Chương 152: Chương 151. Bùng cháy. (1)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~29 phút đọc · Tạo 01/08/2026
(1) Part 6 #1 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một cô con gái.
Dạo này bố lạ lắm.
"Bố ơi! Con nhổ xong hết cỏ dại ở đây rồi nè!"
"Ừm..."
Vừa kết thúc một trận chiến ác liệt với đám cỏ dại, tôi háo hức chạy đến báo cáo kết quả, nhưng bố chỉ nhìn tôi bằng một ánh mắt vô hồn, thiếu sức sống.
"Bố bị ốm ạ?"
"Không, bố ổn mà."
"A..."
Lại thế nữa rồi.
Đáng lý ra đây là lúc bố phải vươn tay xoa đầu tôi, nhưng tay bố lại khựng lại giữa không trung và rút về, hoàn toàn không hề chạm vào tôi.
"Bố không xoa đầu con nữa sao?"
"Tại tay bố đang dính đất thôi."
Bố cười đáp lại, nhưng đó rõ ràng là lời nói dối.
Ngày thường, dù tay có lấm lem bùn đất thì bố vẫn xoa đầu tôi cơ mà.
Thêm nữa, bây giờ đang là mùa hè.
Cái mùa mà cứ làm nông xong là mọi người lại ra suối tắm rửa sạch sẽ rồi mới về nhà.
Trừ phi là mùa thu hay mùa đông lạnh giá, sợ tắm nhiều dễ cảm lạnh nên mới hạn chế, chứ mùa hè thì ai thèm quan tâm dính chút đất cát chứ.
Đã là nông dân thì sao tránh khỏi việc lấm bùn được.
Vậy mà bố lại lấy cái cớ sứt sẹo đó để không xoa đầu tôi!
Chuyện này kéo dài cũng vài ngày rồi!
"Hay là... bố đang giận con ạ?"
Tôi dè dặt lên tiếng.
Lẽ nào chỉ có mình tôi ảo tưởng rằng hai bố con đã làm hòa?
Bố vẫn chưa tha thứ cho việc tôi lơ bố suốt mấy tháng trời sao?
Có phải vậy không?
"Không có chuyện đó đâu."
"Ư ư..."
Nhưng bố chỉ cười và lắc đầu.
Thật sự không phải sao?
Nếu không phải thì cớ gì bố lại không xoa đầu tôi chứ?
Tôi bước những bước chân uể oải quay lại ruộng.
Cảm giác năng lượng trong người cũng tụt không phanh.
"Kh-Không được, không thể thế này."
Giờ đang là mùa hè.
Mùa hè chính là tiền tuyến khốc liệt nhất của nghề nông!
Nắng thì chang chang, cỏ dại thì thi nhau mọc nấm!
Phải nhổ sạch từng cái rễ cỏ dại thì nguồn lương thực quý giá của chúng ta mới phát triển tốt được.
Mất tinh thần lúc này là toang ngay!
"Chắc chờ thêm một chút nữa bố sẽ bình thường lại thôi."
Tôi thừa hiểu bố yêu thương tôi đến mức nào.
Chắc bố đang gặp rắc rối gì đó nên mới cư xử như vậy.
Vậy nên chỉ cần kiên nhẫn một chút, bố sẽ lại ôm chặt lấy tôi và xoa đầu tôi như trước kia.
... Và thế là một tuần trôi qua.
"Chị ơi!!"
"Rồi rồi, ngoan."
Tôi rơm rớm nước mắt, định lao tới... nhưng sực nhớ ra "chiến tích" đau thương do độ cứng của chị ấy lần trước, nên đành chầm chậm sà vào lòng.
"Chị ơi, chị! Bố lạ lắm! Dạo này bố chẳng thèm nhìn em luôn! Có phải em đã làm sai chuyện gì không? Chị có biết không?"
"Ưm..."
Chị ấy khẽ né tránh ánh mắt của tôi và lảng nhìn ra chỗ khác.
Cái, cái thái độ này!
"Chị biết rõ đúng không!"
"Đ-Đâu, chị có biết gì đâýy!"
"Nói dối!"
Rõ ràng là chị ấy biết tỏng lý do bố cư xử như thế.
Bằng chứng rành rành là bả cứ nhìn đi chỗ khác, lại còn thổi sáo huýt gió - cái trò bả chả bao giờ thèm làm!
"Có chuyện gì vậy, rốt cuộc bố đang cáu vì cái gì!"
Tôi túm chặt cổ áo chị ấy, lắc mạnh!... À không, chỉ lắc nhẹ nhẹ thôi.
"Bố có cáu giận gì đâuu."
"Th, thật á?"
May quá.
Hóa ra bố không hề giận tôi.
"Cơ hội nhaá!"
"Á!"
Lợi dụng lúc tôi lơi lỏng cảnh giác, bà chị đã chuồn thẳng.
Tôi vội vàng đưa tay ra bắt lại nhưng bả tót đi mất rồi.
"Hức."
Tuy thu thập được chút manh mối, nhưng vẫn không moi ra được nguyên nhân chính xác.
Hết cách rồi.
Những lúc thế này phải dùng đến hành động thực tế!
"Bố ơi, con ngủ chung được không?"
Tôi ôm gối đứng gõ cửa phòng bố.
Các cô các bác trong làng từng nói.
Vũ khí tối thượng của phụ nữ chính là những lời nỉ non trên giường!
Dù chả hiểu rành rẽ lắm, nhưng chắc cứ chui dưới chăn ôm gối nói chuyện là được chứ gì?
Cánh cửa mở ra với một tiếng "cạch", bố tôi xuất hiện.
Và rồi.
"Con gái của bố lớn rồi, từ giờ phải tập ngủ một mình đi chứ."
"Dạ?"
"Con ngủ một mình được mà, đúng không?"
"Vâng..."
Bố nói thế rồi chúc ngủ ngon, tiện tay đóng rầm cửa lại.
Ánh đèn hắt ra từ phòng bố cũng vụt tắt ngay khi cửa đóng lại.
Cô đơn quá.
"Hức... Bố là đồ ngốc!"
Tôi lủi thủi bước về phòng mình.
Mặt trời ngoài cửa sổ cũng sắp lặn. Trời sắp tối rồi, tôi nên nhanh chóng về phòng thì hơn.
Ôm Misha, ôm bé KoKo đi ngủ.
Ngày mai thức dậy... ăn sáng cùng bố, lại ra đồng cày cuốc...
Nghĩ đến đó, chân tôi chợt khựng lại.
"Không muốn."
Tôi không cam tâm.
Tôi muốn được như trước kia, ăn sáng xong lại được nắm chặt tay bố tung tăng ra đồng.
Muốn được bố xoa đầu khen ngợi khi hì hục nhổ xong mớ cỏ dại.
Và thỉnh thoảng... được chui rúc vào lòng bố mà ngủ.
Vậy mà bây giờ tất cả những thứ đó đều bị cấm túc!
Tôi không muốn. Tuyệt đối, tuyệt đối không chấp nhận!
Dù tôi có lỡ làm sai chuyện gì, dù bố có ghét tôi đi chăng nữa!
Tôi vẫn muốn được ở bên bố như ngày xưa!
Không thể bó tay bỏ cuộc thế này được!
Tôi vứt cái gối xuống sàn, lao tới nắm lấy tay nắm cửa phòng bố.
Rồi hét lớn.
"Bố!!"
Rầm!
"Bố!"
"D-Dạ?"
Cô con gái phá cửa xông vào với một luồng sát khí khiến tôi vô thức co rúm người lại.
Gì đây, cái áp lực bá đạo này là sao?
Đường đường là kẻ chưa từng ngán con nhỏ Hoàng nữ đó, vậy mà giờ lại bị dọa cho rén ngang!
"Bố, nhìn thẳng vào mắt con."
"Rõ."
Cô con gái chống nạnh, quắc mắt lườm, còn tôi thì cun cút tuân lệnh nhìn thẳng vào mắt con bé.
"Rốt cuộc bố đang có vấn đề gì vậy hả?"
"Hả? Bố không hiểu con đang nói gì cả, cục cưng..."
"Nói dối!"
Vâng, tôi đang xạo đấy.
Kể từ khoảnh khắc phát hiện dòng máu Ma tộc đang chảy trong huyết quản của con bé, tôi đã liên tục né tránh nó.
Nhưng nếu phun toẹt ra sự thật thì chắc chắn sẽ kéo theo hàng tá rắc rối, thế nên tôi mới phải ngậm chặt miệng lại!
"Bố nói thật đi. Con làm sai chuyện gì à? Hay là, bố..."
Con bé mím chặt môi, dán mắt vào tôi.
Nhưng ánh mắt ấy dần cụp xuống, và vài giây sau, một giọt nước mắt rơi lốp bốp xuống sàn nhà.
"Bố... ghét con rồi sao?"
Cảm giác bị hàng ngàn mũi dao đâm nát cõi lòng là đây sao.
Một nỗi tội lỗi không tên trào dâng khiến cơ thể tôi run rẩy.
"Nếu thật là vậy... thì Elis... Elis sẽ cố gắng ngoan hơn. Sẽ nghe lời bố, sẽ cày cuốc chăm chỉ hơn."
Con bé đâu có làm gì sai.
Chỉ là ông bố bất tài này không thể đối mặt với thực tại phũ phàng mà thôi.
"Thế nên... xin bố..."
Ôi trời, làm ơn đừng khóc nữa.
"Đừng ghét bỏ con mà."
Bố có ghét con đâu.
"Làm gì có chuyện đó."
Tôi quỳ xuống, vươn tay ôm chặt cô con gái đang thút thít vào lòng.
"Sao bố lại ghét bé Elis đáng yêu của bố được chứ. Ai dạy con nghĩ ba cái chuyện tào lao đấy vậy?"
"Thật ạ?"
Con bé có vẻ còn rất nhiều thứ muốn nói nhưng lại ráng nhịn xuống.
Chắc hẳn là muốn hỏi nhiều lắm, muốn chất vấn lắm.
Nhưng con bé đã nuốt hết mọi lời vào trong, chỉ cần thấy tôi chịu nhìn thẳng vào nó là đã thỏa mãn rồi.
Và chính cái vẻ cam chịu đó... lại càng khiến tim tôi thắt lại.
"Ừ, đương nhiên rồi."
Mọi chuyện thành ra thế này đều là tại cái thói lươn lẹo của tôi.
Chỉ vì không chịu chấp nhận sự thật đứa con gái cưng lại dính phải vài giọt máu Ma tộc, mang trên mình cái mác hậu duệ Succubus, mà tôi lại để con bé tổn thương nhường này.
"Đối với bố, cục cưng là bảo vật quý giá nhất trên đời."
"Th... thật... ạ?"
"Thật chứ sao không."
Tôi siết chặt vòng tay ôm lấy cô con gái đang nức nở không thành tiếng.
Phải rồi, dăm ba cái gốc gác Ma tộc thì có làm sao đâu.
Hàng xóm sát vách là cựu Kiếm Thánh, thú cưng trong nhà thì có nguyên một con Rồng béo với một thanh niên Thú tộc cosplay mèo cam!
Đó là chưa kể đến con Gậy sắt thần kinh đi tới đâu cũng bị nhầm là tông đồ của tà thần, cùng với thằng giáo quan đang bị Đế quốc truy nã gắt gao là tôi đây!
Ma vương á? Thách kẹo cũng dám vác mặt tới. Kỹ năng chuồn êm của tôi đã ở tầm vũ trụ rồi, dăm ba thằng Ma vương tôi sủi cái một!
"Mà khoan... chắc không tự nhiên mò tới thật đâu nhỉ?"
Trong chốc lát, tôi chợt rùng mình tự hỏi không biết mình vừa cắm cái flag chí mạng nào không, nhưng tiếng khóc ré lên của con bé lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ.
Chắc không có chuyện xui xẻo đến mức đấy đâu nhỉ?
#2 Nỗi lòng của họ: Hoàn cảnh của Ma tộc.
Ma vương đã mất.
Dẫu cho xã hội Ma tộc chỉ là tập hợp của các bộ lạc, thì vị trí Ma vương – biểu tượng quyền lực tối cao – vẫn đóng vai trò cực kỳ quan trọng cả về mặt chính trị lẫn tinh thần.
Đặc biệt, tên Ma vương vừa chầu ông bà ấy lại còn là một nhà lãnh đạo kiệt xuất thuộc hàng hiếm trong lịch sử Ma tộc.
Kết cục, sau cái chết của cựu Ma vương.
Trật tự vững chắc của Ma tộc hoàn toàn toang hoác, dẫn đến sự chia năm xẻ bảy.
Và hiện tại, Ma tộc đã bị xé nhỏ thành ba phe phái, chực chờ khô máu với nhau bất cứ lúc nào.
Phe đầu tiên, sở hữu sức mạnh áp đảo nhất – phe Cấp tiến, được dẫn dắt bởi Đại tướng quân Agreat của bộ tộc Nhân mã.
Đám này tụ tập dưới trướng Agreat – thuộc hạ cũ của Ma vương – luôn mồm gào thét đòi thống nhất Ma giới để kéo quân đi san bằng đại lục loài người.
Trái ngược với cựu Ma vương, bọn chúng tôn sùng vũ lực, khoái xài nắm đấm hơn là dùng não làm chính trị.
Phe thứ hai, phe Ôn hòa, được cầm đầu bởi con gái của cựu Ma vương, cũng thuộc tộc Nhân mã.
Quan điểm của họ là: Ma tộc đã cắn trọn một đại lục rồi thì chả rảnh háng đâu mà đi kiếm chuyện với con người. Đây chính là phe kế thừa di nguyện của cựu Ma vương.
Và phe thứ ba – phe Thần dụ, những kẻ cuồng tín luôn ra rả rằng Ma vương đích thực mang lời nguyền của Ma thần sắp giáng thế.
Bọn họ tin sái cổ rằng một vị vua sống sót qua "sự chúc phúc" của Ma thần sắp ra đời.
Ba thế lực này đâm lén, cắn xé lẫn nhau để giành lấy chiếc ghế quyền lực, nhưng cuối cùng vẫn chưa ai đủ trình để dọn sạch đống hỗn độn này.
Lý do khiến cục diện bế tắc chỉ có một.
Ngoại trừ cái kịch bản "sống sót qua lời nguyền" nực cười của phe Thần dụ, cách duy nhất để leo lên ngai vàng là phải gom đủ phiếu bầu từ 101 bộ tộc.
Oái oăm thay, phe Cấp tiến và phe Ôn hòa đang hòa nhau với tỷ số 50-50.
Nghĩa là, cái ghế Vua Ma giờ phụ thuộc vào đúng một lá phiếu cuối cùng.
"Tộc Succubus không phải đã bị tuyệt diệt rồi sao?"
Vấn đề cốt lõi là cái bộ tộc định đoạt kết quả này lại đang sủi tăm khỏi Ma lục.
"Thưa Công chúa."
"Ưm..."
Cô bé nhỏ nhắn được gọi là Công chúa úp mặt xuống bàn, rên rỉ đầy não nề.
"Ông lão, vẫn... chưa tìm ra tung tích sao?"
"Vâng, vì đó là địa bàn của loài người nên chúng ta không thể điều động nhân lực diện rộng, công tác tìm kiếm đang vấp phải vô vàn khó khăn."
"Chắc là vậy rồi."
Nghe câu trả lời của lão Thằn lằn, cô công chúa lại ập mặt xuống bàn, tiếp tục màn thở dài thườn thượt.
"Lời sấm truyền đã phán rõ ràng tộc Succubus vẫn chưa bị diệt vong, mà đang lẩn trốn trong xã hội loài người."
"Vâng, đúng vậy."
"Và số lượng của chúng là..."
"Duy nhất một người. Theo luật lệ Ma tộc, dù chỉ còn một mạng, kẻ đó vẫn nghiễm nhiên mang chức vị Tộc trưởng và có toàn quyền bầu cử đại diện cho tộc Succubus."
"Chỉ bằng một cái gật đầu của một kẻ duy nhất lại có thể xoay chuyển cả lịch sử Ma tộc sao..."
Xã hội Ma tộc không giống loài người, nó hoạt động dựa trên cấu trúc bộ lạc.
Thế nên, dù Tộc trưởng có nắm quyền sinh sát trong tay, họ cũng chẳng thể nào làm ngơ trước ý chí của cả bộ tộc mà tự tung tự tác.
Nhưng tộc Succubus lại là một ngoại lệ khi chỉ còn đúng một mống sống sót.
Kẻ đó vừa là cá nhân, vừa là hiện thân của toàn bộ tộc.
Chính vì thế, phe nào chộp được con Succubus đó trước.
"Thì sẽ không lo bị cuỗm mất ngai vàng."
Nghĩ đến đây, cô bé cắn chặt môi, trân trân nhìn vào bức chân dung của phụ vương.
"Thưa phụ vương, vì nền hòa bình thế giới, xin người hãy phù hộ cho con."
"Công chúa..."
Nếu để con Succubus đó rơi vào tay tên Agreat điên cuồng kia, cô thừa biết một trận chiến đẫm máu tồi tệ nhất lịch sử Ma tộc sẽ nổ ra.
Thú thực, cô luôn ôm sự nghi ngờ sâu sắc rằng chính Agreat là kẻ giật dây đằng sau cái chết đầy uẩn khúc của phụ vương.
"Chỉ cần Agreat ngồi lên ngai vàng, hắn sẽ lập tức xua quân càn quét thế giới loài người – điều mà phụ vương đã cấm tiệt khi còn sống. Để chặn đứng viễn cảnh đó, ta bắt buộc phải trở thành Ma Vương."
"Chúng thần nhất định sẽ dốc hết toàn lực vì mục tiêu đó, thưa Công chúa."
"Ừm, đành trông cậy vào mọi người vậy."
Một khi để vuột mất Succubus, con đường duy nhất còn lại là phải sống sót qua "lời nguyền" để ép Ma thần công nhận.
Nhưng thứ đó là một cái rủi ro khổng lồ mà từ trước đến nay mới chỉ có ba kẻ điên rồ vượt qua nổi.
Đa phần những kẻ nhận được cái thứ gọi là "chúc phúc" ấy đều đăng xuất trong sự đau đớn tột cùng.
Cô không sợ cái chết, nhưng cô sợ rằng nếu mình bay màu thì sẽ chẳng còn ai cản nổi tên phản diện rác rưởi Agreat.
"Thế nên, làm ơn..."
Xin hãy để cô tìm thấy hậu duệ cuối cùng của Succubus trước khi Agreat kịp nhúng tay vào.
Cô công chúa chắp tay khấn vái Ma thần, nhưng cô nằm mơ cũng không ngờ tới một sự thật phũ phàng.
Rằng trước khi cô hay cái gã Agreat kia kịp làm nóng ngai vàng.
Một Ma Vương đích thực, kẻ đã gánh chịu thành công "lời nguyền" tà đạo của Ma thần, đã chính thức hiển linh.
Chỉ là, ở thời điểm hiện tại, cô hoàn toàn mù tịt về điều đó.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn