì trên đời này làm gì có ai lại không mê gà rán?
Bố, chị gái, tôi, ông lão nhà bên, Misha và cả Koko, tất cả mọi người đều u mê món gà rán.
Thế nhưng, thế nhưng rốt cuộc vì cái lý do vớ vẩn gì mà bố lại tuyên bố sẽ không làm gà rán nữa!
"Béo phì đấy."
"Hả?"
"Ăn vào béo núc ních ra thì không được đâu, con gái ạ."
Thế này là thế quái nào? Mập lên một tí thì không được ăn gà rán á!
"Ba cái chuyện đó không cần phải bận tâm đâu! Béo lên chút cũng chả sao mà!"
"Béo phì là giảm tuổi thọ đấy."
"Nếu có thể hiến tế sinh mệnh để được ăn gà rán thì con sẵn sàng dâng hiến tất cả!"
Chắc chắn tôi của tương lai cũng sẽ đồng ý với quan điểm này.
Thay vì sống leo lắt thêm 10 năm, tôi của khoảnh khắc trước khi nhắm mắt xuôi tay chắc chắn thà chọn một cuộc sống ngập ngụa trong hạnh phúc cùng gà rán rồi đăng xuất cũng cam lòng.
Mà không, nếu sống thọ nhưng không được ăn gà rán, chắc chắn trước lúc nhắm mắt tôi sẽ gào lên: 'Mình ráng sống dai đâu phải để chịu cái cảnh thảm hại này...', rồi chết trong sự hối hận tột cùng mất.
"Đó là một suy nghĩ vô cùng lệch lạc."
"Không hề! B-Bố ơi! Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của một con người là gì chứ!"
"Sức khỏe."
"Ơ, vâng... C-Cái đó cũng quan trọng, nhưng mà, từ ngàn xưa, những yếu tố thiết yếu nhất để con người tồn tại là Y, Thực, Trụ! Nói cách khác, cái 'Thực' (Ăn uống) còn quan trọng hơn cả sức khỏe!"
Đây là một logic hoàn hảo.
Một lý lẽ sắc bén dựa trên kiến thức phổ thông của toàn nhân loại.
Dù có là bố đi chăng nữa thì cũng đừng hòng bắt bẻ được lập luận không một kẽ hở này của tôi.
Thế nên, mong bố hãy dẹp ngay cái ý định cấm túc gà rán đi.
Tuy nhiên.
"Vẫn được ăn cơm mà? Hơn nữa lại còn là một thực đơn cực kỳ tốt cho sức khỏe nữa."
"Ư ư..."
Bố đã nhẹ nhàng nghiền nát cái logic hoàn hảo của tôi thành cám.
"Bố có nói là nhịn đói đâu. Ngược lại, chúng ta sẽ ăn những món bổ dưỡng. Có nghĩa là, con sẽ có được cả 'Thực' và 'Sức khỏe' cùng một lúc!"
"Không phải thế này đâu..."
Nghe bố phán, tôi chỉ biết giậm chân bình bịch trong sự bất lực, chẳng thể làm gì khác.
Từ ngàn xưa đã có định lý: Đồ bổ dưỡng = Đồ dở tệ.
Mà Hương vị đỉnh cao = Gà rán, nghĩa là từ nay tôi sẽ không bao giờ được chạm môi vào món gà rán nữa.
'Chị ơi cứu em!'
Tôi phóng ánh mắt cầu cứu tha thiết về phía chị gái.
Nhận được tín hiệu cấp cứu, chị ấy từ từ bước lên một bước, rồi lại một bước tiến về phía bố.
'Cố lên chị!'
Tôi âm thầm cổ vũ nhiệt liệt.
Nếu là chị ấy, nếu là chị ấy thì chắc chắn sẽ thành công!
Và rồi, niềm tin vững chắc của tôi!
"Chủ nhân, làm gà rán nhaá!"
"Không."
"Vâng!"
Đã vỡ vụn với tốc độ bàn thờ!
"Ch-Chị!"
"Chị xin lôĩi, không được đâu nhaá."
"Sao chị bỏ cuộc nhanh thế!"
"Chủ nhân đã ra lệnh thì có cố cũng phải từ bỏ thôi. Có câu này hay lắắm: Bỏ cuộc cho đời nó thanh thảản!"
"Kh-Không thể nào..."
Cứ thế này mà chịu mất món gà rán sao.
Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra.
"Chị à, chắc chắn là bố đang có suy nghĩ lệch lạc rồi. Chúng ta phải thông não cho bố."
"Không đâuú, về bản chất thì lời Chủ nhân nói toàn là chân lý đâýy?"
"Chị định bỏ cuộc hả?!"
Có vẻ như chị gái không hề có ý định phản đối bố chút nào.
Không lẽ chị ấy đã bị bố mua chuộc rồi sao?
'Lẽ nào!'
Lẽ nào đây là đòn thù mà bố giáng xuống đầu tôi vì dạo gần đây tôi cứ ép bố đi lấy vợ mới?!
Trước đây bố từng nói, có những lúc các đòn trả đũa bằng thương mại còn gây thiệt hại nặng nề cho đối phương hơn cả vũ lực.
Đây chính là chính sách ngoại giao mang tính chất trả đũa của bố sao?
"M-Mình không thể thua thế này được!"
Nếu tôi đầu hàng ở đây, bố sẽ liên tục dùng gà rán làm con tin để thao túng tôi mất.
Một lần thất bại sẽ kéo theo sự sụp đổ toàn tập.
Bởi vậy, tôi không thể quỳ gối trước cuộc tấn công tàn bạo này của bố được.
"Nếu bố đã muốn chơi khô máu!"
"Mẹ ơi?"
Tôi ôm chặt lấy Koko đang bò lại gần, trong lòng dâng lên một quyết tâm rực lửa.
Vì tương lai của đứa trẻ này, tôi tuyệt đối sẽ không khuất phục trước ách đô hộ của bố!
Và thế là, cuộc chiến dai dẳng giữa tôi và bố chính thức bắt đầu!
#9 Nỗi lòng của họ: Chú mèo Một sự im lặng kỳ dị bắt đầu bao trùm khắp căn phòng.
Rõ ràng đây là giờ ăn sáng bình thường, nhưng lại yên ắng đến đáng sợ so với mọi ngày.
"Ư écc, toàn cỏ là cỏo!"
À, ngoại trừ một đứa có vấn đề về não.
"Chủ nhân ơi, thế này là quá đáng lắắm! Dù có sao thì cũng phải bỏ vài miếng thịt vụn vào nấu nước dùng chứứ! Đúng không em gáii?"
"..."
"Em gáii?"
"..."
"Thích ăn đòòn à?"
"Ch-Chị ơi! Em đang dùng sự im lặng để bày tỏ nỗi uất ức đối với bố! Chị đừng có phá đám!"
"À, ra vậỳy sao?"
Nghe câu trả lời của ân nhân (Elis), cô gái tóc bạc gật gù rồi từ từ đánh mắt sang hướng khác.
... Sang phía tôi!
"Vậy thì mình lấy mèo ra chơi vậy nhaá?"
"Myaooowww!"
Không biết ngài đang mưu tính cái gì... nhưng làm ơn kết thúc trò biểu tình này nhanh lên đi, ân nhân!
"Ư hihihihit!"
"Nyaaoowwww!"
Vì trước khi mọi chuyện được giải quyết theo ý chủ nhân, tôi sẽ bị con điên này hành đến đăng xuất mất!
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn