Chương 119: Chương 118. Chừng nào chưa kết thúc thì vẫn chưa phải là kết thúc (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 4 #1 Nỗi lòng của họ: Giáo quan Niserwin (Ast)
'Cái điệu cười tủm tỉm đó thật sự khiến người ta bất an.'
'Nếu đây là Hoàng cung, đám thị nữ và quản gia chắc chắn đã co rúm vào một góc run rẩy trong sợ hãi, còn binh lính và hiệp sĩ thì căng thẳng tột độ như thể đang chuẩn bị bước vào một cuộc chiến. Vậy mà cô ta lại đang nhìn ta với nụ cười đó.'
"Lâu lắm không gặp nhỉ, Ast?"
'Phải phản ứng thế nào đây?'
'Ta cũng nên đáp lại là lâu không gặp sao?'
'Hay là rất vui được gặp lại?'
'Hoặc giả vờ như người ta nhận nhầm, bảo rằng ta không phải là Ast?'
'Rốt cuộc phải phản ứng thế nào mới gánh nổi hậu quả đây?'
'Không, quan trọng hơn là…….'
"Làm sao Điện hạ biết chỗ này?"
'Chắc chắn cô ta không mất nhiều thời gian điều tra như con bé Sia.'
'Đường thoát hiểm của tổ chức là lối thoát được xây dựng công phu ròng rã suốt 10 năm trời, còn cái lỗ chó này là hàng mới tinh, đào chưa được một năm!'
'Làm thế nào mà cô ta lại mò ra được cái lối thoát hiểm còn nóng hổi này chứ!'
"Người lùn. À không, ta đã cho người theo dõi hầu hết các á nhân mà ngươi quen biết. Ngươi vốn không tin con người, nhưng lại rất tin tưởng á nhân mà."
'Cũng đúng.'
'Bản chất con người là loài động vật ưa phản bội, nhưng các chủng tộc á nhân như Elf hay Người lùn (Dwarf) thì không.'
'Họ đã bị con người lừa gạt trong suốt một thời gian dài, nên một khi đã trao niềm tin, họ sẽ giữ chữ tín bằng cả mạng sống cho đến khi niềm tin đó vỡ vụn.'
'Nhưng lợi dụng chính niềm tin đó để cài người theo dõi sao!'
"Nhưng cài cắm tai mắt mà qua mặt được cả Elf và Người lùn, chuyện đó khả thi sao?"
"Cũng hơi vất vả một chút. Dù sao đây cũng là thành tựu đạt được nhờ huy động toàn bộ các cơ quan ban ngành của Đế quốc mà."
'Trái với thái độ tự hào dõng dạc kia, tóm lại là cô ta đã huy động toàn bộ đặc vụ ngầm của Đế quốc chỉ để tóm một mình ta.'
'Chỉ để bắt ta mà lại lãng phí nhân lực đến mức này sao!'
'Lương tháng của đám đặc vụ cấp cao đó còn nhiều hơn cả doanh thu một tháng của một lãnh địa Nam tước vùng quê hẻo lánh đấy!'
'Rốt cuộc cô ta đã đốt bao nhiêu tiền vào vụ này vậy!'
"Chẳng phải quá lãng phí nhân lực sao?"
"Không sao. Tiền lương không bị chậm trễ đồng nào, Đế quốc đã thanh toán đầy đủ rồi."
"Cái khoản lương đó, chẳng phải là tiền thuế của công dân Đế quốc sao?"
"Ừm, không đâu. Dạo này thu nhập của Đế quốc cũng khá khẩm lắm. Ngươi biết mà? Vụ đập nát cái tổ chức Howling năm ngoái ấy."
'Biết chứ. Chỗ làm cũ của ta mà.'
'Và người đang đứng trước mặt ta đây chính là kẻ đã xúi bẩy Thái tử làm công ty cũ của ta phá sản!'
"Howling, lắm tiền thật đấy nhỉ?"
'Vừa thấy cô ta mỉm cười, mười tên hiệp sĩ đã xuất hiện với tốc độ ánh sáng để hộ giá.'
"Hửm? Các ngươi chưa cần ra mặt vội đâu mà?"
'Thấy bọn họ mặt mày tái mét, Hoàng nữ nghiêng đầu khó hiểu, một tên hiệp sĩ có vẻ là đội trưởng run rẩy đáp.'
"Điện, Điện hạ dặn là hễ có tín hiệu thì bọn thần cứ việc xông ra..."
"Nhưng ta đã ra tín hiệu đâu?"
"Dạ... tại Điện hạ vừa cười... nên bọn thần bất giác..."
'A ha. Hoàng cung có vẻ vẫn chẳng thay đổi gì.'
'Cũng phải thôi.'
'Bởi vì mỗi khi vị Hoàng nữ lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm túc hay bất mãn này mà nhoẻn miệng cười, y như rằng sẽ có vô số tai họa đẫm máu ập đến.'
"... Thế à?"
'Nghe hiệp sĩ nói vậy, Hoàng nữ tỏ vẻ cực kỳ khó chịu.'
"Phù……."
'Và thế là đám hiệp sĩ đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.'
"Thật tình, ta thì làm sao chứ."
'Còn làm sao nữa. Lần nào cô cười chẳng kéo theo mấy vụ tàn sát đẫm máu.'
"Haizz, từ ngày Ast nhà ngươi vắng mặt, người ta đối xử với ta lạ lắm. Hồi có ngươi, ít ra ta còn được coi là người bình thường."
'Khoan đã, thế là ý gì?'
"Điện hạ? Lời ngài vừa nói có nghĩa là nhờ thần nên Điện hạ mới được coi là người bình thường sao?"
"Chuyện hiển nhiên thế mà sao ngươi lại mang bộ mặt ngạc nhiên đó ra hỏi ta?"
'Hiển nhiên cái con khỉ!'
"Điện hạ! Sao ngài có thể buông lời cay đắng với kẻ được mệnh danh là 'người bình thường cuối cùng' hầu hạ ngài cơ chứ!"
"Hả? Ngươi lảm nhảm gì thế? Kẻ được Hoàng gia chứng nhận là 'Con chó điên số một Đế quốc' chẳng phải là ngươi sao?"
'Câu chuyện đang đi vào ngõ cụt.'
'Những lúc thế này, hỏi ý kiến người thứ ba là chuẩn nhất.'
"Này, lời ai nói mới đúng?"
"Dạ?"
'Ta hơi ngoái đầu sang một bên, cất lời hỏi tên hiệp sĩ vừa nói chuyện với Hoàng nữ lúc nãy.'
'Vài người đứng gần đó trông khá quen mặt, nhưng tên hiệp sĩ này thì lạ hoắc.'
'Mà cũng phải, ta rời Hoàng cung cũng hơn 10 năm rồi, có chuyển giao thế hệ cũng chẳng có gì lạ.'
"Thần, thần không làm việc ở thời kỳ đó nên..."
"Nhưng chắc chắn ngươi từng nghe tin đồn về Ast chứ. Tên này đâu có gây ra một hai chuyện tày đình."
'Tên hiệp sĩ đang lảng tránh ánh mắt của ta, định từ chối trả lời thì bị Hoàng nữ gây sức ép.'
'Bị Hoàng nữ lườm, tên hiệp sĩ quay sang lườm ta bằng ánh mắt đầy oán hận, cuối cùng không chịu nổi áp lực từ cô ta mà cúi gầm mặt xuống.'
"Theo như thần nghe các tiền bối kể lại, thì ngài Ast... là con chó điên số một Đế quốc ạ."
'Đây chắc chắn là một âm mưu!'
"Đó, thấy chưa?"
'Rõ ràng là có kẻ đang giật dây.'
'Chắc chắn cái gã tiền bối kể chuyện cho tên hiệp sĩ này có ác cảm với ta.'
'Ví dụ như... một gã từng bị ta cuỗm mất công trạng chẳng hạn. Chắc không đâu.'
'Ta chỉ có đùn đẩy trách nhiệm chứ đời nào thèm cướp công của ai.'
'Vậy thì là do ghen tị vì ta được làm tâm phúc của Hoàng nữ... Cũng không thể nào.'
'Chỉ có mấy kẻ bên ngoài Hoàng cung mới ghen tị thôi, chứ những người làm việc bên trong, biết tỏng mọi chuyện thì có các vàng cũng chẳng thèm ngưỡng mộ.'
'Vậy thì là cái quái gì?'
'Lý do gì mà chúng lại dám lan truyền thứ thông tin sai lệch như vậy!'
"Điện hạ, hắn ta là hiệp sĩ của ngài. Hiệp sĩ của Điện hạ thì hiển nhiên phải bênh vực Điện hạ rồi. Lấy lời của hắn để chứng minh ngài nói đúng thì thật vô lý."
"Cái sự vô lý là ở cái logic cùn của ngươi kìa, tự đi hỏi người ta rồi thấy bất lợi lại bảo không tính. Và……."
BÙM!
* Á á! Chủ nhân, thất bại rồi!
"Cả cái hành động vừa giả vờ câu giờ bằng võ mồm vừa giở trò này của ngươi nữa."
'Cùng với cái vung tay của Hoàng nữ, một phần bức tường của hầm thoát hiểm vỡ nát.'
'Và cả một phần của Gậy sắt đang biến hình mỏng như sợi chỉ ở đằng kia nữa!'
"Ngươi nghĩ ta sẽ để vuột mất ngươi lần nữa sao?"
'Nở nụ cười rạng rỡ, Hoàng nữ vung tay thêm vài nhát, một cơn bão Kiếm Aura ập thẳng vào vị trí của Gậy sắt.'
* Á á á! Chết em mất! Sợ quá! Chủ nhân cản cô ta lại đi!
'Trừ khi bị nung chảy hoàn toàn, con nhỏ này không dễ gì chầu ông bà được. Nhưng rốt cuộc, nỗ lực tẩu thoát của ta đã đổ sông đổ bể.'
'Nhưng mà cái quái gì thế, chỉ quơ tay thôi mà cũng phóng ra Kiếm Khí được sao?'
'Dù biết trước kia cô ta đã là Swordmaster, nhưng trình độ đâu có kinh khủng đến mức này!'
* Á á á! Suýt thì gãy mất cọng tóc! May mà thu hồi lại kịp đấýy!
'Gậy sắt đã ngoan ngoãn trở lại trên tay ta từ lúc nào, mếu máo lải nhải.'
'Mẹ kiếp. Kế hoạch hoàn hảo để nó biến thành sợi chỉ, lẻn ra phía sau đánh úp đám hiệp sĩ lại kết thúc lãng xẹt như vậy sao.'
"Trước khi ngươi kịp nảy ra mưu hèn kế bẩn gì nữa... có nên chặt trước một cái chân của ngươi không nhỉ?"
'Cái dáng vẻ hé môi liếm nhẹ lên đôi môi đỏ mọng kia, xét một cách khách quan thì vô cùng quyến rũ.'
'Nhưng dưới góc nhìn chủ quan của ta, đó chẳng khác nào hiện thân của sự kinh hoàng tột độ.'
'Ta thấy cảnh này rồi!'
'Cụ thể là nhỏ cầm rìu trong cái bộ truyện tranh nọ, nơi nhân vật chính viết nhật ký nhưng gửi được cả thư cho tương lai ấy.'
'Giờ cô ta mà áp hai tay lên má nữa là độ đồng bộ đạt 100% luôn!'
'Mamotte ageru (Em sẽ bảo vệ anh)!'
'À không, lời thoại của Hoàng nữ thì chắc chắn không phải là "Ta sẽ bảo vệ ngươi" rồi!'
"Con người sinh ra vốn phải đứng trên hai chân mà, Điện hạ?"
"Không sao đâu, Ast. Cho dù ngươi có mất một chân, ta cũng không bỏ rơi ngươi đâu."
'Không, thà cô cứ vứt quách ta đi cho rảnh nợ. Làm ơn bỏ ta đi!'
"Nhưng mà thần không ổn chút nào đâu thưa Điện hạ."
"Ta thấy ổn là được."
'Mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn như suối dọc sống lưng ta.'
'Cũng phải. Vị Hoàng nữ này có bao giờ thèm bận tâm đến cảm nhận của người khác đâu.'
'Nhưng ta không thể cứ thế đứng chờ bị chặt chân được.'
'Dùng lại bài tẩu thoát lúc dính với con bé Sia thôi!'
* Gậy sắt, hợp thể!
'Lúc nãy do biến thành sợi chỉ mỏng manh nên mới bị Kiếm Khí chém đứt, nhưng nếu đổi sang dạng áo giáp thì có là Kiếm Khí cũng trụ được một đòn!'
'Đó chính là con bài tẩy cuối cùng của ta.'
* Chủ nhân. Xin lỗii. Hợp thể tối thượng, Arca-Naruan không thể thực hiện đượcc!
* Tại sao!
* Em cạn Mana rồii……. Hồi nãy lúc biến hình em vét sạch giọt cuối cùng rồi, cộng thêm việc thu hồi cái khúc bị chém đứt lúc nãy nên hút cạn đáy luôn ồy.
* Sao đúng lúc này lại cạn ma lực hả!
* Từ lúc Học viện khai giảng tới giờ em toàn xả ma lực ầm ầm nên hết là chuyện đương nhiêh?
"Hửm? Yên ắng thế này chẳng giống Ast thường ngày chút nào? Có chuyện gì sao?"
'Trái ngược với nụ cười hiền hậu trên môi, luồng Kiếm Cương màu bạc bên tay phải cô ta đang bùng lên ngày một lớn dần như ngọn lửa.'
'Chẳng lẽ cứ thế để bị chặt cụt một chân rồi bị lôi cổ về Hoàng cung?'
'Thật sự không còn lỗ hổng nào để thoát thân sao?'
'Không, ta vẫn còn Gậy sắt.'
"Phù... Ngài... thực sự không thể tha cho thần một con đường sống sao?"
'Ta thở dài sườn sượt, vươn thẳng bờ vai đang co rúm lại.'
"Hừm~ Định chơi khô máu sao?"
'Hoàng nữ nhìn ta đầy thích thú, tay phải ngùn ngụt Kiếm Khí, tay trái cầm cây gậy bóng chày bằng gỗ.'
"Điện hạ, ngài rất mạnh."
"Rõ ràng."
'Sinh vật đang đứng trước mặt ta không phải chỉ là một người phụ nữ may mắn ngậm thìa vàng làm con của Hoàng đế.'
'Cho dù có sinh ra là bần dân thì với đẳng cấp của cô ta, có lật đổ triều đại, tự lập quốc cũng chẳng có gì lạ.'
'Sở hữu ma lực và tài năng áp đảo vượt xa giới hạn con người, cô ta có thể đạt được bất cứ thứ gì mình muốn.'
'Nhìn vào sự tồn tại không thể chỉ diễn tả bằng từ "mạnh", ta nhếch mép vẽ lên một nụ cười giễu cợt.'
"Thế nhưng, ngài cản nổi thần sao?"
'Ừ. Cản được. Dư sức cản.'
'Thú thật thì cách duy nhất để ta ăn thua đủ với một Swordmaster chỉ có một.'
'Đó là táng vỡ mặt tụi nó trước! (Tiên hạ thủ vi cường!)'
'Chỉ cần cho ăn một gậy sắt, dù có là Swordmaster thì cơ thể, à không, tinh thần cũng sẽ bị chấn động và khựng lại trong giây lát.'
'Tận dụng khe hở đó, liên tục dùng Gậy sắt giã thêm sát thương tích lũy, thì Swordmaster có mạnh đến mấy cũng phải gục.'
'Nhưng hiện tại, chính ta mới là kẻ bị táng trước, xung quanh lại còn có một bầy hiệp sĩ.'
'Trong tình cảnh này, muốn tung ra đòn chí mạng thì phải tìm mọi cách tạo ra sơ hở.'
'Một đòn. Đúng một đòn thôi.'
'Trước Gậy sắt, mọi sinh linh đều bình đẳng.'
'Ngày xưa ta từng thấy Hoàng nữ bị gõ bằng gậy gỗ đau điếng rồi, nên Gậy sắt chắc chắn sẽ có tác dụng!'
"Ưm... Dù thừa sức cản, nhưng nếu đối thủ là Ast thì ta cũng không thể lơ là được."
'Đúng rồi, làm ơn đừng lơ là.'
'Cứ đinh ninh là ta đang giấu một mớ bài tẩy đi, và tự vẽ ra vô vàn ý nghĩa thâm sâu cho từng hành động của ta, lúc đó ta mới có đường sống.'
"Chỉ dẫn theo vỏn vẹn mười tên hiệp sĩ đến đây... Có phải ngài đã dồn hết kỵ binh lên Học viện để tóm thần rồi không? Hay là còn đám hiệp sĩ nào đang nấp ở phía sau? Hay là... ngài đang khinh thường thần?"
'Nói thật thì thấy mười tên hiệp sĩ là tim ta cũng rớt bịch ra quần rồi, nhưng giờ mà tỏ ra hèn nhát là toang ngay.'
'Lúc này, tuyệt chiêu cáo mượn oai hùm là chân lý.'
'Vài tên hiệp sĩ nhăn mặt khó chịu trước lời khích bác của ta, nhưng không dám hó hé trước mặt Hoàng nữ.'
'Chắc cũng có vài tên từng nếm mùi lợi hại của ta nên lời đe dọa này hẳn cũng có sức nặng.'
'Phải làm cho bọn chúng nhớ lại hình ảnh oai phong lẫm liệt thời ta còn được xưng tụng là Danh tướng của Đế quốc, dẫn quân đi "bón hành" nước láng giềng tơi tả mới được.'
"Khi Hiệp sĩ Leah không có ở đây, không một hiệp sĩ nào có thể cản bước thần cả."
'Ta nhấc bổng Gậy sắt lên, thủ thế.'
'Đáp lại, đám hiệp sĩ cũng đồng loạt rút kiếm ra sẵn sàng nghênh chiến.'
'Bầu không khí căng như dây đàn.'
'Chỉ cần Hoàng nữ ra hiệu là bọn chúng sẽ ập vào tóm ta.'
'Gõ vỡ sọ tên đầu tiên bằng gậy bóng chày, rồi lấy hắn làm bia đỡ đạn để áp sát Hoàng nữ.'
'Nhanh nhào vô đi! Xin tụi mày đấy! Cứ xông lên đi, đừng để đích thân Hoàng nữ phải ra tay!'
"Ừ, phải rồi. Chỉ mười hiệp sĩ... lại không có Leah đi cùng. Ast có nghĩ rằng bản thân bị khinh thường cũng là lẽ đương nhiên."
'Nhưng hành động của Hoàng nữ lại trật đường ray hoàn toàn so với suy tính của ta.'
'Bình thường cô ta sẽ búng tay cái chóc và ra lệnh bắt sống ta về cơ mà.'
'Chẳng lẽ có tuổi rồi nên cô ta ngộ ra được sức mạnh của ngôn từ sao?'
'Chẳng lẽ có thể giải quyết bằng võ mồm thật ư!'
"Nhưng mà, Ast? Ta đã chờ đợi ngươi từ rất lâu rồi. Chịu đựng, nhẫn nhịn và kìm nén. Chỉ để chờ đợi ngươi."
'Ta vừa mới nhen nhóm chút hy vọng dùng võ mồm lươn lẹo để thoát thân, nhưng nghe những lời tiếp theo của Hoàng nữ, ta hiểu rằng điều đó là bất khả thi.'
"Hơn 10 năm ròng rã, trong đầu ta chỉ nghĩ về ngươi và chờ đợi một mình ngươi."
'... Cái quái gì thế này. Rõ ràng là được một đại mỹ nhân tỏ tình mà ta lại chẳng vui vẻ chút nào.'
'Sát khí tỏa ra rét buốt đến mức cả Gậy sắt cũng phải hét lên Hií! Sợ quấ!.'
"Ngày nào ta cũng vắt óc suy nghĩ. Ta đã trăn trở không biết bao nhiêu đêm về việc làm thế nào để tóm gọn ngươi. Dùng chiến thuật biển người áp đảo liệu có tốt không? Nhưng mà đệ tử của ngươi ở Howling đã áp dụng và thất bại thảm hại. Dù ta đã kiểm tra và thấy đó là một kế hoạch có tỷ lệ thất bại cực kỳ thấp."
'Cô ta biết cả chiến dịch mà con bé Sia đã dùng ư?'
'Vậy mà cô ta chỉ dẫn theo đúng mười hiệp sĩ?'
'Chẳng lẽ cô ta đánh giá mười hiệp sĩ này còn hiệu quả hơn cả đội quân sát thủ của Sia sao?'
'Hoàng nữ này mà lại nghĩ vậy?'
"Không lẽ……."
'Xâu chuỗi mọi dữ kiện lại, chỉ có một kết luận duy nhất.'
'Khả năng chiến đấu của từng tên trong số chúng là một địch một trăm.'
'Không, phải là một địch một ngàn.'
'Và những kẻ tầm cỡ đó thì...'
"Đúng vậy đó, Ast!"
'Như thể đang mong ngóng điều gì đó,'
'Như thể đang hân hoan vì điều gì đó,'
'Và như thể đang xác tín một điều gì đó.'
'Với khuôn mặt đan xen vô vàn cảm xúc, cô ta nở một nụ cười rạng rỡ với ta.'
"Ast. Ta đã lập ra một thứ chỉ dành riêng cho ngươi! Một Kỵ sĩ đoàn Swordmaster... chỉ để bắt ngươi!"
"Á à, thần đâu có cần dăm ba cái thứ vớ vẩn đó."
'Nhìn những luồng sáng rực rỡ tỏa ra trước mắt, ta buộc miệng thốt ra tiếng lòng chân thật nhất của mình.'
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn